Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 52 - Trôi dạt (1)
Chương 52: Trôi dạt (1)
Thẩm Tây Linh chẳng ngờ, giấc ngủ đêm ấy lại rước về tai họa khôn lường
cho nàng về sau. Việc này nếu truy xét đầu đuôi, gốc rễ lại khởi từ thư
đường. Chuyện là hôm ấy, tuy Vương tiên sinh có cho Thẩm Tây Linh nghỉ
ba ngày, nhưng lại chẳng ban ân cho Triệu Dao như thế. Hôm sau, nàng ta
vẫn phải đến thư viện như thường, tay trái bị thương, từng vòng băng
quấn chặt trông như đòn bánh ú. Hôm ấy Phó Dung cùng hai vị công tử Tề
gia đều đến sớm. Tề Lạc vừa trông thấy muội muội Dao Nhi đáng thương,
gương mặt đau đớn, lập tức xót ruột, liền bước tới hỏi han ân cần, lo
lắng nàng còn đau không. Triệu Dao hậm hực nổi giận, nói: “Tứ ca nói gì
kỳ lạ thế? Muội thành ra thế này, sao có thể không đau? Tiên sinh đánh
các huynh chưa từng ra tay nặng như thế, cớ gì lại nặng tay với muội?”
Vừa đau vừa tủi, nàng mím môi khóc òa lên. Nàng vừa khóc, Tề Lạc càng
luống cuống tay chân, chẳng biết phải dỗ thế nào, thì nghe tỷ tỷ Phó gia
cất lời: “Dao Nhi muội muội chớ khóc nữa, tiên sinh sắp đến rồi, nếu còn
bị phạt thêm nữa thì biết làm sao?” Triệu Dao vốn dĩ trong lòng đã có
xích mích với Phó Dung, nay nghe lời ấy lại càng giận sôi gan, tay phải
chưa bị đánh liền vỗ mạnh xuống bàn, tức tối mắng: “Muội chỉ khóc vài
tiếng, cớ gì phải phạt? Chẳng lẽ trong thư đường này, ngay cả khóc cũng
không được sao?” Phó Dung ngồi nơi chỗ mình, quay đầu lại nhìn Triệu
Dao, đôi mày liễu khẽ chau, nét mặt mang chút áy náy: “Muội chớ giận, là
tỷ ăn nói thiếu suy nghĩ, tỷ chỉ là…” Nàng dừng lời, ánh mắt như vô tình
lại hướng về chỗ ngồi còn trống của Thẩm Tây Linh. Triệu Dao chưa hiểu
ánh mắt ấy có hàm ý gì, trong lòng bỗng dấy lên linh cảm bất ổn, truy
hỏi: “Chỉ là gì?” Phó Dung mỉm cười, vẻ mặt lấp lửng: “Không có gì, chỉ
là tỷ nghe nói hôm qua Văn Văn muội tuy cũng bị phạt, nhưng tiên sinh
lại cho nàng nghỉ ba ngày. Dao Nhi muội thì không được vậy, nghĩ chắc
bởi tiên sinh kỳ vọng ở muội nhiều hơn, nên mới không muốn thấy muội
khóc lóc ỉ ôi…” Hôm qua Triệu Dao bị Vương tiên sịn đánh đến nỗi suýt
khóc gọi phụ mẫu, còn đâu để ý xem Thẩm Tây Linh ra sao. Giờ nghe Phó
Dung nói vậy mới biết nàng được nghỉ ba ngày, tức thì nổi giận bừng
bừng, hét lên: “Thật là vô lý! Tiên sinh sao lại xử sự thiên vị như
thế!” Tề Lạc thấy nàng giận quá, vội vàng dỗ dành bên cạnh. Tề Ninh ngồi
một bên không nhịn được nữa, nói lời phải chăng: “Nói là xử sự thiên
lệch thì cũng không đúng. Chuyện hôm qua vốn chẳng phải do Văn Văn muội
muội khơi mào. Tiên sinh đâu phải không đánh nàng, mà nàng thân thể vốn
yếu, cho nghỉ ba ngày cũng là phải lẽ.” Ý tứ trong lời, rõ ràng là Triệu
Dao vốn là đầu sỏ gây họa, không đáng được nghỉ. Gần đây Triệu Dao và Tề
Ninh vốn đã không ưa gì nhau, lúc này lại nghe lời hắn nói thế, uất ức
đến phát khóc, cơn giận bốc càng cao. Nhưng chưa kịp phát tác, lại nghe
Phó Dung cười nhạt: “Kính An nói thế e cũng chưa thoả đáng. Tuy hôm qua
không phải Văn Văn muội chủ động, nhưng nếu nàng cẩn trọng một chút, có
lẽ cũng không đến mức khiến Dao Nhi muội bị liên lụy mà chịu phạt…” Câu
này vừa dứt, Triệu Dao lập tức bừng tỉnh. Được lắm! Nàng đã thấy lạ sao
con nha đầu cô nhi ấy lại chịu giúp nàng gian lận. Thì ra là âm mưu cả!
Ngoài mặt làm như giúp đỡ, kỳ thực cố tình để tiên sinh phát hiện, vừa
không đắc tội với nàng, lại khiến nàng ăn đòn. Tâm địa độc ác đến thế là
cùng! Triệu Dao từ khi bước chân vào thư đường đã thấy chuyện gì cũng
không vừa ý. Vốn dĩ nàng ta chẳng phải kẻ hiếu học, đến nơi này chẳng
qua là để được gần gũi nhị ca, kết quả chẳng những học chẳng vào đâu, mà
còn hiếm khi gặp được mặt nhị ca, lại còn thường xuyên ăn đòn, khổ chẳng
thể tả. Nay cơn giận trong lòng nàng đều đổ lên đầu Thẩm Tây Linh, chỉ
thấy tiểu nha đầu sa sút kia chẳng qua thấy nàng ta dễ ức h**p mới dám
dở trò như thế! Một kẻ ngoại nhân mà đã thế này, nếu nàng ta còn nhẫn
nhịn, sau này trong phủ Tề gia nàng ta còn chốn nào dung thân? Nghĩ tới
đó, cơn giận của Triệu Dao càng bốc lên ngùn ngụt, trong lòng sinh ra
một luồng khí u uất như kẻ đã vỡ chum thì mặc kệ vỡ luôn, chợt “soạt”
một tiếng đứng bật dậy, cúi đầu cắm đầu chạy khỏi thư phòng, đến cả Tề
Lạc muốn kéo nàng ta lại cũng không giữ nổi. Tề Lạc hoảng hốt, vội hỏi
tam ca và biểu tỷ: “Làm sao bây giờ? Bộ dạng của Dao Nhi thế kia… chẳng
lẽ thật sự muốn đi tìm Văn Văn muội gây chuyện?” Tề Ninh cũng thoáng
cuống, nhất thời không biết phải làm sao. Duy chỉ có Phó Dung vẫn giữ
được bình tĩnh, khẽ nói với hai người: “Chuyện hôm nay, e không phải lời
khuyên mà dẹp được. Theo ta thấy, vẫn nên đến thỉnh lão thái thái ra mặt
hoà giải.” Ngay khi Phó Dung đang dẫn người đến tìm Tề lão thái thái,
bên kia Triệu Dao đã lôi theo hai nha hoàn từ phủ Triệu thị tìm đến viện
nơi Thẩm Tây Linh ở, lớn tiếng ầm ĩ ngoài cửa, hô gọi Thẩm Tây Linh ra
mặt đối chất. Tử Quân khi ấy đang quét sân, vừa thấy vị tiểu thư Triệu
gia khí thế hung hăng xộc tới, miệng không ngớt kêu gào, liền nổi lửa
trong lòng. Nàng vốn là nha hoàn ở Phong Hà Uyển, chuyện trong phủ không
nắm rõ, càng chẳng nể gì thân phận họ hàng bên phụ tộc của Tề gia. Huống
chi, tính nàng vốn thẳng thắn, đêm qua lại mới hay tiểu thư nhà mình vì
vị thiên kim này mà bị tiên sinh đánh phạt, sớm đã bất bình. Nay gặp
nàng ta tới cửa gây chuyện, liền giận dữ đỉnh đầu, không chút nhượng bộ,
lập tức cầm chổi chắn ngay trước cửa, nhất quyết không cho tiến vào.
Triệu Dao trông thấy lại càng nổi giận, sai hai nha hoàn phía sau xông
lên kéo Tử Quân ra, thế là đôi bên giằng co xô đẩy. Tử Quân một chọi
hai, rốt cuộc thế yếu, may thay lúc ấy Phong Thường nghe động chạy ra
giúp, sau đó không lâu lại kinh động đến Thủy Bội. Trong ba người, Thủy
Bội là người biết nặng nhẹ nhất, biết rõ không thể cứng đầu với Triệu
Dao liền kéo Tử Quân và Phong Thường ra, sau đó bước lên thi lễ với
Triệu Dao, dịu giọng nói: “Tiểu thư Triệu gia là tới tìm tiểu thư nhà ta
sao? Chỉ là không khéo, tiểu thư còn đang ngủ, chưa tỉnh dậy.” Triệu Dao
hừ lạnh một tiếng, mắng to: “Một con nha đầu cô nhi từ Ba Quận cũng xứng
gọi là tiểu thư sao? Chưa dậy? Vậy thì lôi nàng ta dậy cho ta! Tránh
ra!” Nói đoạn chẳng buồn dây dưa, liền hùng hổ xông thẳng vào trong.
Thủy Bội thấy vậy biết việc này không thể yên ổn mà dàn xếp, liền cùng
Tử Quân và Phong Thường ra sức ngăn cản. Triệu Dao tức đến bật cười,
quay đầu gọi người đi tìm mấy gia đinh trong phủ tới hỗ trợ. Đám gia
đinh ấy vốn là người Tề gia, suy tính một hồi thấy tiểu thư Triệu gia là
họ hàng đàng hoàng, còn cô nương Phương gia kia không rõ từ đâu tới,
lòng tất nhiên nghiêng về bên Triệu Dao, liền cùng hai nha hoàn Triệu
gia kéo ba người Thủy Bội ra, để Triệu Dao dẫn người xông thẳng vào
trong. Bên ngoài náo động không thôi, vậy mà vẫn chưa đánh thức Thẩm Tây
Linh. Nàng đang bệnh, suốt đêm mộng mị mơ hồ, lúc này vẫn còn cuộn mình
trong chiếc choàng áo lông của Tề Anh mà ngủ mê mệt. Mãi đến khi Triệu
Dao xông tới, đạp cửa phòng nàng mà vào, dẫn theo một đám người ầm ầm ĩ
ĩ, nàng mới giật mình tỉnh giấc. Chưa rõ chuyện gì xảy ra, Thẩm Tây Linh
mơ hồ ngỡ như trở lại thuở ấu thơ, nhớ tới cảnh phu nhân của phụ thân
từng dẫn người xông vào phòng, toàn thân toát mồ hôi lạnh, mãi đến khi
nhận ra người trước mắt là Triệu Dao mới dần lấy lại tinh thần. Chỉ là,
khi nàng sực nhớ ra mình vẫn chưa kịp cất chiếc áo choàng của Tề Anh,
trái tim lại siết chặt. Nàng chẳng rõ vì sao mình lại hoảng hốt đến thế,
trong nỗi hoảng ấy lại xen lẫn một tầng xấu hổ khó nói, nàng siết chặt
vạt áo dài, đứng lặng tại chỗ, không biết nên làm gì. May mà Triệu Dao
đang bốc hỏa, xông vào liền gào mắng trước, không để ý tới áo khoác trên
người nàng, chỉ chống nạnh quát mắng: “Hay lắm, Phương Quân! Ngươi dám
ngấm ngầm giở trò hại ta! Mau nói! Hôm qua ngươi cố ý để tiên sinh bắt
gặp có đúng không?” Lời quát nặng như roi, khiến Thẩm Tây Linh ngây
người, chưa kịp phản ứng thì Triệu Dao đã mất khống chế, lao tới đánh
nàng. Triệu Dao hận Thẩm Tây Linh đã lâu, từ cái đêm Tết Nguyên Tiêu đầu
tiên gặp nàng ở Phong Hà Uyển đã có thành kiến. Không cam lòng nàng ở
trong biệt viện của nhị ca, không cam lòng nàng khiến tam ca xa cách
mình, lại càng không cam lòng nàng học hành giỏi giang khiến Vương tiên
sinh coi trọng và nhất là không cam lòng nàng mang một dung nhan khuynh
quốc khuynh thành. Nay lửa giận công tâm, Triệu Dao ra tay rất nặng,
chẳng chút kiêng dè, toàn đánh vào mặt nàng. Móng tay nàng ta dài nhọn,
vung tay một cái liền cào ra một vết máu nơi mặt Thẩm Tây Linh. Triệu
Dao thoáng sững người, không ngờ lại chảy máu, nhưng rồi như bị k*ch
th*ch, lại càng hả hê, cố tình vung tay cào thêm một cái thật mạnh. Thẩm
Tây Linh nghiêng đầu tránh được phần lớn, song trên mặt vẫn bị rạch một
đường sâu nửa ngón tay. Lúc ấy Thẩm Tây Linh đang bệnh, toàn thân bủn
rủn không chút sức lực, vóc người lại gầy yếu hơn hẳn Triệu Dao, làm sao
chống cự nổi. Thủy Bội các nàng bị đám gia đinh khống chế, chỉ biết trơ
mắt nhìn nàng bị đánh, mà không sao giúp được. Phong Thường vừa giãy
giụa vừa khóc, Tử Quân nóng tính thì vung chổi đánh nhau với gia đinh,
nhưng cũng không thể phân thân cứu người. Giữa lúc giằng co, con châu
chấu nhỏ bằng cỏ trong tay Thẩm Tây Linh trượt khỏi lòng bàn tay, rơi
xuống đất đúng lúc bị Triệu Dao giẫm lên. Vốn dĩ Thẩm Tây Linh không
định động thủ, nhưng khi thấy vật ấy, món quà mới được gửi tới từ ngàn
dặm xa xôi bị giẫm nát bươm, gân lá tinh tế đều bị nghiền đứt, đôi mắt
nàng chợt đỏ hoe. Đó là do Tề Anh tặng nàng… mà nay, lại thành thế này.
