Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 13

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 13
Prev
Next
Novel Info

Chương 13

Đèn pha lê trong phòng bao xa hoa lấp lánh ánh sáng rực rỡ, phục vụ bày
đĩa, rót rượu đâu ra đấy, hương rượu nồng đượm vô hình lan khắp từng
góc. Chúc Chính Hành ngồi bên trái Trần Thư Hoài, thấy anh chẳng có vẻ
sẽ nói đến dự án mới nào, trái lại đang bàn với vị lãnh đạo quỹ ngồi bên
phải về mấy công ty vòng A vừa niêm yết gần đây. Nhân lúc họ tạm ngừng
câu chuyện, Chúc Chính Hành nghiêng sang cạnh Trần Thư Hoài, tranh thủ
mở lời: “Trần tổng, hôm nay nói chuyện với tổng pháp chế mới của bên đó
thế nào?” Trần Thư Hoài quả nhiên quay đầu nhìn ông ta: “Rất chuyên
nghiệp.” “Ồ, ồ! Vậy thì tốt quá. Trước đây lúc tiếp xúc với tổng pháp
chế tiền nhiệm của họ, bọn tôi thấy người đó khá mơ hồ chuyện gọi vốn…
Tôi có nghe qua luật sư Khương này, lúc còn ở Sùng Hòa từng làm dự án
cho bọn tôi, đối tác bên tôi đánh giá cô ấy rất cao.” Chúc Chính Hành
ngừng một nhịp, thấy Trần Thư Hoài đang chăm chú lắng nghe, bèn thuận đà
nói tiếp: “Trông Khương tổng còn khá trẻ nhỉ? Không ngờ vừa nãy cô ấy
bảo con đã năm tuổi. Tôi nghe nói chồng cô ấy cũng làm đầu tư, nhưng cô
ấy chưa bao giờ nói là ai, trước đây còn tưởng cô gái nhỏ sợ bị quấy rầy
nên lấy cớ thôi.” Trần Thư Hoài khựng lại một chút, lập tức hiểu Khương
Nghi đang giăng khói mù với Chúc Chính Hành, anh bình thản nhấp ngụm
trà, giọng nói nhạt nhẽo: “Ừ, nghe nói cô ấy có hai đứa nhỏ.” Long
phượng thai, thích hóng chuyện, khó dạy, chủng loài: mèo. Chúc Chính
Hành nghe xong liền nói: “Anh với Khương tổng quen biết từ trước ạ?”
“Coi như vậy.” Nghe khẩu khí cũng chỉ là giao tình gặp vài lần. Chúc
Chính Hành lại sinh lòng hiếu kỳ về người chồng nhà đầu tư trong lời đồn
của Khương Nghi, bèn hỏi Trần Thư Hoài có từng nghe qua nhân vật ấy
chưa. Trần Thư Hoài ngẩng mắt nhìn về phía Khương Nghi, còn cô thì  đang
mỉm cười dịu dàng chuyện trò với đồng nghiệp bên cạnh. Anh hạ mắt, nhàn
nhạt đáp: “Ông có thể đi hỏi thăm thử.” Chúc Chính Hành tưởng ý anh là
cũng không rõ, trong lòng liền có vài suy đoán: “Theo tôi thì chồng cô
ấy chắc là loại công tử nhỏ mang danh nhà đầu tư chứ chẳng có bản lĩnh
gì. Phụ nữ vừa xinh đẹp vừa có năng lực khó mà ‘kiềm’ được, nếu chồng cô
ấy thực sự là đại tư bản, trong giới mình đâu đến nỗi chưa nghe danh.”
Nghe vậy, Trần Thư Hoài bỗng đặt chén trà xuống, đáy chén sứ chạm mặt
khăn trải nhung, vang lên một tiếng trầm khẽ. Thấy anh tỏ vẻ không mấy
hứng thú, Chúc Chính Hành chợt nhớ trước đây nghe nói Trần Thư Hoài
không thích bàn chuyện đàn bà, tim liền giật thót, bèn xoay hướng chủ đề
ngay: “À đúng rồi, lúc nãy anh có nhắc dự án mới, là chỉ…?” Trần Thư
Hoài mỉm cười như không như có nhìn ông ta: “Bên tôi đang chú ý các dự
án SPAC phù hợp, nghe nói Thánh Ngọc đang xem đường đua mới, không biết
các ông có hứng không.” Mấy dự án “mượn xác” niêm yết hai năm nay rất
nóng, CF Capital tung hoành thương giới Bắc Mỹ, tiềm lực dồi dào, tất
nhiên không thể bỏ lỡ. Gần đây Hồng Kông cũng ban hành quy định SPAC
mới, giới đầu tư châu Á vì thế chú ý nhiều hẳn. Chúc Chính Hành nghe
xong, lặng mấy giây rồi nói: “…Bọn tôi rất quan tâm, nhưng hiện còn quan
sát. Vậy thế này, mình giữ liên lạc, có cái phù hợp bọn tôi chắc chắn
theo.” Trần Thư Hoài cười nhẹ, khách khí: “Được.” Chuyện dừng ở đó, Chúc
Chính Hành lặng lẽ nhấp ngụm trà. Dự án “mượn xác” niêm yết cũng như mở
blind box, mà là blind box trị giá hàng trăm triệu đô, không phải ai
cũng kham nổi, cũng chẳng phải ai cũng có gan mở. Trong lòng Chúc Chính
Hành thoáng dâng mấy phần cảm khái. Xét về tuổi tác, Trần Thư Hoài ở
hàng ngũ nhà đầu tư đúng là quá trẻ, nhưng khác với vẻ ôn đạm nho nhã,
văn chất bân bân bên ngoài, trong ngành anh nổi tiếng gan lớn tay cứng.
Năm ấy, chàng trai hai mươi mấy tuổi Trần Thư Hoài mới vào đời, bị tập
đoàn công nghệ đầu bảng nước Mỹ Aowei chơi cho một vố, mất quyền kiểm
soát công ty khởi nghiệp XA Limited. Vậy mà chỉ một năm sau, anh dám
nhân lúc họ vì bê bối mà cổ phiếu tụt dốc, mạnh tay gom mua cổ phần,
thông qua sở hữu tầng trên tái nắm quyền điều hành XA Limited. Chuyện
này năm đó chấn động giới đầu tư Trung – Mỹ, Trần Thư Hoài cũng nhờ thế
một trận thành danh. Một tia sáng vụt qua đầu Chúc Chính Hành, dự án Tầm
Mộc Văn Hóa e là giấu dao trong vỏ. Luật sư kỳ cựu của Sùng Hòa nhảy dù
làm tổng pháp chế, người số một của bên lead trực tiếp đàm phán, lại
thêm vốn nhà nước làm đối trọng… Liệu ông ta có nên đánh liều, nâng mức
ý định đầu tư? Nhưng rất nhanh, Chúc Chính Hành bỏ ý nghĩ ấy, nhà đầu tư
trong bàn rượu này đều nhắm đến chuyện tranh thủ hợp tác với vốn nhà
nước, còn bản thân dự án, suy cho cùng chỉ là ngành văn hóa hơi kén, làm
sao tạo nổi sóng to gió lớn? Không bao lâu, từng món đại tiệc tinh xảo
được bưng lên, sắc hương quyến rũ, nguyên liệu đắt đỏ. Chử Kỳ đứng dậy,
nâng ly phát biểu. Tuy còn trẻ nhưng diện mạo tuấn mỹ, ăn nói hài hước
mà chừng mực, sẵn mang nét hào sảng đặc hữu của trai phương Bắc, vừa
nhập cuộc đã cạn liền ba chén, lập tức hâm nóng bầu không khí. Bữa rượu
chính thức bắt đầu, trên bàn bắt đầu cụng ly đổi chén, ly rượu lanh
canh, còn đồ ăn thì chẳng mấy ai động đũa. Mọi người đều nâng ly muốn
chen về phía Trần Thư Hoài, bên cạnh anh nhanh chóng vây kín một vòng
người. Trần Thư Hoài cao ráo lại đẹp trai, nhìn thế nào cũng giống hạc
giữa bầy gà. Khương Nghi theo sau Chử Kỳ, cùng đồng nghiệp tiến về phía
Trần Thư Hoài. “Trần tổng, mời anh một ly, sau này mong anh chỉ giáo
nhiều.” Trần Thư Hoài cụng ba chén với Chử Kỳ, tầm mắt liền rơi trên
Khương Nghi đứng sau lưng anh ấy. Khương Nghi thản nhiên bước tới trước
mặt anh nâng ly, miệng ly theo phép tự hạ nửa phân, nào ngờ anh bỗng đưa
tay đỡ lấy cổ tay cô. “Dựa vào giao tình giữa tôi và Khương tổng, ly này
đáng ra tôi phải mời cô.” Trần Thư Hoài nói năng khách khí, hạ thấp ly
trong tay, miệng ly gần như chạm đáy ly của Khương Nghi. Hai chiếc ly cổ
hẹp chứa thứ rượu trong suốt khẽ chạm, vang lên âm thanh thanh thúy. Anh
uống cạn. Động tác nhỏ nhưng thể diện lớn. Xung quanh họ đứng rất nhiều
người, lúc này đều ngạc nhiên dõi mắt về phía Khương Nghi. Chúc Chính
Hành, người vẫn đứng cạnh Trần Thư Hoài, còn hỏi bật thành tiếng: “Hóa
ra Trần tổng với Khương tổng có giao tình sâu thế sao?” Khương Nghi liếc
Trần Thư Hoài, thấy anh mỉm cười mà chẳng có ý giải thích, đành nói:
“Coi như vậy, bọn tôi là bạn học cấp ba.” Nghe Khương Nghi nói họ chỉ là
bạn học cấp ba, Trần Thư Hoài cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, lại
cầm chai rượu chủ động rót đầy cho Khương Nghi, rồi tự rót cho mình. Anh
lại hạ thấp ly mời cô thêm một chén: “Mấy năm nay Khương tổng cũng giúp
tôi không ít.” Lúc này, ánh mắt đám nhà đầu tư nhìn Khương Nghi đã khác
hẳn. Có thể giúp được Trần Thư Hoài, lại khiến anh ở trường hợp thế này
chủ động nâng ly, hẳn là giao tình bằng sắt. Chẳng lẽ Tầm Mộc Văn Hóa
lấy được vốn của CF Capital cũng nhờ lớp quan hệ này? Khương Nghi mỉm
cười uống cạn. Cô không biết người này sao bỗng đưa thể diện của cô lên
tận mây xanh, mà cô cũng không cách nào giải thích gì. Chẳng lẽ nói với
đám người ở đây, bọn họ là kiểu giao tình “đã vào Cục Dân chính hai lần”
sao? Trần Thư Hoài lại rót cho cô ly thứ ba. Khương Nghi bắt đầu nghi
anh có ý đồ muốn chuốc cô say, nhưng cô không có chứng cứ. Mọi người đều
đang nhìn, cô đành lại uống nốt ly này, rồi lập tức che miệng ly: “Trần
tổng nâng đỡ tôi quá rồi, tửu lượng tôi không tốt, mong mọi người thông
cảm.” Trần Thư Hoài bèn cười nói: “Đúng là trước đây tửu lượng của
Khương tổng đã không tốt. Vừa rồi tôi lỡ chuốc cô ấy ba chén, tối nay
mọi người tha cho Khương tổng đi.” Người có mặt đều là tinh ý, lập tức
có người nói: “Trần tổng đã nói vậy, phần của Khương tổng để ngài uống
nhé!” Đây chẳng phải lại thêm một cái cớ để chuốc rượu Trần Thư Hoài
sao? Dù gì hai người vẫn còn chưa chia chỗ ở, Khương Nghi sợ anh thật sự
bị chuốc đến say mềm, liền nói ngay: “Không cần, không cần đâu, ai nên
uống vẫn uống, không thì ngày mai Chử tổng lại trách tôi mất.” Chử Kỳ
bên cạnh lại cười: “Toàn lấy tôi ra trêu. Bây giờ công ty tôi đi gọi vốn
với các vị, tôi phải nghe Khương tổng hết.” Ý cười trên mặt Trần Thư
Hoài chợt nhạt đi, cũng không kiên trì thêm. Chuyện chắn rượu cứ thế mà
bỏ qua. Mọi người biết Khương Nghi và Trần Thư Hoài quan hệ không hề
cạn, vì thế cô thuận lợi trở thành “trung tâm cụng ly” thứ ba trong buổi
tối, sau Trần Thư Hoài và Chử Kỳ. Có câu nói của Trần Thư Hoài từ trước,
người đến mời rượu Khương Nghi cũng không cố tình chuốc, chỉ là người
đến quá nhiều, mỗi người một ly, cộng lại cũng chẳng ít. Cả buổi tối, dạ
dày Khương Nghi cứ dâng chua, đầu ong ong, tầm mắt phủ một lớp lọc mờ
dịu, nhìn gì cũng thấy bóng đôi. Gần mười hai giờ, bàn rượu mới tan.
Khương Nghi bước ra khỏi nhà hàng đi về phía con đường nhỏ bên lề, thân
thể bỗng lảo đảo mất kiểm soát, có người đỡ lấy cánh tay cô. “Cô ổn
chứ?” Là giọng của Chử Kỳ. Khương Nghi quay đầu, thấy Chử Kỳ đang lo
lắng nhìn mình, bèn cười: “Tôi ổn… chỉ là hôm nay quên mang thuốc giải
rượu.” Chử Kỳ cũng thở dài: “Tối nay toàn người uống khỏe, cô vất vả
rồi. À, cô về nhà thế nào? Tôi đã gọi tài xế hộ, hay là tiện đường đưa
cô luôn nhé?” “Không sao, hôm nay tôi không lái xe, gọi xe về là được.”
Vốn dĩ hôm nay cô cũng ngồi xe của Trần Thư Hoài đến, giờ gọi xe về lại
càng thuận tiện. Khương Nghi lấy điện thoại mở app gọi xe, giao diện báo
cần xếp hàng, phía trước còn hơn một trăm người. Cô bóp ấn đường, hơi
nhức đầu. Bên kia, cửa nhà hàng bị đẩy ra, Trần Thư Hoài khoác áo vest
trên cẳng tay, đang chào tạm biệt người của Văn Hòa Capital. “Trần tổng,
sau này hợp tác nhiều nhé!” “Nhất định rồi.” Đứng ở cửa, rất nhanh anh
đã thấy hai bóng người quen thuộc đứng bên lề đường không xa, lông mày
khẽ cau lại. Chử Kỳ thấy sắc mặt Khương Nghi không tốt, lại nói: “Giờ
này gọi xe phải đợi lâu lắm, tôi đưa cô về cũng thế thôi.” Khương Nghi
lắc đầu, đang định nói mình đợi một lát cũng không sao, không ngờ trong
khoảnh khắc lại choáng váng xây xẩm, thân hình chao đảo đứng không vững.
Chử Kỳ thấy vậy vừa định đưa tay đỡ, nào ngờ một bóng người khác bỗng
xuất hiện bên cạnh cô. Trần Thư Hoài nhanh hơn, đã ôm cô vào lòng. Được
ôm chặt, ý thức mà Khương Nghi gắng gượng níu giữ lập tức bị men say
nuốt chửng, cô ngoan ngoãn nhắm mắt, dựa vào vòng tay của Trần Thư Hoài.
Chử Kỳ nhướng mày, nói với Trần Thư Hoài: “Cô ấy nói hai người đã ly hôn
rồi.” “Đây là chuyện nhà của chúng tôi.” “Ly hôn rồi thì đâu còn gọi là
chuyện nhà?” Chử Kỳ cười: “Tôi không lo chuyện hợp tác giữa chúng ta,
chỉ là với tư cách bạn của Khương Nghi, tôi lo cách làm này của anh sẽ
khiến cô ấy khó xử.” Ánh mắt Trần Thư Hoài quét qua anh ấy hai lượt,
nhìn thấu tâm tư đối phương, giọng cũng lạnh đi: “Chuyện này không cần
Chử tổng bận lòng.” Chử Kỳ đứng nhìn Trần Thư Hoài bế Khương Nghi lên
xe. Bộ vest đen bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, mái tóc dài mềm mại
rủ xuống từ cánh tay người đàn ông. Bình thường Khương Nghi độc lập quả
quyết, lúc này lại vô thức bộc lộ dáng vẻ nương tựa, Trần Thư Hoài ôm
cô, cả người toát ra tư thế bảo hộ trọn vẹn. Chiếc Bentley đen chậm rãi
lăn bánh rời đi, Chử Kỳ đứng nguyên chỗ cũ, trầm ngâm hồi lâu.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
Vô Lại Kim Tiên – Quỳnh Độc
Vô Lại Kim Tiên
Chương 261 - Toàn thư hoàn (trọn bộ) Tháng 1 14, 2026
Chương 260 - Đại thừa quy nguyên Tháng 1 14, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 13"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese