Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 42 - Khảo thí (2)
Chương 42: Khảo thí (2)
Dẫu rằng Tề Anh có dặn nàng đừng thức khuya, thế nhưng Thẩm Tây Linh vẫn
không nghe lời mà thức trắng đêm. Nàng không chỉ thức, mà còn thức
nguyên cả đêm, đọc lại trọn bộ Kinh Thi từ đầu đến cuối, còn tra cứu
thêm vài lời chú thích giải nghĩa. Thủy Bội, Phong Thường cùng Tử Quân
thay phiên khuyên can cũng vô ích, cuối cùng mỗi người ngồi kề bên nàng
vài canh giờ, cứ thế kéo dài đến lúc trời sáng. Khi mặt trời lên cao,
bọn họ lại giúp Thẩm Tây Linh sửa sang chỉnh tề, Phong Thường nhìn vết
thâm quầng đen sì dưới mắt nàng mà băn khoăn than: “Ôi chao, tiểu thư
này, đêm qua chúng nô tỳ bảo người nghỉ ngơi chút mà người không nghe,
giờ đây vết thâm đen dưới mắt rõ mồn một, phấn son cũng chẳng thể che
đậy, làm sao bây giờ đây?” Thẩm Tây Linh ngáp một cái rồi cười nói:
“Phong Thường tỷ đừng lo, ta đi thi mà, không phải đi dự thi sắc đẹp,
đâu cần để ý những chuyện này làm gì.” “Đúng vậy, đâu cần để ý.” Tử Quân
đứng bên ăn đậu tương tách vỏ nói: “Tiểu thư chúng ta ba ngày không ngủ,
mắt đen như than mà vẫn hơn người khác xa.” Mấy nàng hầu cùng cười vang,
Thẩm Tây Linh cũng xấu hổ đỏ mặt vì lời họ trêu chọc. Tề Ninh và Tề Lạc
vốn đọc sách trong thư phòng nhỏ, nay thêm ba vị đồng môn, căn phòng
bỗng chật chội không đủ dùng. Hơn nữa, ba cô nương này đều là tiểu cô
nương, Nghiêu thị nghĩ kỹ không hay để gia sư quá kín đáo, sợ ngại ngùng
nên mấy ngày trước vội vàng sửa sang, biến một chiếc đình nhỏ trong hậu
viện thành thư đường mới. Chiếc đình ấy rất rộng rãi, bốn phía đều treo
rèm dày, khi có gió sẽ kéo rèm xuống chắn, trời nắng đẹp thì lại cuộn
rèm lên, thế là có thể thu trọn cảnh sắc vườn ngoài tầm mắt, thật là ý
tưởng tuyệt vời của Nghiêu thị. Không những vậy, Nghiêu thị còn mời Tả
tướng đích thân viết cho đình một tấm biển. Tướng gia vốn không mặn mà
chuyện này, nhưng không cưỡng lại được sự nài nỉ của phu nhân xinh đẹp
nhà mình, đành vội vã ghi ba chữ “Thù Cần Trai” để cho xong. Nghiêu thị
rất hài lòng, liền treo biển lên nơi trang trọng. Hôm ấy, Thẩm Tây Linh
là người đầu tiên đến Thù Cần Trai. Qua chừng một tuần trà, Tề Ninh và
Tề Lạc cùng nhau bước vào. Sắc mặt hai vị tiểu công tử còn kém hơn cả
nàng, lại bởi vì không điểm phấn tô son, vẻ tiều tụy càng thêm rõ rệt.
Chỉ nhìn quầng thâm xanh tím dưới mắt cũng đủ biết, đêm qua thức khuya
muộn chẳng kém gì Thẩm Tây Linh khiến người ta không khỏi thầm kinh
ngạc. Vừa bước vào, Tề Lạc đã chọn đại một chỗ ngồi, nằm bò xuống bàn,
mơ mơ màng màng như sắp ngủ gật. Tề Ninh thì lớn tuổi hơn đôi chút, lễ
nghi cũng chu toàn hơn, liền bước đến cạnh Thẩm Tây Linh, cất lời chào
hỏi. Tề Ninh năm nay mười sáu, thân hình đã khá cao lớn. Tuy hắn không
giống Tề Anh cho lắm, nhưng nơi chân mày khóe mắt lại có vài phần tương
tự, cũng có thể gọi là tuấn tú. Hắn đến gần nàng, khẽ cười hỏi: “Văn Văn
muội tối qua hẳn là thức đêm ôn bài? Nhìn sắc mặt có phần mỏi mệt đó.”
