Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 2
Chương 2
Phản ứng đầu tiên của Trần Thư Hoài là Khương Nghi đang giận dỗi. Thông
thường khi Khương Nghi tức giận sẽ có ba kiểu. Nếu chỉ hơi bực, cô sẽ
giống như trẻ con, chu môi đến tận trời xanh, im re ngồi đó, phải ôm vào
lòng dỗ dành hôn hít mới chịu nguôi ngoai. Nếu nặng hơn một chút, cô sẽ
bắt đầu châm chọc mỉa mai, thậm chí cãi nhau ầm ĩ. Tình huống này không
nhiều, nhưng nếu có, nhất định phải để cô bình tĩnh trước, nếu không cô
sẽ giống như zombie phát cuồng, không tài nào nói chuyện nổi. Tình trạng
nghiêm trọng nhất, lại chính là khi cô trông bình tĩnh nhất. Lúc đó bản
lĩnh của một sinh viên luật sẽ được bật full công lực: tỉnh táo, vòng
vo, phản ứng nhanh, mục tiêu đàm phán rõ ràng, trong bụng còn giấu cả
một đống luận cứ logic cùng bằng chứng sắc bén. Nửa năm nay Trần Thư
Hoài rất bận, tuy không nói chuyện với Khương Nghi nhiều, nhưng đúng là
có vài lần xung đột không vui. Trong đầu anh lướt qua hàng loạt khả
năng, nhưng ngoài mặt vẫn điềm tĩnh: “Vì sao vậy?” Ánh mắt Khương Nghi
dừng lại trên gương mặt không gợn sóng của Trần Thư Hoài rất lâu, hít
một hơi thật sâu: “Em thấy chúng ta không còn phù hợp nữa.” “Yêu nhau
mười hai năm, kết hôn năm năm, bây giờ em mới thấy không hợp?” Cô khó
chịu với kiểu nói năng nhẹ tênh, trốn tránh vấn đề của anh, giọng cũng
gay gắt hơn: “Em đang nói là bây giờ. Anh không thấy mình đã trở thành
người dư thừa trong cuộc sống của nhau rồi sao?” Trần Thư Hoài trầm mặc
nhìn cô. Không gian vốn rộng rãi ở hàng ghế sau dần trở nên ngột ngạt,
trong khoảnh khắc này, bầu không khí kín bưng khiến Khương Nghi cảm thấy
bản thân như bị ánh mắt nặng nề của anh khóa chặt hoàn toàn. Một lúc
sau, lâu đến mức cô bắt đầu cảm thấy khó chịu, anh mới mở miệng: “Về nhà
rồi nói.” Lối từ gara dẫn thẳng vào tầng hầm biệt thự. Ba căn phòng dưới
tầng hầm này được sửa lại thành phòng chiếu phim, phòng xông hơi và
phòng chơi game. Khu vực sinh hoạt chung trải thảm lông cừu nguyên tấm,
được ghép từ những tấm da cừu mềm mịn, là món đồ Khương Nghi và Trần Thư
Hoài chọn trong chuyến trăng mật ở Ý rồi đặt vận chuyển riêng về. Vừa
cởi giày, chân Khương Nghi mới chạm lên thảm, đã bị người đàn ông phía
sau ôm eo kéo lại. Cô giật nảy người, bàn tay Trần Thư Hoài đã luồn vào
bên trong váy cô, dọc theo đôi chân trắng mịn mà lần lên trên. “Anh làm
gì vậy!” Khương Nghi hốt hoảng, vội đẩy anh ra. Nụ hôn của Trần Thư Hoài
rơi xuống gáy cô, giọng nói trầm thấp, âm rung khiến màng tai cô cũng
run lên: “Chúng ta lâu lắm rồi chưa làm.” Khương Nghi tức đến bật cười,
cuối cùng cũng không nhịn được mà nói: “Đúng là lâu thật đấy, đến mức em
quên luôn chỗ đó của anh trông như nào rồi.” Động tác của Trần Thư Hoài
khựng lại, sau đó khẽ bật cười, ôm ngang cô bế lên, thả xuống sofa rồi
đè lên người cô. “Vậy làm quen lại nhé?” Trên người anh có một mùi hương
nhè nhẹ, giống như mùi rừng thông sau cơn mưa tuyết ở vùng đất lạnh, man
mát, trong trẻo, và dễ khiến người ta mềm lòng. Khương Nghi khẽ mềm
người, chẳng đấu nổi với mùi hương ấy. Mỗi lần làm chuyện này, Trần Thư
Hoài đều vô cùng nhiệt tình, trái ngược hẳn với dáng vẻ lạnh lùng thường
ngày. Anh giữ gáy Khương Nghi, hôn lên môi cô, c*n m*t nhiệt tình và dồn
dập. Khương Nghi bị anh áp sát từng chút một, tay chống lên cánh tay rắn
chắc bọc dưới lớp sơ mi, lòng bàn tay chạm vào từng thớ cơ bắp săn chắc.
Khi cúc áo được mở ra, bờ ngực và cơ bụng rắn rỏi, vai rộng eo hẹp, làn
da trắng một cách kỳ lạ… Chết tiệt thật, Khương Nghi hoàn toàn không
chống nổi. Cô có thể lạnh nhạt với Trần Thư Hoài khi anh còn mặc nguyên
đồ, chứ lúc anh không mặc gì thì cô chẳng thể thốt ra câu nặng lời nào!
Trần Thư Hoài chẳng muốn nói thêm, anh định dùng “gậy” đánh cho cô
choáng váng, đây chính là chiêu cũ anh hay dùng. Lần này, anh vẫn nắm
lấy đuôi tóc của Khương Nghi, vì hưng phấn mà ra sức hơn bình thường,
nhưng vẫn đủ nhẹ để không khiến cô đau. Hai tiếng sau, Khương Nghi đã
mệt rã rời đến mức không nhấc nổi tay, mái tóc đen mềm mại rũ xuống vai
trắng, mơ màng tựa vào sofa. Trần Thư Hoài chống người bên cạnh cô, tóc
bị mồ hôi làm ướt, rũ xuống vầng trán rộng, trông lại mang vẻ trẻ trung
lạ thường. “Khát không?” Giọng anh khàn khàn. Khương Nghi cụp mắt, khẽ
“ừm” một tiếng, trong âm cuối còn mang chút khàn mỏng mảnh. Trần Thư
Hoài lau qua cho cô, kéo chăn mỏng đắp lên người cô, đưa ly nước ấm rồi
mới ngồi xuống cạnh. “Sao hôm nay rảnh về lại trường cũ?” “Em xin nghỉ
không lương rồi.” Anh sững người lại, giọng trầm hơn: “Xảy ra chuyện gì
sao?” “Không có gì cả, em chỉ không muốn làm nữa.” Lần đầu tiên Trần Thư
Hoài thấy trên gương mặt cô lộ ra một vẻ mỏi mệt đến gần như muốn đánh
gục mọi thứ. Anh hơi nhíu mày, giọng hòa nhã lại: “Nếu thấy công việc
mệt mỏi, anh có thể thu xếp để em sang Mỹ học. Nhà ở New York cũng bỏ
trống lâu rồi, lần này anh…” “Em cũng không muốn học.” Khương Nghi cắt
lời. Trần Thư Hoài ngừng lại, rồi nói: “Vậy ở nhà nghỉ ngơi một thời
gian cũng được.” “Thư Hoài, em nói rồi. Em muốn ly hôn.” Bầu không khí
lại đóng băng lần nữa. Trần Thư Hoài không ngờ cô lại kiên quyết đến
thế, nhìn cô một lúc lâu mới hỏi: “Em có người khác rồi?” Khương Nghi
sững người một chút, không trả lời thẳng, mà nói: “Em chưa từng hỏi anh
câu này.” Mặt anh lập tức tối sầm lại: “Em có ý gì?” Khương Nghi cúi
đầu, mím môi, hàng mi đổ bóng xuống mí mắt, giọng nhẹ như hơi thở: “Em
không có người thứ ba, còn anh thì em không chắc. Cái giới của anh chơi
bời cỡ nào em không rõ chắc?” “Em thì biết cái gì?” Khương Nghi siết
chặt chăn, không nói. Trần Thư Hoài thở dài: “Anh đã giải thích với em
rất nhiều lần rồi. Chuyện người khác trong giới thế nào anh không quản
được, nhưng anh không có tình nhân. Sau khi em có ý kiến, anh còn bảo
thư ký báo cáo đầy đủ lịch trình cho em, vậy vẫn chưa đủ sao?” “Ừ, thư
ký báo cáo rằng anh đến Bắc Kinh tối qua, nhưng về mà không về nhà, vì
nhà anh nhiều quá nên không cần về cái nào hết đúng không?” “Em có thể
