Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 92 - Chùa phật (4)

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
  4. Chương 92 - Chùa phật (4)
Prev
Next
Novel Info

Chương 92: Chùa phật (4)

Hắn vỗ nhẹ lên vai của Tề Anh, thoáng lộ ra một nụ cười khổ, nói: “Vậy
là tốt nhất rồi, phụ hoàng tín nhiệm ngươi mới giao việc chủ khảo kỳ thi
xuân, ngươi hãy làm cho tốt.” Câu này tuy nghe như giao phó thản nhiên
nhưng trong lời nói lại lộ ra vài phần chua chát. Nếu hỏi điều mà tam
điện hạ để tâm nhất hiện nay là gì thì dĩ nhiên chính là ý của phụ
hoàng, rốt cuộc có muốn lập hắn làm thái tử hay không.  Ban đầu hắn cho
rằng hoàng đế có ý lập mình, nhưng giờ lại đem việc hệ trọng như chủ
khảo kỳ thi giao cho Tề Anh một người xuất thân thế gia thì hành động ấy
thật khó mà không khiến người ta nghi ngờ. Chẳng lẽ ý của phụ hoàng đã
thay đổi? Ông muốn lập tứ đệ? Giờ đây chính là đang dùng kỳ thi xuân để
dọn đường sao? Tiêu Tử Hoàn nghĩ mãi không thông, cũng chẳng dám nghĩ
sâu.  Tề Anh đương nhiên đã nghe ra ẩn ý trong lời kia, trong lòng khẽ
cười. Chàng hiểu rõ tam điện hạ nay trong lòng bất an, nản chí, nhưng
theo chàng thấy thì Tiêu Tử Hoàn lại là nghĩ quá rồi. Vị bệ hạ của bọn
họ là người tâm cơ sâu xa, tuy suốt đời bị thế gia kiềm chế, song chưa
từng đánh mất quyền cục triều chính, điều ấy chẳng phải hạng ngu độn hèn
nhát có thể làm nổi. Mọi người đều cho rằng việc chủ khảo kỳ thi xuân
lần này là Mặc Vũ Phong khéo léo hiến dâng để lấy lòng, nhưng theo Tề
Anh, sự tình lại không đơn giản như vậy. Mặc Vũ Phong chỉ là một Hàn Lâm
cung phụng nho nhỏ. Trọng trách lớn như chủ khảo kỳ thi xuân, há lại là
việc hắn muốn đổi là đổi được? Ắt hẳn sau lưng có chỉ ý của thánh
thượng. Sự này căn bản không phải Mặc Vũ Phong xúi giục bệ hạ, mà là bệ
hạ mượn tay hắn để giao quyền chủ khảo này vào tay Tề Anh. Kỳ thi xuân
tuyển chọn sĩ tử, liên quan căn bản quốc gia, thánh thượng giao phó việc
lớn nhường ấy tất là có toan tính. Theo suy xét của Tề Anh, e là trong
đó hàm ý bức ép, thánh thượng muốn ép chàng, lấy danh nghĩa Tề gia mà
biểu thị thái độ trong việc chọn người kế vị. Tề gia bao năm qua vẫn giữ
lập trường mơ hồ trong chuyện lập thái tử, không như Hàn gia và Phó gia
đã rõ ràng. Hàn gia là ngoại thích của tứ điện hạ, Phó Dung lại trở
thành chính phi của Tiêu Tử Hành, hai nhà ấy đã hoàn toàn đứng vào
thuyền của tứ điện hạ chẳng thể thay đổi được nữa. Chỉ có Tề gia là gia
