Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 55 - Trở về (1)
Chương 55: Trở về (1)
Tề Anh trên đường trở về phương nam đã nhận được thư của huynh trưởng.
Nói ra thì cũng thật là trùng hợp, khi Tề Vân sai người gửi thư cho
chàng thì chàng đã lên đường hồi hương. Thời điểm đó, mặc dù Cố Cư Hàn
vẫn chưa rút quân, nhưng thế cờ đã gần như định đoạt. Tề Anh vốn định
chờ quân Nguỵ rút lui mới quay lại Kiến Khang, nhưng khi Hàn Thủ Nghiệp
nghe tin Tưởng Dũng bị giết thì phản ứng rất mạnh mẽ, tin tức lan truyền
còn nhanh hơn dự đoán. Tề Anh biết rằng vị thế thúc này tính tình nóng
nảy, khó giữ bình tĩnh, sau khi suy nghĩ kỹ càng, chàng cảm thấy vẫn nên
tự mình ra mặt nói rõ với Hàn Thủ Nghiệp, kẻo lại xảy ra biến cố gì
thêm. Thấy vậy, chàng bèn sai Từ Tranh Ninh ở lại Thành Thạch để theo
dõi tình hình, còn bản thân thì vội vàng lên đường về nam. Kết quả trên
đường trở về nam, chàng gặp được gia nhân mà Tề Vân phái tới, nhận được
thư của huynh trưởng. Ngày đó là hai mươi sáu tháng hai. Hôm ấy trời có
mưa nhỏ, tuy rằng mưa xuân quý như dầu, nhưng đi đường gặp mưa vẫn thật
bất tiện, huống chi cả ngày trời mây u ám. Người đưa thư mặc áo tơi, dù
rất cẩn thận khi trao thư, nhưng cũng không tránh khỏi để cho giấy thư
bị ẩm ướt một chút. Thư được Thanh Trúc trực tiếp nhận và đưa vào trong
xe ngựa. Hắn biết chủ nhân mình và Tề đại công tử thường xuyên trao đổi
thư từ, bởi đại công tử vốn hay quan tâm, thư đến thường là dặn dò nhị
công tử giữ gìn sức khỏe, hoặc kể về tình hình trong nhà, thông thường
không có gì quan trọng. Chỉ là lần này có vẻ có điều gì khác lạ, Thanh
Trúc thấy chủ nhân đọc thư một cách rất nhanh, sau khi đọc xong, sắc mặt
bình thản của chàng đột nhiên tối lại, thậm chí trong mắt còn lóe lên
một tia lo âu. Thanh Trúc rất ít khi thấy biểu hiện như vậy trên mặt Tề
Anh, đặc biệt là trong những năm gần đây, nên khi thấy như vậy, hắn
không khỏi lo lắng, im lặng một lúc rồi thử hỏi: “Công tử… có phải trong
nhà xảy ra chuyện gì không?” Tề Anh thấy hai đầu mày nhíu lại, nét mặt
trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, chàng không trả lời câu hỏi của Thanh
Trúc, chỉ nói: “Đi nói với Bạch Tùng, thúc giục nhanh chóng quay về
thành Kiến Khang.” Khi họ đến thành Kiến Khang đã là lúc giờ Tý quá nửa,
lúc này cổng thành đã đóng, lính canh đầu tiên không nhận ra đây là xe
ngựa của nhị công tử phủ Tả tướng nên không cho vào. Sau đó, Bạch Tùng
phải đưa ra thẻ lệnh của Khu Mật Viện mới có thể vào thành. Mấy ngày nay
trời mưa, từ Thành Thạch xuống phía nam đường lầy lội, vào thành Kiến
Khang cũng không khá hơn là bao, mưa đêm se lạnh, xuân khí vẫn còn hơi
giá buốt. Trong thành, đường phố hầu như không có người qua lại, Bạch
Tùng quất roi thúc ngựa, xe ngựa chạy nhanh một mạch về phủ Tề gia.
Người canh cửa phủ Tề gia giữa đêm khuya nghe tiếng gọi cửa thì rất
không vui, mắt nhắm mắt mở đi ra, vừa mở cửa thì thấy người gọi cửa
chính là Thanh Trúc, hầu cận của nhị công tử. Hắn vừa xoa mắt vừa ngạc
nhiên, lại thấy nhị công tử đã bước vào cửa, vội vàng tiến vào phủ. Tề
Anh trực tiếp đi tìm Tề Vân. Lúc này đã muộn, mọi người trong phủ đều đã
nghỉ, Tề Vân cũng đã nằm xuống, nhưng nghe người hầu vào báo, nói rằng
nhị công tử đã trở về và đang đứng ngoài cửa chờ, muốn gặp hắn. Tề Vân
lúc ấy còn bán tín bán nghi, vội vàng khoác áo bước ra khỏi phòng, quả
thật thấy Kính Thần đứng trong hành lang, nhìn giống như một người mệt
mỏi, áo ngoài còn dính chút mưa đêm. Tề Vân vô cùng kinh ngạc, vừa cài
lại đai áo vừa hỏi: “Kính Thần? Đệ về rồi sao? Không phải trước đó nói
là hai ngày nữa mới về sao?” Tề Anh chào hỏi trưởng huynh, trả lời nhanh
chóng: “Ừm, có chút công vụ phải giải quyết, về sớm.” Tề Vân đáp lại,
gật đầu, vừa cài xong đai áo, lại nghe Tề Anh nói: “Trên đường ta nhận
được thư của huynh, nói rằng Văn Văn gặp chuyện rồi, nàng hiện đang ở
đâu?” Tề Vân nghe xong sững sờ, không ngờ nhị đệ gấp gáp như vậy, giữa
đêm gọi hắn dậy lại vì hỏi chuyện tiểu thư Phương gia. Khi hắn gửi thư
cũng đã báo sơ qua về việc tiểu thư Phương gia và Dao Nhi cãi vã, sau đó
hai người gây gổ, bị tổ mẫu đuổi ra khỏi phủ. Tề Vân thực sự không để
tâm lắm đến chuyện này, mọi thông tin hắn có về sự việc đều từ lời thê
tử hắn chuyển lại, không nắm rõ chi tiết. Vì thế trong thư cũng không
nhắc đến việc Triệu Dao gian lận, cũng chẳng nói gì về chiếc áo choàng
lông của Tề Anh, đương nhiên cũng không biết sau khi tiểu thư Phương gia
bị đuổi ra ngoài thì nàng đi đâu. Tề Vân biết không nhiều, nhưng lúc này
trong lòng lại có không ít suy nghĩ, ví dụ như trước đây hắn từng hoài
nghi sự phán đoán của phu nhân mình, nhưng giờ thấy nhị đệ nhíu mày
nghiêm túc như vậy, hắn không khỏi có chút nghi ngờ về mối quan hệ giữa
Tề Anh và tiểu thư Phương gia. Tề Vân định hỏi thêm vài câu, nhưng thấy
vẻ mặt của Tề Anh, biết lúc này không phải là thời điểm thích hợp, bèn
chỉ trả lời: “Chuyện này ta cũng không biết rõ, trong thư ta đã nói hết
rồi. Cô nương ấy rời phủ từ chiều hôm kia, đi đâu ta cũng không rõ.” Vừa
dứt lời, hắn thấy Tề Anh càng nhíu mày chặt hơn, trầm mặc một hồi rồi
hỏi: “Mẫu thân khi đó có phản ứng gì không?” Tề Vân thở dài một hơi,
đáp: “Hôm đó ta ở quan sở, không có mặt tại chỗ, theo lời phu nhân ta
thì mẫu thân định bảo vệ tiểu thư Phương gia, nhưng tổ mẫu tính khí cứng
rắn, ngay cả mẫu thân cũng bị quở trách nên không thể bảo vệ được cô
nương ấy.” Tề Anh gật đầu, nhưng mày vẫn không giãn ra, Tề Vân vỗ vai
chàng, nói: “Đệ mới về, đêm nay cứ nghỉ ngơi trước đi. Tiểu thư Phương
gia mặc dù đã rời phủ, nhưng nghe nói tổ mẫy đã cho nàng một ít bạc,
chắc cũng không có vấn đề gì. Nếu đệ vẫn không yên tâm, sáng mai đi tìm
mẫu thân hỏi rõ cũng không muộn.” Tề Anh nhìn Tề Vân rồi quay sang nhìn
mưa đêm ngoài mái hiên, lại quay đầu nói: “Được rồi, huynh nghỉ ngơi đi,
đệ đi trước.” Dù hắn nói “được rồi” nhưng trong sắc mặt không có vẻ gì
là muốn quay lại phòng nghỉ ngơi. Tề Vân hiểu rõ tính tình của đệ đệ,
liền nhận ra ngay sự khác thường, vội vàng chặn chàng lại, nói: “Đệ muốn
làm gì? Đêm khuya thế này còn đi tìm người sao?” Tề Anh im lặng khiến Tề
Vân càng thêm lo lắng, hắn vội kéo lại, nói: “Giữa đêm như vậy đệ tìm
ai? Thành Kiến Khang lớn như vậy, đệ sẽ đi đâu mà tìm? Cứ chờ tới sáng
mai không được sao?” Tề Vân mặc dù nói vậy nhưng trong lòng còn ngầm
nghĩ một câu. Với tính cách của tổ mẫu họ, làm việc lúc nào cũng cực
đoan, giờ tiểu thư Phương gia có thể đã không còn ở thành Kiến Khang,
nhưng hắn lại không dám nói ra sự đoán này, sợ rằng đệ đệ nghe xong sẽ
càng thêm nóng nảy. Tề Anh thực sự đã rất mệt mỏi, mấy ngày nay ở Thạch
Thành vất vả, lại vừa mới trên đường trở về, giờ thân tâm đều đã kiệt
sức. Chàng cũng biết lời của Tề Vân có lý, nhưng khi nghĩ đến Thẩm Tây
Linh, nàng yếu đuối nhạy cảm ấy giờ lại bị tổ mẫu đuổi ra khỏi phủ,
không có nơi nương tựa, không biết sẽ đi đâu? Nàng lại xinh đẹp như vậy,
nếu… Chàng không thể yên lòng. Tề Anh im lặng một lúc, trong lòng đã có
quyết định, nghiêng đầu nói với Tề Vân: “Không sao, đệ vẫn muốn đi tìm
nàng.” Tề Vân thấy Tề Anh nói xong liền vội vàng bước ra ngoài mưa đêm,
hắn còn chưa kịp ngăn lại, chỉ đứng đó một lúc, lòng ngổn ngang, tự hỏi:
Thế này… chẳng lẽ Kính Thần thật sự… Tề Vân đứng đó một lúc lâu, sau đó
thở dài, quay người đi vào trong phòng. _ Tề Anh sai Bạch Tùng từ phủ
đem theo mấy người, chia nhau đi tìm khắp các quán trọ trong thành Kiến
Khang. Bản thân chàng cũng tự mình đến vài chỗ hỏi thăm chủ tiệm, nhưng
đều không tìm thấy dấu vết của Thẩm Tây Linh. Sau đó chàng suy nghĩ một
lát, quyết định đến thăm khu tiểu viện mà nàng cùng phụ mẫu sinh thời
từng ở. Khu viện này đối với Tề Anh không phải lần đầu đến. Lần trước
chàng đến đây, giúp Thẩm Tây Linh an táng phụ thân nàng, lại sai người
dọn dẹp căn phòng lúc ấy đã trở thành đống đổ nát. Lúc đó chàng nghĩ
rằng mình sẽ không còn bước chân vào nơi này nữa, nhưng nào ngờ chỉ chưa
đầy ba tháng sau, chàng lại quay trở lại. Viện đã không ai chăm sóc, nay
đã lộ ra vẻ tiêu điều. Cỏ dại mọc đầy, những cây trúc mà Thẩm Khiêm
trồng lúc sinh thời nay đều nghiêng ngả, nhìn có vẻ không còn sống nổi
nữa. Tề Anh vội vã đến đây, vào trong nhà nhìn một vòng, thấy mọi vật
trong phòng đều phủ đầy bụi, rõ ràng đã lâu không có người ở. Thẩm Tây
Linh cũng không có ở đây. Thanh Trúc luôn đi theo sau Tề Anh, thấy chàng
thần sắc ưu tư, lại còn hơi mệt mỏi và bất an, liền cân nhắc khuyên:
“Công tử… hay là chúng ta trở về trước đi? Phía kia có Bạch Tùng mang
theo người tìm kiếm, biết đâu sáng mai sẽ có tin tức… Công tử mấy ngày
qua lao lực, vẫn nên trở về nghỉ ngơi trước.” Tề Anh không đáp, đứng
thẳng dưới mái hiên, lắng nghe tiếng mưa rơi suốt đêm, lại nhìn quanh
trong phòng, nhận ra đây chính là nơi nàng đã lớn lên từ thuở bé. Nàng
đã sống ở đây, trưởng thành nơi đây, trong lòng chàng bất giác dâng lên
cảm xúc khó tả. Khi ngẩng đầu lên, lại thấy hai ngôi mộ cô quạnh bên bờ
trúc hoang tàn ngoài sân, chính là mộ phần của phụ mẫu nàng. Phụ thân
nàng lúc sinh tiền từng rất nghiêm cẩn giao nàng cho chàng chăm sóc,
nhưng giờ đây chàng lại để nàng lạc mất, có lẽ còn khiến nàng phải chịu
bao nỗi oan khuất. Trong lòng Tề Anh càng thêm nặng trĩu. Chàng đứng bất
động, suy tư thật lâu, rồi bỗng như nhớ ra điều gì, vội vã nói với Thanh
Trúc: “Quay về Phong Hà Uyển” Mưa đêm tĩnh lặng, sơn lộ trên núi Thanh
Tế trơn trượt, Tề Anh trở về khi đã gần canh ba. Chàng vừa trở về liền
đến căn phòng mà Thẩm Tây Linh từng ở để tìm kiếm nhưng bên trong trống
rỗng, không thấy bóng dáng của nàng. Thanh Trúc theo sát sau lưng, thấy
công tử cau mày càng lúc càng chặt, chẳng biết phải khuyên thế nào cho
phải. Tề Anh rời khỏi phòng nàng, nhìn trời đêm lạnh lẽo, bỗng nhớ đến
cảnh tượng nàng vừa mới khỏi bệnh, vào mùa đông giá rét ngồi co ro bên
ngoài Vong Thất mà ngủ. Chàng bèn nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, suy đi nghĩ
lại, rồi lại đi thẳng về phía Vong Thất. Ai ngờ, chàng thật sự đã tìm
thấy nàng trước cửa Vong Thất. Tiểu cô nương vẫn như lần trước, co người
ngồi bên góc lan can, chỉ là lần này không ngủ, hai tay ôm gối ngồi thẫn
thờ, ánh mắt vô hồn, cúi đầu nhìn chằm chằm không biết đang nhìn gì.
Chàng nhìn nàng, và ngay khoảnh khắc ấy Thẩm Tây Linh ngẩng đầu cũng
nhìn thấy Tề Anh. Nàng thấy người đứng dưới mái hiên của Vong Thất, phía
sau là cơn mưa đêm mịt mù, chàng nhìn có vẻ mệt mỏi như vừa từ ngàn núi
muôn trùng mà đến, mang theo hơi lạnh và bụi bặm đầy người. Cặp mắt
phượng đẹp đẽ của chàng lúc này đang cúi xuống nhìn nàng khiến lòng nàng
chỉ còn lại một khoảng tĩnh lặng, không tiếng động. Phụ thân nàng thích
đọc kinh phật, khi nàng còn nhỏ từng cùng ông lật giở sách kinh. Nàng
nhớ ông rất thích câu trong Nhân Vương Kinh: “Một cái nháy mắt sáu mươi
sát na, một sát na là chín trăm lần sinh diệt.” Nó nói về một sự giác
ngộ ngắn ngủi. Nàng không hiểu nghĩa câu này, lúc ấy cũng không hiểu,
giờ vẫn vậy, nhưng khi nàng ngẩng đầu lên thấy Tề Anh đứng đó, lòng bỗng
nhiên nghĩ đến câu nói này, cảm thấy khoảnh khắc ấy quả thực có rất
nhiều sinh diệt vô thường, khiến nàng cả đời này không thể nào quên.
*Sát na là đơn vị thời gian nhỏ nhất, chỉ một tích tắc, một khoảnh khắc
thoáng qua. Ngay khoảnh khắc ấy, nàng bỗng dưng cảm thấy bao nhiêu cảm
xúc dâng trào trong lòng. Khi Triệu Dao đánh nàng, nàng không khóc, khi
Tề lão thái thái mắng nàng giữa bao nhiêu ánh mắt, nàng không khóc, khi
bị đuổi khỏi Tề phủ không biết sẽ đi đâu, nàng cũng chẳng khóc. Nàng
không chỉ không khóc, mà trong lòng còn không cảm thấy tủi thân, chỉ có
một sự bình thản, như thể những khổ nạn ấy là chuyện đương nhiên, như
thể ác ý của người khác là điều hiển nhiên, nàng vốn dĩ phải chịu đựng.
Nhưng giờ đây khi Tề Anh xuất hiện, đứng trước mặt nàng, lòng nàng bỗng
dưng dâng lên một nỗi uất ức, buồn tủi không sao kể xiết, đến khi nàng
nhận ra, nước mắt đã tuôn rơi. Giữa đêm tối tăm, Tề Anh lúc đầu không
thấy Thẩm Tây Linh khóc, thấy nàng như lần trước, không để ý đến sức
khỏe bản thân, lại trong đêm lạnh lẽo co ro trước cửa Vong Thất, trong
lòng chàng bùng lên một cơn tức giận vô cớ. Đang định nghiêm mặt mắng
nàng, bỗng thấy nàng đột nhiên vịn lan can đứng dậy chạy về phía chàng.
Khi chàng hoàn hồn lại, nàng đã lao vào lòng chàng ôm chặt lấy chàng,
khóc nức nở. Mưa đêm vẫn không ngừng, từng giọt rơi đều đặn trên mái
hiên của Vong Thất. Tiếng khóc của nàng trong vòng tay chàng vừa hoảng
loạn vừa tràn đầy uất ức, như thể nỗi buồn không thể kìm nén, bất chợt
khuấy động dòng nước tĩnh lặng trong lòng Tề Anh. Chàng thở dài, nhẹ
nhàng đưa tay ôm lấy nàng, nói: “Giờ không sao rồi…” Tay chàng nhẹ nhàng
vỗ về lưng nàng. “… Ta đã trở lại rồi.” Tác giả: Thật ra chàng cũng
không phải là người đặc biệt lắm, chỉ đơn giản là người duy nhất khiến
nàng ngay lập tức nhận ra mình đã chịu nhiều uất ức mà thôi. Phần tiếp
theo: Từ khi bắt đầu câu chuyện đến giờ, đây là lúc ngọt ngào nhất.