nói tử tế được không? Trước hội nghị cổ đông, hội đồng quản trị luôn họp
kín là chuyện bình thường, em là luật sư còn không rõ à? Máy bay hạ cánh
lúc ba giờ sáng, họp lúc mười giờ sáng, biệt thự quá xa, sáng ở Bắc Kinh
lại kẹt xe, anh ở lại khách sạn họp là hợp lý!” Trần Thư Hoài bắt đầu
nổi cáu: “Em đã không tin, sao không gọi cho anh? Em biết anh về mà lại
không liên lạc gì hết!” Nghe anh nhắc đến “gọi điện”, Khương Nghi cũng
bốc hỏa. Cô bật dậy khỏi sofa, ôm đại chiếc chăn, chân trắng nõn vẫn còn
dính thứ gì đó của Trần Thư Hoài, miệng thì tấn công tới tấp: “Gọi điện?
Nhắn tin? Khi nào anh trả lời em? Mỗi ngày em có cả ngàn tin nhắn dự án
còn có thời gian rep hết, anh thì không có nổi một giây hồi âm? Anh vừa
ra khỏi cửa, em chỉ có thể coi như anh chết rồi cho xong!” Càng cãi càng
vô lý, sắc mặt Trần Thư Hoài cũng ngày càng u ám. “Khương Nghi, em càng
ngày càng quá đáng, tự hỏi xem em lấy gì mà dám làm loạn trước mặt anh
như vậy?” Giọng anh lại trở về lạnh lùng, ngồi đó toát ra khí chất ngạo
mạn được nuôi lớn trong nhung lụa, nhìn xuống từ trên cao. Khương Nghi
siết chặt chăn, hít sâu ba hơi mới đáp: “Em không phải nhân viên của
anh, không có nghĩa vụ nghe anh ra lệnh.” Trần Thư Hoài nghe ra được
chút ấm ức trong lời cô, trong lòng thở dài, dịu giọng: “Lại đây.” Ý là
muốn ôm cô. Nếu là vài năm trước, dù không tình nguyện, cùng lắm Khương
Nghi cũng sẽ buông một câu: “Em không qua, anh qua đây đi.” Vợ chồng mà,
ai cũng nhường một bước, chuyện gì cũng xong. Nhưng hiện tại, cô ngồi im
ở đầu kia ghế sofa, không nhúc nhích, ngữ điệu lạnh nhạt, mang đúng kiểu
“công việc là công việc” của dân luật mà nói: “Mai em bay sang Tân Thị,
bản nháp thỏa thuận ly hôn tối nay em sẽ gửi vào mail anh. Nếu không có
ý kiến gì thì sắp xếp ký, có vấn đề thì điều chỉnh lại.” Cảm giác khó
chịu lướt qua lòng Trần Thư Hoài, anh phớt lờ nửa câu sau, chỉ hỏi: “Em
đến Tân Thị làm gì?” Khương Nghi cũng không định giấu: “Bên đó có một
xưởng mộc, em muốn ghé xem thử.” Trần Thư Hoài tức đến bật cười. Anh nhớ
đến đống gỗ mục với cưa và đục mà Khương Nghi không biết đào từ đâu về,
chất cạnh cây đàn piano đắt đỏ trên tầng hai, chỉ muốn lắc mạnh đầu cô
xem trong đó toàn nước hay gì. “Không làm luật sư, lại mò sang Tây Bắc
làm thợ mộc?” “Em thích.” Thấy cả người cô toàn gai nhọn, Trần Thư Hoài
dứt khoát im lặng, bực bội nói: “Tùy em, muốn đi đâu thì đi.” Khương
Nghi vốn cũng không cần xin phép, chỉ nhắc anh kiểm tra mail xong thì
xoay người rời đi. Trần Thư Hoài ngồi lại trên sofa, cố giữ bình tĩnh.
Ánh mắt anh lướt qua váy áo vương vãi trên thảm, chồng chéo cùng với bộ
vest, mí mắt cụp xuống, hàng mi dài che đi cơn bực bội trong mắt. Không
biết đây là lần thứ mấy rồi, cứ về nhà là cãi nhau, cãi xong thì lên
giường, xong rồi lại tiếp tục cãi. Anh vốn là kiểu người sinh ra đã ngậm
thìa vàng, dù trong gia tộc hay ngoài xã hội, đi đến đâu cũng được người
ta tâng lên tận mây. Từ trước đến nay chưa từng phải hạ mình dỗ ai, vậy
mà người đầu tiên khiến anh phá lệ chính là Khương Nghi. Thế mà cô cứ
trèo lên đầu anh nhổ lông như thể kiếp trước anh nợ nần nhà cô. Anh
không nợ gì cô cả, cũng chẳng muốn lo chuyện của cô nữa. Trần Thư Hoài
đi lên lầu, thấy Khương Nghi nằm quay lưng lại, co người trên giường,
tiếng sụt sịt khe khẽ không ngừng vang lên. Tóc đen của cô xõa dài trên
gối, bị hai con mèo lông vàng ú nụ đè lên. Đó là đôi mèo họ nuôi lúc mới
cưới, cùng một lứa, con đực tên Mập Ú, con cái tên Đáng Yêu Ghê. Trần
Thư Hoài nhìn chằm chằm hai con mèo vài giây, tụi nó cũng nhìn lại anh,
ánh mắt xanh biếc tròn xoe viết đầy hai chữ lạnh lùng và thờ ơ, chẳng
nhận ra chủ nó là ai, cứ dựa sát lấy Khương Nghi không rời. Anh đứng im
khá lâu ở ngưỡng cửa, rồi mới bước vào phòng thay đồ thay đồ ngủ. Ngồi
xuống trong thư phòng, mở laptop. Sau khi trả lời mấy email, anh gọi cho
thư ký. “Sắp xếp cho tôi chuyến đi Tân Thị sớm nhất. Không cần báo cho
phu nhân.” – “Chân lý thường ẩn trong những câu nói cũ. Về hôn nhân, cậu
đoán xem là câu nào đúng nhất?” Khương Nghi chống cằm, ngồi trong phòng
chờ VIP ở sân bay, vừa giết thời gian vừa tám chuyện với cô bạn thân độc
thân kiên định – La Thước. Khác với Khương Nghi có gan nghỉ việc rồi còn
có chồng đại gia làm hậu thuẫn, La Thước chỉ là một con ốc vít cấp trung
trong công ty lớn. Việc cô nàng bắt máy trong giờ làm đã là hy sinh vì
tình nghĩa, nên câu trả lời cũng rất hời hợt: “Gần gũi nhất cũng là xa
cách nhất, vợ chồng á?” Khương Nghi nhắm mắt lại, chậm rãi tiêu hóa câu
ấy rồi nói: “Cũng đúng… nhưng điều tớ muốn nói là môn đăng hộ đối mới là
chân lý thực sự.” La Thước ở đầu bên kia bật cười: “Cậu thấy chưa đủ
chắc? Chồng cậu là hình mẫu trong mơ của biết bao người đó. Không phải
trước đây cậu nói chỉ cần ngủ được với Trần thiếu là đời này mãn nguyện
rồi à?” “Tớ nói thế hả?” “Tất nhiên. Cuối kỳ lớp 11, hôm tổng vệ sinh,
cậu bê nửa xô nước bẩn chạy loạn ngoài hành lang, rồi đùng, đổ thẳng lên
người trai đẹp, dội trúng đôi AJ và chiếc Rolex của người ta. Cậu còn
chưa kịp phản ứng thì đã khóc nhè, là người ta lau nước mắt cho cậu đó,
nhớ chưa?” Khương Nghi cũng bật cười “ha ha” hai tiếng, nhưng La Thươc
nhận ra có gì đó sai sai, liền hỏi: “Này… không phải cậu uống rượu đấy
chứ?” “Uống hai ngụm.” “Má ơi! Bà chị uống rượu buổi sáng á?” “Tối qua
bắt đầu uống rồi.” “Trời ơi, Trần thiếu không ngăn cản cậu à?” “Ảnh mặc
kệ tớ. Mà tớ cũng chẳng cần ảnh quản.” Chó cũng biết là vợ chồng này lại
cãi nhau. Mà đã là vợ chồng, thì làm sao không cãi? La Thước vừa dỗ
Khương Nghi nói chuyện, vừa gửi tin nhắn cho Trần Thư Hoài, nhưng tên đó
bận tối mặt, mãi vẫn chưa seen. Cô nàng đành giữ cuộc gọi mở cho đến khi
Khương Nghi lên máy bay, lòng dạ vẫn bồn chồn. Dù Trần Thư Hoài đẹp trai
giàu có thật, nhưng một năm về nhà được mấy lần? Mà mỗi lần tìm cũng khó
như tìm gió, chuyện này đâu phải lần đầu. Vừa lên máy bay, Khương Nghi
đã ngủ thiếp đi. Bình thường cô mà uống rượu thì không mơ, nhưng lần này
giữa tiếng động cơ trầm ổn khi máy bay bay ổn định, cô lại mơ thấy
chuyện năm ấy, đúng như La Thước vừa nhắc. Sau kỳ thi giữa kỳ lớp 11,
không khí toàn trường đều thảnh thơi, tổng vệ sinh cũng vui như hội.
Trong lớp bật nhạc hot, cả đám vừa lau bàn lau sàn vừa nghêu ngao hát,
náo nhiệt tưng bừng. Đó là lần đầu tiên cô gặp Trần Thư Hoài. Anh là học
sinh hệ quốc tế, đồng phục cũng khác, dạng vest lịch thiệp, cắt may vừa
vặn, đứng giữa đám học sinh mặc đồng phục thể thao xanh trắng, nổi bật
như hạc giữa bầy gà. Nếu không phải do thầy giáo chỉ định, thì anh vốn
chẳng xuất hiện trong khu giảng đường này. Khương Nghi đâm sầm vào người
anh, cứ tưởng mình đụng trúng tường, cả khuôn mặt úp nguyên vào ngực
anh. Chỉ trong tích tắc, cả năm lớp dọc hành lang như nước sôi trào ra,
học sinh túa ra bu lại, hú hét reo hò. Giữa tiếng la ó khiến người ta
muốn độn thổ, Trần Thư Hoài đỡ cô dậy, giọng nói dịu dàng ấm áp: “Bạn
học, cậu không sao chứ?” Anh cao quá, hồi đó cô phải ngửa cổ mới nhìn
thấy mặt. Mà mặt anh lại quá đẹp, khiến cô không dám nhìn thẳng. Khoảnh
khắc đó lẽ ra phải lãng mạn lắm, chỉ tiếc là Khương Nghi lại bị ám ảnh
vì làm hỏng đồng hồ cơ tiền tỉ của anh, đến mức đứng đơ người ra, nước
mắt rơi lúc nào không hay. Trong mơ, Trần Thư Hoài định lau nước mắt cho
cô, ngón tay trắng dài cầm khăn giấy nhẹ nhàng tiến lại gần má cô, gần
đến mức cô có thể thấy rõ móng tay sạch sẽ và nửa vầng trăng nhỏ phía
trên. Nhưng đúng lúc ấy, Khương Nghi bỗng đưa tay đẩy mạnh anh ra, trừng
mắt chất vấn: “Giờ mới biết lau nước mắt cho em à? Hôm qua em khóc ở nhà
sao không lau?!” Rồi cô thấy khuôn mặt điển trai kia ngay lập tức đổi
sắc, lạnh nhạt nói một câu muốn ăn đấm: “Tính tình em còn thối hơn cả
phân chó, anh không lau!” Khương Nghi tức đến tỉnh dậy từ trong mơ. Mở
mắt ra mới biết máy bay vừa hạ cánh. Vừa bật điện thoại, liền hiện ra
mấy chục tin nhắn, toàn bộ đều đến từ tài khoản cá nhân của Trần Thư
Hoài. Cô chẳng thèm xem, chỉ nhắn một câu báo bình an cho La Thước.