Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 23
Chương 23
Xe chậm rãi khởi động, rời khỏi khách sạn, chạy lên cao tốc. Trời sắp
tối, bầu trời hóa thành một màu lam mờ sương, đèn đường trên cao tốc
sáng lên, từng ngọn như những quả cam phát sáng, tỏa ra ánh vàng nhạt
mông lung. Khương Nghi nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ xe, nhưng trên kính
lại phản chiếu dáng người ngồi bên phải cô. Người đàn ông ấy đang
nghiêng mặt nhìn cô, xe lướt qua từng cột đèn, khuôn mặt tuấn tú phản
chiếu trong kính cũng khi sáng khi tối. “Khương Nghi.” Cô đang đeo tai
nghe, giả vờ như không nghe thấy. Anh bỗng đưa tay về phía tai cô, đầu
ngón tay vô ý lướt qua vành tai. Khương Nghi giật mình quay đầu lại,
chiếc tai nghe bluetooth bên phải bị Trần Thư Hoài thằng thừng tháo
xuống. Cô lạnh mặt: “Anh làm gì vậy?” Trần Thư Hoài nhìn cô hai giây,
rồi nói: “Vương Hứa Ý vẫn muốn gặp anh, nhưng anh đều lấy lý do họp mà
từ chối. Anh cũng không biết vì sao cô ta lại xuất hiện ở đó, vừa rồi
anh đã nói rõ là anh rất bận rồi.” Anh từ nhỏ đã là người ra lệnh, nói
năng lúc nào cũng thong thả, hiếm khi nói nhanh như vậy. “Anh nói với em
làm gì? Anh với Vương Hứa Ý thế nào chẳng liên quan gì đến em cả.” Giọng
Trần Thư Hoài bình tĩnh: “Anh không thích người khác hiểu lầm.” Khương
Nghi nhìn anh mấy giây. Trần Thư Hoài cực giỏi giấu cảm xúc, khiến người
ta chẳng đoán được trong đầu anh nghĩ gì. Từ nãy tới giờ, thần sắc giữa
mày mắt anh vẫn nhạt nhòa như thế. Nhưng không hiểu sao, giờ nhìn anh
lại thuận mắt hơn khi nãy nhiều. Khương Nghi chậm rãi đưa tay ra, không
định nối lại chuyện cũ, chỉ nói: “Trả tai nghe cho em, cắt ngang lúc
người khác nghe nhạc là rất bất lịch sự.” Không ngờ Trần Thư Hoài lại
đeo thẳng chiếc tai nghe đó lên tai mình, bên trong vốn chẳng có nhạc.
Anh nhìn thấu mà không vạch trần, chỉ nhàn nhạt nói: “Đã hết pin rồi thì
đừng đeo, kẻo không nghe thấy người khác nói.” Khương Nghi nhịn cơn
ngượng, lặng lẽ tháo tai nghe khỏi tai anh, bỏ lại vào hộp. “Buổi đấu
giá thế nào?” Trần Thư Hoài tri kỷ đổi đề tài. Khương Nghi thuận thế
xuống đài: “Cũng ổn, món Paraiba mà Vương Hứa Ý muốn bị người khác giành
mất rồi, em vui lắm.” Nghe cô nói vậy, Trần Thư Hoài cuối cùng không
nhịn được mà bật cười. “Cười gì, em chỉ đơn giản là thấy cô ta ngứa mắt.
Cả ngày chẳng có việc gì khác, giống con ruồi to mặc Chanel, vài ngày
lại bu lại kêu ong ong một trận, phiền chết đi được.” Trần Thư Hoài đưa
nắm tay chống lên môi, vẫn không giấu nổi nụ cười. Khương Nghi và Trần
Thư Hoài khá giống nhau ở cách đối nhân xử thế: biết chừng mực, trọng
thể diện, nói năng có độ, làm việc có lùi có tiến. Hai người đều ghét
loại không biết nhìn sắc mặt người khác như Vương Hứa Ý. Vương Hứa Ý tuy
mặt mũi không tệ, nhưng đầu óc chẳng ra sao. Rõ ràng xuất thân tốt mà
tầm mắt lại thấp, kiểu người chỉ nhìn là đoán ra ngay. Hai người đều
không ưa cô ta, nhưng Vương Hứa Ý là con nhà bạn thân của ba mẹ Trần, nể
mặt phụ huynh nên trước nay vẫn giữ chút thể diện cho cô ta. Một lúc
sau, Trần Thư Hoài ngừng cười, bất lực nhìn cô hỏi: “Em chỉ là không ưa
cô ta, sao lại trút giận sang anh?” Khương Nghi nói không cần nghĩ: “Anh
lại gần cô ta quá, dính mùi rồi.” “Khoảng cách gần nhất giữa anh với cô
ta cũng phải một mét.” “Âm một mét cũng không liên quan đến em.” “Khương
Nghi, khi nào em mới hết cứng miệng đây?” “Ai cứng miệng? Miệng em mềm
lắm nhé.” “Ừ, đúng là mềm thật.” Khương Nghi liếc anh một cái, chẳng
buồn nói thêm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Xe dừng trước một nhà
hàng Pháp, nhân viên phục vụ đứng chờ sẵn bước tới mở cửa xe, dẫn hai
người vào chỗ đã đặt trước. Trần Thiếu Du đã đến rồi, bên cạnh là một cô
gái trạc hơn hai mươi tuổi, đang đứng ở cửa phòng bao đợi họ. “Anh, chị
dâu.” Trần Thiếu Du cười tít mắt chào:”Mấy hôm không gặp, chị dâu lại
càng xinh.” Khương Nghi cười đáp: “Miệng ngọt nhỉ, mau dạy anh em học
theo đi.” Trần Thư Hoài liếc mái tóc đen vừa nhuộm lại của em trai: “Mấy
hôm không gặp, tóc em cũng nhìn thuận mắt hơn rồi đấy.” “Đâu có, sắp qua
Hong Kong rồi, vì sức khỏe tim mạch của ba mẹ nên em rất hiểu chuyện.”
Trần Thiếu Du kéo cô gái bên cạnh lại: “Đây là Phùng Diệu Diệu, bạn gái
em.” Khương Nghi và Trần Thư Hoài đồng loạt nhìn sang Phùng Diệu Diệu.
Cô gái trông còn rất trẻ, mặt vẫn còn chút baby fat, đôi mắt to sáng,
trang điểm hơi đậm, mặc bộ váy suit của miumiu. Thoạt nhìn rất xinh, là
kiểu gương mặt thường thấy trên mạng xã hội, nét đẹp đậm chất “hotgirl”,
nhìn qua thì đẹp nhưng dễ quên. Thời nay làm hotgirl cũng chỉ là một con
đường nghề nghiệp thôi, có người lấy sắc mà thu hút, có người đầu óc
lanh lợi, tác phong đoan chính, chí hướng rõ ràng. Trong giới ấy người
tốt xấu lẫn lộn, không thể đánh đồng. Khương Nghi vốn nhìn người luôn
giữ lại cho họ một đường lui, huống chi đây lại là bạn gái em chồng nên
thái độ càng mềm mỏng: “Diệu Diệu phải không? Chào em, xinh quá, đứng
cạnh Thiếu Du trông hai đứa như trong tranh vậy.” Trần Thư Hoài thì
ngược lại. Anh vốn lười bận tâm chuyện người khác, nhưng em trai là phải
quản. Đến cả tiểu thư danh môn như Vương Hứa Ý anh còn chẳng mấy xem
trọng, huống chi ấn tượng đầu về Phùng Diệu Diệu lại chẳng tốt. Giờ chỉ
lạnh nhạt gật đầu một cái. Cô gái nhỏ lập tức thấy căng thẳng. Khương
Nghi cười: “Ngồi xuống nói chuyện đi.” Cô khoác tay anh kéo về chỗ ngồi,
dưới bàn lén vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, ra hiệu anh nên mềm giọng một
chút. Trần Thư Hoài dưới bàn khẽ ấn cổ tay cô, sắc mặt trên mặt cuối
cùng cũng dịu xuống, khen rằng nhà hàng này chọn rất đúng, là một trong
số ít quán Pháp ở Kinh thị có hương vị ổn. “Là Diệu Diệu chọn đó, cô ấy
biết chọn lắm, trước đây còn làm nhiều video review quán nữa cơ.” Trần
Thiếu Du cười nói. Đợi nhân viên phục vụ mang thực đơn lên, mọi người
lần lượt gọi món, trên bàn bắt đầu tán gẫu lặt vặt. Đám bạn quanh Trần
Thiếu Du khác hẳn với bạn bè của Trần Thư Hoài, phần lớn đều là mấy đứa
hai mươi mấy tuổi, còn ở độ tuổi ăn chơi. Nhưng dù sao cũng cùng một
giới, ít nhiều đều có chỗ giao nhau. Chuyện trên bàn ăn toàn là kiểu ba
của ai đó ở ngoài bao tình nhân sinh con riêng, cổ phiếu nhà nào lại lao
dốc, ai ai đó đang tranh gia sản… đại loại vậy. Tin tức trên mạng và
chuyện nghe trực tiếp khác nhau một trời một vực, từng chi tiết tám
chuyện tại chỗ nghe sinh động hơn hẳn, khiến Phùng Diệu Diệu ngồi bên
sững sờ hết lần này tới lần khác. Khương Nghi lần đầu nghe cũng giống y
như cô ấy, mặt đầy vẻ “tam quan bị đảo lộn”, nhưng từ sau khi làm luật
sư, mấy chuyện rối ren kiểu này cô thấy nhiều lắm rồi, giờ nghe lại cũng
chẳng còn ngạc nhiên. Thấy Phùng Diệu Diệu chẳng chen nổi câu nào,
Khương Nghi liền đưa chủ đề sang cô ấy, hỏi: “Diệu Diệu trước làm video
review quán ăn gì thế? Giới thiệu vài chỗ đi?” Phùng Diệu Diệu cảm kích
cười với cô, lập tức giới thiệu liền mấy nhà hàng, nói rất rành rẽ, thật
sự khiến Khương Nghi bị dụ muốn đi thử vài chỗ. Giữa bữa, Khương Nghi
đứng dậy đi rửa tay. Đang rửa, cô thấy Phùng Diệu Diệu cũng đi vào, đứng
ở bồn bên cạnh, giọng dịu dàng: “Chị ơi.” Khương Nghi cũng mỉm cười: “Ăn
thấy sao?” Phùng Diệu Diệu mím môi: “Cũng ngon lắm…” Cảm giác được đối
phương có chuyện muốn nói, Khương Nghi hỏi: “Sao thế?” Phùng Diệu Diệu
do dự một lát mới nói nhỏ: “Chị, chị làm sao giữ được anh của Thiếu Du
vậy ạ? Đàn ông như bọn họ bên cạnh lúc nào cũng có phụ nữ. Em tuy là bạn
gái Thiếu Du, nhưng vẫn có nhiều cô gái tỏ ý với anh ấy. Thiếu Du lại là
người nhiệt tình… Mỗi lần em có ý kiến, anh ấy đều bảo em nên biết điều
hơn một chút…” Khương Nghi hơi sững, nhìn cô ấy mấy lần qua gương. Chưa
nói đến việc đây là lần đầu họ gặp nhau, chỉ riêng chuyện mở miệng nói
đề tài này đã chẳng hợp lắm. Hơn nữa trong lòng cô vẫn cho rằng đây là
vấn đề tùy người, đào sâu cũng chẳng ích gì. Im lặng một chút, cô chân
thành nói: “Diệu Diệu, câu hỏi này chị thật sự không thể trả lời cho em.