Thẩm Tây Linh nhất thời có chút lúng túng. Xưa nay Tề tam công tử vẫn
gọi nàng là ‘Phương gia tiểu thư’ nay bỗng dưng lại đổi giọng gọi ‘Văn
Văn muội’ khiến nàng không khỏi bất ngờ. Nàng tự biết mình và vị công tử
này không thân thiết là bao, nhưng người ta đã tỏ ra thân tình như thế,
nàng cũng không tiện làm cao, đành nén xuống cảm giác không tự nhiên
trong lòng, lễ độ đáp lời: “Tài hèn học mọn, sợ hôm nay mất mặt nên đành
cố thức khuya thêm chút… phải chăng tam công tử cũng thức đêm sao?” “Văn
Văn thật là khách sáo rồi!” Tề Ninh cười nói. “Về sau chúng ta cùng ở
trong một phủ, sớm chiều gặp mặt, cứ gọi tam công tử chẳng phải xa cách
quá ư? Ta thấy muội cũng cỡ tuổi Dao Nhi, cứ theo muội ấy gọi ta một
tiếng ‘tam ca’ là được rồi.” Tấm thịnh tình này khiến Thẩm Tây Linh càng
thêm khó xử. Nàng nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào, liền bị Tề
Ninh chặn trước một câu: “Sao vậy, chẳng lẽ chỉ có nhị ca ta mới xứng
gọi là ca, còn bọn ta đều không tính là người nhà sao?” Thẩm Tây Linh
thầm nghĩ, nàng đã được nhị công tử cứu giúp không biết bao lần, vậy mà
đến giờ vẫn chỉ dám gọi người ta một tiếng ‘công tử’, chưa từng thất lễ
mà gọi ‘nhị ca’ nay lại bị Tề Ninh nói như thế, không khỏi nghẹn lời.
Đành thuận theo, khẽ nói: “… Tam ca.” Tề Ninh vốn còn đang giữ vẻ nghiêm
túc, nghe nàng cất tiếng gọi liền lập tức rạng rỡ cười tươi, nói: “Vậy
mới đúng, sau này có gì cần giúp đỡ, cứ tìm tam ca, ta—” Chưa kịp nói
hết câu, ngoài cửa Thù Cần Trai đã vang lên một tiếng cười lạnh, giọng
nữ chua chát cất lên: “Tam ca đây lo chuyện gì thế? Đã có nhị ca ở đó,
tiểu thư Phương gia còn cần nhờ đến ai khác?” Lời lẽ đâm thẳng vào tim
gan như vậy, không cần nhìn cũng biết là ai, Triệu Dao đến rồi. Thẩm Tây
Linh và Tề Ninh cùng ngẩng đầu nhìn ra cửa thư trai, chỉ thấy Triệu Dao
dẫn theo hai nha hoàn bước vào. Ánh mắt nàng ta khi nhìn Tề Ninh đầy mỉa
mai, còn khi lướt qua Thẩm Tây Linh lại càng lộ rõ vẻ chán ghét. Trước
kia mỗi lần gặp mặt, bên cạnh Triệu Dao luôn có mẫu thân nàng ta Triệu
thị đi cùng, còn có thể áp bớt tính khí tiểu thư của nàng. Hôm nay đến
thư đường, tất nhiên không tiện theo kèm, vậy là Triệu Dao chẳng còn cau
nệ gì, thái độ đối với Thẩm Tây Linh cũng chẳng thèm che giấu nữa, gay
gắt thấy rõ. Thẩm Tây Linh vốn không muốn tranh chấp cùng nàng, nghe
xong câu nói cũng chỉ lặng lẽ cúi đầu, không đáp lại. Tề Ninh thì chẳng
dễ dàng bỏ qua như thế, tuy tự biết mình không thể so với nhị ca, nhưng
giờ bị Triệu Dao chĩa thẳng mặt mà nói, lại ngay trước mặt vị Văn Văn
muội như tiên giáng trần, thật là mất mặt không chịu nổi, liền giận mà
nói: “Dao Nhi nói vậy là sao? Sau này mọi người đều là đồng môn, nói
chuyện sao lại châm chọc thế kia?” Giữa Tề Ninh và Triệu Dao, quan hệ
quả thật có chút vi diệu. Cả hai cũng coi như lớn lên cùng nhau, nhưng
khác với Tề Lạc luôn quấn lấy Triệu Dao thì Tề Ninh lại không mấy thân
thiết, khiến tình cảm của nàng đối với vị tam ca này cũng chẳng sâu sắc
là bao. Nhất là sau khi trở về từ Lâm Xuyên, lại thường theo mẫu thân
nghe chuyện người lớn, Triệu Dao dần hiểu ra rằng, vị tam ca này tuy là
nam đinh Tề gia nhưng chỉ là thứ tử, chẳng có tương lai xán lạn gì, đọc
sách cũng chẳng ra sao, trong lòng liền sinh ra mấy phần coi thường. Mà
Tề Ninh đối với Triệu Dao cũng chẳng có thiện cảm hơn, từ nhỏ đã thấy
nàng tính khí kiêu ngạo, lại suốt ngày chỉ biết theo nhị ca, khinh
thường tứ đệ, trong lòng đã chẳng thuận mắt. Hắn lại càng cho rằng Triệu
gia chẳng qua là bám víu vào Tề gia mà thôi nên càng thêm xem thường.
Hai người đối chọi, quả như mũi nhọn gặp lưỡi dao, đều mang mấy phần
khinh khỉnh trong lòng. Triệu Dao bị Tề Ninh nói như vậy, tất nhiên
không chịu bỏ qua, vừa định lên tiếng thì đúng lúc ấy, Tề Lạc người nãy
giờ nằm ngủ trên bàn cũng vừa tỉnh. Tiếng cãi nhau của Tề Ninh và Triệu
Dao nãy giờ khá lớn, đã đánh thức hắn. Hắn mơ màng ngồi dậy, dụi mắt,
vừa thấy Triệu Dao thì mắt liền sáng rỡ, cơn buồn ngủ bay biến sạch sẽ.
Hắn vui vẻ chạy tới bên nàng, hớn hở nói: “Dao Nhi, muội đến rồi à? Đến
lúc nào thế? Đã dùng điểm tâm chưa?” Tề Lạc chen vào như vậy, Tề Ninh và
Triệu Dao đành phải im lặng, không tiện đôi co tiếp. Triệu Dao cũng
chẳng thèm để ý đến Tề Lạc, hừ một tiếng rồi ngồi xuống chỗ trước mặt
Thẩm Tây Linh. Tề Ninh thì hậm hực quay về chỗ ngồi, trước khi đi còn
trừng mắt mắng đệ đệ một câu: “Đồ ngốc!” Tề Lạc mới tỉnh, một bên thấy
Dao Nhi khí thế bừng bừng, một bên lại bị tam ca chửi chẳng hiểu đầu cua
tai nheo gì, vừa ấm ức lại vừa mơ hồ, nhìn Dao Nhi không buồn để ý đến
mình, hắn cũng đành tiu nghỉu quay lại chỗ. Cả đám vừa mới yên ổn lại,
thì chuông vang báo giờ học đã đến. Vương tiên sinh xưa nay luôn đúng
giờ, chẳng bao giờ đến sớm cũng chẳng trễ một khắc. Quả nhiên, đúng lúc
giờ học điểm, ông đã bước vào thư trai, bên cạnh còn có tiểu thư Phó gia
Phó Dung, người hôm qua vừa gặp. Thẩm Tây Linh nhìn sắc mặt Vương tiên
sinh hôm nay hiền hòa hơn hẳn hôm qua, không còn nghiêm nghị như trước.
Phó tiểu thư trong tay ôm một cuốn cổ thư, xem ra nửa đường gặp được
tiên sinh lại thỉnh giáo một phen. Hôm qua nàng đã nghe danh tài học của
tiểu thư Phó gia, hôm nay nhìn sắc mặt tiên sinh lại biết lời đồn không
sai. Phó Dung đảo mắt nhìn quanh thư phòng, hai dãy bàn dài, hai vị công
tử Tề gia ngồi một bên, tiểu thư Phương gia và Triệu gia ngồi một bên.
Nàng tất nhiên chọn ngồi cùng các nữ hài. Thẩm Tây Linh ngồi cuối cùng,
ở một góc khuất, Triệu Dao ngồi ngay phía trước nàng, chỗ còn trống duy
nhất chính là ghế đầu, Phó Dung liền bước tới, ngồi xuống đó. Triệu Dao
thấy vị tiểu thư Phó gia ngồi ngay phía trước mình, trong lòng liền hừ
lạnh một tiếng. Nàng vốn chẳng ưa gì Phó Dung, chỉ vì người này cũng
muốn tranh đoạt nhị ca với nàng. Có điều, hôm qua mẫu thân đã trăm lần
căn dặn, tiểu thư Phó gia là dòng dõi danh môn, đâu giống Phương Quân
thứ nhu nhược dễ bắt nạt, bảo nàng nhất định phải kiềm chế tính khí,
tuyệt không được sinh sự với người ta. Cho nên lúc này, dù Triệu Dao có
tức giận đến đâu, cũng chỉ dám thầm lật mắt coi thường không dám mở
miệng khiêu khích. Vương tiên sinh xưa nay vốn không để tâm đến mấy trò
ngấm ngầm giữa đám học trò, chỉ sai đồng học phát đề, sau đó châm hương
tính thời gian, bảo mọi người bắt đầu làm bài. Thẩm Tây Linh cầm lấy tờ
đề thi, liếc qua, quả đúng như Tề Anh từng nói, chỉ cần viết về quyển
sách yêu thích nhất rồi chia sẻ đôi chút cảm tưởng là được. Nàng khẽ thở
phào một hơi, cảnh tượng một chữ cũng không viết nổi mà nàng sợ hãi suốt
đêm qua, rốt cuộc không thành hiện thực. Trong lòng yên ổn lại vài phần,
nàng liền trầm tĩnh cầm bút, nghiêm túc bắt đầu làm bài. Nàng chọn viết
về Kinh Thi, đặc biệt là Cát Sinh. Trên mặt ngang, nàng so sánh với vài
bài khác trong Quốc Phong, còn theo chiều dọc thì dẫn dắt mạch cảm xúc
sang những bài ai vãn thời hậu thế để chứng minh cái hay độc đáo của Cát
Sinh. Bài làm tuy không thể gọi là tuyệt diệu, nhưng cũng dốc hết tâm
lực, lúc giao bài, nàng cũng xem như vững lòng. Vương tiên sinh thu bài
xong liền bắt đầu chấm luôn, khiến tất cả nhất thời căng thẳng không
yên. Tiên sinh lật xem bài của hai vị công tử trước, ban đầu sắc mặt vẫn
bình thản như nước, nhưng xem càng nhiều thì mặt càng trầm xuống, đến
cuối mắt đã như sắp phun lửa, mày nhíu chặt lại thành một đường, tay
phải thong dong cầm lấy thước phạt, lớn tiếng gọi tam công tử và tứ công
tử cùng bước lên. Hai vị công tử biết rõ chẳng lành, đành cắn răng bước
tới. Vương tiên sinh mặt mày âm trầm, ra lệnh hai người chìa tay ra, rồi
liền đó là một trận phạt roi vào lòng bàn tay. Thẩm Tây Linh ngồi cách
xa, mà vẫn nghe rõ tiếng gió vun vút khi thước rơi, âm thanh va vào da
thịt vang dội đến rợn người, tim nàng cũng đập thình thịch không ngừng.
Tam công tử Tề Ninh còn biết giữ thể diện, gắng gượng không r*n r*, Tề
Lạc thì chẳng câu nệ gì, lập tức kêu khóc ầm ĩ như trẻ con tìm gọi phụ
mẫu. Nhưng Vương tiên sinh vẫn tay không ngừng phạt, một bên đánh, một
bên nghiến răng mắng: “Luận sách mà làm đến thế này sao? Luận sách phải
thế nào? Dẫn kinh nói lý, lấy xưa luận nay! Cứ mỗi dòng một câu ‘ta cho
rằng, ta cho rằng’ các ngươi tưởng viết nhật ký chắc!” Mắng xối xả không
ngừng suốt một hồi lâu, đến lúc mỏi tay mới chịu dừng. Thẩm Tây Linh tuy
không tận mắt thấy thảm cảnh lòng bàn tay hai vị công tử ra sao, nhưng
chỉ nghe thanh âm và nhìn sắc mặt tiên sinh cũng đủ hình dung được mức
độ nặng nề đến thế nào. Cảnh tượng ấy khiến nàng bất giác thấy bồn chồn
trong lòng, mà người còn sợ hơn nàng chính là Triệu Dao. Tác giả: Ngày
mai, chàng sẽ đến — để xem bài nàng làm được bao nhiêu điểm…