Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 20
Chương 20
Vào nửa thế kỷ trước, nếu nhất định phải dùng một từ để hình dung tình
cảnh sinh tồn của người Hoa ở Bắc Mỹ, thì từ đó hẳn là gian nan. Họ phần
lớn tập trung ở các khu phố người Hoa tại các thành phố lớn, đời sống và
việc kinh doanh các loại đều dựa vào sự che chở của hội đồng hương trong
phố Tàu. Có mâu thuẫn tranh chấp cũng hiếm khi tìm đến cảnh sát hay tòa
án người da trắng, mà do hội đồng hương đứng ra phân xử công bằng. Dưới
chiếc ô bảo hộ của hội đồng hương, người Hoa có thể thông thương nguồn
lực, dựng lên một mạng lưới nhân mạch và tài chính khổng lồ trong xã hội
xa lạ, dần dần đứng vững và phát triển ở Bắc Mỹ. Mà hội đồng hương thời
đó cũng có một cách gọi khác là bang phái. Mà nhà họ Trần chính là kẻ
kiệt xuất trong số những kẻ cầm trịch ấy. Tuy rằng trong giới thượng
lưu, nhà họ Trần nổi danh nghiêm khắc gia giáo, người Trần gia luôn thể
hiện phong thái nhã nhặn, ôn văn nho nhã. Nhưng sự cứng rắn, tàn khốc và
thủ đoạn bất chấp nằm trong cốt tủy mới là nguyên nhân chân chính bảo hộ
gia tộc họ Trần đến nay vẫn đứng vững trên đỉnh cao giàu có. Lúc này
đây, Vương Sơn mới ý thức được mình phạm phải một sai lầm chí mạng. Ông
ta đã đánh giá sai thái độ của Trần Thư Hoài, ngay từ đầu, Trần Thư Hoài
đã chẳng hề định cho ông ta thể diện, anh cũng không muốn dùng cách thể
diện để giải quyết. Một loại sợ hãi khác từ từ bò lên khuôn mặt ông ta.
Trần Thư Hoài vẫn giữ thái độ ôn hòa: “Vương tiên sinh, tôi là người văn
minh mà, ông đừng căng thẳng quá. Hôm nay gọi ông tới, chỉ là muốn vợ
tôi không còn bị chuyện này làm phiền nữa thôi.” “…Hóa, hóa ra Khương
luật sư là… vợ ngài?” Tin tức này đập nát hoàn toàn nền tảng kế hoạch
của Vương Sơn, ông ta kinh hãi đến mức gần như không thể suy nghĩ nổi
nữa, trên mặt theo bản năng lộ ra nụ cười lấy lòng, chút khí thế còn sót
lại cũng tan biến không còn tăm tích. Trần Thư Hoài đưa điếu thuốc ra
khỏi môi, cũng cười cười: “Sao? Ông cũng cảm thấy tôi cao không với tới
sao? Quả thực trước mặt vợ tôi, tôi chưa từng dám nói chữ ‘không’. Giống
như lần này, cô ấy muốn dùng kênh chính quy để xử lý, tôi cũng đành nghe
lệnh cô ấy thôi.” Nói xong anh đứng dậy, đứng chắn ngay trước mặt Vương
Sơn. Vương Sơn vội đứng lên, nhưng lại bị một bàn tay đè xuống vai, Trần
Thư Hoài ra hiệu cho ông ta cứ ngồi yên. “Vương tiên sinh, nhưng tôi
nghĩ ông cũng hiểu, đàn ông mà biết vợ mình bị ức h**p, có chút mất
khống chế cũng là chuyện bình thường.” Nói đến mức này, Vương Sơn nào
còn không hiểu ẩn ý. Khí thế toàn thân Trần Thư Hoài như mây đen áp đỉnh
bao phủ lấy ông ta, khiến Vương Sơn nhất thời tay chân lạnh ngắt, mất
sạch sức lực, cứ thế ngồi cứng đờ tại chỗ không dám động đậy. Mu bàn tay
bỗng truyền đến cơn đau rát. Ánh mắt Vương Sơn từ từ, từ từ rơi xuống
chính mu bàn tay mình. Chỉ thấy dáng vẻ Trần Thư Hoài ung dung, thong
thả đem đầu điếu thuốc dí mạnh lên mu bàn tay ông ta, tro thuốc từng
chút rơi xuống, trong không khí vương một tia khét lẹt. Giọng anh vẫn
thản nhiên bình tĩnh: “Tôi khuyên ông quản cho tốt đôi tay, đôi mắt và
cái miệng của mình, hiểu ý tôi không?” Đến lúc này, Vương Sơn mới hoàn
hồn, vội rụt tay về, lấy tay che chỗ bỏng, hoảng loạn bật dậy, mặt mày
nhăn nhúm, miệng liên tục nói: “Trần tổng, ôi dào, tôi thật sự không ngờ
Khương luật sư là vợ ngài, trước đây cũng chưa từng nghe ngài nhắc tới.
Đã làm phiền đến ngài và phu nhân, tôi không có ý kiến gì với kết quả xử
lý hết, chỉ mong ngài và phu nhân nguôi giận là được…” Trần Thư Hoài mở
cửa, ra hiệu cho vệ sĩ ngoài cửa đưa Vương Sơn đi. Cánh cửa văn phòng
được vệ sĩ khép lại thật khẽ, anh đứng nguyên tại chỗ, trong lòng vì
những lời cuối cùng của Vương Sơn mà dấy lên một trận bực bội. Người
biết anh và Khương Nghi là vợ chồng, quả thực không nhiều. Năm đó bọn họ
tổ chức hôn lễ ở New York, ngoài người thân bạn bè hai bên, còn lại đều
là tầng lớp cao cấp các giới, tuyệt đối không cho phép truyền thông tham
dự. Chính vì thế khi Khương Nghi về nước, những đồng nghiệp khách hàng
xung quanh căn bản không biết gì về bối cảnh của cô. Mấy năm trước, Trần
Thư Hoài biết cô không thích nhắc tới, trong lòng tuy hơi mất hứng,
nhưng dứt khoát cũng không đề cập nữa, dần dần thành thói quen. Con
người, từ hai mươi đi đến ba mươi tuổi, sự nghiệp cũng theo tuổi tác
bước sang một giai đoạn mới: có bối cảnh với không có bối cảnh, có quan
hệ với không có quan hệ, sẽ hoàn toàn phân nhánh thành hai con đường.
Đây là lần đầu tiên Trần Thư Hoài ý thức được trong giai đoạn trọng yếu
nhất của đời Khương Nghi, anh lại vắng mặt. Trở thành vợ anh vốn dĩ phải
bảo vệ cô khỏi những bộ mặt xấu xí của vùng xám ấy. Thế nhưng thực tế
lại không phải vậy. Khương Nghi đã rời khỏi văn phòng luật với một trái
tim lạnh lẽo tuyệt vọng. Anh nghĩ. Có lẽ cô quyết định rời khỏi anh cũng
chính trong nỗi tuyệt vọng như thế. … Khương Nghi lúc này vừa ăn socola
vừa trò chuyện cùng Thư ký Phương. “Bánh kem này phải ăn sớm, để tủ lạnh
nhiều lắm cũng chỉ giữ được một ngày.” Cô nói. Thư ký Phương cười híp
mắt: “Cảm ơn phu nhân, vậy tôi không khách sáo nữa.” Tuy thường xuyên
liên hệ với cô, nhưng lần gặp mặt gần nhất cũng đã nửa năm trước. Bình
thường Thư ký Phương lao tâm lao lực, mỗi lần gặp mặt Khương Nghi đều sẽ
chuẩn bị chút quà để cảm ơn. Lần này gặp đột ngột, cô chưa kịp chuẩn bị,
đành đem phần bánh vốn dĩ định tặng An Kỳ đưa cho anh ta. Thôi vậy, xem
như An Kỳ không có duyên với nó, trưa nay đưa cô ấy ra trung tâm thương
mại mua thêm một miếng là được. Khương Nghi theo bản năng liếc về phía
cửa đang mở, đúng lúc trông thấy Vương Sơn cúi đầu, bị hai vệ sĩ áp giải
ra phía thang máy. Cô kinh ngạc đứng bật dậy bước ra cửa, lại bất ngờ
đối diện ngay dáng người cao ráo của người đàn ông. Hôm nay Trần Thư
Hoài cũng mặc một bộ sơ mi vest cắt may chỉnh tề, phong độ ngời ngời.
Khương Nghi cách anh nửa bước mới kịp dừng khựng lại, ngẩng đầu, bất ngờ
chạm phải ánh mắt anh, trong lòng chợt dấy lên một tia ngượng ngùng khó
nói. Thư ký Phương thức thời xách bánh kem rời đi thật khẽ, để lại trong
phòng khách nhỏ chỉ còn lại hai người họ. Lần cuối cùng Khương Nghi gặp
Trần Thư Hoài là ở nhà La Thước, hai người chia tay trong không vui.
Ngoài lần bất ngờ tối qua, bọn họ cũng không còn bất kỳ liên hệ nào. Nói
nghiêm túc, hôm nay cũng coi như là cô làm phiền đến anh. “Socola ngon
không?” Nghe vậy, Khương Nghi liếc hộp socola còn đang ăn dở trong tay,
theo bản năng đáp: “Ngon, hương vị rất cao cấp.” Lúc nãy rảnh rỗi, cô
vừa lên mạng tra thử, mới phát hiện thứ này lại có thể bán hơn hai nghìn
tệ một hộp, mà một hộp chỉ có năm miếng nhỏ! Khương Nghi vốn định chủ
động làm không khí nhẹ nhàng hơn, nhưng Trần Thư Hoài lại chẳng cười.
Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt mang theo một thứ cảm xúc khó đoán, khiến
cô nhìn không rõ. Mấy giây sau anh mới nói: “Em thích là được. Anh đã
nói chuyện với Vương Sơn rồi, sau này ông ta sẽ không xuất hiện nữa.”
Nghe anh nói vậy, Khương Nghi biết việc này xem như đã được giải quyết,
cũng không nghĩ nhiều, cảm kích nói: “Chuyện này thật sự phải cảm ơn
anh.” Cô cầm hộp bánh nhỏ trên bàn đưa cho anh: “Quà cảm ơn cho anh đây.
Bánh của thương hiệu này rất ngon, vị rượu rum anh thích, anh thử đi.”
Trần Thư Hoài nhận lấy bánh, nhưng ánh mắt lại rơi xuống một túi bánh
khác bên cạnh cô. Cũng là hộp quà bánh kem, nhìn không giống là đồ để tự
mình ăn. Anh hỏi: “Vị gì thế?” “Cái này là phô mai việt quất, anh không
thích, em để tặng Chử Kỳ. Hôm qua vốn em hẹn ăn cơm với anh ấy, kết quả
vì anh không biết có quên đóng cửa sổ không mà em đành phải bỏ người ta
ở nhà hàng.” Nhắc đến chuyện này, Khương Nghi vẫn thấy dở khóc dở cười.
Trần Thư Hoài hơi nhíu mày: “Em mời anh ta ăn cơm làm gì?” “Anh ấy chọn
cái ghế em làm ở Tân Thị để đem lên phiên đấu giá từ thiện của Thế Gia,
quá nể mặt em rồi, đương nhiên em phải mời khách để cảm ơn.” “Chẳng phải
chỉ là chút nhân tình thuận nước đẩy thuyền thôi sao, có cần thiết vậy
không?” “Anh lại sao thế, ăn nhầm pháo à?” Khương Nghi kỳ quái liếc anh
một cái. Trần Thư Hoài mặt không biểu cảm: “Anh cũng muốn ăn phô mai
việt quất.” “Được thôi, vậy anh đưa lại vị rượu rum cho em, em sẽ đem
cái kia cho Chử Kỳ.” “Anh muốn cả hai vị.” Khương Nghi trừng mắt nhìn
anh: “Anh kiếm chuyện đấy à? Em không mua dư, em cũng đưa tên cửa hàng
cho Tinh Vũ rồi, anh bảo cậu ấy đặt thêm là được. À đúng rồi, em cũng
tặng Tinh Vũ một phần, anh đừng giành với người ta nhé.” Anh im lặng mấy
giây mới nói: “Em quả thật chẳng thiên vị ai cả.” Nghe ra chút bất mãn
trong lời anh, Khương Nghi cầm túi bánh bên cạnh, buồn cười nhìn anh:
“Anh làm sao thế? Trước kia cũng đâu thích ăn bánh kem? Thôi được rồi,
em phải đi làm, đi trước đây.” Cô đi được hai bước lại quay về bên anh:
“Ít hút thuốc thôi, đâu còn là thanh niên hai mươi nữa, chú ý sức khỏe
vào, bye bye.” Trần Thư Hoài quay đầu nhìn cô, chỉ thấy cô xách bánh,
bước chân không ngừng, cũng không ngoảnh đầu lại, bóng lưng dần xa. Cô
khẽ vẫy tay chào tạm biệt anh. Chỉ là một câu tạm biệt rất đơn giản, chỉ
là cô chuẩn bị đi thang máy xuống lầu làm việc, vậy mà câu “bye bye” nhẹ
nhàng ấy rơi vào tai anh lại biến thành một ý nghĩa khác. Biến thành một
lời cáo biệt khác. Trần Thư Hoài chưa từng nghĩ rằng bọn họ sẽ chia tay.
Ngay từ ánh nhìn đầu tiên của Khương Nghi dành cho anh, anh đã biết cô
thích anh, thích đến mức không thể kiềm chế. Nhưng thật ra Trần Thư Hoài
đã sớm chú ý đến cô rồi. Lần đầu tiên anh gặp Khương Nghi là trong buổi
lễ khai giảng năm nhất lên năm hai, khi cô làm đại diện học sinh lên
phát biểu. Khi đó anh vừa từ New York trở về Kinh thị, trong ngôi Tr**ng
X* lạ và nhàm chán, trông thấy cô buộc tóc đuôi ngựa cao đứng trong hội
trường, bộ đồng phục xanh trắng vừa quê mùa vừa thùng thình cũng không
che nổi sức sống tràn đầy trên người cô. Khi cô phát biểu, tựa như một
chú chim nhỏ ngày xuân trên cành, hướng về ánh mặt trời sớm mai cất
tiếng hót trong trẻo, vang dội lòng người. Đêm hôm đó, anh đã mơ thấy
Khương Nghi. Giấc mơ rõ ràng mà nóng bỏng, tiếng chim hót thanh trong từ
bục giảng đường xa xôi rơi xuống bên tai, anh khẽ v**t v* đôi cánh nhỏ
mềm mại ấy. “Gọi thêm một tiếng nữa.” Anh thôi thúc cô trong mơ. Từ sau
lần đó, Trần Thư Hoài lấy cớ học tiếng Trung, thường xuyên ra vào tòa
nhà giảng dạy nơi Khương Nghi học, cũng nhanh chóng nghe nói về chiến
tích vinh quang cô chặn hết thảy nam sinh tỏ tình. Trần Thư Hoài làm
việc vốn quen nắm toàn cục, thế nên hồi trung học, anh thận trọng giữ
với Khương Nghi một mối liên hệ mập mờ. Khi Khương Nghi thi đỗ Thanh
Đại, Trần Thư Hoài cảm thấy bản thân còn nhẹ nhõm hơn cả cô. Tin nhắn cô
hẹn anh ra gốc quế bên sân vận động, trong mắt anh cũng biến thành một
loại “giấy báo trúng tuyển” khác. Dưới tán cây quế, Khương Nghi mười tám
tuổi lắp bắp tỏ tình, còn trong đầu anh toàn là gương mặt trắng trẻo ấy,
cùng đôi mắt ướt át sáng trong. Từ giây phút đó, Trần Thư Hoài biết rằng
cho dù chú chim nhỏ này có bay cao đến đâu, chiếc vòng đánh dấu nơi móng
vuốt bé nhỏ của nó vẫn nhất định, và chỉ có thể khắc tên anh. “Đinh” một
tiếng, cửa thang máy mở ra, Khương Nghi đang định bước vào. “Khương
Nghi.” Trần Thư Hoài bất chợt cất giọng. Cô quay đầu lại nhìn anh, thấy
anh không nói gì, bèn mỉm cười vẫy vẫy tay, rồi nói thêm một câu: “Đi
đây, hôm nay cảm ơn anh.” Giọng cô nhẹ nhàng linh hoạt như một quả bóng
bay sắc màu tươi sáng, chao nghiêng bay vào tim anh, sau đó dần dần
phồng to, đến một khắc nào đó liền “bùm” một tiếng nổ tung, từng mảnh vỡ
quét qua đau tức cả lồng ngực anh.