Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 22

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 22
Prev
Next
Novel Info

Chương 22

Đã đến ba giờ chiều. Đấu giá viên của buổi đấu giá từ thiện này tên là
Tạ Nghi Thanh, là đấu giá viên cao cấp của Nhà đấu giá Thế Gia. Cô ấy
mặc sườn xám, tóc đen vấn gọn sau gáy, khí chất nhã nhặn, vừa bước lên
sân khấu đã thu hút toàn bộ ánh nhìn trong hội trường. Ngoài ra còn có
một hàng nam nữ mặc âu phục ngồi ở khu vực riêng bên phải, đó là nhân
viên nhà đấu giá được người mua ủy thác đến hiện trường để thay mặt đấu
giá. Đợi mọi người đến đủ, buổi đấu giá chính thức bắt đầu. “Xin chào
quý vị, đây là buổi đấu giá từ thiện do Công ty TNHH Văn hóa Tầm Mộc
liên hợp với Nhà đấu giá Thế Gia và Quỹ Từ tâm đồng tổ chức, số tiền thu
được từ buổi đấu giá lần này sẽ dùng làm kinh phí thiện nguyện cho dự án
giáo dục trẻ em vùng sâu vùng xa……” Giọng Tạ Nghi Thanh trong trẻo, tốc
độ nói vừa phải, kết thúc lời mở màn, cô ấy trực tiếp bước vào quy trình
đấu giá. “Lô số 1 là một sợi dây chuyền hải lam bảo 98,98 carat, nạm kim
cương VVS2, giá khởi điểm sáu trăm nghìn nhân dân tệ.” Gần như ngay khi
lời Tạ Nghi Thanh rơi xuống, Chử Kỳ đã giơ bảng. Tạ Nghi Thanh phản ứng
nhanh chóng, mỉm cười nói: “Ông Chử ra giá sáu trăm năm mươi nghìn.”
Khương Nghi kinh ngạc quay đầu nhìn anh ấy, Chử Kỳ đặt bảng xuống, mỉm
cười khẽ nói: “Tôi giúp cô lấy.” Rất nhanh, các bên lần lượt giơ bảng,
Tạ Nghi Thanh nhịp nhàng, nhanh chóng đọc giá mới nhất. “Cô Vương bảy
trăm nghìn.” “Ủy thác qua điện thoại bảy trăm năm mươi nghìn.” “Tám trăm
nghìn, quay lại sàn.” …… Chử Kỳ lại giơ bảng, Tạ Nghi Thanh mỉm cười
nói: q”Trở lại tay ông Chử, một triệu ba trăm năm mươi nghìn.” Cô gái
ngồi phía sau họ tiếp tục giơ bảng. “Cô Vương một triệu bốn trăm nghìn,
ông Chử có tăng lên một triệu bốn trăm năm mươi nghìn không?” Đúng lúc
Chử Kỳ định giơ bảng lần nữa, Khương Nghi đưa tay giữ anh ấy lại, khẽ
lắc đầu. Khu ủy thác bỗng có một quý ông giơ bảng, Tạ Nghi Thanh lập tức
ngẩng đầu: “Ủy thác qua điện thoại một triệu bốn trăm năm mươi nghìn.”
“Sao lại có người giành nữa!” Cô Vương phía sau Khương Nghi đã có chút
bực bội, nhưng vẫn không chút do dự tiếp tục giơ bảng tham gia tranh
giá. Dưới sự kiên trì của Khương Nghi, Chử Kỳ rút khỏi “chiến trường”,
trong hội trường chỉ còn cô Vương và một người mua vắng mặt cạnh tranh,
giá liên tục bị đẩy lên, nhanh chóng vượt qua hai triệu. Nụ cười trên
mặt Tạ Nghi Thanh càng lúc càng sâu, sợi dây chuyền này cuối cùng gõ búa
ở mức hai triệu sáu trăm năm mươi nghìn: “Ủy thác qua điện thoại số 9067
đã lấy được sợi dây chuyền này, chúc mừng.” Khương Nghi nghe thấy cô
Vương thở dài một tiếng. Trên bục, Tạ Nghi Thanh đã bắt đầu đấu giá món
tiếp theo. Viên Paraíba này chỉ chừng ba mươi carat, nhưng thắng ở mặt
đá lớn, độ sạch cao, lại thuộc tông xanh neon hiếm thấy. So với sắc xanh
Santa Maria trầm lắng sâu thẳm vừa rồi, bức ảnh phóng to của viên đá này
trên bục đấu giá phô bày trọn vẹn vẻ đẹp độc đáo rực rỡ. Khương Nghi
thích đá tông xanh, trong bộ sưu tập trang sức của cô có không ít, chỉ
là cô chú trọng chất lượng bản thân viên đá hơn, nên đều đến trực tiếp
chỗ thương nhân đá để xem và lấy hàng, ít khi mua các mẫu thiết kế xa
xỉ. Không ngờ hôm nay nhịn được “cục đường phèn” hải lam bảo to bự, lại
bị “viên đường phèn nhỏ lấp lánh” thứ hai này cướp mất tâm thần. Tạ Nghi
Thanh giới thiệu sơ lược về món đấu giá: “……. Giá khởi điểm bảy trăm
nghìn.” Khương Nghi giơ bảng. Quả nhiên viên đá này khiến cuộc tranh
giành càng kịch liệt, giá nhanh chóng đẩy lên hai triệu rồi vẫn tiếp tục
leo thang. Khương Nghi không cố chấp, lập tức bỏ cuộc. Chử Kỳ thấy vậy
lại ngứa tay muốn giơ bảng, cô đè anh ấy xuống: “Đừng làm kẻ chịu
thiệt.” Cô Vương phía sau vẫn tiếp tục giơ bảng, lại “giao chiến” với vị
người mua vắng mặt số 9067, 9067 mỗi lần đều đè giá cô ta một bậc, cuối
cùng ngang nhiên dùng ba triệu bảy trăm nghìn lấy được viên đá đó. Cô
Vương không dám tin, bạn cô ta ở bên cạnh khẽ an ủi. “Viên Paraíba đó là
chị tôi muốn đấy, màu đó khó kiếm lắm……. haiz, chị ấy mà biết không đấu
trúng chắc tức chết, 9067 có phải cố tình làm khó tôi không!” “Ồ, chị
Hứa Ý á? Chị ấy không ở Kinh thị sao, sao không tự đến?” “Vốn dĩ là sẽ
đến. Mà hôm qua chị ấy đi xem mặt, không ưng, lại nhớ đến người trước
kia rồi lên cơn ‘não tình yêu’ uống cả đêm, giờ còn chưa tỉnh.” “Chị ấy
còn nhớ vị hôn phu trước à?” Hai người họ nói nhỏ, đáng tiếc bàn quá gần
nên Khương Nghi vẫn nghe được mấy từ khóa. Đúng là hữu duyên vô cớ, thì
ra phía sau ngồi chính là em gái của Vương Hứa Ý – Vương Ninh Ý. Vương
Ninh Ý hạ thấp giọng nói với bạn: “Chứ còn gì, tuy chưa gặp vợ anh ấy
nhưng nghe chị tôi nói thì tình cảm bọn họ không tốt, anh Thư Hoài vẫn ở
Mỹ một mình…… tôi nói thật, chị tôi vừa đẹp vừa dịu dàng, hồi đó anh ấy
đúng là mắt mù mà.” Khương Nghi cụp mắt, im lặng uống một ngụm rượu.