tộc quyền trọng bậc nhất, căn cơ thâm hậu, đến nay vẫn chưa tỏ rõ thái
độ. Đó là chủ ý của Tề Chương, phụ thân của Tề Anh và chàng hiểu rõ tâm
ý của phụ thân mình. Tề gia đã ở đỉnh cao quyền thế, dù chẳng có công
phò rồng cũng vẫn là đệ nhất thế gia đất Giang Tả, không cần mạo hiểm
đặt cược, chỉ cần khoanh tay đứng ngoài mà nhìn. Ấy chính là khí độ của
Tề gia, cũng là sự kiêu ngạo của Tề gia. Song Tề Anh vẫn thấy cách nghĩ
của phụ thân là không ổn. Bởi lẽ, Tề gia đã ngồi ở ngôi cao như thế, dù
muốn đứng ngoài, e rằng cuối cùng cũng khó thoát liên can. Tỉ như việc
làm chủ khảo kỳ thi xuân lần này, chẳng phải là thánh thượng đang mượn
cớ ép Tề gia phải chọn phe sao? Nếu chàng đánh rớt thứ dân, tất sẽ bị
cho là ngả về phe tứ điện hạ còn nếu chàng hạ thấp sĩ tộc dù chỉ vì công
bằng mà xét cũng sẽ bị coi là nghiêng về phía tam điện hạ. Dù Tề gia
không muốn nhúng tay vào cuộc tranh đoạt ngai vị, thì cuối cùng vẫn
chẳng thể bảo toàn thanh danh. Đáng tiếc, phụ thân vẫn chưa nhìn thấu
điểm này. Tề Anh tâm tựa gương sáng, từ lâu đã thấy rõ mọi điều, nhưng
đoán ý quân thượng vốn là điều cấm kỵ nơi triều đình, chàng càng không
thể nói thẳng với tam điện hạ, lúc này chỉ đành để mặc hắn đắm chìm
trong hoang mang lo sợ, không tiện nhiều lời.  Một lúc, hai người mỗi
người một tâm sự, một kẻ như chìm trong mây mù, một người mắt lạnh nhìn
thấu. Bên trong phật các, Thẩm Tây Linh cùng Thủy Bội đang trước thần
phật cầu phúc. Nói đến, lòng hướng phật của Thẩm Tây Linh vốn là do phụ
thân nàng mà có. Phụ thân nàng ưa đọc kinh phật, thường nói với nàng
những lời huyền diệu sâu xa, khi ấy nàng không hiểu, phụ thân cũng chẳng
bận lòng. Ông chỉ kể thêm cho nàng những câu chuyện nhỏ trong bảo quyển,
giảng về nhân quả luân hồi, thiện ác nghiệp chướng, bản tâm thanh tịnh.
Trong phật các có một trăm lẻ tám pho La Hán dát vàng, lại có Phật Vô
Lượng Thọ ngồi chính vị, mày mắt từ bi, cúi nhìn chúng sinh, như thể có
thể độ hết mọi khổ nạn. Thẩm Tây Linh thành kính quỳ trước phật, khấn ba
điều nguyện. Điều nguyện thứ nhất, nàng cầu cho phụ mẫu vãng sinh suôn
sẻ, vĩnh vô ưu lự, rốt cuộc viên mãn. Điều nguyện thứ hai, nàng cầu cho
Tề Anh thân thể khỏe mạnh, mọi điều như ý, gia tộc hưng thịnh. Điều
nguyện thứ ba… lại là điều tư tâm, nàng cầu… được ở bên Tề Anh mãi mãi.
Thậm chí nàng còn mong… chàng có thể trở thành người yêu bên cạnh nàng.
Nàng tự biết điều nguyện này quá mức tham lam, nhưng lại chẳng thể kiềm
lòng. Nhất là mấy ngày trước ở Vọng Viên, hai người cùng nhau ăn cua
khiến nàng dấy lên hy vọng, biết đâu… biết đâu chàng cũng chẳng hoàn
toàn vô tâm… Nàng mong mãi mãi như ngày hôm ấy, tựa vào bên chàng, hưởng
lấy sự quan tâm chăm sóc của chàng, cho dù cuối cùng chàng chẳng yêu
nàng, nàng cũng nguyện mãi mãi ở bên. Dẫu sau này nàng đã lớn, đã tới
tuổi cập kê chàng cũng đừng đuổi nàng đi. Thủy Bội đứng bên nhìn, thấy
tiểu thư nhà mình quỳ mãi trước phật mà gương mặt xinh đẹp lại đỏ hồng,
tự nhiên đoán ra nàng đang nghĩ đến ai. Chốn thanh tịnh trước phật, nha
đầu này muốn cười mà chẳng dám, đợi ra khỏi Đại Phật Các mới dám trêu
ghẹo, bụm miệng cười rằng: “Tiểu thư cầu điều chi thế? Mặt đỏ như gì
ấy!” Thẩm Tây Linh đỏ bừng hai má, vốn đã xinh đẹp, nay e thẹn thêm vài
phần càng khiến người ta mến mộ. Thủy Bội là nha hoàn mà cũng ngẩn ngơ,
chỉ nghe nàng nhỏ giọng đáp: “Không thể nói người ta nghe, nói rồi là
không linh nghiệm nữa.” Thủy Bội nghe vậy lại cười: “Nói cho bọn nô tỳ
nghe thì chưa chắc linh nghiệm, nhưng nói cho công tử nghe thì khác,
chuyện của tiểu thư dù Phật Tổ không quản, công tử chắc chắn sẽ quản.”
Lời ấy tuy là đùa, lại cũng là thật. Vài năm gần đây, chàng đối với nàng
ngày càng tốt, chỉ cần là điều nàng muốn, chàng gần như đều thuận theo.
Dĩ nhiên, trừ việc ăn cơm và cưỡi ngựa… Chàng rất thương nàng, song Thẩm
Tây Linh chẳng rõ, liệu có thương đến mức như nàng hằng mong. Mặt nàng
lại đỏ thêm. Nàng tự biết mình mặt đã nóng, sợ bị Thủy Bội chọc thêm,
bèn vội vàng nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi nhanh thôi, công tử chắc
đang sốt ruột chờ rồi…” Thủy Bội biết tiểu thư xấu hổ, cũng hiểu rõ đạo
lý ‘dồn kẻ cùng đường thì sinh phản’ bèn mỉm cười đáp một tiếng, rồi
cùng Thẩm Tây Linh xuống bậc đá trước Đại Phật Các. Xuống đến nơi, lại
không thấy Tề Anh đâu, chỉ thấy Bạch Tùng ôm kiếm đứng đó. Thẩm Tây Linh
lấy làm lạ, bèn bước tới hỏi: “Bạch đại ca, công tử đâu rồi?” Bạch Tùng
gật đầu với nàng, khẽ nghiêng cằm chỉ về phía Xá Lợi Tháp. Thẩm Tây Linh
ngoảnh nhìn, thì thấy Tề Anh đang cùng một nam tử mặc cẩm bào tím sậm đi
sóng vai, người ấy mặt mũi lạ lẫm, nàng không nhận ra. Nàng bên này nhìn
thấy Tề Anh và Tiêu Tử Hoàn, hai người bên kia cũng đã trông thấy nàng.
Không chỉ Thẩm Tây Linh chưa từng gặp qua tam điện hạ, mà tam điện hạ
cũng chỉ nghe danh nàng mà chưa từng thấy mặt. Lúc này, dưới Xá Lợi Tháp
từ xa nhìn lại, cuối cùng hắn cũng lần đầu tiên thấy được ‘tiểu tình
nhân’ mà Tề Anh nuôi dưỡng, người từng khiến bao kẻ bàn tán trong thiên
hạ. Quả thực là… một tuyệt sắc giai nhân. Tam điện hạ từ trước tới nay
đã gặp vô số mỹ nhân, nhưng thật sự chưa từng gặp ai xinh đẹp đến mức
này. Dù lúc này hai người cách nhau một khoảng khá xa, nhưng hắn vẫn có
thể thấy được vóc dáng duyên dáng của nàng. Nàng có đôi mắt sáng long
lanh như mưa phùn giăng nhẹ trên mặt hồ, đôi lông mày như vẽ, giữa mày
còn ẩn chứa một nốt ruồi son nhỏ, nàng còn đẹp hơn cả khu rừng lá phong
đỏ rực trên núi Tây Hà. Quả thật khiến người ta phải sửng sốt. Hắn nhìn
ngây người một lúc, đang mải mê ngắm nhìn thì bỗng nghe thấy tiếng của
Tề Anh: “Điện hạ.” Tiêu Tử Hoàn lập tức tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn sang,
thấy sắc mặt Tề Anh vẫn không có gì thay đổi, nhưng khí tức xung quanh
chàng bỗng trở nên nặng nề. Lúc này hắn hiểu ra mình vừa vô tình nhìn
lâu quá vào nàng tiểu mỹ nhân, khiến Tề Anh cảm thấy bị xúc phạm. Chàng
vốn là người không biểu lộ cảm xúc, vậy mà lúc này lại rõ ràng bộc lộ sự
không vui, khiến Tiêu Tử Hoàn vừa ngạc nhiên lại vừa cảm thấy thú vị.
Tiểu mỹ nhân kia thật sự đẹp đến mức khiến cho ngay cả người như Tề Anh
cũng không thể tránh khỏi quyến luyến, đã giấu giếm suốt bao năm, nay
lại còn dám mang nàng ra ngoài. Nhưng việc lục muội của hắn yêu mến Tề
Anh đã là chuyện công khai, với tính cách của muội ấy, làm sao có thể dễ
dàng chấp nhận được? Tiêu Tử Hoàn đương nhiên không muốn nhìn thấy Tề
Anh trở thành muội tế*. Nếu người này thật sự kết hôn với Tiêu Tử Dư,
thế cục của Tề gia sẽ vững vàng không thay đổi nữa cũng chẳng thể nào
thay đổi được nữa, mà nếu cuộc hôn nhân của họ bị hủy, thì… *Muội tế ở
đây là em rể Tiêu Tử Hoàn trong lòng thầm động, vừa hy vọng rằng tiểu mỹ
nhân kia có thể khiến Tề Anh mê muội đến mức làm hỏng chuyện hôn nhân
giữa Tề Anh và Tiêu Tử Dư, lại vừa âm thầm suy tính rằng, có lẽ đã đến
lúc phải tự mình đi gặp Tiêu Tử Dư một chuyến rồi. Hắn đang suy tính,
thì bỗng nghe Tề Anh xin phép ra về, bèn nhanh chóng che giấu tâm trạng
trong lòng, cười nói: “Là bổn vương quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, mong ngươi
chớ để tâm.” Hai người qua lại mấy câu khách sáo, rồi chia tay. Tề Anh
nhìn Tiêu Tử Hoàn đi qua phía sau Xá Lợi Tháp, đoán rằng hắn sẽ rời đi
qua cửa sau của chùa phật. Cho đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn, Tề Anh
mới thu ánh mắt lại, quay người bước về phía Thẩm Tây Linh. Từ dưới Xá
Lợi Tháp đi tới Đại Phật Các, khoảng cách chỉ tầm vài chục bước, nhưng
lúc này Tề Anh trong lòng đã suy nghĩ rất nhiều. Chàng bỗng nhận ra mình
đã sai lầm. Chàng không nên mang Thẩm Tây Linh ra ngoài. Vị trí hiện tại
của chàng, tình huống mà chàng đang phải đối mặt đều không thích hợp để
có bất kỳ liên quan nào với nữ tử, huống chi là nàng, con gái của Thẩm
tướng. Nhưng ngày hôm ấy ở Vọng Viên, chàng đã mất kiểm soát. Họ đã nửa
tháng không gặp, trong lòng nhớ nhung, lại thêm lúc đó hơi say, khi nàng
tựa vào đùi chàng, dung mạo như tiên khiến chàng trong phút chốc xúc
động, sai lầm đề nghị đưa nàng ra ngoài thưởng thu. Mãi đến khi gặp Tiêu
Tử Hoàn, chàng mới thật sự tỉnh táo lại, nhận ra sự bất hợp lý trong
hành động của mình. Càng sai lầm hơn nữa, chàng càng cảm thấy mình thật
nực cười. Vừa rồi, chàng nhận thấy Tiêu Tử Hoàn nhìn nàng, không phải là
một bậc trưởng bối nhìn một đứa trẻ mà là cái nhìn của một nam nhân nhìn
nữ nhân. Chàng nhận ra trong mắt Tiêu Tử Hoàn có sự tò mò và khát khao,
điều này lại dễ dàng khiến chàng nổi giận đến vậy. Đó là cảm giác gì? Bị
người ta dòm ngó? Bị người ta xâm phạm? Nàng chỉ là cô nhi do Thẩm tướng
gửi gắm cho chàng nuôi dưỡng, sớm muộn gì cũng sẽ lớn lên, sẽ rời xa
chàng, chẳng phải chàng đã sớm định tâm lý như vậy sao? Vậy tại sao giờ
đây lại tức giận? Chàng rốt cuộc muốn nàng thế nào? Hay là, chàng muốn
làm gì với nàng…? Khi chàng bước tới gần, Thẩm Tây Linh ngay lập tức cảm
nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chàng. Nàng ngày càng hiểu rõ
Tề Anh hơn, lúc nhỏ chỉ có thể mơ hồ đoán được tâm trạng của chàng,
nhưng bây giờ, nàng đã có thể hiểu rõ hơn, như lúc này, nàng biết rõ tâm
trạng chàng không tốt, có lẽ là vấn đề nghiêm trọng, bởi vì khí tức của
chàng trở nên nặng nề. Vừa rồi Bạch Tùng đã nói với nàng rằng người mặc
áo tím kia là Đoan Vương, Thẩm Tây Linh cũng có chút hiểu biết về tình
thế trong triều. Nàng biết rõ hắn và Tề Anh có lập trường đối nghịch,
lúc này thấy sắc mặt Tề Anh nghiêm nghị, nàng đoán chắc rằng chàng đã
gặp phải điều gì không vui trong trốn hoàng cung. Nàng cảm thấy lo lắng
cho chàng, bèn hỏi: “Công tử… Có chuyện gì vậy ạ?” Tề Anh liếc mắt nhìn
nàng, thấy nàng đang nhíu mày, đôi mắt tuyệt đẹp chứa đầy sự lo lắng và
dè dặt, khiến chàng trong lòng càng thêm nặng nề. Chàng im lặng một lúc,
rồi mỉm cười an ủi nàng, đáp: “Không có gì đâu. Ngươi đã làm xong lễ
chưa?” Chàng nhanh chóng chuyển chủ đề, Thẩm Tây Linh nhận ra chàng
không muốn nói thêm nên cũng không dám hỏi thêm gì nữa, chỉ nhẹ gật đầu.
Rồi nàng nghe thấy chàng đáp lại một tiếng, tuy sắc mặt bình thản, nhưng
vẻ mặt vẫn không tươi tắn, nói: “Vậy chúng ta về thôi.” Thẩm Tây Linh
hơi sửng sốt. Hiếm khi hai người mới có dịp ra ngoài, giờ chỉ mới giữa
trưa, nàng vốn nghĩ rằng họ có thể đi nơi khác tham quan, ít nhất là ăn
một bữa chay ở chùa thiền. Không ngờ chàng lại đề nghị về ngay lúc này.
Nàng cảm thấy bất ngờ và hơi thất vọng, nàng thực sự muốn ở bên chàng
lâu hơn nữa. Nhưng Thẩm Tây Linh luôn hiểu chuyện, nàng nhận thấy chàng
đang phải lo nghĩ chuyện quan trọng, những chuyện ấy đều là đại sự, nàng
không thể vì ích kỷ của bản thân mà trì hoãn chàng. Vì vậy, chỉ dừng lại
một chút, rồi ngoan ngoãn đáp: “Vậy thì, chúng ta về thôi.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Benh My Nhan Va Minh Chu Cuoi Truoc Yeu Sau
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 125 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Tháng 1 19, 2026
Chương 124 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Tháng 1 19, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de-1767918603
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 5: -Vùng Lưu Tán-2 Tháng 1 9, 2026
Chương 4: -Vùng Lưu Tán-1 Tháng 1 9, 2026
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 92 - Chùa phật (4)"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese