Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 16
Chương 16
Máy đĩa than đang phát một bản R&B rộn ràng, Khương Nghi mặc váy ngủ hai
dây ôm sát, cuộn mình trên sofa, dùng iPad của La Thước xem talk show.
“Canh mặn hay nhạt chút đây?” Tiếng La Thước vọng ra từ bếp. Khương Nghi
nâng ly thủy tinh đựng coca, uống một ngụm rồi cất cao giọng đáp: “Nhạt
thôi, đừng át mất vị ngọt.” La Thước thò đầu ra, tay cầm muôi: “Đúng là
cậu lắm trò! Mau dậy, qua đây giúp tớ một tay.” Khương Nghi lập tức bật
dậy, đến bê bát phụ đầu bếp La. Nồi đất sôi lục bục là canh củ cải hầm
dê, bên cạnh là đĩa thịt bò trộn sốt lạnh, thêm hai bát mì nước trong
veo, hơi nóng quyện cùng mùi thơm xộc thẳng vào mũi. “Dì tớ hôm qua gửi
nguyên gói thịt dê tươi với thịt bò sốt, tớ đang lo ăn không xuể, cậu ở
đây cho tới khi quét sạch tủ lạnh nhà tớ thì hẵng đi.” La Thước vừa rửa
tay vừa hỏi: “Trà sữa cậu đặt chưa tới à?” Khương Nghi rút điện thoại:
“Trên app báo shipper cách 10 mét nữa là giao tới, chắc xuống dưới rồi.”
Cô đặt từ quán trà sữa nằm tận cổng Trường PTTH Kinh Văn, cách khu nhà
La Thước hơn hai chục cây số, vượt xa khu giao hàng, đành phải thuê
người đi mua giúp. La Thước phì cười: “Chỉ có cậu mới làm chuyện này
thôi, phí chạy còn mắc hơn ly trà.” “Thèm mà.” Khương Nghi ngồi xuống
bàn, cúi đầu chọn phim “đưa cơm” trên iPad. La Thước hừ mũi cười: “Tớ
thấy là do Trần Thư Hoài chiều quen.” Khương Nghi chẳng buồn ngẩng đầu:
“Liên quan gì tới anh ấy chứ?” “Tớ không bênh đâu nhé, chỉ công tâm xét
chuyện thôi.” La Thước ngồi xuống cạnh cô, vừa múc canh vừa chậm rãi
nói: “Hai người yêu nhau từng ấy năm, tuy anh ta có hơi trịch thượng
thật, mấy năm gần đây lại suốt ngày không ở nhà, nhưng cậu đòi gì là có
nấy. Hồi ấy cậu chỉ tay tùy hứng một viên kim cương khổng lồ, người ta
vẫn lẳng lặng đi mua cho, trời ạ, bao giờ ông trời mới rải cho tớ một
tổng tài, để tớ nếm thử mùi tanh… à không, mùi ‘tiền’ của tình yêu một
lần đây.” Lúc đó, một shipper mặc đồng phục vàng dừng xe điện bên lề
đường, chạy bước nhỏ vào sảnh chung cư, hỏi người đàn ông đang chuẩn bị
vào tòa nhà: “Anh ơi, đây có phải là khu A, toà Thịnh Mậu không ạ?”
Trình Việt thuận miệng đáp một tiếng, Trần Thư Hoài bên cạnh lại đột
ngột lên tiếng: “Là đơn hàng của 1607 đúng không?” Shipper khựng lại,
vội đáp: “Vâng vâng, anh là 1607 ạ?” Đối phương quay mặt lạnh lùng:
“Không phải.” Shipper mặt đầy khó hiểu nhìn theo hai người đàn ông ăn
mặc sang chảnh bước vào thang máy, lẳng lặng đặt trà sữa ở quầy lễ tân,
trong lòng không khỏi lắc đầu, người giàu đúng là kỳ quặc. Trong thang
máy, Trình Việt không nhịn được hỏi: “Sao cậu biết là cô ấy đặt?” Trần
Thư Hoài nhàn nhạt đáp: “Là quán cô ấy thích nhất.” Trình Việt biết điều
ngậm miệng. Căn hộ Thịnh Mậu vốn là bất động sản nhà họ Trần, Trần Thư
Hoài bảo thư ký liên hệ nội bộ kiểm tra camera, rất nhanh đã biết số căn
hộ mà Khương Nghi tới. Thang máy đến tầng 16, vừa mở cửa, Trình Việt đã
ngăn trước mặt Trần Thư Hoài: “Chờ tôi gõ cửa trước, nếu là hiểu lầm thì
còn có cơ hội nghe giải thích.” Trần Thư Hoài “ừ” một tiếng, mặt không
biểu cảm, bình tĩnh đến mức còn hơn cả tưởng tượng của Trình Việt.
Chuông cửa vang lên. La Thước đang định ra mở thì Khương Nghi gọi với:
“Ít nhất cũng khoác thêm cái áo chứ.” Cô bạn mặc mỗi áo hai dây với quần
short, cặp chân trắng muốt phơi hết ra ngoài. “Shipper không lên được
tầng chúng ta đâu, toàn lễ tân mang lên, không sao.” La Thước vẫn cứ mở
cửa. Trình Việt không ngờ người ra mở là một cô nàng da trắng chân dài,
tóc ngắn, chỉ mặc áo hai dây ôm sát với quần đùi, kinh ngạc nhìn anh ấy.
“Xin hỏi…” Chưa nói xong câu, “rầm” một tiếng, cửa đã đóng lại. Trần Thư
Hoài tựa tường, hỏi: “Sao?” Chưa kịp đáp, cửa mở lại, lần này đối phương
đã khoác áo sơ mi dài phủ tới đùi. “Có chuyện gì?” La Thước nhìn gã đàn
ông trước mặt từ trên xuống dưới, trông cũng được đấy. Trình Việt thì
kín đáo quét mắt đánh giá mọi chi tiết lọt vào tầm mắt. Anh ấy nhanh
chóng nhận ra mình đã đoán sai hướng ngay từ đầu, còn kéo cả Trần Thư
Hoài đi sai. Thảm mèo hoạt hình đặt trước cửa, dưới kệ giày có hai đôi
giày nữ, tường treo túi LV đi làm. Bên trong là mùi món nhà tự nấu cùng
âm thanh phim cổ trang mới phát sóng. Rõ ràng đây là nhà của phụ nữ.
Thang máy cuối hành lang lại mở, lễ tân bưng trà sữa tới, hơi tò mò liếc
nhìn hai người đàn ông đứng trước cửa, rồi nói với La Thước: “Cô La, trà
sữa của cô đây.” La Thước nhận lấy rồi nói cảm ơn, sau đó quay sang nhìn
người đàn ông vẫn im lặng nãy giờ: “Anh đi nhầm phòng à?” Đứng ở hành
lang, Trần Thư Hoài đã nhận ra giọng cô nàng. Anh liếc thấy gương mặt
khó xử của Trình Việt, khẽ bật cười rồi đi thẳng tới: “La Thước, tôi tìm
Khương Nghi.” La Thước thấy anh thì sững lại: “Trần Thư Hoài?” Cô nàng
không ngạc nhiên khi anh biết chỗ này, nhưng rõ ràng Khương Nghi không
hề biết anh sẽ mò đến vào lúc này. Còn đang phân vân có nên mời vào thì
Khương Nghi đã bước ra. “Sao vậy?” Vừa hỏi xong, cô đã chạm mắt với Trần
Thư Hoài đang đứng ngoài cửa: “Sao anh lại ở đây?” “Anh tới tìm em.”
Khương Nghi chưa từng nói địa chỉ nhà La Thước cho anh, trong lòng lập
tức nảy sinh nghi ngờ. Ánh mắt cô lướt qua giữa La Thước và Trình Việt,
nhíu mày: “Hai người quen nhau à?” Hai người cùng đồng thanh: La Thước:
“Không quen.” Trình Việt: “Mới quen.” La Thước: “???” Trần Thư Hoài kéo
tay cô, Khương Nghi đành theo anh ra ngoài, đi đến góc hành lang vắng
người. “Sao anh tìm được tới đây?” Cô thật sự không hiểu nổi. “Trình
Việt nói chiều nay thấy em cầm thẻ cư dân đi thang lên ở đây.” Trần Thư
Hoài đáp bình thản. Khương Nghi im lặng vài giây, rồi bỗng bật cười:
“Sao, anh đến bắt gian à?” Câu nói thẳng thắn khiến Trần Thư Hoài nghẹn
họng. “Ban đầu nghe cậu ta nói thế, anh rất ngạc nhiên, nhưng trên đường
đi có nghĩ kỹ, em không phải kiểu người như vậy.” Anh ngừng một chút:
“Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi. Từ sáng tới giờ em không trả lời
bất kỳ tin nhắn nào cả.” Khương Nghi nhìn anh, hồi lâu mới nói: “Thư
Hoài, chúng ta đã ly hôn rồi. Dù hôm nay em thật sự đến nhà một người
đàn ông, anh cũng không nên tới tìm em.” Trần Thư Hoài bỗng siết chặt
tay cô: “Em biết mình đang nói gì không?” Khương Nghi mím môi không đáp,
lại nghe anh nói: “Vậy với em mà nói, nếu giờ anh đang ở nhà một người
phụ nữ khác, em cũng chấp nhận một cách bình thản đúng không?” Trần Thư
Hoài rất giỏi tung đòn hiểm, câu này đâm trúng tim đen của Khương Nghi.
“Nếu em biết anh có thể xuất hiện ở nhà một người phụ nữ khác, ít nhất
em sẽ không có tư cách chạy tới, gõ cửa chất vấn anh.” Nói xong, Khương
Nghi bỗng quay mặt nhìn ra cửa sổ hành lang, tránh ánh mắt anh. Trần Thư
Hoài cúi đầu nhìn cô, giọng lại bình tĩnh: “Khương Nghi, nhìn anh đi,
nhắc lại câu đó.” “Lời hay không nói hai lần.” Anh chăm chú nhìn cô:
“Vậy sao mắt em lại đỏ?” “Em không có.” “Vậy ngẩng đầu lên.” Người nào
chia tay một ông chồng đẹp trai giàu có mà không thấy tiếc cũng lạ,
Khương Nghi đã sớm chuẩn bị tâm lý. Hôm nay Trần Thư Hoài có hơi “vượt
phong cách” thường ngày, với cô cũng dễ hiểu. Tự nhận mình cũng không
phải đối tượng tồi, anh có chút phản ứng “cai nghiện” cũng không bất
thường, huống chi tối qua hai người còn lăn giường, sáng nay cùng gọi
video với em gái, đầu óc đúng là còn lơ mơ. Nhưng Khương Nghi là người
có lòng tự trọng, không muốn bộc lộ vẻ thảm hại trước mặt anh. Cô cố
nhìn ra khung cảnh đêm náo nhiệt ngoài cửa sổ suốt nửa phút, đợi cơn xúc
động không tên kia nguội xuống, rồi mới quay lại nhìn Trần Thư Hoài.
“Mấy hôm tới em sẽ ở chỗ La Thước. Dì Lý đã quay lại đi làm, sẽ chăm lo
việc nhà ổn thỏa thôi.” Cô nói rất uyển chuyển, nhưng Trần Thư Hoài đã
hiểu ngay. Hai người đã ly hôn, vậy mà vẫn còn sống dưới cùng một mái
nhà, thậm chí tối qua còn vượt rào, có tiếp xúc thể xác. Khương Nghi làm
gì cũng luôn rạch ròi, điều này rõ ràng là ám chỉ cô muốn giữ khoảng
cách với anh. Anh nhìn cô vài giây, giọng nhẹ đi vài phần: “Anh biết
rồi.” Khi hai người quay lại cửa nhà La Thước, La Thước đang nói chuyện
với Trình Việt, thấy Khương Nghi trở lại liền ngừng lại, dùng ánh mắt
hỏi cô: Xử lý xong chưa? Khương Nghi kéo tay cô nàng: “Vào thôi.” Đóng
cửa lại, hai người ngồi về bàn ăn, La Thước để ý thấy sắc mặt Khương
Nghi rõ ràng u ám hơn lúc nãy. “Anh ta đuổi theo tới tận đây à? Không
phải là vì chuyện tối qua chứ?” Khương Nghi cắm cúi ăn vài đũa mì, uống
một ngụm trà sữa lớn, cuối cùng bình tĩnh đáp một tiếng: “Ừm.” Động tác
gắp mì của La Thước khựng lại. Cô nàng nhìn chăm chăm vào Khương Nghi
đang tiếp tục ăn, nhận ra trong lòng Khương Nghi thật ra vẫn còn để tâm
chuyện đó. Một lúc sau, La Thước cố nặn ra một câu: “…Chuyện này thật ra
rất bình thường!” Khương Nghi ngắt sợi mì trong miệng, ngẩng đầu nhìn cô
nàng với vẻ mặt hơi khó hiểu. La Thước tiếp tục: “Hai người đâu có oán
thù gì sâu nặng, lại quá quen thuộc với cơ thể của nhau, người trưởng
thành mà, có nhu cầu lúc đêm hôm là chuyện quá đỗi bình thường. Cậu đẹp,
mà anh ta cũng đẹp trai…” Nói một tràng dài, La Thước cuối cùng không
chịu nổi nữa, đập đôi đũa xuống bàn, tức tối nói: “Trần Thư Hoài quá
đáng thật đấy, ly hôn rồi còn dám quyến rũ cậu?!” Khương Nghi nhìn cô
nàng một cái rất sâu. Đúng là phe mình mà. Nhưng đêm đó Khương Nghi lại
mất ngủ. Cô nằm trên sofa giường ở nhà La Thước, trằn trọc mãi không ngủ
nổi, mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà tối om. Có một cảm giác kỳ lạ vừa
trống rỗng vừa nặng trĩu chen chúc trong ngực, nói không rõ là gì. Nếu
nhất định phải hình dung, thì giống như cảm giác đau âm ỉ sau khi bị
chuột rút dữ dội, cơn đau nhói đã qua rồi, nhưng chỗ đau vẫn còn dư chấn
khiến người ta nhớ mãi. Cô đã sớm quen với cuộc sống một mình, bất kể là
oán hận dữ dội hay nhiệt tình mãnh liệt, đều đã bị sự im lặng kéo dài
giữa hai người làm nguội đi từng chút. Ly hôn chẳng qua là một thủ tục.
Cô nói dứt khoát, Trần Thư Hoài cũng biết nên kịp thời thu tay. Giữa họ
chưa bao giờ cần nói rõ trắng đen, chỉ cần ám chỉ là đủ hiểu. Khương
Nghi nhanh chóng tự làm mình tỉnh táo lại, dần dần thiếp đi. Nhưng cả
đêm chỉ mơ màng chập chờn, sáng dậy đầu óc nặng trĩu, cảm giác như não
bộ đã lén vận hành cả đêm sau lưng cô vậy. “Sắc mặt cậu tệ quá.” La
Thước lo lắng nhìn cô. Khương Nghi bình tĩnh uống một ngụm cà phê: “Phụ
nữ vừa ly hôn đều thế cả.” Ăn sáng xong ở nhà La Thước, Khương Nghi lái
xe đến công ty, lại bất ngờ bị một người mà cô không hề ngờ tới chặn
trước cửa tòa nhà. Vẻ mặt Vương Sơn của công ty chứng khoán AS đầy u
sầu, mắt đỏ ngầu, đứng chờ ở cổng toà nhà Ngân Tinh, ánh mắt vừa nhìn
thấy cô liền bừng sáng. Gã ta bước vội đến trước mặt cô: “Luật sư
Khương, lâu quá không gặp, dạo này cô khỏe chứ?” Khương Nghi kinh ngạc
liếc nhìn gã ta mấy cái, chẳng có hứng bắt chuyện, lập tức rút thẻ nhân
viên ra, đi thẳng đến máy quẹt. Vương Sơn muốn đuổi theo, nhưng cạnh đó
có hai bảo vệ thấy gã ta hành động khả nghi liền tiến lại chặn lại. “Anh
có việc gì không?” Vương Sơn vẫn không rời mắt khỏi Khương Nghi: “Luật
sư Khương, ê, chờ chút thôi, tôi chỉ muốn nói vài câu!” Khương Nghi làm
như không nghe thấy, bước nhanh vào thang máy.