Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 43 - Khảo thí (3)
Chương 43: Khảo thí (3)
Triệu Dao tuy có tổ phụ từng là Thái Phó của Đại Lương, lão sư của thiên
tử nhưng thuở nhỏ nàng lại không từng được đưa đi học hành nghiêm chỉnh,
chỉ là một tiểu thư được nâng niu chiều chuộng lớn lên. Nàng vốn cho
rằng mình đến thư viện học tập chẳng qua là làm dáng, nào cần phải như
nam tử mà chăm chỉ khổ học. Bởi vậy, tối qua chẳng những không mượn đèn
ôn bài, ngược lại chỉ mãi mê nghĩ xem hôm nay nên vận váy gì, điểm trang
thế nào cho nổi bật. Thế nên lúc nãy cầm bút làm bài, nàng viết chưa
được mấy dòng thì đã ngừng. Giờ đây trông thấy hai vị ca ca Tề gia bị
đánh đến thê thảm như vậy, Triệu Dao bất giác run lẩy bẩy, chẳng khác gì
cái rây bị sàng, chỉ sợ lát nữa thầy cũng đánh cả tay mình. Nàng đang sợ
đến hồn vía lên mây thì thấy Vương tiên sinh sau khi mắng mỏ tam công tử
và tứ công Tử tề gia thêm một trận, lại phạt họ chép sách, xong xuôi mới
để họ quay về chỗ. Tiếp đó, ông tiện tay cầm lên một bài thi từ trên
bàn. Triệu Dao vươn cổ ra nhìn, chỉ thấy chữ viết thưa thớt in bóng qua
mặt giấy sau, biết ngay không xong rồi, quả nhiên chẳng mấy chốc, Vương
tiên sinh liền gọi tên nàng ta. Triệu Dao thầm kêu cứu mạng, nhưng nào
ai có thể cứu nàng lúc này? Chỉ còn cách cố nuốt nước mắt, cắn răng đứng
lên, từng bước đi tới bàn tiên sinh. Vừa liếc thấy sắc mặt ông nghiêm
như sắt đá, lông mày nhíu chặt, nàng liền biết là chẳng có gì hay ho chờ
đợi mình. Sau một thoáng trầm ngâm, Vương tiên sinh lạnh lùng lên tiếng:
“Triệu gia đời đời làm quan thanh liêm, tổ phụ ngươi lại từng là lão sư
của thiên tử, nay ngươi làm bài đến mức này, chẳng lẽ không thấy hổ thẹn
với tổ tông sao?” Tuy giọng ông không lớn, nhưng lời lẽ nặng nề lại vang
vọng giữa lớp học, bao người nghe thấy. Triệu Dao xấu hổ đến mức không
dám ngẩng đầu, đỏ mặt tía tai, chỉ mong ông mắng xong là thôi, ngàn vạn
lần đừng dùng tới thước, nàng sợ đau lắm. Vương tiên sinh khẽ thở dài,
đặt bài thi của nàng sang một bên, giọng trầm trầm: “Xét thấy ngươi chưa
từng vào thư đường học tập, lần này lão phu không phạt. Nhưng về sau
nhất định phải chăm chỉ đọc sách, tuyệt không được để trắng cả trang
giấy thế này nữa.” Triệu Dao như được đại xá, chẳng thèm so đo với mấy
từ ‘ngòi bút trống không’ liền hấp tấp chạy về chỗ ngồi, co rụt người
lại như con mèo ướt. Thẩm Tây Linh thấy Vương tiên sinh ngay cả tiểu thư
như Triệu Dao mà cũng dám mắng thẳng trước lớp, không khỏi sinh lòng
kính phục tiên sinh là người chính trực, đồng thời lại càng thấp thỏm
không yên, chỉ sợ tới lượt mình sẽ bị mắng nặng hơn. Nàng len lén nhìn,
thấy tiên sinh lại cầm lên một bài thi nữa, tay chân lạnh như băng.
Nhưng không ngờ bài đó lại là của Phó Dung. Lông mày đang nhíu của tiên
sinh dần giãn ra, nét mặt còn hiện chút tán thưởng. Vương tiên sinh khẽ
gật đầu, bình luận: “Nay người chuyên tâm học tiểu học (chú giải văn
ngôn) ngày càng hiếm, tiểu thư Phó gia lại có thể nghiền ngẫm sâu sắc
đến thế, với tuổi tác thế này, thực không dễ.” Phó Dung nghe tiên sinh
khen ngợi, liền nhẹ nhàng đứng dậy hành lễ tạ ơn, lại còn cùng Vương
tiên sinh đàm luận mấy câu về tiểu học. Khi được hỏi vì sao lại đam mê
lĩnh vực ấy, nàng trầm tĩnh đáp: “Tổ tiên từng có lời: ‘Tiểu học là gốc
của quốc thể, là khởi điểm của hoàng giáo, trên là để khảo xét điển tịch
tiền nhân, dưới để phù hợp phong tục dân sinh, há chỉ là học về bút họa
văn tự đơn giản sao? Nếu để mất gốc, giả trá sẽ sinh.’ Học trò yêu thích
tiểu học, chính là vì điều ấy.” Vương tiên sinh nghe vậy, lại càng thêm
hài lòng, liên tục gật đầu. Thẩm Tây Linh ngồi bên nghe thấy, nhìn vị
tiểu thư Phó gia dung mạo đoan trang, cử chỉ ôn hòa, mà tài học lại vững
vàng hiếm có, vừa thanh nhã lại vừa tinh tế, trong lòng càng thêm khâm
phục. Mà còn nàng thì… Nàng cúi nhẹ đầu xuống, chỉ thấy nơi ánh mắt
nghiêng nghiêng, Vương tiên sinh đã cầm lên tờ bài thi cuối cùng, chính
là của nàng. Trong khoảnh khắc ấy, tim nàng như bị ai siết chặt, hô hấp
cũng không thông thuận nữa. Triệu Dao thì chỉ mong chờ khoảnh khắc ấy,
đã chuẩn bị sẵn tâm thái xem trò vui. Nàng ta thầm nghĩ, đường đường là
cháu gái Thái Phó mà còn bị mắng thảm như thế thì Phương Quân, một nha
đầu nhà quê từ Ba Quận, sao có thể làm nên chuyện? Hơn nữa lại không may
rơi đúng ngay sau bài của Phó Dung, ngọc ở phía trước, đá vụn phía sau
chỉ càng lộ rõ ngu dốt. Triệu Dao không khỏi mừng rỡ chờ tiên sinh nổi
giận. Nhưng còn chưa kịp nghe Vương tiên sinh mở miệng thì bên ngoài thư
trai đã vang lên tiếng nha hoàn và tiểu đồng chào hỏi: “Nhị công tử
tới!” Triệu Dao vội ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy nhị ca của nàng bước vào.
Không ai ngờ sẽ gặp được Tề Anh ngay lúc này, tại chốn này. Vương Thanh
cũng lấy làm kinh ngạc, mở miệng hỏi: “Kính Thần? Sao ngươi lại đến
đây?” Nhị công tử Tề gia vẫn vận quan phục, xem chừng là vừa bãi triều
đã vội vã tới nơi, nhẹ tay vén rèm bước vào từ cửa ngoài của Thù Cần
Trai. Năm xưa, Vương Thanh từng là lão sư dạy chữ của Tề Anh, khi ấy vô
cùng yêu thích người học trò này. Nay nhận lời đến Tề gia giảng dạy,
cũng có đến nửa phần là nể tình chàng. Vương Thanh trông thấy chàng đến,
trong lòng rất đỗi vui mừng, muốn đứng dậy nghênh đón. Tề Anh tuy kính
trọng nhưng vẫn giữ lễ, tất nhiên không để tiên sinh phải phiền lòng,
vội mời ngồi. Vương Thanh cũng không khách sáo, phân phó đồng tử thêm
ghế cho chàng, ngồi ngay bên cạnh bàn. Tề Anh chắp tay đáp lễ: “Lâu rồi
chưa thỉnh an tiên sinh, hôm qua lại lỡ mất, nghĩ thế nào hôm nay cũng
phải tới vấn an một chuyến.” Vương tiên sinh tâm tình hớn hở, nghe vậy
liền cười lớn: “Giờ ngươi bận trăm công nghìn việc, chuyện thăm hỏi cũng
miễn đi. Dù sao ta với ngươi cũng từng là sư trò, khách khí như thế làm
gì?” Tề Anh khẽ mỉm cười, nét mặt khiêm cung: “Ngài là lão sư tại hạ
từng bái dưới môn, vấn an thăm hỏi vốn là đạo làm học trò.” Vương tiên
sinh nghe vậy, cười xua tay. Lại nghe Tề Anh nói thêm: “Huống chi lần
này là vãn sinh mạo muội nhờ tiên sinh thu nhận thêm học trò. Hôm qua
nghe nói hôm nay bọn họ sẽ khảo thí, nghĩ rằng thế nào cũng nên đến xem
qua.” Vương Thanh lúc này mới hiểu ra ý chàng, cái gì mà lão sư, cái gì
mà bổn phận học trò toàn là nói cho có lệ! Nhị công tử Tề gia rõ ràng là
lo lão phu nghiêm khắc quá mà làm khó người ta! Trong lòng Vương Thanh
hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn về phía Thẩm Tây Linh đang ngồi. Tưởng
ông nhìn không ra hay sao? Hôm trước khi nhị công tử Tề gia tới cầu ông
nhận nữ sinh, ông đã thấy có gì đó chẳng ổn. Ông vốn biết rõ tính nết
nhị công tử này, người này thiên tính lạnh nhạt, lại chẳng thích quản
chuyện bao đồng. Năm xưa, ngay cả hai đệ đệ ruột muốn bái sư cũng là nhờ
phụ thân ra mặt, chưa từng tự mình can thiệp. Thế mà nay lại đặc biệt
đến nhờ ông thu nhận nữ sinh nếu nói không có điều gì ẩn tình thì mới là
chuyện lạ! Vương Thanh tuy là người cẩn chính, nhưng những năm gần đây
có lẽ vì tuổi cao, lại dần thấy hứng thú với chuyện ‘nhà ai gả con, ai
đang trồng cây si’ hơn trước. Lúc đầu ông vốn không mấy mặn mà với
chuyện thu nhận nữ sinh, song vừa nghĩ đây có thể liên quan đến chuyện
nhân duyên của Kính Thần liền đổi ý, sảng khoái đồng ý. Hôm qua trong
chính đường, ông chỉ liếc một cái đã trông thấy Thẩm Tây Linh, thấy tiểu
cô nương ấy dung mạo xuất chúng, lập tức đoán nàng chính là người ấy. Có
điều chỉ lo nàng còn hơi nhỏ một chút… Lúc ấy, ông còn tự nhủ Tề Kính
Thần xưa nay phẩm hạnh đoan chính, thôi thì nghĩ nhiều làm chi. Nhưng
giờ thấy người này vừa bãi triều đã vội vàng đến ‘bảo hộ gà con’ không
khỏi cảm thán. Xem ra ông vẫn đánh giá nhị công tử Tề gia này quá quân
tử rồi, nam nhân ấy mà… xét cho cùng, ai mà chẳng thế! Vương Thanh thấy
mình đã ‘tường tận thiên cơ’ bèn vuốt râu, đắc ý nói: “Ngươi đến thật
đúng lúc, các bài thi khác đã phê xong, chỉ còn bài của tiểu thư Phương
gia là chưa bình.” Tề Anh bước vào đã thấy hai đệ đệ bị đánh thước tay,
lại thấy Dao Nhi cúi đầu tiu nghỉu, lúc nhìn sang Thẩm Tây Linh, thấy
tiểu cô nương ấy nét mặt căng thẳng, liền đoán ra bài thi của nàng còn
chưa được tiên sinh xét. Giờ nghe Vương tiên sinh nói vậy, quả đúng như
suy đoán. Tề Anh thu ánh mắt lại, quay sang nói với Vương tiên sinh:
“Vậy phiền tiên sinh cứ phê bình, không cần để tâm đến ta.” Vương tiên
sinh hừ thêm lần nữa trong lòng, không cần để tâm đến ngươi? Ngươi ngồi
cạnh lão phu, trừng trừng nhìn chằm chằm như thế, lão phu còn dám đánh
tay nàng nữa chắc?! Quả thật ông đã xem hắn quá quân tử rồi! Tuy trong
lòng phẫn nộ, nhưng Vương Thanh xưa nay chính trực. Dù Tề gia nhị công
tử có ngồi bên, ông cũng quyết không vì thiên vị mà nới tay với nữ nhi
Phương gia kia. Có sao nói vậy, lời lẽ phân minh. Ông cầm bài của Thẩm
Tây Linh đọc kỹ một lượt, sắc mặt không tỏ rõ là hài lòng hay không, chỉ
chuyên chú xem xét. Phía dưới, Thẩm Tây Linh nín thở chờ đợi, lòng còn
căng thẳng hơn trước. Lúc nãy chỉ lo bị tiên sinh trách mắng, giờ lại sợ
trước mặt Tề Anh mà mất mặt. Nàng ngồi yên, mồ hôi lấm tấm nơi trán, mãi
mới nghe thấy Vương tiên sinh chậm rãi bình luận: “Luận lý coi như rõ
ràng, chỉ là thiếu phần văn nhã… miễn cưỡng coi như trung bình.” Nghe
câu ấy, đôi bàn tay siết chặt dưới bàn của Thẩm Tây Linh mới khẽ buông
lỏng. Dẫu không được khen, nhưng cũng chẳng bị chê bai giữa đường, coi
như đã thoát một kiếp. Nàng đang định đứng dậy cảm tạ thì thấy Vương
Thanh khẽ nhướng mày, hơi nghiêng bài thi về phía Tề Anh, còn hỏi: “Chữ
này không tệ, giống chữ của ngươi, là ngươi dạy nàng sao?” Tề Anh nghe
vậy sững người, cúi mắt nhìn, quả nhiên nét chữ của Thẩm Tây Linh có đến
sáu bảy phần tương tự chàng, từ bút pháp đến cấu tứ đều cùng một phái.
Chàng nhướng mày, cũng cảm thấy ngoài ý muốn, ngẩng đầu nhìn xuống chỗ
nàng, chỉ thấy tiểu cô nương ấy cúi đầu thật thấp, chỉ còn thấy đôi tai
đỏ bừng, như thể máu sắp nhỏ ra ngoài. Quả thực đáng yêu! Tề Lạc đang
ngồi một góc vừa thổi vừa xoa bàn tay sưng đỏ vì bị đánh, vừa thì thào
ghé tai Tề Ninh: “Tam ca mau nhìn! Nhị ca cười rồi đó!” Tề Ninh đang cúi
đầu chép sách, nghe vậy lập tức ngẩng lên nhìn về phía trên. Quả nhiên
thấy vị nhị ca xưa nay nghiêm nghị ấy khóe môi thoáng ý cười, tuy chỉ
chớp mắt rồi biến mất, nhưng ngoài Thẩm Tây Linh vẫn đang cúi đầu không
thấy, những người còn lại đều trông rõ mồn một. Triệu Dao nhìn mà tim
đập liên hồi, chỉ cảm thấy nhị ca lúc cười thật tuấn tú khiến nàng ngây
ngất cả lòng. Phó Dung bên cạnh ánh mắt khẽ chuyển, hơi nghiêng đầu liếc
về phía Thẩm Tây Linh phía sau, trong mắt hiện lên tia suy tư sâu kín.
Tề Anh đáp lời Vương tiên sinh: “Không phải ta dạy, chỉ là trùng hợp.”
Vương Thanh nghe xong thì mắng thầm trong lòng: Tề nhị gia thật giả dối!
Với đôi mắt tinh tường của ông, sao có thể nhận lầm nét chữ? Mấy năm rèn
luyện mới được chữ giống đến vậy, thế mà còn dám nói là trùng hợp? Lại
một lần nữa ông đã đánh giá hắn quá quân tử! Thẩm Tây Linh ngồi dưới vẫn
cúi đầu, nghe thấy Tề Anh nói “không phải ta dạy”, tuy không dám ngẩng
lên nhìn, nhưng cũng có thể tưởng tượng được ánh mắt kia khi nói lời ấy
nhất định mang theo ý cười dịu dàng… Lập tức, nàng chỉ cảm thấy một chữ
thẹn! Kỳ thực, nét chữ nàng chỉ có năm sáu phần giống chàng, nhưng gần
đây lại đem tờ giấy nháp chàng từng để lại ra luyện lại, luyện mãi thành
quen, lại càng giống hơn. Việc này nếu xét kỹ cũng chẳng có gì không ổn,
nhưng Thẩm Tây Linh vẫn cảm thấy… xấu hổ vô cùng. Đến khi tan học, Vương
Thanh dặn dò bài vở cho học trò, rồi cùng Tề Anh hẹn uống trà. Chỉ là
trước đó, ông giữ lại Triệu Dao, nàng ta là người làm bài kém nhất hôm
nay. Vương tiên sinh là thầy nghiêm, đương nhiên phải răn dạy một phen.
Thế là mọi người đều đã về trước, chỉ còn mỗi Triệu Dao bị giữ lại,
trong lòng không khỏi khổ sở kêu gào. Tề Anh đứng chờ dưới bậc đá của
phương đình, dáng người thẳng tắp, vẫn vận quan phục chưa kịp thay. Thẩm
Tây Linh vừa bước ra khỏi thư trai đã trông thấy chàng. Ánh mắt hai
người chạm nhau, nàng muốn quay người trốn, nhưng làm vậy lại quá thất
lễ, chỉ đành lấy hết can đảm tiến lại gần hành lễ vấn an. Tề Anh nhìn
nàng, hỏi một câu giản đơn: “Thi cử… vẫn ổn cả chứ?” Thẩm Tây Linh mím
môi, trong lòng cũng thoáng có chút vui mừng. Đêm qua thức suốt canh dài
không uổng phí, nay không bị tiên sinh giữ lại răn dạy, quả là một
chuyện tốt lành. Nàng gật đầu, khẽ cảm tạ. Tề Anh thấy tiểu cô nương rõ
ràng tâm tình không tệ, cũng mỉm cười, ngưng một lát lại hỏi: “Chữ viết
của ngươi…” Quả nhiên cuối cùng cũng hỏi đến chuyện đó. Mặt Thẩm Tây
Linh thoắt đỏ bừng, tay áo xoắn nhẹ giữa những ngón tay, thấp giọng đáp:
“Chữ… chữ đó… là hồi nhỏ ta học viết, phụ thân từng cho ta tập theo thư
thiếp của công tử…” Nàng cũng không tính là nói dối, hồi nhỏ đúng là
từng luyện theo chữ của chàng. Chỉ là… nàng không nói mình dạo gần đây
lại lén lút đem chữ chàng từng lưu lại ra mà chép thêm lần nữa. Như vậy…
chắc cũng không phải là dối trá, phải không? Tề Anh hơi bất ngờ. Không
nghĩ Thẩm tướng lại cho nhi nữ của mình luyện theo chữ chàng. Nét chữ
của chàng từng được người đời bình phẩm: kẻ khen mạnh mẽ, khí cốt bất
phàm, kẻ lại chê sắc sảo quá mức, khó hợp với tay viết của nữ tử. Dẫu là
nam nhi còn thấy cứng tay, huống hồ là nữ nhi. Chỉ là khi nãy trông thấy
chữ của Thẩm Tây Linh, tuy có phần giống với chàng, nhưng nét bút lại
mềm mại hơn, thêm vài phần nhu hòa dịu dàng, như thể là hai nửa cùng
sinh ra từ một thể, thực khiến người ta thấy hứng thú. Tề Anh khẽ gật
đầu, ôn hòa nói: “Viết không tệ.” Được chàng khen, trong lòng Thẩm Tây
Linh tựa như có đóa hoa nở khẽ. Nàng vừa định nói lời cảm tạ thì đã nghe
Tề Ninh gọi từ đằng xa một tiếng: “Văn Văn muội!” Nàng ngoảnh đầu, thấy
Tề Ninh cùng Tề Lạc đang bước nhanh lại gần. Hai người trước tiên chào
hỏi nhị ca mình, rồi Tề Ninh quay sang Thẩm Tây Linh, tươi cười nói:
“Văn Văn muội đúng là giấu tài! Vương tiên sinh xưa nay nghiêm khắc, cái
câu ‘trung bình’ kia chính là lời khen cao lắm rồi, muội thật giỏi đấy.”
Thẩm Tây Linh ngượng ngùng cười, đáp lại: “Đa tạ tam ca. Ta… thật ra đều
là nhờ công tử chỉ dạy, không phải tự mình giỏi đâu…” Tề Anh đứng một
bên, lặng lẽ nhướng mày: “Tam ca?” Thẩm Tây Linh ngước nhìn chàng, bắt
gặp ánh mắt chàng dường như bình thản quét qua mình một lượt. Không lâu
sau, Vương tiên sinh từ thư trai đi ra, vừa lúc mắng dạy xong Triệu Dao,
Tề Anh lập tức bước tới, cùng ông sóng vai rời đi. Đám học trò phía sau
cung kính hành lễ, Vương tiên sinh khẽ gật đầu đáp lại, đoạn cùng nhị
công tử Tề gia khuất dần nơi lối nhỏ phía xa. Thẩm Tây Linh lặng nhìn
bóng dáng Tề Anh đi xa, trong lòng bỗng trỗi lên chút nghi hoặc. Không
biết có phải nàng đã nghĩ nhiều… nhưng sao nàng cứ cảm thấy… khi nãy,
ánh mắt nhị công tử nhìn nàng, hình như… có chút không vui? Tác giả:
Trong lòng Tề Anh kiểu: Được thôi, gọi ta thì “Tề công tử”, còn gọi
người ta thì “Tam ca”… Thẩm Văn Văn, nàng giỏi lắm.