Mới chỉ qua một đêm thôi mà. Triệu Dao chẳng ngờ Thẩm Tây Linh còn dám
phản kháng, càng nổi điên, hét lên một tiếng rồi lại lao vào đánh. Trong
viện của Thẩm Tây Linh lập tức loạn như chợ vỡ, tiếng mắng, tiếng khóc,
tiếng ẩu đả vang rền, đừng nói là phủ Tề gia danh môn vọng tộc, ngay cả
kỹ viện nơi ngõ hẻm thành Kiến Khang cũng hiếm thấy cảnh tượng rối loạn
đến thế. Tất cả chỉ dừng lại khi Tề lão thái thái tới. Tề lão thái thái
năm ngoái đã quá tuổi già, thuở thiếu thời vốn cứng rắn quả quyết, nhưng
nay tuổi cao sức yếu, đã lâu không can dự việc trong phủ. Chỉ là, khi
nãy chất tôn nữ yêu quý nhất của bà tới tìm, nói rằng tiểu thư Triệu gia
đang ẩu đả với cô nương Phương gia, xin bà ra mặt hòa giải. Tề lão thái
thái xưa nay biết rõ Phó Dung là người điềm tĩnh, khuôn phép, đoan trang
hiếm thấy, đến nàng còn phải ra mặt cầu xin, có thể thấy chuyện này đã
không nhỏ chút nào. Tề lão thái thái trong lòng không khỏi bực bội, thầm
thấy hai nha đầu này quả thực chẳng ra thể thống gì. Bà vốn không muốn
nhúng tay vào những chuyện vặt vãnh thế này, chỉ là từ lần trước nghe
Dung Nhi nói đến cô nương Phương gia kia có thể có mối dây dưa không rõ
ràng với Kính Thần, trong lòng bà đã sớm sinh mấy phần dè chừng. Nay
chuyện đã ầm ĩ đến mức này, bà cũng muốn đích thân xem thử, nếu tiểu nha
đầu Phương gia kia thật sự có chỗ nào không ổn, cũng tiện cho bà ra tay
khống chế. Chủ ý đã định, lão phu nhân liền để Phó Dung dìu mình, trực
tiếp đi đến viện của Thẩm Tây Linh. Còn chưa bước vào sân, từ xa xa đã
nghe trong phòng ầm ĩ loạn cả lên. Đến khi vào cửa nhìn thấy, chỉ thấy
khuê nữ Triệu gia vốn là thiên kim tiểu thư cao quý giờ lại mất sạch thể
diện, đang đánh nhau túi bụi với một nha đầu Phương gia. Nha đầu kia
đánh không lại, nhưng cũng chẳng chịu thiệt, giơ tay kéo rối cả tóc mai
của Triệu Dao. Các nha hoàn xung quanh thì khóc lóc ầm ĩ, phòng trong
một mảnh gà bay chó sủa, khiến người ta nhìn mà phiền lòng. May sao, nha
hoàn của Triệu gia còn biết nhìn sắc mặt chủ, vừa thấy Tề lão thái thái
đích thân tới liền vội vàng bước lên kéo Triệu Dao ra, bảo nàng mau dừng
tay. Triệu Dao khi ấy đang đánh đến hăng say, quay đầu lại thấy lão thái
thái đứng sừng sững phía sau, lập tức giật mình thót tim. Triệu Dao hiểu
rõ, lão thái thái khác hẳn Nghiêu thị cữu mẫu nàng, bà chưa bao giờ
thiên vị nàng ta. Mẫu thân nàng, Triệu thị, vốn chỉ là thứ nữ của Tề
gia, thời trẻ cũng không hợp tính với lão thái thái, bởi vậy nàng vốn
không dám làm càn trước mặt bà. Nay thấy lão thái thái đến, trong lòng
sợ hãi, thân thể mềm nhũn, lập tức nửa quỳ xuống đất.