Tốt nhất em cũng đừng để mấy chuyện như thế chiếm hết cuộc sống của
mình.” Nhưng rõ ràng Phùng Diệu Diệu không hiểu ý cô. Cô ấy nói: “Nhưng
trước đây đâu phải thế. Mấy tháng trước Thiếu Du còn nói muốn cưới em,
thế mà mấy hôm nay lại bảo em với anh ấy không thể kết hôn…” Cô gái nhỏ
trông đầy hoang mang, rõ ràng lo lắng thật sự, bằng không cũng chẳng đi
kể cho một người xa lạ ngay lần đầu gặp mặt nhiều như vậy. Khương Nghi
không nhịn được thở dài: “Diệu Diệu, em có từng nghĩ vì sao người lo
nghĩ lại là em, chứ không phải Thiếu Du không?” Phùng Diệu Diệu khựng
lại, do dự một lúc mới nói: “Thiếu Du bảo hôn sự của anh ấy phải nghe
gia đình sắp xếp. Anh cả năm đó cưới chị, là vì anh ấy tự khởi nghiệp
kiếm tiền mua nhà, mua nhẫn cầu hôn mới được gia đình đồng ý… Cho nên
chị ơi, chị có thể nói cho em biết chị đã làm thế nào không?” Nghe vậy,
Khương Nghi sững người rất lâu. Cô chẳng làm gì cả. Cô thậm chí còn
không biết chuyện đó. Khương Nghi vẫn đang tiêu hóa thông tin này, chỉ
khẽ nói: “Thật ra chị không mấy khi hỏi đến những chuyện đó…” Phùng Diệu
Diệu lại tưởng cô đang khéo léo tránh đề tài, không tiện hỏi thêm, chỉ
mỉm cười có chút thất vọng: “Không sao đâu ạ.” Dùng bữa xong, Trần Thiếu
Du và Phùng Diệu Diệu tiễn Khương Nghi cùng Trần Thư Hoài ra tận xe,
khiến cô phải bỏ ý định tự bắt taxi về. Suốt quãng đường, Khương Nghi im
lặng khác thường. Trần Thư Hoài nhận ra có gì không ổn, hỏi: “Sao vậy?”
Khương Nghi nghiêng đầu nhìn anh, mãi không nói được lời nào. Cô biết
nói gì đây? Nói với anh rằng dáng vẻ thấp thỏm bất an của Phùng Diệu
Diệu vừa nãy giống cô khi xưa, hay nói rằng cô không ngờ năm đó hôn sự
của họ lại là do một m*nh tr*n Thư Hoài tự lo tiền? “Không có gì.” Cô
khẽ nói. Trần Thư Hoài nhìn cô rất lâu, rõ ràng trên mặt cô viết đầy tâm
sự. Anh lặng lẽ lướt qua mọi chuyện hôm nay trong đầu rồi nói: “Anh đối
với bạn gái của Thiếu Du đã nể mặt lắm rồi. Con bé đó cứ giục Thiếu Du
kết hôn, anh không thể không có ý kiến.” Khương Nghi mất mấy giây mới
phản ứng được anh đang nói gì, bật cười: “Năm đó chúng ta yêu nhau,
chẳng phải cũng là em mở miệng nói muốn cưới sao? Anh đừng vì thế mà cho
rằng người ta là vì tiền.” Trần Thư Hoài khẽ cười nhạt: “Đầu óc em chọn
lọc ký ức à? Chúng ta gặp cha mẹ chưa được bao lâu, em đã đổi ý nói
không cần vội cưới. Khi đó anh đã mua nhẫn cầu hôn chuẩn bị sẵn, em đúng
là biết cách chọc anh phát điên.” Khương Nghi hơi chột dạ, quay mặt đi:
“Em chọc anh chỗ nào? Khi đó là do anh tính khí thiếu gia, hễ không vừa
ý là lạnh mặt. Lần nào mà chẳng là em dỗ anh?” Lời vừa dứt đã lâu mà
chẳng nghe Trần Thư Hoài đáp. Cô quay đầu nhìn sang liền bắt gặp ánh mắt
anh vẫn dừng trên người mình. “Sao vậy?” Khương Nghi hỏi. Trần Thư Hoài
thong thả nói: “…Sao sau này em không dỗ nữa?”