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục, giọng của Tạ Nghi Thanh lấn át cuộc trò
chuyện phía sau, Khương Nghi cũng chuyển sự chú ý đi. Các lô đá màu đã
hoàn toàn làm nóng bầu không khí hiện trường, rất nhanh liền bước vào
giai đoạn đấu giá vật phẩm từ thiện. “Tiếp theo là món đấu giá từ thiện
đầu tiên của buổi hôm nay, ghế tựa gỗ lê hoa, kết cấu mộng – mọc ghép
tay, giá khởi điểm ba nghìn nhân dân tệ.” Nhìn thấy tác phẩm của mình
được đặt trên bục, Khương Nghi không tránh khỏi hơi căng thẳng. Nhưng cô
không ngờ vừa khi Tạ Nghi Thanh nói xong phần giới thiệu vật phẩm, liền
có người giơ bảng. “Ủy thác qua điện thoại ra giá bốn nghìn.” Khương
Nghi quay đầu nhìn, lại là người mua số 9067. Cô nghiêng người lại gần
Chử Kỳ, hạ giọng hỏi: “9067 là bạn anh à?” Chử Kỳ quay đầu nhìn, rồi lắc
đầu: “Người thay 9067 đấu giá là Lâm Chi Văn, chỉ nhận ủy thác từ khách
hàng hạng lõi của nhà đấu giá Thế Gia thôi. Sau lưng anh ta chắc là một
nhân vật lớn nào đó, tôi không quen.” Vương Ninh Ý hai lần thất bại, đều
bị 9067 cướp mất món mình thích, nên lần này cũng giơ bảng tham gia, chỉ
để tranh một hơi với 9067. Các khách mời khác phần lớn đến để nể mặt Thế
Gia và Chử Kỳ, thấy hai người kia tranh giá kịch liệt, liền dứt khoát
không xen vào, để mặc Vương Ninh Ý và 9067 giơ bảng đẩy giá. Giá càng
tăng, nụ cười trên môi Tạ Nghi Thanh càng rạng rỡ: “Cô Vương ra giá mười
một nghìn, anh Chi Văn có tăng không?” Lâm Chi Văn điềm nhiên giơ bảng.
Anh ta nhận được chỉ thị rất đơn giản: “Ghế tựa gỗ lê hoa phải đấu được.
Ngoài ra những thứ Khương phu nhân để ý, tất cả đều phải lấy, giá không
quan trọng.” Giá của chiếc ghế tựa gỗ lê hoa thủ công vẫn tiếp tục leo
lên, nhanh chóng vượt quá ba vạn. Tạ Nghi Thanh nhìn về phía Vương Ninh
Ý: “Cô Vương, có ra ba vạn một không?” Ba vạn một cho một chiếc ghế gỗ!
Trong đầu Vương Ninh Ý đã vang lên tiếng các chị em sẽ cười nhạo sau khi
cô ta mua trúng, cô ta cắn chặt răng, siết bảng số trong tay. Không phải
lần đầu cô ta dự đấu giá, thấy 9067 không đếm xỉa giá cả mà vẫn đấu tới
cùng, tự nhiên hiểu ngây người kia chắc chắn là đến ủng hộ đơn vị đồng
tổ chức. Có lẽ nhìn thấy vài món trang sức ưng ý nên tiện tay mua luôn.
Rốt cuộc là ai vậy chứ?! Vương Ninh Ý vốn chẳng hứng thú gì với đấu giá
từ thiện, nếu không phải vì mấy viên đá quý hôm nay hợp mắt cô ta, chắc
cũng chẳng buồn để ý. Giờ đây bị giận dữ và tò mò thôi thúc, cô ta mới
mở catalog xem thử, rất nhanh liền chú ý đến phần tên người thiết kế bên
dưới chiếc ghế lê hoa ấy. Cái tên đó… cô ta thấy rất quen! Vương Ninh Ý
lật tới lật lui, rồi đột nhiên nhớ ra, vội vàng móc điện thoại gửi tin
nhắn cho chị gái Vương Hứa Ý. – Đến sáu giờ chiều, buổi đấu giá kết thúc
thuận lợi. Khương Nghi cùng Chử Kỳ đi từ khu vườn nơi tổ chức ra ngoài,
nghe anh ấy hỏi: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm nhé?” Cô mỉm cười áy náy:
“Tối nay tôi có hẹn rồi, để hôm khác nhé.” Chử Kỳ nhìn cô mấy giây rồi
hỏi: “Là với Trần Thư Hoài sao?” Khương Nghi hơi sững lại, sau đó gật
đầu: “Coi như vậy đi. Việc ly hôn của bọn tôi tạm thời vẫn chưa nói với
gia đình. Tối nay em trai anh ấy hẹn ăn cơm, tôi đi cùng cho phải phép.”
Nghe vậy, Chử Kỳ mỉm cười: “Tiếc thật. Vậy tối mai nhé? Tôi đưa cô đi
thử món của bạn tôi mới mở tiệm riêng, nấu rất ngon.” Một cơn gió chiều
thoảng qua, Khương Nghi đưa tay gạt mái tóc bên má ra sau tai, ngẩng lên
chạm vào ánh nhìn của anh ấy, trong lòng chợt hiểu rõ điều gì đó. “Tôi…”
Khương Nghi mím môi, đang định tìm từ thích hợp thì… Một chiếc xe bỗng
dừng ngay bên cạnh họ, cắt ngang câu nói dang dở. Cửa xe mở, người trong
xe bước xuống. Khương Nghi kinh ngạc nhìn Trần Thư Hoài: “Anh sao lại ở
đây?” “Anh có nhắn cho em rồi.” Trần Thư Hoài trông như vừa họp xong,
vẫn mặc áo vest và thăt cà vạt. Anh bước đến bên Khương Nghi, bắt tay
qua loa với Chử Kỳ, sau đó nói với cô: “Đi thôi, giờ này đường bắt đầu
kẹt rồi.” Trước buổi đấu giá, Khương Nghi đã để điện thoại ở chế độ im
lặng nên không chú ý tin mới. Giờ mở ra xem quả thật một tiếng trước,
Trần Thư Hoài có nhắn nói sẽ đến đón cô. “Nhưng em tự lái xe đến mà.”
“Anh bảo thư ký giúp em lái về.” Nghĩ tới việc tối nay là ăn với em trai
của anh, đi chung một xe quả thực hợp lý hơn, nên cô không từ chối nữa.
Khương Nghi quay sang Chử Kỳ: “Tôi đi trước đây nhé, có gì mình liên lạc
sau.” Chử Kỳ gật đầu thoải mái: “Ừ. À đúng rồi, mai trời lạnh hơn đấy,
nhớ mặc ấm nhé.” Nói rồi, anh ấy đi về phía bãi đỗ xe. Ánh mắt Trần Thư
Hoài lạnh lùng lướt theo sau lưng anh ấy, nhưng rồi bỗng dừng lại, rơi
lên một bóng hình quen thuộc, mày khẽ nhíu. “Thư Hoài!” Khương Nghi theo
bản năng quay đầu lại, thấy một người phụ nữ tóc dài xách túi Chanel,
giày cao gót lộc cộc đang đi nhanh về phía họ. Bên cạnh cô ta còn có
“cái đuôi”, chính là cô Vương ngồi phía sau Khương Nghi lúc đấu giá.
Khương Nghi lập tức nhận ra, ánh mắt vô thức hướng sang Trần Thư Hoài.
Giọng anh hơi mang ngạc nhiên: “Hứa Ý?” Cô ta bước lại đứng trước mặt,
hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Khương Nghi, ánh nhìn chỉ dừng lại trên
Trần Thư Hoài. Ngược lại, Vương Ninh Ý bên cạnh thì nhận ra Khương Nghi
là người ngồi ngay trước mặt cô ta tại buổi đấu giá, vẻ mặt kinh ngạc,
rồi đỏ bừng cả lên. Vương Hứa Ý mỉm cười, giọng thân mật: “Không phải
anh nói hôm nay có cuộc họp sao, xong rồi à?” Ngữ khí thân quen như thể
thường xuyên liên lạc. Khương Nghi cảm thấy thật vô vị, nói với Trần Thư
Hoài: “Em lên xe chờ anh.” Cô không thèm liếc hai người kia, đi vòng
sang bên kia xe. Tài xế Trịnh lập tức xuống mở cửa cho cô. Khương Nghi
ngồi vào trong, đóng chặt cửa xe. Nhưng giọng nói của Trần Thư Hoài và
Vương Hứa Ý vẫn lờ mờ vọng tới, chỉ nghe loáng thoáng hai giọng nam nữ
quấn vào nhau, không rõ nội dung. Trong lòng cô dâng lên vài phần chán
ghét, đeo tai nghe, quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Một lát sau, Trần
Thư Hoài cũng lên xe. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô. Cô tựa bên cửa
sổ, viên ngọc trai sáng bóng trên tai phản chiếu ánh sáng, khẽ chạm vào
làn da trắng mịn bên má. Hàng mi dài cong cong hơi khép, vẽ ra một đường
cong lạnh nhạt.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 22"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese