Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 73 Khởi đầu (3)
Chương 73: Khởi đầu (3)
Chàng khẽ ho một tiếng, toan xua đi cái cảm giác rối như tơ vò đối diện
trong lòng, có phần ngượng ngập không yên. Rồi chàng đáp với tổ mẫu
rằng: “Văn Văn tuổi còn nhỏ, tâm ý chưa rõ ràng, lời nói cử chỉ có điều
thất thố cũng là chuyện thường tình. Xin tổ mẫu thương xót, đừng nhắc
lại việc ấy, kẻo tổn hại đến danh tiết của nàng.” Tề lão thái thái thấy
tên thứ tôn này đến lúc này mà vẫn cố tình bao che cho đứa cô nhi Phương
gia, lòng giận càng thêm giận, liền quát lớn: “Kính Thần! Con lại hồ đồ
đến thế ư? Nha đầu ấy đã làm ra cái chuyện chẳng biết liêm sỉ không còn
phép tắc, vậy mà con còn nói giữ gìn danh tiết cái nỗi gì?” Tề Anh biết
lúc này với tổ mẫu không thể nói lý được nữa, bèn không tranh cãi thêm.
Tề lão thái thái lại một mình mắng chửi không ngừng, nhưng hồi lâu chẳng
thấy nhị tôn tử hé miệng lấy một lời. Lúc ngoảnh nhìn lại mới phát hiện
ánh mắt của chàng đã hiện lên ý lạnh nhàn nhạt. Đứa nhị tôn tử này vốn
xưa nay ít nói, tính tình trầm tĩnh, lòng dạ khó dò. Nay lại thêm quyền
vị trong tay, quanh thân càng sinh khí chất lạnh lùng, trầm sâu khó
lường. Tuy là trưởng bối, Tề lão thái thái đối diện với ánh mắt ấy cũng
chợt cảm thấy e ngại, bất giác thu bớt cơn giận, nghĩ ngợi một hồi rồi
dịu giọng đi, nói: “Nếu con thật sự có lòng với tiểu nha đầu Phương gia,
muốn giữ nó bên người thì cũng được, chỉ cần đừng để nó bước chân vào
cửa Tề gia thì muốn thế nào cũng mặc, ta cùng phụ mẫu con cũng không
quản. Chỉ là hôn sự đại sự không thể xem nhẹ, lục công chúa kia tuyệt
không phải người yên phận giữ lễ, chẳng giống như Dung Nhi dịu dàng đoan
trang. Kính Thần, hôn sự phải lấy hiền thê, con nên nghĩ cho kỹ.” Tề Anh
nghe đến đây, trầm mặc giây lát. Tổ mẫu vốn xưa nay vẫn nâng niu bên phụ
tộc, bao năm qua vẫn vậy. Trong hàng thế tộc, việc phù trợ lẫn nhau vốn
chẳng sai, chỉ là nếu quá đà ắt sinh họa. Chàng từ lâu đã cảm thấy Tề
lão thái thái quá thiên vị Phó gia, nhưng thân là hậu bối, đối với việc
này cũng chẳng tiện cất lời. Lúc này lại càng không thể nói toạc ra,
đành thuận theo dòng mà trả lời chuyện. Chàng trầm ngâm giây lát, rồi
chậm rãi nói: “Thiện ý của tổ mẫu, tôn nhi tự nhiên thấu rõ trong lòng.
Chỉ là việc này liên quan đến lục công chúa, chỉ e còn phải qua được cửa
của thánh thượng, tôn nhi thực cũng lực bất tòng tâm. Nếu tổ mẫu có chủ
ý khác, chi bằng cùng phụ thân thương nghị, mọi sự tôn nhi đều nghe theo
sắp đặt của trưởng bối.” Tề lão thái thái sống đã ngót một đời người,
đương nhiên nghe ra được thứ tôn này đem hết đạo nhũn nhặn ngoài quan
trường ra dùng với bà, lời nói quanh co, ngoài mặt khiêm cung ngoan
thuận, thực chất chẳng có nửa câu hữu dụng. Nhưng chàng lại bộ dạng như
thể “mọi chuyện đều tuân theo ý người”, khiến người khác khó mà trách
tội được. Rốt cuộc, bà gọi chàng đến một chuyến, chẳng những không được
gì, còn chỉ tổ tức giận thêm và chịu đựng cơn khó chịu trong lòng. _ Gió
đêm lành lạnh. Tề Anh từ viện của tổ mẫu bước ra, vừa khéo nơi hoa viên
gặp huynh trưởng và tẩu tẩu. Phu thê hai người hôm nay hiếm khi không
mang theo tiểu Huy, chỉ cùng nhau dạo bước giữa đêm thanh. Hai bên chào
hỏi xong, Tề Vân nhìn hướng đi của đệ, mỉm cười hỏi: “Vừa gặp qua tổ mẫu
sao?” Tề Anh khẽ gật đầu, lại nghe đại ca hỏi: “Thấy đệ vội vàng như
vậy, là muốn quay lại Phong Hà Uyển?” Chàng gật đầu, thuận miệng đáp:
“Ừm, trở về xem thử Văn Văn thế nào.” Lời vừa thốt ra, chợt nhớ đến
chuyện tổ mẫu đề cập ban nãy về việc nàng cuốn áo choàng mình mà ngủ,
trong lòng bỗng sinh ra cảm giác dị thường như vừa nảy lên, nét mặt cũng
thoáng hiện chút không tự nhiên. May thay khi ấy trời đã ngả tối, Tề
Vân và Hàn Nhược Huy cũng chẳng thấy rõ thần sắc chàng, chỉ thấy huynh
trưởng mỉm cười: “Vậy đệ đi đi, trên đường nhớ cẩn thận.” Tề Anh khẽ gật
đầu, từ biệt huynh tẩu, rồi rời phủ mà đi. Tề Vân đứng nhìn bóng đệ dần
xa, khẽ thở dài, quay sang cảm khái cùng phu nhân: “Ài, trước đây nàng
nói ta còn chưa tin, giờ nhìn đi, ngày nào cũng chạy sang biệt viện,
chẳng phải giống như đã có gia thất rồi đó sao.” Hàn Nhược Huy nghe xong
vừa kiêu kỳ vừa dịu dàng, liếc trượng phu một cái, cười duyên nói: “Vậy
sau này lời thiếp nói, chàng nên lắng nghe cho kỹ, ắt chẳng sai đâu.” Tề
Vân rất biết dỗ thê tử, lập tức tâng bốc, cười nói: “Phu nhân là Gia Cát
trong nữ giới, ta đều nghe, đều nghe cả.” Phu thê tình thâm, tiếng cười
đùa vang vọng khắp hoa viên. Trên cỗ xe về Phong Hà Uyển, Tề Anh lại một
lần nữa suy xét cẩn thận chuyện của Thẩm Tây Linh. Chàng nghĩ, tiểu cô
nương ấy tuổi nhỏ tâm chưa định, nay nảy sinh chút tâm tư với chàng, vốn
chẳng phải lỗi ở nàng mà là chàng sơ suất, hành vi thiếu thỏa đáng. Như
chàng vẫn xem nàng như tiểu cô nương, đôi lúc thân mật quá đỗi, khi thì
vuốt tóc, lúc thì véo má, đều là thất lễ, nghĩ lại chỉ e chính vì vậy
mới khiến nàng hiểu lầm mà sinh tình. May mắn thay, nàng còn tuổi nhỏ,
chỉ cần chàng từ tốn chỉ bảo, dạy dỗ thấu đáo, ắt nàng sẽ phân rõ đâu là
ái tình nam nữ, đâu là tình thân trưởng ấu. Như thế mới không khiến nàng
trễ nải tuổi xuân, lỡ làng cả một đời. Tề Anh nghĩ, bước đầu tiên ắt là
phải giữ khoảng cách cùng nàng, về sau không nên có thêm tiếp xúc thân
mật, gặp mặt cũng nên giảm bớt, dần dà, tình cảm lờ mờ trong lòng nàng
ắt cũng nhạt đi theo năm tháng. Nghĩ đến đây, lòng chàng cũng vơi đi
phần nào lo lắng. Duy chỉ lo lắng một điều ấy là tính nàng nhạy cảm, vạn
nhất cảm thấy chàng có ý lạnh nhạt mà âm thầm thương tâm, khi đó chàng
lại chẳng biết nên xử trí thế nào cho phải. Suốt đoạn đường, chàng nghĩ
tới nghĩ lui, chỉ cảm thấy nuôi dạy một đứa trẻ thật không dễ, so với
khi còn trẻ mới học làm chính luận còn khó gấp bội. Mà nghĩ đến việc sắp
gặp lại Thẩm Tây Linh, trong lòng chàng lại có phần bối rối, chẳng nắm
chắc được nên ăn nói ra sao, đầu óc nhất thời nhức nhối vô cùng. Cứ thế
suy nghĩ cho đến lúc trở về Phong Hà Uyển, không ngờ vừa bước vào cửa
liền nghe tin Thẩm Tây Linh đã ra ngoài, giờ này vẫn chưa về. Thẩm Tây
Linh về tới phủ thì trời cũng đã gần giờ hợi. Thực ra nàng rời đại lộ
Thuận Nam không tính là muộn, nhưng bởi ra khỏi cửa chẳng dễ, nàng bèn
thuận đường ghé qua đại thị và mấy tiểu thị lân cận, lại xem thêm vài
tiệm vải, loanh quanh hồi lâu mới quay về. Vừa bước chân lên bậc đá dưới
núi, liền thấy Bạch Tùng đang ôm kiếm, miệng ngậm lá trúc, tựa bên cửa
đèn lồng. Thẩm Tây Linh không ngờ sẽ gặp hắn tại đây, trong lòng có phần
kinh ngạc, vội bước lên hành lễ rồi hỏi: “Bạch đại ca sao lại ở đây? Cớ
gì không vào trong?” Bạch Tùng nhả lá trúc trong miệng, khoanh tay hờ
hững đáp: “Công tử sai ta đợi ở đây. Nói nếu giờ tới hợi mà ngươi chưa
về thì ta phải đi tìm.” Thẩm Tây Linh nghe vậy liền sững người, tự biết
đã làm phiền đến hắn, lòng áy náy, cúi đầu khẽ nói: “Chuyện này… thật
xin lỗi…” Bạch Tùng nhún vai, liếc nàng một cái, nói: “May mà chưa quá
giờ hợi, bằng không ta còn phải chạy một chuyến nữa, vào đi thôi, công
tử đang đợi ngươi trong thư phòng.” Thẩm Tây Linh mím môi, khẽ đáp
“vâng”, rồi bước vào cửa, xuyên qua hành lang tiến thẳng tới trước Vong
Thất liền thấy Thanh Trúc đứng chực bên ngoài. Gần đây đồng tử này đối
với nàng hòa nhã hơn trước, e là vì mấy lần được nàng chỉ đường. Chỉ
tiếc hôm nay nàng về trễ một phen, khiến chút giao tình vun đắp bấy lâu
đều tan như khói. Quả nhiên thấy Thanh Trúc mặt mày lạnh lùng, còn trừng
mắt nhìn nàng một cái, đoạn bước xuống bậc thềm, thấp giọng trách mắng:
“Cô nương đi đâu vậy? Không biết báo trước một tiếng ư? Công tử đợi cô
nương hơn một canh giờ rồi, cô nương biết không!” Thẩm Tây Linh cúi đầu
không nói, Thanh Trúc lại càng trừng mắt thêm, lén đánh giá từ đầu đến
chân, thấy nàng không bị thương, sắc mặt cũng ổn, mới dịu lại chút, song
vẫn nghiêm giọng: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Không mau vào đi!” Thẩm
Tây Linh ngước mắt liếc nhìn hắn, rồi nhẹ bước lên bậc, đẩy cửa vào Vong
Thất. Vừa mới đẩy cửa, đã thấy Tề Anh ngẩng đầu nhìn nàng. Nàng mím môi,
cố gắng tỏ ra tự nhiên, khép cửa lại rồi bước đến trước án thư của
chàng, đứng nghiêm cẩn thi lễ: “Công tử.” Tề Anh khoát tay ý bảo nàng
ngồi, nàng liền lui về án nhỏ của mình mà ngồi xuống, liền nghe hắn hỏi:
“Hôm nay là theo Đinh tiên sinh ra ngoài?” Thẩm Tây Linh lúc ra khỏi phủ
chẳng nói với ai, nay chàng đã biết rõ nội tình, hẳn là do Thủy Bội các
nàng đã để lại lời nhắn. Thẩm Tây Linh khẽ gật đầu, đáp: “Vâng.” Tề Anh
chau mày, nhìn qua đồng hồ cát bên cạnh, nói: “Lần sau không được trở về
muộn thế này nữa. Nếu thật sự có việc chẳng thể về sớm, ít nhất cũng nên
để lại một tờ giấy nhắn cho ta.” Thẩm Tây Linh lại gật đầu, đáp: “Vâng.”
Tiểu cô nương vẫn ngoan ngoãn hiền hòa như mọi khi, cung kính mà trầm
tĩnh, nhưng Tề Anh lại mơ hồ cảm thấy có điều gì đó khác lạ, nhất thời
lại chẳng thể nói rõ là khác ở chỗ nào. Chàng không để tâm lắm, chỉ cho
là nàng hôm nay ra ngoài có lẽ gặp phải chuyện gì không như ý, hoặc
trong tiệm vải có điều phiền toái nên mới sinh ra vài phần uể oải. Chàng
bèn thuận miệng hỏi mấy câu: “Đã đi xem qua cửa tiệm ấy rồi? Cảm thấy
thế nào?” Thẩm Tây Linh hơi cúi đầu, đáp lời rành rẽ: “Đã xem qua, cũng
đã cùng Đinh tiên sinh gặp mặt chưởng quầy. Chỉ là tiểu nữ đối với việc
buôn bán còn non nớt, chẳng hiểu gì nhiều, hôm nay chỉ mang về vài quyển
sổ sách, dự định qua vài hôm xem rõ rồi sẽ bàn đến những việc khác.” Tề
Anh gật đầu. Lúc trước vì tìm cửa tiệm này cho nàng, chàng cũng đã dụng
tâm không ít. Nàng tuổi nhỏ, lại là tay trắng bắt đầu, cửa tiệm giao cho
không thể quá lớn cũng chẳng thể quá nhỏ, tình hình kinh doanh không thể
quá thuận, cũng chẳng nên quá trắc trở. Phải có chút gian nan, song
không được khiến người nản chí, như thế mới có thể tôi luyện nàng, cho
nàng học được đạo lý mưu sinh. Hôm nay nàng đã đi xem qua, tức là đã
bước được bước đầu tiên. Đó là chuyện tốt. Tề Anh suy nghĩ một lát, lại
nhắc nhở nàng: “Vạn sự khởi đầu bao giờ cũng không khỏi gian nan, nhưng
chỉ cần vững bước tiến về trước, tự nhiên sẽ thấy đường rộng mà hanh
thông. Đinh tiên sinh là người am hiểu thương sự, lại ưa dạy dỗ người
khác, nếu có điều gì không rõ, cứ việc hỏi ông ấy nhiều vào.” Thẩm Tây
Linh vẫn chỉ gật đầu, đáp: “Vâng.” Từ lúc vào cửa đến giờ, trừ khi chàng
hỏi đến, thì nàng chỉ lặp đi lặp lại một chữ “vâng”, không hề có lấy nửa
câu dư thừa. Tề Anh tự nhiên chẳng thể không nhận ra. Chàng nghĩ nàng
không hứng nói chuyện, hoặc có lẽ do mệt mỏi, cũng có thể là sau khi
chạm mặt với thương sự, nhất thời cảm thấy mịt mờ mà chán nản. Nàng tối
nay ít lời, điều ấy ngược lại lại hợp ý chàng vì chàng cũng chưa định ra
được nên giữ mực thước thế nào mới phải với nàng. Tề Anh âm thầm thở nhẹ
một hơi, liếc nhìn nàng dưới ánh đèn chỉ thấy nàng cụp mắt, vẻ mặt yên
tĩnh mà xa cách, khí sắc có vài phần lành lạnh, hoàn toàn khác biệt với
mấy hôm trước khi nàng nhìn chàng bằng ánh mắt như con mèo ngây thơ đáng
yêu. Trong lòng chàng chợt sinh ra một tia mất mát mơ hồ, nhưng lúc ấy
lại không để ý kỹ, chỉ nhẹ giọng dặn: “Về nghỉ ngơi đi.” Tiểu cô nương
nghe xong liền đứng dậy, vẫn chỉ để lại một chữ “vâng”, đoạn xoay người
rời khỏi cửa phòng. Cả đầu cũng không ngoảnh lại. Tác giả: Tiểu tử nhà
ngươi còn tưởng mình là gió mây tự tại sao? Vợ nhỏ vừa khai chiến ‘chiến
tranh lạnh’, lập tức khiến hắn cụt hết khí thế! Còn bay gì nổi nữa!
Chương này là hết rồi, mai sẽ là chương cuối cùng của quyển hai – hãy
cùng chờ xem nam chính đáng thương cầu xin được làm hòa.