Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 69 - Hội hoa (5)

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
  4. Chương 69 - Hội hoa (5)
Prev
Next
Novel Info

Chương 69: Hội hoa (5)

Nàng hôm nay dự yến hội ngắm hoa, vốn dĩ đã mang một bụng tức giận vì
chuyện của Phó Dung, không ngờ sóng trước chưa yên, sóng sau lại nổi.
Mới chỉ ở trong cung mấy ngày, bên cạnh Kính Thần ca ca đã có thêm một
tiểu nha đầu, lại còn đường hoàng dọn vào Phong Hà Uyển. Dung mạo mang
vẻ hồ ly ti tiện, lại còn dám chế nhạo nàng? Tiêu Tử Dư giận cực hóa
cười, nhất thời chẳng buồn cùng Thẩm Tây Linh nói thêm câu nào vô ích,
chỉ muốn xé nát khuôn mặt khiến người ta chán ghét kia, lập tức lớn
tiếng truyền lệnh cho cung nữ hai bên: “Lôi nàng ta dậy, vả miệng cho
bổn cung!” Thủy Bội nghe xong thất sắc kinh hãi, chẳng ngờ vị lục công
chúa này lại ngang ngược đến thế, chưa nói được mấy lời đã động thủ.
Nàng vội vàng che chở cho Thẩm Tây Linh, liên tục dập đầu trước Tiêu Tử
Dư, nghẹn ngào cầu xin: “Công chúa bớt giận! Là nô tỳ không hiểu quy củ,
mạo phạm công chúa, xin công chúa đánh nô tỳ, xin công chúa đánh nô tỳ…”
Nàng van xin không ngớt, chỉ khiến Tiêu Tử Dư càng thêm phiền lòng, đến
cả lời cũng chẳng buồn nói với Thủy Bội, chỉ hờ hững phẩy tay, hai cung
nữ bên người lập tức tiến lên, trái phải giữ chặt Thủy Bội. Thủy Bội
vùng vẫy giãy giụa, muốn chắn trước Thẩm Tây Linh, nhưng sức yếu, không
địch lại hai người kia, bị kéo lê sang một bên, trơ mắt nhìn hai cung nữ
khác lại xông lên giữ lấy Thẩm Tây Linh. Thẩm Tây Linh vốn cũng chẳng xa
lạ gì với cảnh hỗn loạn vô lý như thế này. Tuy tuổi nàng còn nhỏ, nhưng
việc bị người xông vào cửa mà không cần phân phải trái để bắt nạt, cũng
chẳng phải lần đầu. Việc như thế, gặp mãi rồi cũng quen. Sau khi liên
tục gặp qua ba người, phu nhân Thẩm gia, Triệu Dao và lão thái thái Tề
gia, nàng giờ đây thậm chí chẳng còn thấy hoảng sợ nữa. Nàng hiểu rõ đây
chẳng qua là chuyện bị chèn ép mà thôi. Dù nàng có phẫn nộ đến đâu, sợ
hãi đến đâu, có ủy khuất, đau lòng thế nào, hoặc sống cẩn trọng đến đâu,
những việc như thế vẫn cứ nối nhau mà đến, lặp đi lặp lại.  Thật sự là
vô vị đến cực điểm. Nàng khẽ nhắm mắt lại, có chút mỏi mệt. Người khi
không còn nhìn được, những cảm giác khác liền trở nên sắc bén hơn. Thẩm
Tây Linh dường như nghe thấy tiếng gió lướt qua khi cung nữ trước mặt
nàng giơ tay lên. Nàng bất giác nhớ đến ngày đó Triệu Dao xông vào phòng
nàng tát nàng, đến cả cảm giác đau đớn dường như cũng sống lại. Tuy nàng
đã quen bị đánh, nhưng vẫn sợ đau. Lúc này, tuy cái tát chưa rơi xuống
mặt, nhưng trong lòng nàng đã dâng lên nỗi sợ hãi. Đúng lúc ấy, nàng lại
nghe thấy tiếng bước chân từ xa tới gần, rồi ngửi thấy mùi hương ngọt
dịu của gỗ tùng. Trái tim nàng vốn như rơi xuống đáy giếng tối đen, giờ
lại đột nhiên đập rộn ràng. Nàng chợt mở bừng mắt, quả nhiên trông thấy
người ấy đang đứng trước mặt mình. Đôi mắt phượng xinh đẹp khẽ cụp
xuống, khiến nàng nhớ đến lần đầu gặp chàng.  Khi đó, tuyết đêm phủ đầy
phố dài, chàng từ xe ngựa gỗ thơm bước xuống, cũng là dáng vẻ này, mắt
cụp xuống nhìn nàng. Khi ấy trong mắt chàng là hờ hững, còn lúc này, lại
tràn đầy quan tâm và dịu dàng nên Thẩm Tây Linh mới cảm thấy mắt mình
chợt nóng. Nàng luôn như thế, vốn không thấy gì là to tát, nhưng mỗi khi
gặp chàng, trong lòng liền sinh ra tủi thân. Lúc này nàng thấy ánh mắt
chàng dời đi, lạnh lùng nhìn sang hai cung nữ đang giữ nàng bên cạnh.
Tuy nàng vốn biết Tề Anh là người lạnh lùng, nghiêm khắc, nhưng thời
gian gần đây chàng đối với nàng dịu dàng hơn nhiều, khiến nàng dần quên
mất bộ dáng ngày trước của chàng. Giờ thấy chàng như thế, ngay cả nàng
cũng thấy sợ, huống hồ là hai cung nữ kia sợ đến mức lập tức buông tay,
run rẩy lùi lại một bước, cúi đầu không dám ngẩng lên. Tề Anh thu hồi
ánh mắt, cúi xuống đỡ Thẩm Tây Linh dậy, nhìn nàng vài lượt, nhíu mày
hỏi: “Họ đánh ngươi rồi?” Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, lòng bỗng
nảy sinh một cảm xúc khó tả. Khi còn nhỏ, nàng cùng mẫu thân bị phu nhân
Thẩm gia ức h**p, mỗi lần bị đánh, nàng từng lặng lẽ hy vọng phụ thân sẽ
đến, sẽ đẩy cửa viện mà xuất hiện, đứng chắn trước nàng và mẫu thân. Như
thế thì nàng sẽ không bị đánh nữa. Nhưng lần đó phụ thân không đến. Sau
đó những kỳ vọng tương tự cũng không thành biết bao lần. Như khi nhỏ
nàng nấu cơm ở phòng bếp, tay còn yếu, một lần không giữ nổi nồi, nước
sôi trong nồi nghiêng đổ cả ra. Ngay khoảnh khắc sắp bị bỏng, nàng vẫn
thầm mong mẫu thân hay ai đó đột nhiên xuất hiện, để ngăn nửa nồi nước
kia đổ lên người mình. Kết quả, dĩ nhiên là không ai đến. Cánh tay nàng
bị bỏng, may mà nước chưa kịp sôi sùng sục, thương thế không nặng. Những
việc ấy tuy nhỏ, nhưng tích tụ dần khiến nàng hình thành một thói quen
cho rằng mình là người không may mắn. Từ nhỏ đến lớn, gặp chuyện xấu gì
cũng sẽ không có ai đến cứu nàng, tất cả đều phải một mình đối mặt, một
mình xử lý. Cho nên mấy ngày trước ở Vinh Thụy Đường, nàng không mong có
ai cứu mình. Khi Tề Lạc cầu tình cho Triệu Dao mà chẳng nói gì cho nàng,
nàng thấy cũng hợp lý. Vốn dĩ nàng nên là người cô độc. Tương tự, hôm
nay khi công chúa xông vào muốn đánh nàng, bị hai cung nữ kẹp hai bên,
tuy nàng phẫn nộ, sợ hãi, nhưng cũng chẳng hề trông mong ai đến cứu.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu tát, thậm chí trong đầu còn nghĩ sẵn
sau khi bị đánh xong nên xử lý vết thương thế nào. Nhưng lần này, chàng
đã đến. Tề Anh chàng đến rồi. Chàng đến không hề muộn, không để nàng
chịu chút thương tổn nào, mà đang đứng trước mặt nàng, che chở nàng với
dáng vẻ kiên quyết như thể mọi sự vốn dĩ nên thế. Và chàng hỏi: “Họ đánh
ngươi rồi?” Lòng Thẩm Tây Linh ngổn ngang trăm mối, không biết nét mặt
mình lúc ấy là thế nào, chỉ nhẹ lắc đầu, nhìn chàng đáp: “Không ạ.” Tề
Anh dường như không tin hẳn, lại quan sát nàng trên dưới một lượt, thấy
quả thực không có thương tích gì, lúc ấy mày mới hơi giãn ra, chậm rãi
nói: “Đừng sợ.” Giọng chàng trầm thấp, nét mặt dịu dàng, khiến lòng nàng
mềm nhũn. Nàng dĩ nhiên không sợ, chàng đã đến rồi, nàng còn sợ gì nữa.
Nàng nhìn chàng, khẽ gật đầu. Tề Anh đưa ánh mắt an ủi cho nàng, rồi
xoay người nhìn về phía Tiêu Tử Dư, trầm mặc trong giây lát, lại nghiêng
mặt nói với Thẩm Tây Linh: “Chờ ta một lát, ta sẽ quay lại.” Nói đoạn,
chàng bước về phía Tiêu Tử Dư. Thẩm Tây Linh chẳng rõ vì sao, chỉ thấy
lòng như bị ai siết chặt. Mà Tiêu Tử Dư lúc này, cũng chẳng dễ chịu gì.
Bình thường muốn gặp Tề Anh một lần khó như lên trời. Phải mượn cớ yến
tiệc, phải cầu xin tứ ca dẫn ra ngoài cung, hoặc chờ chàng vào cung bái
kiến phụ hoàng, đứng chờ bên ngoài ngự thư phòng mỏi mòn. Vậy mà hôm nay
thì khác, nàng chỉ định đến dạy dỗ một tiểu nha đầu mà chàng giấu trong
biệt viện, thế mà chàng không cần nàng khổ sở chờ đợi, lập tức vội vàng
chạy tới, hiện thân trước mặt nàng. Nàng trông thấy chàng vội vã chạy
đến cứu lấy tiểu nha đầu kia, lại nghe chàng dịu giọng an ủi nàng ta,
từng lời từng chữ, ôn nhu kiên nhẫn. Những điều ấy, Tiêu Tử Dư nàng chưa
từng có được. Trái tim nàng lúc ấy như bị lửa thiêu đốt, còn khó chịu
gấp trăm ngàn lần so với lúc phát hiện Phó Dung phản bội dối lừa. Nỗi
đau trong lòng, khiến nàng chỉ muốn bật khóc. Nàng nhìn Tề Anh bước đến
trước mặt mình, mày cau chặt, sắc diện lạnh lùng, nói: “Công chúa và ta
ra ngoài nói chuyện.” Thanh âm lãnh đạm, hoàn toàn khác với giọng điệu
vừa rồi chàng dùng với tiểu nha đầu kia. Tiêu Tử Dư bật cười lạnh, trong
lòng bốc lên ý nghĩ đã hỏng thì cho hỏng luôn, nhìn Tề Anh hỏi lại: “Tại
sao phải ra ngoài? Sao, huynh sợ dọa đến nàng ta à?” Nàng lời lẽ gay
gắt, cảm xúc kịch liệt, nhưng Tề Anh chỉ lạnh nhạt liếc nhìn nàng một
cái, chẳng buồn khuyên thêm, cứ thế xoay người bước đi trước, như thể
chắc chắn nàng nhất định sẽ đuổi theo. Sự tự nhiên chắc mẩm ấy của hắn
khiến Tiêu Tử Dư tức đến nghiến răng, vốn dĩ định không chiều theo ý
chàng, vậy mà chưa kịp chịu đựng bao lâu, liền giận dỗi dậm mạnh chân,
mắt hoe đỏ đuổi theo ra ngoài. Tề Kính Thần, huynh thật giỏi lắm! Sau
khi hai người ấy rời đi, đám cung nữ theo hầu bên Tiêu Tử Dư cũng lục
tục lui ra. Thủy Bội có cảm giác như vừa trải qua kiếp nạn, từ dưới đất
bò dậy, gạt nước mắt, chạy đến bên Thẩm Tây Linh hỏi nàng có bị thương
gì không. Chưa kịp nói được mấy câu, liền thấy Tử Quân và Phong Thường
thập thò ở đầu sân, cả hai đều mặt mũi ướt đẫm nước mắt, chạy ùa vào, ôm
chầm lấy Thẩm Tây Linh và Thủy Bội mà khóc không ngừng. Tử Quân vừa khóc
vừa liên tục xin lỗi Thẩm Tây Linh, kể rằng nàng và Phong Thường lén đi
xem hội hoa, chẳng may bị Phó Dung bắt gặp. Thủy Bội nghe xong tức đến
đỏ cả mặt, chỉ hận không thể lập tức nhổ tai hai người ấy xuống cho hả
giận. Nhưng Thẩm Tây Linh lại hoàn toàn không để tâm đến những việc ấy
nữa. Nàng chỉ sững sờ nhìn về hướng Tề Anh và Tiêu Tử Dư rời đi, trong
đầu không kìm được mà lặp đi lặp lại hình ảnh hai người họ từng bước
bước ra ngoài, rồi lại không ngừng tưởng tượng, họ sẽ nói gì, sẽ làm gì…
Nàng muốn ngăn bản thân lại, nhưng không sao dừng được, tim như bị ai đó
siết chặt, dâng lên một thứ cảm xúc lạ lùng chua xót. Mà khi ấy nàng còn
chưa biết, cảm xúc ấy… gọi là ghen. Trong Phong Hà Uyển, hoa lá rợp
bóng, đúng độ xuân thì, đào lý đua nhau nở rộ, khắp nơi hương sắc tràn
đầy, chẳng khác gì hội hoa nơi hậu sơn. Tiêu Tử Dư giữa vườn hoa đuổi
kịp Tề Anh, một tay nắm lấy tay áo chàng, oán giận nói: “Huynh chẳng
phải đến tìm ta sao! Đi nhanh như vậy, lại không muốn nói chuyện với ta
nữa? Hay là giận ta rồi?” Nàng vốn khí thế ngút trời, muốn tới chất vấn
hắn cho rõ ràng, nhưng vừa thấy hắn xoay người rời đi, liền yếu lòng
đuổi theo, giờ phút này đôi mắt đỏ hoe, trong lời nói còn mang chút bất
an, rõ ràng là người có lý, nhưng giờ lại như kẻ yếu thế, thoạt nhìn lại
thấy đáng thương. Tề Anh quay lại nhìn nàng, thấy nàng chạy đến th* d*c
không ngừng, trầm mặc giây lát rồi nói: “Không.” Tiêu Tử Dư nghe vậy,
đôi mắt đào hoa khẽ run lên, càng đỏ hơn, nhìn chằm chằm vào chàng, hỏi:
“Huynh không giận, vậy bỏ đi làm gì?” Tề Anh không đáp. Tiêu Tử Dư cắn
môi, giọng nói gấp gáp: “Huynh giấu người ở đây, ta còn chưa tính sổ với
huynh, huynh ngược lại lại nổi giận với ta trước là sao?” Tề Anh chau
mày, đáp: “Không có giấu. Ta đã nói với điện hạ từ trước, đó là ái nữ
của Phương đại nhân.” Tiêu Tử Dư cũng đã đoán ra tiểu nha đầu kia chính
là nữ nhi của Phương Dục Khải, người mà Tề Anh từng nhắc tới, nhưng giờ
lửa giận vẫn chưa nguôi, cắn răng nói: “Dù là ai thì cũng không được!
Nàng ta sao có thể ở lại biệt phủ của huynh? Huynh với nàng ta là cô nam
quả nữ, có thể nói rõ ràng sao?” Nàng mím môi chặt chẽ, ngẩng đầu nhìn
Tề Anh, nói rõ ràng từng chữ: “Huynh đưa nàng ta rời khỏi đây.” Tề Anh
đứng thẳng, tay chắp sau lưng, thậm chí không cần suy nghĩ, dứt khoát
nói: “Không thể.” Lời chàng thẳng thừng đến thế, khiến Tiêu Tử Dư như
sụp đổ. Ngọn lửa trong lòng nàng lại cháy bừng lên, lớn tiếng chất vấn:
“Tại sao không thể? Huynh nhất định phải giữ nàng ta bên mình sao? Huynh
có từng nghĩ đến ánh mắt người đời? Có từng nghĩ người ta sẽ nói gì về
huynh? Nếu thật sự cảm kích nàng ta, ta có thể vào cung cầu xin phụ
hoàng, ban thưởng cho nàng một ân điển, như vậy còn chưa đủ sao? Hay là
huynh căn bản… căn bản là muốn giữ nàng ta lại, huynh—” Nàng lời còn
chưa dứt, liền bị Tề Anh ngắt lời. Chàng hơi cau mày, lạnh lùng hỏi lại:
“Chuyện của ta, điện hạ vì sao phải quản?” Tác giả: Con không cần phải
ghen, từ đầu đến cuối, chàng chỉ thích con thôi!

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 69 - Hội hoa (5)"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese