Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 63 - An bài (2)
Chương 63: An bài (2)
Đêm ấy, mấy nha đầu quả thực bận rộn, chưa kịp trò chuyện cùng Thẩm Tây
Linh đã phải lo thay chăn đệm, thu dọn phòng ốc. Thẩm Tây Linh thay sang
y phục sạch sẽ, lại dưới sự giúp đỡ của Tử Quân mà lót giấy cỏ*, vừa mới
xong xuôi thì Thanh Trúc lại dẫn đại phu vào. *Giấy cỏ ở đây chỉ loại
giấy thô dùng thay băng vệ sinh trong thời cổ đại. Thủy Bội là người tâm
tư tinh tế nhất, biết tiểu thư lúc này ngượng ngùng không muốn gặp người
lạ, bèn nói với Thanh Trúc: “Làm phiền đồng tử rồi, chuyện ở đây đã có
chúng ta lo liệu, đồng tử xin cứ về trước.” Nào ngờ Thanh Trúc vẫn đứng
yên ngoài cửa, mặt không biểu cảm, chẳng có chút ý định cáo từ, chỉ đáp
nhàn nhạt: “Không ngại, ta ở đây chờ tin của đại phu, lát nữa còn phải
hồi bẩm công tử.” Hắn đã nói vậy, Thủy Bội cũng không tiện nói thêm,
đành đóng cửa, mặc hắn đứng ngoài. Thực ra, Thẩm Tây Linh chỉ là vừa mới
đến kỳ, vốn không cần phải mời đại phu. Nhưng Tề Anh nhớ nàng thân thể
yếu, lại từng quỳ gối nửa đêm ngoài tuyết ở cửa Phong Hà Uyển, sợ nàng
bị trúng hàn khí nên mới cẩn thận cho mời đại phụ đến xem qua cho yên
tâm. Đại phu bắt mạch cho nàng, nói thân thể mang hàn, căn cơ lại yếu,
liền kê vài thang thuốc ôn bổ. Thẩm Tây Linh cảm tạ, rồi Phong Thường
đưa đại phu ra ngoài. Thẩm Tây Linh biết Thanh Trúc đang đứng ngoài cửa,
cũng biết lát nữa hắn sẽ đi bẩm báo lại tình hình của nàng với Tề Anh
lại càng cảm thấy mặt nóng bừng. Nghĩ đến bộ dạng chật vật ban ngày bị
chàng bắt gặp, càng nghĩ lại càng xấu hổ, lại thêm ảo não không thôi.
Vài nha đầu cũng nhận ra nàng tâm trạng bất ổn, hỏi nàng làm sao, nàng
chỉ đáp úp mở, vẫn lộ vẻ uể oải. Tuy nàng không nói rõ, nhưng Thủy Bội
và các nàng đều đoán được bảy tám phần. Có điều các nàng cũng là người
biết ý, biết tiểu thư da mặt mỏng, nên không đùa nghịch nhiều, chỉ cẩn
thận hâm ấm túi sưởi đặt lên bụng dưới cho nàng, rồi hầu nàng nằm nghỉ
sớm. Song dù không trêu chọc Thẩm Tây Linh, ba nha đầu vẫn không nhịn
được, chờ khi đóng cửa phòng nàng lại, liền kéo nhau sang gian phòng bên
thì thầm to nhỏ. Sau một hồi rì rầm bàn luận, ba người đều cho rằng, lý
do khiến không khí trong phòng lúc họ bước vào lại kỳ quái đến thế, tám
chín phần là do công tử bắt gặp tiểu thư có nguyệt sự. Chuyện này thật
là… k*ch th*ch! Nhị công tử của họ vốn luôn mang bộ dạng thần tiên lạnh
lùng, vài nha đầu thật khó tưởng tượng được dáng vẻ của chàng khi vô
tình nhìn thấy cảnh đó là như thế nào. Huống hồ tiểu thư nhà họ lại đẹp
đến vậy, không khỏi khiến người ta… liên tưởng đến vài điều có phần ‘mỹ
miều’… Thủy Bội thấy Tử Quân và Phong Thường mặt đỏ bừng, vừa cười vừa
như đang mơ màng, bèn bật cười, giơ tay gõ mỗi người một cái, mắng: “Xì!
Không biết xấu hổ! Còn nghĩ lung tung cái gì đấy!” Tử Quân và Phong
Thường cười rộ lên, Phong Thường còn giơ tay đánh trả, vừa cười vừa
mắng: “Ngươi mới không biết xấu hổ ấy! Nếu ngươi không nghĩ, sao biết
chúng ta đang nghĩ gì?” Quả thật Thủy Bội cũng có nghĩ, nhưng nàng vốn
trưởng thành chín chắn hơn hai nha đầu kia. Cười một lúc, nàng liền nói:
“Thôi, đừng nhắc đến chuyện này nữa, lỡ mà truyền ra ngoài thì không hay
cho tiểu thư đâu…” Hai nha đầu kia cũng đồng tình, nhưng Tử Quân lại bổ
sung một câu: “Dù truyền ra ngoài không hay, nhưng chuyện này đối với
tiểu thư thì lại là điều tốt.” Phong Thường không hiểu, hỏi: “Sao lại
nói vậy?” Tử Quân liền vênh mặt ra vẻ đắc ý: “Ngươi ngốc thật! Nếu công
tử không gặp cảnh này, e là còn tưởng tiểu thư nhà chúng ta là trẻ con.
Nhưng giờ thì khác rồi!” Phong Thường nghe xong liền vỡ lẽ. Đúng vậy,
hai người kia ở bên nhau đã lâu, tình cảm sớm muộn cũng thành hình. Nếu
công tử mãi coi tiểu thư là một đứa trẻ thì sau này cũng khó mà thay
đổi. Nhưng lần này xảy ra chuyện như vậy, lại thêm công tử vốn đã rất để
tâm đến tiểu thư… Chậc… tuyệt không thể tả. Ba người liếc mắt hiểu nhau,
lại bật cười, thi nhau trêu ghẹo đối phương không biết xấu hổ, cười đùa
một hồi, mãi đến đêm khuya mới chịu yên giấc. Do Thẩm Tây Linh vừa mới
có nguyệt sự, Tề Anh liền tạm gác kế hoạch dạy nàng đọc sách, để nàng
nghỉ ngơi vài ngày. Mà trong thời gian đó, có hai việc xảy ra. Việc thứ
nhất, Tề Anh đi gặp Vương Thanh tiên sinh. Vương Thanh làm quan thanh
liêm, phủ đệ cũng không giống những nhà thế gia môn phiệt xa hoa, chỉ là
mấy gian viện cũ kỹ đơn sơ, có lẽ vẫn là tổ trạch xưa cũ, trông đã khá
cũ nát. Khi Tề Anh đến tìm, ông đang tự giam mình trong phòng đọc sách,
khắp phòng bày la liệt sách vở chồng chất. Vương Thanh từ trong đống
sách cũ ngẩng đầu lên, thấy Tề Anh thì cười nói: “Vừa rồi gia nhân bẩm
báo ngươi đến, ta còn không tin. Không ngờ thật là ngươi. Ngồi, mau ngồi
đi.” Tề Anh cảm tạ, tránh khỏi mấy chồng sách cao ngang người, ngồi
xuống đối diện Vương Thanh, liếc mắt nhìn qua trang sách trên tay ông,
rồi hỏi: “Tiên sinh đang làm tập san cho di cảo của Ứng Sơn Công ư?”
Nhắc đến học vấn, Vương Thanh liền hào hứng, vui vẻ nói: “Đúng vậy, đúng
vậy, văn chương của Ứng Sơn Công quả thực tuyệt vời. Mấy bài này ta ngờ
là di văn thất lạc của ông ấy, nên đang sắp xếp lại cho chỉnh tề, để hậu
bối có cái mà học theo.” Tề Anh mỉm cười: “Tiên sinh văn chương đầy
bụng, nay vẫn bút không ngơi nghỉ, thực khiến vãn bối hổ thẹn.” Vương
Thanh xua tay, nhìn Tề Anh nói: “Thật ra nếu thiên hạ thái bình, ngươi
không bị bao vây bởi những chuyện thế tục, ắt sẽ làm nên học vấn còn sâu
hơn ta nhiều. Chỉ tiếc là…” Tề Anh chắp tay: “Học trò phụ lòng mong mỏi
của tiên sinh.” “Chuyện đó đâu phải lỗi của ngươi?” Vương Thanh thở dài:
“Nước gặp nạn, triều đình trống rỗng, ngươi là bậc nhân tài có chí hướng
trị quốc, lẽ ra phải đứng trên triều chỉ đường vạch lối. Nếu để ngươi
quanh năm chôn mình trong đống sách như ta, e rằng mới thật là phụ lòng
thiên hạ…” Giọng ông đầy tiếc nuối, nhưng sau lại trở nên thoáng đãng,
đổi giọng cười nói: “Chỉ là, chốn quan trường rốt cuộc khó tránh khiến
lòng người vấy bụi. Nếu mệt mỏi, cũng có thể học ta chui vào đống sách
này một thời gian, ít ra cũng giúp lòng thanh thản.” Thầy trò cùng cười,
Tề Anh giãn mày, đáp một tiếng “vâng”. Vương Thanh lại cúi đầu viết
tiếp, vừa viết vừa hỏi: “Ngươi đến, là muốn mời ta quay lại Tề phủ tiếp
tục giảng dạy?” Tề Anh đáp: “Quả nhiên không giấu được tiên sinh.” Vương
Thanh hừ lạnh một tiếng, nói: “Tính khí của ta, ngươi còn lạ gì. Dù với
ai, ta cũng chỉ nói hai chữ ‘công đạo’. Tổ mẫu ngươi xử sự bất công, ta
tự nhiên không ưa, đã không ưa thì sẽ không quay lại, ai khuyên cũng vô
ích.” Dừng một lát, ông liếc Tề Anh, bổ sung thêm: “Kể cả ngươi đến
khuyên cũng vô ích.” Tề Anh vốn hiểu rõ tính cách Vương Thanh là người
cương trực thẳng thắn, thấy chuyện bất bình nhất định phải nói, không
thể chịu đựng nuốt vào trong. Vậy nên nghe ông nói vậy, Tề Anh cũng
không lấy làm lạ, chỉ cười nói: “Tổ mẫu xử trí không thỏa đáng, phải cảm
tạ tiên sinh đã vì Văn Văn lên tiếng.” Vương Thanh lại hừ lạnh: “Ta
không phải vì nàng mà lên tiếng! Ta là vì hai chữ công đạo! Ngươi đừng
đánh đồng!” Tề Anh không tranh luận, chỉ nhận lỗi là mình lỡ lời. Vương
Thanh lúc này mới nguôi giận, lại than nhẹ: “Đứa nhỏ ấy… thật không tệ.
Tính tình trầm tĩnh, chịu được khổ, lại có ý chí. Nàng nhỏ tuổi nhất,
nhưng mỗi lần kiểm tra thuộc bài, chỉ có nàng là không sai lấy một chữ,
đủ thấy là người tự ép bản thân đến cùng.” Tề Anh nghe vậy, trong lòng
cũng có đôi phần cảm khái. Tuy Thẩm Tây Linh còn nhỏ tuổi, ngày thường
lại ôn nhu hiền hậu với mọi người, nhưng trong tính nết thực ra vẫn có
vài phần sắc cạnh. Ví như khi nàng mới vào Tề gia, chàng tuyệt không ngờ
nàng sẽ tự mình học tiếng địa phương Ba Quận. Về sau nàng nhập học ở thư
đường, chàng cũng không nghĩ nàng lại chuyên cần đèn sách đến thế. Nàng
thường khiến chàng kinh ngạc ở những chi tiết nhỏ nhặt. Vương Thanh đặt
bút xuống, từ tốn dựa lưng vào ghế, lại nói: “Chỉ là nha đầu ấy xử thế
quá mức cẩn trọng dè dặt, e cũng bởi thân phận hiện thời, phải sống nhờ
người khác mà thành. Lần trước ta đánh vào lòng bàn tay nàng, kỳ thực
cũng không phải hoàn toàn vì chuyện giúp tiểu thư Triệu gia gian lận, mà
là mượn cớ để cho nàng một bài học.” Tề Anh nghe vậy mới hiểu ra, thì ra
Vương Thanh thật lòng quý mến Thẩm Tây Linh, cho nên mới dụng tâm khuyên
răn như vậy, trong lòng không khỏi sinh ra cảm kích, nói: “Đa tạ tiên
sinh đã dụng tâm dạy bảo.” Vương Thanh liếc chàng một cái, trầm mặc một
lát, rồi hỏi: “Nha đầu đó giờ đang ở chỗ ngươi? Có mách tội ta không?”
Tề Anh mỉm cười đáp: “Đang ở chỗ ta, nhưng không hề mách gì cả. Ngược
lại, nàng cũng rất kính trọng tiên sinh.” Vương Thanh lại hừ lạnh một
tiếng, không rõ là tin hay không, rồi nghe Tề Anh nói tiếp: “Nhà ta
người nhiều việc phức, Văn Văn sau này e không tiện ở lại đó. Ta đã bàn
bạc với phụ thân và mẫu thân rồi, sau này để ta trực tiếp dạy nàng đọc
sách.” Vương Thanh nghe vậy liền vô cùng kinh ngạc. Ông chỉ biết Tề Anh
là học trò giỏi, nhưng không biết chàng có thể làm thầy tốt hay không.
Dù sao chàng bận bịu công vụ, tính tình lại ít lời, khiến Vương Thanh
thật khó tưởng tượng cảnh chàng dạy người sẽ ra sao. Ông liền nhắc nhở:
“Ngươi đã quyết vậy rồi sao? Làm thầy không dễ, truyền đạo, thụ nghiệp,
giải hoặc, đều tổn hao tâm lực. Nay ngươi bận bịu chính sự như thế, liệu
có đủ thời gian? Huống hồ dạy dỗ một đứa nhỏ, lại còn phải chỉ bảo cách
xử thế làm người, lại càng vất vả. Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?” Tề Anh âm
thầm thở dài, trong lòng nhớ lại chuyện mấy hôm trước vô tình chứng kiến
thiếu nữ kia đến có nguyệt sự lần đầu tiên, khiến chàng thấm thía cái
gọi là ‘nuôi dạy không dễ’. Chàng liền gật đầu đầy cảm khái: “Tiên sinh
nói rất phải.” Vương Thanh thấy thần sắc chàng kiên định, hẳn là đã hạ
quyết tâm, trong lòng cũng biết không thể khuyên thêm, chỉ là tự dưng
cảm thấy mình lo chuyện bao đồng. Ai mà biết được nhị công tử Tề gia này
có thật sự muốn làm thầy dạy hay là mượn cớ nuôi dạy mà… nuôi dưỡng tình
cảm cũng chưa biết chừng! Hồi trước quả thật ông đã đánh giá Tề nhị công
tử này quá quân tử rồi! Vương Thanh trong lòng kêu thầm “ôi thôi rồi!”,
lại nghe Tề Anh nói tiếp: “Văn Văn đã không quay về, mà tiên sinh lại để
tâm hai chữ công đạo thì ta nghĩ, Dao Nhi cũng không cần tiếp tục đến
thư đường nữa. Dù sao sự tình bắt đầu từ nàng, như thế cũng coi là công
bằng. Còn về biểu muội Phó gia, nếu cả hai tiểu cô nương kia đều không
đến thư đường nữa, chỉ mình nàng cùng huynh đệ ba và bốn đọc sách cũng
là không thỏa đáng.” Vương Thanh nghe xong đã hiểu dụng ý của Tề Anh,
nếu tiểu thư Phương gia không thể tiếp tục học, vậy thì dứt khoát để cả
ba cô nàng đều không học, mỗi người về nhà, ai nấy tự lo. Cách làm tuy
có vẻ như đang thiên vị người nhà, nhưng nghe vào tai Vương Thanh lại
thấy cũng hợp lý. Lại nghe Tề Anh nói: “Tổ mẫu nay tuổi cao lại hay
bệnh, kính mong tiên sinh nể tình xưa, gác bỏ hiềm khích, quay về Tề phủ
tiếp tục dạy dỗ Kính An và Kính Khang.” Vương Thanh thấy Tề Anh lời lẽ
chân thành, lại hài lòng với cách xử trí vụ việc lần này, cơn giận trong
lòng cũng vơi đi hơn nửa. Chỉ là ông thấy nếu lúc này mà đồng ý ngay thì
hóa ra mình quá dễ mềm lòng, cho nên cố tình lúc thì hừ lạnh, lúc thì
liếc mắt, dây dưa với Tề Anh một hồi. Đợi đến khi hưởng trọn ba lần mời
mọc nài nỉ của nhị công tử Tề gia, ông mới miễn cưỡng gật đầu, chấp
thuận quay lại giảng dạy. Việc thứ hai, chính là việc Nghiêu thị đến
Phong Hà Uyển. Nghiêu thị xưa nay rất ít khi bước chân đến biệt viện của
thứ tử, lần này đích thân đến, tất nhiên là để hỗ trợ Tề Anh lo liệu hội
hoa. Hội hoa tuy là chuyện thưởng thức thiên nhiên, nhưng để chuẩn bị
chu đáo, lại cần huy động nhân lực không ít. Từ việc phân bố người hầu
hôm ấy ra sao, đến chuẩn bị bao nhiêu tọa đệm, trà thơm cho khách quý,
lại cả chuyện xếp những nhà nào với nhau ở cùng một sườn núi… mọi việc
đều tinh tế, khéo léo, tuyệt không thể cẩu thả. Đây là một trong những
đại hội nổi bật của vùng Giang Tả, thể diện vô cùng quan trọng. Nghiêu
thị mang theo không ít nha hoàn, tiểu tư từ bản phủ đến giúp đỡ, cũng vì
vậy mà gặp lại Thẩm Tây Linh. Thẩm Tây Linh đối với vị chủ mẫu Tề gia
này luôn mang ơn sâu nặng. Hôm đó tại Vinh Thụy Đường, nàng là cái bia
cho mọi lời chỉ trích, không ai nói giúp lấy một lời, chỉ có Nghiêu thị
ra mặt bảo vệ nàng. Về sau, phu nhân còn bất chấp áp lực, lén đưa nàng
đến Phong Hà Uyển. Nếu không nhờ Nghiêu thị, có lẽ hôm nay nàng đã phải
rời khỏi thành Kiến Khang, trôi dạt không biết phương nào. Lần này gặp
lại, Thẩm Tây Linh vừa mừng vừa cảm kích, lại thêm chút bối rối cùng
thẹn thùng không rõ nguyên do, không biết nên nói gì với phu nhân mới
phải. May mà Nghiêu thị vẫn như xưa, luôn thân thiết với vãn bối. Thấy
Thẩm Tây Linh liền vui mừng hỏi han thương thế đã lành chưa, bệnh có
khỏi hẳn chưa, nàng đều nhất nhất đáp lời, lúc này phu nhân mới yên tâm.
Chỉ là, Nghiêu thị vừa đến lại gây ra một phen náo động: bà chê viện mà
Tề Anh sắp xếp cho Thẩm Tây Linh trước đó quá nhỏ, lại nằm ở góc khuất,
hướng nắng không tốt, thế là liền sai người bắt đầu chuẩn bị dọn cho
nàng sang viện khác. Thịnh tình như vậy, Thẩm Tây Linh thực thấy bản
thân khó mà nhận cho xuể. Nàng vốn là kẻ ở nhờ, có được một mái nhà che
nắng mưa đã là đại ân, làm sao dám đòi hỏi điều gì hơn? Huống hồ, nàng
cũng thật lòng chẳng thấy viện cũ có gì không ổn, chỉ cảm thấy không cần
thiết phải làm lớn chuyện. Thế nhưng Nghiêu thị không nghe nàng nói gì
hết, trước khi Tề Anh trở về đã sớm ra quyết định, cho người dọn dẹp
hành trang của Thẩm Tây Linh, trong ngày đã chuyển qua chỗ ở mới. Nơi ấy
gọi là Ốc Ngọc viện, tọa lạc ở phía tây của Phong Hà Uyển, cách Hoài Cẩm
viện nơi Tề Anh ở chẳng xa, chỉ cách nhau một vọng viên, muốn đến Vong
Thất cũng chỉ tốn chừng một tuần trà là tới. Viện này rất rộng rãi, bên
trong còn trồng cả giàn nho. Tuy chưa tới mùa nên mới thấy lá xanh mơn
mởn chưa có quả, song vẫn đầy sức sống. Chính phòng được xây dựng tinh
xảo, khí thế hào hoa, thậm chí còn có một hoa sảnh nhỏ tiếp khách, cửa
sổ lan can đều chạm trổ hoa văn, nền nhà trải thảm dày, đồ dùng trong
phòng đâu ra đó, chỉ là còn thiếu hơi người. Nhìn thấy nơi này cao sang
như vậy lại càng không dám ở, liên tục nói muốn về lại viện cũ. Nghiêu
thị cười nhẹ, kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế bành trong phòng, nói với
nàng: “Viện này vốn trước nay chẳng có ai ở, xây dựng khi thì tính làm
phòng khách, nhưng Kính Thần tính khí đó, ít khi có bằng hữu đến qua đêm
nên để trống cho đến bây giờ. Con không vào ở thật là uổng phí, đâu cần
làm như để đó phủ bụi vô ích?” Thẩm Tây Linh còn chưa kịp nói gì thì
Nghiêu thị đã nắm tay nàng, dẫn đi vòng quanh trong phòng. Bà mở cánh
cửa sổ chạm trổ hoa văn, ánh nắng ngoài trời liền chiếu sáng khắp gian
nhà, Nghiêu thị cười nói: “Đứa trẻ này, con thể chất yếu thì phải ở chỗ
sáng sủa một chút. Căn phòng trước ta nhìn thấy hơi khuất nắng, không có
lợi cho sức khỏe của con.” Ánh nắng trong trẻo, mùa xuân ấm áp luôn dịu
dàng chan hòa, chiếu lên người Thẩm Tây Linh khiến nàng cảm thấy dễ chịu
và ấm áp. Bà lại nói tiếp: “Kính Thần có tấm lòng muốn chăm sóc con,
nhưng nó là nam nhân, không thể chu đáo tỉ mỉ mọi chuyện, khó tránh
khiến con chịu thiệt thòi…” Thẩm Tây Linh nghe vậy vội vã nói: “Nhị công
tử đối xử với tiểu nữ cực kỳ tốt, không hề để tiểu nữ chịu thiệt thòi
nào, tiểu nữ rất biết ơn phu nhân…” Nghiêu thị cười khúc khích trước
thái độ vội vàng bênh vực Tề Anh của nàng, nói: “Ta đâu có nói nó không
tốt, sao phải bảo vệ nó dữ vậy?” Làm cho gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tây
Linh đỏ bừng lên. Nghiêu thị mỉm cười, ánh mắt lại rất nghiêm túc, nói
với nàng: “Phương công là ân nhân của Kính Thần, Tề gia mang ơn nhà
Phương gia, ta làm mẫu thân càng biết ơn phụ thân con. Tề thái thái hành
xử như vậy, ta thật sự không có cách nào khác, nhưng đổi cho con một
viện sáng sủa hơn thì vẫn có thể làm được. Dẫu vậy cũng không thể đền
đáp hết ân tình Phương công đã ban cho. Văn Văn, con cứ an tâm ở lại,
đừng từ chối nữa.” Nói đến đây, Thẩm Tây Linh không thể nói thêm gì. Dù
được Nghiêu thị chăm sóc nhưng lòng lại cảm thấy thêm gánh nặng. Nàng
không phải nhi nữ của Phương công mà lại mượn danh người khác để hưởng
sự che chở vốn không thuộc về mình, cảm giác đó… làm nàng vô cùng bất
an. Tác giả: Văn Văn của chúng ta có một người mẹ chồng thật tốt ~