Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 18

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 18
Prev
Next
Novel Info

Chương 18

Khương Nghi đơn giản kể lại quá trình hôm nay cho Trần Thư Hoài nghe:
“…Em đã nói với Vương Sơn, nếu còn tìm tới nữa thì em sẽ báo cảnh sát.
Hắn chắc không dám tới nữa đâu.” Trần Thư Hoài lặng lẽ nghe hết, mới mở
miệng: “Chuyện của Vương Sơn, vốn dĩ anh định đợi có kết quả rồi mới nói
với em. Nhưng mấy ngày tới hẳn sẽ có xử lý, đến lúc đó AS Group sẽ công
bố kết quả.” “AS Group?” “Đúng. Bức thư tố cáo mà em gửi trước Tết đã
được đưa lên AS Group để thẩm tra. Ngoài Vương Sơn ra, họ còn đang điều
tra Ủy ban quản lý chứng khoán AS thời điểm đó xem có hành vi xử lý
không đúng mực hay không.” Khương Nghi không ngờ sự việc lại được đưa
đến cả công ty mẹ của AS Chứng khoán, sững sờ mấy giây, rồi lập tức ý
thức được nguyên nhân là nhờ Trần Thư Hoài. Cô không kìm được hỏi: “Anh
làm sao biết được chuyện này?” Đầu dây bên kia, Trần Thư Hoài trầm mặc
một lát mới nói: “Hôm đó trong buổi họp, nghe luật sư Triệu tiện miệng
nhắc tới.” Khương Nghi cũng không thấy có gì lạ, nhẹ nhàng nói: “Khá
nhiều người biết chuyện này rồi, cũng xem như một trong những tin tức
lớn nhất năm của giới luật sư ở Kinh thị, chắc bàn tán đến cuối năm luôn
ấy.” Nhưng Trần Thư Hoài lại không vì thái độ nửa đùa nửa thật của cô mà
buông lỏng, ngược lại giọng anh càng thêm trầm: “Xin lỗi em, lúc đó em
gọi cho anh, anh lẽ ra nên hỏi thêm một câu.” Khương Nghi ngẩn ra, rồi
mỉm cười: “Không sao đâu, chuyện cũng qua rồi. Lúc đó đúng là em có gọi
cho anh, nhưng cũng chẳng phải muốn nhờ anh giúp gì, chỉ là…” Giọng cô
bỗng khựng lại. Nói đến đây, Khương Nghi không tránh được nhớ lại khoảng
thời gian ấy. Dù đã qua hơn ba tháng, nhưng có lẽ vì bên kia điện thoại
là Trần Thư Hoài, trong lòng cô vẫn dâng lên một cảm xúc khó nói thành
lời. Cổ họng như bị nghẹn bởi thứ gì đó, cô theo phản xạ khẽ hắng giọng,
rồi mới cố giữ bình tĩnh để tiếp tục: “Hồi đó em chỉ là… muốn tìm ông xã
của mình an ủi một chút mà thôi.” “Khương Nghi…” “Không sao đâu, Thư
Hoài.” Cô cắt ngang lời anh sắp nói: “Anh vẫn luôn ở Mỹ, chắc chắn cũng
có nhiều lúc khó khăn, em cũng không ở bên cạnh, càng không thể giúp anh
giải quyết. Chuyện này anh đừng để trong lòng, thật sự không sao đâu.”
Đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng. Bỗng có người đi tới trước cửa kính
mờ của văn phòng, gõ “cốc cốc” mấy tiếng. Khương Nghi giật mình tỉnh
lại: “Mời vào.” Chử Kỳ đẩy cửa bước vào, giọng mang ý cười: “Giám đốc
Khương đang bận à?” Ánh mắt anh ấy chợt lướt tới chiếc điện thoại kết
nối bluetooth của Khương Nghi, trên màn hình vẫn hiển thị đang trong
cuộc gọi, liền lập tức hạ giọng: “Cô đang gọi điện à?” Khương Nghi nhanh
chóng nói với Trần Thư Hoài ở đầu dây bên kia: “Em còn chút việc, cúp
máy trước đây.” Ấn nút ngắt, cô tháo tai nghe xuống, đứng dậy, nhanh
chóng điều chỉnh lại trạng thái, hỏi Chử Kỳ: “Có chuyện gì thế?” Chử Kỳ
đưa tới một quyển sổ tay thiết kế trang nhã: “Không phải công việc.”
Khương Nghi nhận lấy, nhìn thoáng qua liền ngạc nhiên: “Đấu giá từ
thiện?” Đó là một cuốn danh mục các vật phẩm đấu giá, bìa in hình một
con rối cơ khí bằng gỗ, ở góc phải phía dưới viết: “Tầm Mộc Văn Hóa x
Nhà đấu giá Thế Gia x Quỹ Từ Thiện” Thế Gia là nhà đấu giá nghệ thuật
nổi tiếng toàn cầu, khách hàng bao gồm tầng lớp thương gia mới nổi tài
sản khổng lồ, gia tộc hào môn lâu đời cho đến các chính khách các quốc
gia. Trước đây cô từng theo Trần Thư Hoài đi nhờ danh nghĩa của anh tham
dự vài lần đấu giá của Thế Gia ở Hồng Kông, phần lớn là giúp mẹ Trần mua
vài món trang sức, tiện thể mở rộng tầm mắt. Bởi lần đầu đi cùng là lấy
thân phận của Trần Thư Hoài, nên về sau Thế Gia luôn gửi thẳng danh mục
đấu giá cho anh. Anh vốn không hứng thú với những nơi ồn ào phô trương
đó, mỗi lần chỉ việc chuyển cuốn danh mục cho cô, bảo cô nếu thích món
nào thì trực tiếp nói với thư ký. Có thể hợp tác với Thế Gia để tổ chức
đấu giá từ thiện, tuyệt đối không phải chuyện mà mấy công ty khởi nghiệp
con nhà giàu tầm thường có thể làm được. Chử Kỳ cười nói: “Cô mở bên
trong xem đi.” Khương Nghi thấy anh ấy cười thần bí như vậy, lập tức lật
mở cuốn sổ tay. Mấy trang đầu dĩ nhiên là trang sức dùng làm mồi câu để
thu hút khách tham gia, từ trang thứ năm mới bắt đầu là các sản phẩm từ
thiện. Ánh mắt Khương Nghi dừng lại ở một bức ảnh. Đó là một chiếc ghế
tựa bằng gỗ thủ công. Dưới ánh sáng và góc chụp được điều chỉnh cẩn
thận, nó trông tinh xảo hơn trong ký ức của cô không ít. Góc phải bức
ảnh đề tên: Khương Nghi. Sự vui mừng trên gương mặt cô không cách nào
che giấu: “Đây chẳng phải là cái tôi làm ở Tân Thị sao?” Chử Kỳ mỉm cười
gật đầu. “Ảnh chụp thật quá đẹp, suýt nữa tôi còn không nhận ra đó là do
mình làm.” Cô vui vẻ lật xem hết cả cuốn danh mục, mới nói: “Thật không
ngờ lại có thể liên hệ được với Thế Gia hợp tác, Tổng giám đốc Chử, anh
thật không đơn giản nha.” “Đừng khen tôi. Lần này là nhờ chạy ngược chạy
xuôi cầu cạnh khắp nơi mới có cơ hội.” Chử Kỳ khiêm tốn xua tay: “Cô
cũng đừng coi thường tay nghề của mình. Dù chỉ là một cái ghế nhưng
đường nét mài giũa đều rất tốt, sau khi đánh dầu lên thêm phần bóng
loáng, chắc chắn đẹp hơn nhiều so với lúc mới làm xong.” Khương Nghi mỉm
cười nhìn anh ấy. Có thể hợp tác với Thế Gia, nói là “chạy vạy cầu cạnh”
thì tuyệt đối không phải tầm thường. Chử Kỳ cố ý hạ mình, cô cũng không
vạch trần. Những món được liệt kê trong danh mục, khẳng định đều do Chử
Kỳ đích thân lựa chọn. Đối với Khương Nghi mà nói, đây là một bất ngờ
lớn. “Tối nay rảnh không? Tôi mời anh ăn cơm.” Khương Nghi đề nghị. Chử
Kỳ chẳng khách sáo: “Thế thì tôi nhất định phải ké bữa của cô rồi. Đi
thôi, ăn gì nghe cô hết, tôi làm tài xế!” Hai người vào thang máy xuống
tầng trệt, Chử Kỳ ra hầm lấy xe, Khương Nghi thì chờ ở sảnh. Cô theo bản
năng đảo mắt xung quanh, sợ Vương Sơn lại từ xó xỉnh nào đó lao ra. Nhìn
một vòng không thấy Vương Sơn, trái lại vô tình trông thấy hai người đàn
ông cao lớn mặc vest, đeo tai nghe không dây. Khi Khương Nghi nhìn họ,
ánh mắt bọn họ cũng nhạy bén chuyển sang phía cô, sau đó hơi gật đầu như
thể quen biết cô vậy. Cô biết tòa nhà Ngân Tinh là sản nghiệp của nhà họ
Trần, từ tầng 60 trở lên đều là văn phòng các công ty trực thuộc Trần
thị. Nhưng hồi Trần Thư Hoài ở Kinh thị, anh không mấy khi làm việc ở
đây, trước khi cô đến làm ở Tầm Mộc Văn Hóa, cô cũng chưa từng đặt chân
tới. Hẳn chỉ là hai bảo vệ lịch sự. Xe của Chử Kỳ đã dừng ở cửa, Khương
Nghi không nghĩ nhiều, bước ra khỏi tòa nhà. – “…Mục thứ ba là cuộc họp
với trụ sở New York, lên lịch vào 2 giờ sáng mai theo giờ Kinh thị.”
Trong văn phòng lớn nhất tầng 65 tòa Ngân Tinh, thư ký Phương đang báo
cáo lịch công việc vài ngày tới cho Trần Thư Hoài. Không khí phảng phất
một lớp áp suất thấp khiến dân công sở khó chịu. Trần Thư Hoài ngồi sau
bàn làm việc, vừa đọc tài liệu vừa nghe báo cáo, thỉnh thoảng đặt câu
hỏi, giọng điệu ẩn ẩn vài phần không vui. Thư ký Phương tự xét lại hiệu
suất công việc dạo gần đây của mình, cuối cùng cho rằng đơn thuần là tâm
trạng sếp không tốt. Tai phải anh ta vang lên tín hiệu cuộc gọi từ đội
vệ sĩ điều tới khẩn cấp cách đây một giờ. Thư ký Phương khựng giọng, kết
nối, nghe xong báo cáo bên kia mới nói với Trần Thư Hoài: “Vương Sơn
không ở trong tòa nhà. Phu nhân vừa rời đi, nhưng không lái xe của mình,
mà lên một chiếc Mercedes AMG khác, biển số đã đăng ký trong hệ thống
dưới tên Tổng giám đốc Chử ở Tầm Mộc Văn Hóa tầng 23.” Trần Thư Hoài
đang xem tài liệu, nghe vậy lập tức ngẩng đầu, nhíu mày: “Trong xe còn
ai nữa?” Thư ký Phương: “Vệ sĩ nói phu nhân ngồi ghế phụ, không nhìn rõ
hàng ghế sau có ai không. Nếu ngài muốn xác nhận, tôi sẽ bảo họ trích
xuất camera.” Không khí lại đông cứng. Một tổng giám đốc đích thân đón
người ngồi ghế phụ, đương nhiên hàng ghế sau khó có ai cả. Nhưng thư ký
Phương tuyệt đối không thể nói thẳng câu đó. Trần Thư Hoài tự nhiên hiểu
ý, im lặng chốc lát, day ấn đường, mới lạnh nhạt nói: “Tiếp tục lịch
trình.” Lại nửa tiếng trôi qua, thư ký Phương cuối cùng cũng chốt xong
lịch trong bầu không khí căng như dây đàn, rồi chuyển sang nội dung anh
ta cho rằng có thể làm sếp vui hơn. “Tổng giám đốc Du muốn mời ngài và
phu nhân dùng bữa tối vào Chủ nhật. Ngoài ra, Thế Gia vừa gửi danh mục
phiên đấu giá mới, lần này là đấu giá từ thiện. Ngài xem có cần gửi cho
phu nhân không?” “Danh mục gửi như thường lệ. Hỏi cô ấy tối Chủ nhật có
rảnh không, nếu không thì bảo Thiếu Du đổi lịch. Lịch của tôi cậu sắp
xếp theo tình hình.” Thư ký Phương hiểu ngay đây là phối hợp nhịp nhàng
với hai vị kia. Anh ta do dự một thoáng rồi bổ sung: “Phiên từ thiện lần
này là hợp tác với Tầm Mộc Văn Hóa. Trong danh mục có chiếc ghế gỗ thủ
công do phu nhân làm… Ngài có cần xem qua không?” Vừa dứt lời, không khí
lại yên ắng. Đến đây thì thư ký Phương cũng ngửi ra mùi không ổn. Đồ đấu
giá từ thiện vốn giá trị không cao, thực chất là dịp để người bán, nhà
đấu giá và người mua qua lại nhân tình, duy trì liên hệ. Vị Chử tổng bên
Tầm Mộc Văn Hóa đã mời phu nhân ăn tối, lại còn đưa đồ thủ công của phu
nhân lên sàn… Anh ta là muốn tranh người rồi. Thư ký Phương lặng lẽ liếc
sếp nhà mình, người đàn ông sau bàn làm việc trông rất bình tĩnh. Kiểu
bình tĩnh trước cơn giông. “Không cần xem. Bao giờ diễn ra đấu giá?” “Ba
giờ chiều thứ Bảy tuần này. Lúc đó ngài có một cuộc gặp riêng với lãnh
đạo Quỹ Phát triển Văn hóa tỉnh.” “Được, biết rồi.” Thư ký Phương đi
khỏi, Trần Thư Hoài lại xem tài liệu. Cỡ mười phút sau, anh gọi cho
Khương Nghi. “Alo?” Lúc tâm trạng Khương Nghi tốt, giọng cô luôn mềm mại
như vậy, Trần Thư Hoài nghe ra ngay hôm nay cô rất vui. Nền cuộc gọi bên
kia là nhạc đồng quê chậm rãi lười biếng, đúng điệu cô thích nhất. Trần
Thư Hoài nói: “Bây giờ em tiện nói chuyện không?” “Sao thế?” “Chiều nay
anh có ghé biệt thự của em lấy ít đồ. Anh không nhớ là đã đóng cửa sổ
phòng làm việc tầng hai chưa. Dì Lý tan ca rồi, có lẽ em cần về xem một
chút.” Giọng bên kia lập tức cao vọt, nhuốm rõ nỗi lo lắng: “Trần Thư
Hoài, anh quên là nhà còn có mèo à!” Trần Thư Hoài tựa lưng vào ghế da,
tâm trạng cuối cùng cũng khá lên đôi chút, nhưng giọng vẫn rất thành
khẩn: “Có lẽ anh đã đóng rồi, nhưng đi gấp quá, thật sự không nhớ rõ,
xin lỗi em.” “Em về xem ngay.” Đầu dây bên kia loáng thoáng tiếng Khương
Nghi nói xin lỗi với ai đó. Trần Thư Hoài chậm rãi nhấp một ngụm cà phê,
đang định hỏi cô có cần xe đón không thì điện thoại đã bị cúp. Chừng bốn
mươi phút sau, anh nhắn WeChat: 【Cửa sổ đóng chưa?】 Khương Nghi:
【Đóng rồi (cười).】

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
Quý Cô Hoạt Ngôn – Cô Nương Đừng Khóc
Quý Cô Hoạt Ngôn
Chương 110_ Kết Cục Đã Định [Hoàn Chính Văn] Tháng 1 12, 2026
Chương 109_ Thị Trấn Queenstown, Bầu Trời Đầy Sao, Nhắm Mắt Ước Nguyện Tháng 1 12, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 18"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese