Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 89 - Chùa phật (1)
Chương 89: Chùa phật (1)
Ngày hôm sau, trời cao xanh thẳm, mây trắng lững lờ, ánh nắng trong trẻo
rực rỡ, thật đúng lúc để tận hưởng mùa thu đẹp nhất ở Giang Tả. Hôm nay,
Tề Anh nghỉ ngơi, theo hẹn dẫn Thẩm Tây Linh đi dạo thu. Nói thật, núi
Thanh Tế vốn đã là thắng cảnh nổi tiếng trong thành Kiến Khang, mùa thu
lại có cảnh sắc lá phong đỏ ngút ngàn, đúng là chốn lý tưởng để đi dạo
thu. Nhưng nghỉ ngơi mà đi dạo ở ngay núi nhà thì có phần thiếu thú vị.
Thế nên Tề Anh quyết định đưa nàng đi xa hơn, đến núi Tây Hà ở ngoại ô
thành, nơi nổi tiếng là một trong những điểm ngắm lá phong đẹp nhất
thiên hạ. Núi Tây Hà trước kia gọi là Nhiếp Sơn, mỗi khi thu về, lá
phong đỏ rực phủ kín cả núi, tựa như ánh hoàng hôn lặng lẽ hạ xuống,
thật sự đẹp ngoạn mục. Lẽ ra đây là chuyện đáng vui, nhưng Thẩm Tây Linh
lại cảm thấy rất đắng lòng. Bởi vì Tề Anh muốn kiểm tra kỹ năng cưỡi
ngựa của nàng. Nàng vốn tưởng lần này đến núi Tây Hà sẽ đi xe ngựa, đến
nơi rồi cưỡi thử ngựa của chàng cho vui thôi. Ai ngờ chàng lại nghiêm
khắc đến thế, không mang xe ngựa theo, trực tiếp cưỡi ngựa đi cả quãng
đường… Nàng cảm thấy như mình sắp chết đến nơi. Thẩm Tây Linh liên tục
lắc đầu, cố gắng thuyết phục Tề Anh đổi ý nhưng Tề nhị công tử không dễ
bị đổi ý vậy đâu. Chàng bình thản nghe nàng mềm mỏng cầu xin, nhưng vẫn
kiên quyết sai Bạch Tùng dẫn ngựa ra khỏi chuồng. Con ngựa đó là quà
sinh thần năm ngoái chàng tặng nàng, nghe nói là giống quý hiếm, toàn
thân bóng mượt, vóc dáng cân đối, bốn chân dài khỏe nhưng không quá to
lớn, tính tình lại hiền lành rất thích hợp cho nàng cưỡi. Dù quà quý
giá, nàng thật khó lòng tiếp nhận sự tốt bụng này. Ngoài vài lần cưỡi
miễn cưỡng trong sinh thần năm ngoái, nửa năm nay nàng chẳng dắt nó ra
dạo lần nào. Con ngựa này chẳng được yêu quý như Tuyết Đoàn, thậm chí
chủ nhân cũng chẳng đặt tên cho nó, sau này do nam chủ nhân thấy không
ổn mới đặt cho nó tên là Bôn Tiêu. Mặc dù Thẩm Tây Linh không ưa con
ngựa này, nhưng lại rất thích cái tên Bôn Tiêu. Không phải vì gì mà vì
ngựa của Tề Anh tên là Trục Nhật, cũng là ngựa đen, chỉ khác là to khỏe
hơn nhiều. Trục Nhật với Bôn Tiêu, nghe rất hợp nhau khiến nàng rất
thích. Thế nhưng cái tên hay cũng không thể xóa đi nỗi sợ và ác cảm khi
cưỡi ngựa của nàng. Trước khi ra khỏi nhà, nàng vẫn chưa từ bỏ, vẫn cố
gắng thuyết phục Tề Anh cho nàng đi xe ngựa, suy nghĩ vắt óc tìm lý do,
thậm chí còn làm bộ nói: “Thật ra ta cũng muốn cưỡi ngựa đi, nhưng đường
đi một mình không tiện lắm, nếu đi ngựa thì ta không ngại, chỉ là Thuỷ
Bội với những ngưởi khác thì sao…” Chưa nói hết câu, nàng quay đầu lại
đã thấy Thuỷ Bội dắt một con ngựa từ chuồng đi ra, rồi rất nhanh nhẹn
cưỡi lên ngựa, không cần ai giúp đỡ. Thẩm Tây Linh: “…?” Thuỷ Bội tỷ đã
học cưỡi ngựa từ lúc nào vậy? Rõ ràng năm ngoái lúc tỷ ấy cùng luyện
cưỡi ngựa với nàng còn tỏ ra rất vụng về mà! Thì ra Thuỷ Bội vốn đã biết
cưỡi ngựa, năm ngoái chỉ giả vờ không biết để khích lệ Thẩm Tây Linh vốn
đã rất mong manh tự tin, giờ mới thể hiện được chút tài thật. Thẩm Tây
Linh đứng đó ngẩn người không nói nên lời, Tề Anh nhìn thấy vẻ mặt vừa
kinh ngạc vừa thất vọng của nàng, trong mắt lóe lên một tia cười, rồi
gật đầu theo lời nàng nói: “Nếu thật sự muốn cưỡi ngựa đi, lại thấy các
nha đầu của ngươi không làm ta lo lắng, vậy thì cứ thế đi.” Vụ này từ đó
coi như đã được định đoạt. Cho đến trước khi xuống núi xuất phát, khuôn
mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn còn chút cau có. Tề Anh đương nhiên nhận ra
nàng muốn đi xe ngựa, nhưng chuyện này chàng không thể nhân nhượng. Bản
thân chàng vốn bận rộn, hiếm khi rảnh rang dẫn nàng ra ngoài, mà một khi
không có chàng đứng bên cạnh giám sát, nàng chắc chắn sẽ chẳng chịu
ngoan ngoãn cưỡi ngựa đâu. Nếu hôm nay chàng để người đánh xe ngựa đi
cùng, nàng sẽ suốt đường chỉ nghĩ đến việc được ngồi xe, rồi nũng nịu mè
nheo, cho dù là chàng cũng khó lòng giữ được bình tĩnh, cuối cùng chắc
chắn phải bỏ cuộc giữa chừng. Thực ra chàng không lạnh lùng như nàng
tưởng, đối với nàng lúc nào cũng mềm lòng. Dĩ nhiên, chàng không thể để
nàng phát hiện ra điều này, nếu không sau này nói gì nàng cũng không
nghe nữa. Vì thế, Tề Anh cố ý làm bộ nghiêm nghị, dùng giọng điệu không
cho tranh cãi mà bảo Thẩm Tây Linh: “Lên ngựa đi.” Khi không cười, chàng
trông thật sự rất nghiêm khắc, lúc đó Thẩm Tây Linh còn không chắc liệu
chàng có giận không nên cũng tạm ngưng xin phép. Biết rằng hôm nay
chuyện này khó tránh, nàng tự thu lại tấm màn che đầu, mím môi, đặt chân
lên bàn đạp ngựa. Bên cạnh, Thuỷ Bội người đi hầu hạ theo, thấy tiểu thư
ngoan ngoãn như vậy trước mặt công tử cũng không nhịn được cười khẽ nghĩ
thầm, hôm nay về nhất định phải kể hết cho Phong Thường và Tử Quân nghe
để an ủi hai người vì không được đi cùng. Thật ra họ không đi cùng cũng
không oan ức vì họ đều không biết cưỡi ngựa. Đến cả Thanh Trúc hôm nay
cũng không được theo công tử, hôm nay bên cạnh công tử chỉ có Bạch Tùng.
Thuỷ Bội nghĩ thầm hớn hở đó, bỗng tai nghe một tiếng kêu thất thanh của
tiểu thư, ngẩng lên nhìn thì thấy Bôn Tiêu đang hí hửng tung tăng. Thật
sự cũng không trách được con ngựa. Ngựa Bôn Tiêu vốn là giống ngựa quý
hiếm, nghe nói có thể chạy hàng nghìn dặm ban đêm, nhưng từ khi được Tề
Anh tặng cho Thẩm Tây Linh như một món quà, nó chỉ quanh quẩn trong
chuồng ăn cỏ, chẳng có cơ hội tung hoành phi nước đại. Hôm nay cuối cùng
được ra khỏi chuồng, tự nhiên phấn khích, nhìn thấy chủ nhân định lên
lưng, lại càng hăng hái hơn. Mấy chân trước của nó không ngừng cào đất,
mũi thì hít thở phì phò, cố gắng chứng tỏ mình mạnh mẽ, tinh thần đầy
hứng khởi. Thật đáng thương cho tiểu thư yếu ớt của nó vốn đã rất sợ
ngựa, nay mới đặt chân lên bàn đạp, chưa kịp ngồi lên lưng đã bị nó
những bước đi phấn khích làm mặt tái mét, tay lỏng dây cương, suýt ngã
ngựa. May mà nam chủ nhân đứng gần, thấy tình hình không ổn liền nhanh
chóng đỡ lấy nữ chủ nhân, tránh được một tai nạn không nhỏ. Thẩm Tây
Linh vẫn còn hoảng hồn, tim đập rộn ràng, dựa vào trong lòng Tề Anh, nắm
lấy ống tay áo chàng không dám lên ngựa nữa làm Tề Anh vừa thương vừa
buồn cười. Nhìn nàng sợ thật sự, chàng đành lùi một bước nói: “Ta sẽ dắt
ngựa, không sao đâu.” Lời này như lời an ủi, nét mặt hắn cũng dịu dàng
hơn, khiến Thẩm Tây Linh bớt phần yên tâm. Nàng nhìn chàng rồi lại nhìn
Bôn Tiêu, mím môi gật đầu đầy khó nhọc, rồi quay sang nhìn chàng, van
xin chàng giúp nàng lên ngựa. Tề Anh gật đầu. Thẩm Tây Linh trong lòng
yên tâm hơn, hít sâu một hơi, lại đặt chân lên bàn đạp. Bôn Tiêu vẫn
phấn khích, nhưng dây cương đã bị Tề Anh nắm chặt không để nó động đậy,
chỉ phát ra một tiếng hí vui vẻ. Tiếng động này lại làm nàng giật mình
tưởng ngựa lại quậy phá, sợ đến run người, suýt nữa lại ngã xuống, nhưng
lần này Tề Anh khẽ đỡ lấy eo nàng, nàng mượn lực ngồi vững trên lưng
ngựa. Nhiệt độ ấm áp từ bàn tay chàng xuyên qua lớp y phục mềm chạm vào
người nàng khiến Thẩm Tây Linh đỏ bừng mặt, may có màn che không bị mọi
người nhìn thấy. Lúc này Tề Anh đưa dây cương cho nàng, nàng suy nghĩ
một chút rồi không nhận, hỏi lại: “Công tử vừa nói sẽ giúp ta dắt ngựa
mà?” Tề Anh nhướng mày. Chàng đúng là nói vậy, nhưng ý là khi nàng lên
ngựa sẽ giúp giữ dây để ngựa không chạy, chứ không phải lên ngựa rồi vẫn
phải dắt. Thẩm Tây Linh biết ý chàng nhưng cố tình hiểu lầm, hy vọng
chàng giúp dắt thêm chút nữa. Không hẳn chỉ muốn nũng nịu mà thật sự
nàng sợ, lâu ngày không cưỡi ngựa, Bôn Tiêu hôm nay lại có vẻ hơi hứng
khởi quá, sợ ngã xuống. Tề Anh chưa trả lời ngay, Bạch Tùng tiến lên một
bước, muốn nhận dây cương từ tay chàng, nói: “Công tử, để nô tài.” Nói
xong, Tề Anh thở dài, lắc đầu: “Thôi, ngươi dắt Trục Nhật thay ta đi.”
Bạch Tùng lễ phép đáp lời rồi đi về phía khác dẫn Trục Nhật và ngựa của
mình theo sau hai người, nhìn công tử trực tiếp dắt ngựa cho Thẩm Tây
Linh, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu. Công tử vốn người ít nói nghiêm
túc, chỉ khi ở bên nàng mới có chút nụ cười, Thẩm Tây Linh cũng tương
tự, tiểu cô nương ngày trước co ro trong góc xe, mặt mày lạnh tanh ôm
lấy xác mẫu thân giờ ánh mắt đã có sức sống và ánh sáng. Họ chỉ cần ở
bên nhau, cũng đủ khiến người ngoài nhìn thấy niềm vui nhẹ nhàng. Bạch
Tùng cúi đầu cười, nghĩ thầm ‘làm việc thiện mỗi ngày’ quả thật là câu
nói hay. Khi đến núi Tây Hà đã gần trưa, nếu không phải vì Thẩm Tây Linh
giữa đường sợ Tề Anh mệt, chủ động đề nghị tự mình cưỡi ngựa, có lẽ giờ
này họ còn phải dời đi muộn hơn. Núi Tây Hà từ xưa đã nổi tiếng cảnh sắc
tươi đẹp, nhất là mùa thu, lá đỏ như lửa rực rỡ khắp núi như bước vào
chốn tiên cảnh. Núi rộng hơn Thanh Tế rất nhiều, có ba đỉnh, phía bắc
giáp sông lớn nên vào núi cảm nhận được hai mùa rõ rệt, thời tiết cũng
biến đổi thường xuyên. Họ vào núi khá may, không gặp mưa, nhưng mùa thu
trong núi hay có sương mù, đường đá dưới chân trơn trượt, không thích
hợp cưỡi ngựa nên chuyển sang đi bộ. Hai nam nhân xuống ngựa trước, Bạch
Tùng giúp Thuỷ Bội, Tề Anh tất nhiên hỗ trợ Thẩm Tây Linh. Chàng một tay
giữ dây cương Bôn Tiêu, tay kia đưa cho nàng, nàng đặt bàn tay trắng
ngần vào lòng bàn tay chàng. Nhưng nàng vốn ít luyện tập, giờ lại quên
gần hết cách xuống ngựa, tay đặt trong lòng chàng một lúc cũng không
biết dựa sức thế nào để xuống. Tề Anh thật sự cảm thấy hết cách với
nàng. Một người thông minh như vậy, học toán một lần là hiểu, thi thư
cũng nhớ rất vững nhưng sao mà chuyện cưỡi ngựa lại học mãi không xong?
Chàng đã tận tay dạy suốt ba năm, đến giờ mà ngay cả cách xuống ngựa
nàng cũng quên sạch, trả hết lại cho chàng rồi. Hôm nay dẫn nàng đi dạo
thưởng thu, chàng vốn không muốn làm hỏng hứng thú của nàng nhưng trong
lòng đã âm thầm hạ quyết tâm, hôm khác nhất định phải để nàng học lại từ
đầu. Cứ để thể trạng yếu ớt như thế này, hơi một chút là ngã bệnh khiến
người ta không yên lòng. Tề Anh khẽ thở dài, dứt khoát buông tay nàng
ra, mở hai tay ra đón. Thẩm Tây Linh ngẩn ra, một lúc sau mới hiểu được
là chàng muốn bế nàng xuống ngựa. Dưới lớp màn che, khuôn mặt nàng đỏ
rực như vừa thoa lớp phấn hồng đậm nhất, tim cũng đập dồn dập, còn căng
thẳng hơn cả lúc sáng suýt ngã khỏi lưng Bôn Tiêu. Nàng sợ chàng phát
hiện ra mình đang ngượng nên âm thầm hít một hơi, cố làm ra vẻ thản
nhiên ngồi nghiêng người, rồi nhẹ nhàng đưa tay bám lên vai chàng. Tề
Anh cũng thuận thế vòng tay qua eo nàng, chỉ hơi dùng lực một chút liền
nhẹ nhàng bế bổng cả người nàng xuống. Tác giả: Đang rơi vào trạng thái
kỳ lạ chỉ muốn để họ tiếp tục ngọt ngào mà không nỡ đưa truyện trở lại
tình tiết chính (đừng đánh nữa, ngày mai quay lại nội dung chính liền!).