Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 93 - Mỗi người (1)
Chương 93: Mỗi người (1)
Sau khi trở về từ núi Tây Hà, Thẩm Tây Linh cảm thấy giữa nàng và Tề
Anh… có gì đó không đúng. Nàng không biết liệu có phải mình quá đa nghi
không, bởi vì chàng vẫn đối xử tốt với nàng, vẫn như mọi khi cùng nàng
ăn cơm, khi rảnh rỗi còn trò chuyện vài câu, mọi thứ vẫn không có gì
thay đổi so với những ngày trước. Tuy nhiên, nàng lại cảm thấy có một
điều gì đó không giống như trước đây. Thực sự nàng không thể nói rõ là
có gì thay đổi, chỉ là cảm giác bầu không khí giữa họ đã khác. Mấy ngày
trước, mỗi khi họ đối diện nhau, sắc mặt chàng sẽ có chút thay đổi khiến
nàng cảm thấy một sự rung động không thể tả, nhưng giờ cảm giác ấy đột
nhiên mờ nhạt, như thể chàng vô hình thức lùi lại một bước. Thẩm Tây
Linh cảm thấy một nỗi buồn nhẹ trong lòng, đồng thời tự trách mình vì
quá tham lam. Ba năm trước, nàng chỉ định lặng lẽ yêu thầm chàng, nhưng
ba năm qua ngày ngày bên nhau đã khiến nàng trở nên tham lam hơn. Nàng
bắt đầu nghĩ rằng tình cảm của mình có thể nhận lại sự đáp trả từ chàng
và những sự thay đổi gần đây của chàng càng khiến nàng càng tin vào
những hy vọng hão huyền đó. Nàng không nên vội vàng như vậy, những gì
mình nhận được đã là đủ rồi, dù chàng có lùi lại nàng cũng không nên cảm
thấy buồn bã. Huống chi, có lẽ chuyện cũng không đến mức xấu, có thể
chàng chỉ quá bận rộn mà thôi. Dù sao thì mỗi ngày chàng phải đối mặt
với rất nhiều chuyện phiền phức, nên có lẽ vô tình lạnh nhạt với nàng là
điều bình thường. Thẩm Tây Linh tự an ủi mình như vậy, lòng cũng cảm
thấy yên ổn hơn một chút. Sau đó, những phiền phức trong công việc bắt
đầu tìm đến nàng khiến nàng càng bận rộn hơn. Mà bận rộn, dường như là
thuốc tốt nhất chữa trị những lo âu, mỗi khi bận rộn, nàng lại tạm thời
gác lại những tâm tư lo lắng của mình. Cái gọi là phiền phức vẫn là
những rắc rối liên quan đến thương hội. Kể từ khi việc Phùng chưởng quầy
bị phá đám được lan truyền, Thẩm Tây Linh bắt đầu chú ý tới thương hội.
Trước đây, nàng được Tề Anh bảo vệ âm thầm, chưa từng có sự tiếp xúc nào
với thương hội này, nhưng bây giờ nàng đã quyết định tự mình giải quyết
chuyện này thì điều đầu tiên cần làm là tìm hiểu rõ về thương hội. Tống
Hạo Đường có rất nhiều mối quan hệ và có một người bằng hữu trong hội,
từ người bạn đó hắn đã khéo léo hỏi ra được một vài điều. Người đứng sau
thương hội chính là Phó Bích, gia chủ của Phó gia, người thúc thúc thứ
ba của hắn cũng là đệ đệ của Tề lão phu nhân. Nói ra thì hai người này
có phần giống nhau, đều là những người cứng rắn và quyết đoán, có thể là
do Phó gia lúc còn hưng thịnh khiến họ có phần kiêu ngạo và thẳng thắn,
điều này vẫn tiếp diễn đến khi tuổi đã cao. Phó Hoằng giờ đã lớn tuổi,
rất ít khi trực tiếp quản lý hội, ông ta giao lại cho ba người quản lý
chính, những người này thay ông điều hành mọi việc dệt vải ở Giang Tả.
Trong số đó, người được Phó Hoằng tín nhiệm nhất là Dương Đông. Dương
Đông là một người có thân phận khá bí ẩn, hiện giờ cũng rất ít khi gặp
người ngoài. Theo lời người bằng hữu của Tống Hạo Đường, hắn dường như
đã thay đổi tên họ, tên thật không phải là Dương Đông. Người này dường
như có một quá khứ không rõ ràng, nhưng mọi chuyện đã được Phó Hoằng can
thiệp và xử lý từ rất lâu, giờ chẳng ai có thể moi ra quá khứ của hắn.
Mọi người chỉ biết rằng Dương Đông rất trung thành với Phó Hoằng, đồng
thời là người làm việc rất cẩn thận, thay Phó gia nắm chắc toàn bộ công
việc dệt vải ở Giang Tả. Để tưởng thưởng cho hắn, Phó Hoằng đã giao toàn
bộ công việc dệt vải có lợi nhuận nhất ở thành Kiến Khang vào tay hắn.
Thẩm Tây Linh nghe xong lời của Tống Hạo Đường, suy nghĩ một chút rồi
hỏi: “Vậy chuyện của Phùng chưởng quầy, có lẽ là do Dương Đông làm phải
không?” Tống Hạo Đường gật đầu, trả lời: “Thương hội hiện giờ có rất
nhiều biến động, Dương Đông không thể không trực tiếp tham gia vào nhưng
chắc chắn chuyện này có liên quan tới hắn.” Thẩm Tây Linh cũng nghĩ như
vậy. Thương hội đã xây dựng được một cơ đồ lớn như vậy, chắc chắn phương
thức của họ không thể hoàn toàn trong sáng được. Tuy vậy, Thẩm Tây Linh
vẫn muốn ngồi xuống nói chuyện với người này một lần. Trước đây nàng
chưa từng tiếp xúc với thương hội, giữa hai bên không có sự hiểu biết,
vì thế mới dẫn đến tranh chấp. Nàng mong muốn là người đầu tiên mở lời,
nếu có thể giải quyết ổn thỏa thì thật tốt. Thẩm Tây Linh quyết định ấn
định một ngày, nàng sẽ làm chủ trì, nhờ Tống Hạo Đường mời Dương Đông
đến nói chuyện. Dương Đông gần đây rất ít khi xuất hiện, phía bên đó từ
chối hai lần nhưng Thẩm Tây Linh vẫn kiên quyết, cuối cùng chuyện này
cũng được chốt lại. Nơi hẹn gặp là một tửu lâu mà Thẩm Tây Lịm mới tiếp
quản không lâu. Tửu lâu này mở chưa đến hai năm, nằm ở khu vực cực kỳ
đắc địa bên bờ Thanh Hoài, chỉ là vì chuyển nhượng không thuận lợi, chủ
cũ không làm nữa rồi sau đó mới chuyển sang tay Thẩm Tây Linh. Tửu lâu
trước đây tên là Kim Triều Tuý nhưng Thẩm Tây Linh cảm thấy cái tên này
không được may mắn. ‘Hôm nay có rượu, hôm nay say’ nghe có vẻ không phải
kiểu kinh doanh lâu dài, cũng không ngạc nhiên khi tiệm này chỉ mở được
hai năm đã phải đóng cửa. Nàng vốn có chút mê tín, nhưng lại không có
tài năng gì đặc biệt về việc đặt tên, vì vậy thay đổi một cái tên không
phải dễ dàng. Sau đó, nàng quyết định đơn giản hơn, nghĩ rằng tên ba chữ
khó quá, vậy thì đổi thành hai chữ cho tiện. Nàng muốn tửu lâu này chủ
yếu phục vụ sở thích của khách hàng, cần phải làm sao cho khách hàng cảm
thấy thoải mái nhất, vì vậy tửu lâu mới được gọi là Di Lâu. Dù cái tên
có vẻ đơn giản và qua loa, nhưng nàng đã dành tâm huyết viết một tấm
biển rất đẹp, như vậy cũng coi như bù đắp một chút. Chữ viết của nàng
rất giống chữ của Tề Anh, có cùng cốt cách nhưng mềm mại hơn, không như
chàng khí thế mạnh mẽ, vì thế dùng để khắc chữ trên biển rất phù hợp. Vì
tấm biển viết rất đẹp, nghe nói có người đi hỏi khắp nơi để tìm xem ai
là người viết khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy rất tự hào. Nàng làm việc rất
tỉ mỉ, đã làm thì phải làm cho thật tốt. Mặc dù hiện tại tâm tư chủ yếu
vẫn dành cho việc làm ăn dệt vải và điền trang, nhưng nàng vẫn không bỏ
bê việc quản lý Di Lâu. Nàng là người thông minh, biết rằng tửu lâu này
không giống với tiệm vải của nàng trước đây. Khi xưa tiệm vải mở ở đại
lộ Thuận Nam, gần nhà của người bình dân, nàng phải đi theo con đường
chất lượng tốt và giá hợp lý. Còn Di Lâu lại nằm ở khu vực đắc địa bên
bờ Thanh Hoài, gần khu quý tộc nên cách làm kinh doanh phải khác. Những
người quý tộc ăn uống, họ coi trọng hương vị hơn là sự đậm đà, khi họ ăn
uống, họ chú trọng vào sự tinh tế hơn là vị giác đó là bí quyết trong
nghề này. Ba năm theo Tề Anh, dù có không thông minh thì nàng cũng đã
học được ít nhiều, biết được sự khác biệt trong thói quen của những gia
đình quý tộc, đôi khi không phải là sự xa hoa, mà là một cái gì đó tinh
tế. Nàng đã sắp xếp Di Lâu theo phong cách của Phong Hà Uyển, từ những
chi tiết lớn như cửa sổ, ghế bàn, đến những món đồ nhỏ như cốc chén,
nàng đều suy nghĩ kỹ càng. Dù nàng không hiểu rõ thị hiếu của quý tộc
thành Kiến Khang, nhưng nàng hiểu rõ Tề Anh, thế là nàng dựa vào những
điều đó để sắp xếp. Nếu như tiệm có thể được Tề Anh ưng ý thì chắc chắn
cũng sẽ không có vấn đề gì lớn. Kết quả là, không chỉ không có vấn đề gì
lớn, mà còn rất thành công. Từ khi Di Lâu khai trương lại, suốt hai
tháng liền, khách quý ra vào đông đúc, khách ăn uống mỗi ngày đều không
ngừng. Hầu hết khách đều là quý tộc và gần như ai cũng biết làm thơ, khi
gặp nhau ở tiệm, họ thường cùng nhau sáng tác một bài thơ, thậm chí
nhiều lần một người một câu, tạo thành một tập thơ. Những bài thơ này
mặc dù phần lớn là tác phẩm không có gì đặc sắc, nhưng vì những người
viết đều là quý tộc, khi ký tên đều rất nghiêm túc. Ghi lại ngày tháng
và địa điểm, khiến hai chữ Di Lâu này được in vào rất nhiều sách thơ,
trở thành một nơi rất nổi tiếng của thành Kiến Khang. Thẩm Tây Linh
không ngờ rằng lại có thể đột nhiên nhận được một phúc lợi tốt lành như
vậy từ trời rơi xuống. Nàng cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, túi
tiền cũng vì thế mà càng ngày càng dày thêm. Di Lâu có ba tầng, tầng một
là đại sảnh, tầng ba là các phòng tĩnh, còn tầng hai là những gian phòng
được ngăn cách bằng rèm và bình phong, không gian riêng biệt mà không
làm phiền nhau, lại có thể từ trên cao nhìn xuống cảnh vật ở tầng một.
Đây luôn là vị trí đắt khách, ngay cả khi không phải dịp lễ Tết, để có
thể đặt một chỗ ở tầng hai của Di Lâu cũng là việc rất khó khăn. Thẩm
Tây Linh vì là chủ tiệm nên nàng thuận tay để lại cho mình một gian
phòng, để tiện khi cần thiết trò chuyện làm ăn với người khác. Mấy ngày
trước, nàng còn rất hào phóng bảo với Tề Anh, nếu chàng muốn mời khách
có thể dùng gian phòng mà nàng đã dành sẵn. Chỉ cần chàng báo trước với
nàng một tiếng là được, còn về tiền bạc thì cứ tính cho nàng, coi như
nàng mời khách. Khi ấy Tề Anh nhìn vào ánh mắt của tiểu cô nương, thấy
trong đó có vẻ tự đắc, nhất thời không nói nên lời, mãi một lúc sau mới
nở một nụ cười khổ, đáp lại một chữ “được”. Chỉ là, tiểu Tề đại nhân
chức vị cao, thân thế lại lẫy lừng, người khác mời chàng chàng còn chưa
chắc sẽ đến, huống chi tự chàng lại đi mời người khác, vì vậy, gian
phòng mà Thẩm Tây Linh để lại cho chàng, cho đến nay vẫn chưa một lần
được dùng đến. Tuy nhiên, gian phòng này với Thẩm Tây Linh mà nói lại
rất hữu dụng, lần này gặp mặt Dương Đông cũng là hẹn ở đây. Vì nàng là
chủ tiệm, tự nhiên đến sớm hơn, Thuỷ Bội và Phong Thường đứng hai bên
hầu hạ sau lưng nàng, Tống Hạo Đường cũng theo sát bên. Đối phương cũng
giữ đúng hẹn, đúng giờ đến. Một đoàn ba người, đều là nam tử, hai người
ăn mặc như gia nhân, người đứng đầu chính là Dương Đông. Hắn thân hình
cao lớn, da dẻ ngăm đen, dường như thường xuyên nhíu mày, khiến cho vết
nhăn trên trán càng thêm sâu, khí chất tỏ ra rất sắc bén. Ngón cái tay
phải của hắn đeo một chiếc nhẫn ngọc, đúng như lời đồn đại, nghe nói hắn
rất mê ngọc, đặc biệt yêu thích chiếc nhẫn ngọc này, đã đeo suốt nhiều
năm mà chưa từng tháo xuống. Hai bên chào hỏi xong, đối phương cũng ngồi
xuống. Một tên tiểu nhị trong tiệm mang trà lên cho Dương Đông, hắn nhấp
một ngụm, ngẩng đầu cười với Thẩm Tây Linh, nói: “Ta sớm đã nghe nói
tiểu thư tuổi còn trẻ, chỉ là không ngờ lại trẻ đến vậy, quả thực người
trẻ thật đáng gờm.” Thẩm Tây Linh khách sáo gật đầu, rồi nhẹ nhàng cười
nói: “Ta cũng không ngờ Dương trưởng sự lại là người thận trọng như
vậy.” Dương Đông nghe vậy, nhướn mày, ánh mắt đảo qua, hỏi: “Tiểu thư
sao lại nói vậy?” Thẩm Tây Linh liếc nhìn hắn một cái, bình thản nói:
“Hôm nay ta mời Dương trưởng sự đến đây là để bàn chuyện làm ăn, nhưng
Dương trưởng sự lại sai người đến gặp ta. Không biết là nghi ngờ ta
không thành tâm, hay là nghĩ ta còn trẻ, dễ bị lừa?” Ba năm thời gian
khiến cho Thẩm Tây Linh thay đổi không ít. Nàng vẫn dịu dàng, yếu ớt,
nhưng sau ba năm dấn thân vào con đường kinh doanh, nàng đã tích lũy
thêm không ít kinh nghiệm, lời nói càng thêm vững vàng. Đặc biệt là khi
nàng quen biết Tề Anh lâu dài, dần dần, nàng cũng bị ảnh hưởng bởi cách
cư xử của chàng. Chàng là người đứng trên, mỗi hành động mỗi lời đều
toát ra khí chất quý phái và uy nghiêm, điều này vốn là thứ người khác
khó mà bắt chước được, nhưng lâu dần, nàng cũng học được một ít. Khi
nàng liếc nhìn đối phương, ánh mắt ấy lại mang một sức mạnh khó tả. Dù
không có tức giận, nhưng lại vô hình tỏa ra một khí thế kiêu ngạo khiến
người ta không dám đối diện. Lời nàng vừa dứt, Thuỷ Bội, Phong Thường và
Tống Hạo Đường đều có chút ngẩn người, không hiểu ý tứ của tiểu thư
mình. Còn đối diện, Dương Đônh cũng rõ ràng ngớ người, nhưng hắn vẫn giữ
vẻ cứng rắn, nhíu mày hỏi: “Ý tiểu thư là sao?” Thẩm Tây Linh không nhìn
hắn nữa, giọng điệu chợt trở nên lạnh nhạt: “Xin nhờ Dương trưởng sự
chuyển lời đến, ta thực lòng muốn kết giao với thương hội, nếu Dương
trưởng sự bận, hôm nay không gặp cũng không sao.” Nàng nói xong, lạnh
lùng, ngồi yên không động, quan sát tửu lâu rộng lớn này, thần thái vẫn
rất bình tĩnh. Thuỷ Bội và Phong Thường liếc nhau, trong mắt đầy vẻ mơ
hồ, còn Tống Hạo Đường thì hiểu ngay, khẽ hỏi Thẩm Tây Linh: “Tiểu thư,
người này là giả phải không?” Thẩm Tây Linh quay lại nhìn Tống Hạo
Đường, nhẹ nhàng cười nói: “Không sao, rất nhanh sẽ có người thật đến.”
Tác giả: Sau khi đến Thượng Kinh, Văn Văn đã xây rất nhiều thứ giống y
hệt những thứ ở thành Kiến Khang, trong đó có Vọng Viên và Di Lâu. Đáng
tiếc, người mà nàng ấy muốn gặp nhất lại không thể sao chép được.