Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 24

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 24
Prev
Next
Novel Info

Chương 24

Mấy năm nay, Khương Nghi và Trần Thư Hoài vẫn giữ khoảng cách lễ độ vừa
phải. Những câu hỏi kiểu “Sao không trả lời tin nhắn?”, “Anh đang ở
đâu?” giữa hai người đã bị xem là vượt giới hạn, còn những câu chạm
thẳng vào tâm như “Em có nhớ anh không?”, “Còn yêu anh không?” thì càng
không thể xuất hiện. Thế nên khi Khương Nghi nghe thấy câu hỏi đó của
Trần Thư Hoài, cô phải mất vài giây mới kịp phản ứng. Sau đó… cô lại im
lặng. Bầu không khí giữa hai người theo từng giây phút lặng im mà lạnh
dần đi, cuối cùng chìm xuống tận điểm băng. Cảnh vật ngoài cửa xe vẫn
không ngừng thay đổi, từ khu trung tâm phồn hoa, xe dần chạy về phía
ngoại ô yên tĩnh, những mảng cảnh quan của khu biệt thự cao cấp lần lượt
hiện ra trong tầm mắt. Bề ngoài Khương Nghi tỏ ra thản nhiên, nhưng
trong lòng đã bắt đầu nhận ra có gì đó sai sai. Không đúng, anh hỏi câu
đó là ý gì chứ? Chẳng lẽ tình cảm phai nhạt lại là lỗi của cô vì không
còn dỗ dành anh sao? Chiếc Bentley chậm rãi chạy vào gara rồi dừng lại.
Khương Nghi cầm túi, mở cửa xe, đang định xuống thì đột nhiên máu nóng
dồn lên đầu, cô quay lại nhìn Trần Thư Hoài: “Thế còn anh? Sao anh lại
chẳng thích về nhà nữa?” Câu hỏi vừa buột khỏi miệng, Khương Nghi liền
xuống xe mà không ngoảnh lại. Trên đời này chẳng có gì mới mẻ, tình cảm
vợ chồng nguội đi, nhạt đi, mệt mỏi đi, ban đầu chỉ là vài hiểu lầm nhỏ,
sau thành giận dỗi âm thầm, rồi cuối cùng biến thành thói quen. Vì sao
phải hỏi? Hỏi ra để làm gì? Khương Nghi về đến phòng ngủ, quăng túi
xuống đất, bắt đầu vừa hối hận vì cơn bốc đồng của mình, vừa tức vì câu
hỏi đâm thủng lớp giấy mỏng của Trần Thư Hoài. Cô vốn đã quen với việc
lạnh lùng bỏ qua những vấn đề từng khiến mình trằn trọc, thế mà giờ lại
giống như có một bàn tay bóp chặt tim cô, nhét vào chảo, để lửa liu riu
mà dày vò. Cô c** đ*, bước vào phòng tắm tẩy trang tắm rửa. Nước ấm và
hơi sương mờ khiến cảm xúc căng chặt dần được nới ra. Khi quyết định kết
hôn với Trần Thư Hoài, Khương Nghi chưa từng nghĩ họ sẽ đi đến bước này.
Nếu lúc đó cô có thể đoán trước được… Trong đầu vừa lóe lên ý nghĩ ấy,
cô liền thở dài một hơi thật dài. Nhưng cho dù đoán trước được, e rằng
cô vẫn không cưỡng nổi sức hấp dẫn của Trần Thư Hoài năm đó. – “Anh từng
nghĩ đến chuyện kết hôn chưa?” Viện mỹ thuật sơn dầu Kinh thị là nơi lý
tưởng để đi dạo vào mùa hè. Sau khi xem xong triển lãm mới, Khương Nghi
và Trần Thư Hoài ngồi nghỉ dưới gốc cây của quán cà phê. Ánh nắng xuyên
qua tán lá rơi thành từng mảnh, buổi chiều mùa hạ khiến người ta vừa mệt
vừa lười. Hai người vừa uống cà phê đá vừa nhìn cặp vợ chồng trẻ đang
chụp ảnh cưới không xa. Khương Nghi bỗng hỏi câu đó. Trần Thư Hoài không
trả lời ngay. Anh chỉ cúi đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên nụ cười. Trần
Thư Hoài khi ấy vừa ngoài hai mươi, nét non trẻ thiếu niên đã phai đi,
qua mấy năm khởi nghiệp sóng gió mà luyện thành ánh mắt trầm tĩnh sắc
bén, như thể nhìn thấu tâm tư cô qua một câu nói tưởng chừng bâng quơ.
“Thế còn em?” Anh chống cằm, thong thả nhấp ngụm cà phê trong tay.
Khương Nghi cầm ống hút cắm trong ly cà phê trước mặt, khuấy mấy viên
đá, nhỏ giọng nói: “Anh đừng lúc nào cũng chơi chiêu đó, ném ngược câu
hỏi cho em.” Trần Thư Hoài không đáp mà chỉ cười. Thấy cô quay sang chăm
chú nhìn cặp đôi đang chụp ảnh, anh lại vươn tay kéo cô vào lòng. “Anh
làm gì vậy?” Khương Nghi ngậm ống hút, nhìn trời nhìn đất nhìn nắng, ánh
mắt nhất quyết không rơi vào anh lấy một chút. Trần Thư Hoài chẳng nói
gì, chỉ lặng lẽ hôn cô, từ gò má tới khóe môi, vừa thân mật vừa quấn
quýt. Khương Nghi nào chịu nổi, cố nhịn cơn muốn cười mà quay đầu tránh,
nhưng môi anh đã trượt xuống chạm vào môi cô. Giữa răng môi là vị đắng
nhàn nhạt của cà phê Americano, hôn dần lại hóa ngọt. Khi Khương Nghi
nghĩ rằng chuyện kết hôn chỉ dừng ở đó, thì Trần Thư Hoài đã sắp xếp cho
cô gặp cha mẹ mình. Bữa gặp định tại một tứ hợp viện kín đáo, thực đơn
do chính Trần Thư Hoài bàn với bếp trưởng, vừa hợp khẩu vị cha mẹ anh
vừa hợp Khương Nghi. Cô mặc chiếc váy dài hơn một nghìn tệ, không phải
hàng hiệu nhưng vừa vặn, chỉnh tề, phù hợp với mức lương hiện tại của
cô. Khương Nghi làm việc thực tế, điều kiện mình tới đâu thì ăn mặc tới
đó, không thích khoe khoang hay giả sang. Nhưng khi cùng Trần Thư Hoài
đứng trước cổng tứ hợp viện, cô lại bắt đầu thấy lo. “Em mặc thế này có
ổn không? Có phải nên chọn cái gì đắt hơn chút không?” Cô hỏi nhỏ. Trần
Thư Hoài dịu giọng: “Ba mẹ anh cái gì cũng từng thấy rồi, họ không để ý
đâu.” Chẳng bao lâu, cha mẹ anh đến. Cả hai ăn mặc giản dị, nhưng nhìn
là biết vải vóc và cắt may đều tinh tế, cử chỉ điềm đạm, toát ra khí
chất người lâu năm ở vị thế cao. Thấy Khương Nghi, họ tươi cười chào
hỏi: “Là Tiểu Khương phải không? Chào con, sớm đã nghe Thư Hoài nhắc đến
rồi.” Ba anh nói. Mẹ anh kéo tay cô, thân thiết bảo: “Con bé này nhìn là
thấy ngoan. Con đừng để Thư Hoài bắt nạt, nó giống ba nó, tính sếp lớn
lắm, con mà không ép được nó là nó leo lên đầu ngay.” Chỉ qua mấy câu
trò chuyện, Khương Nghi đã hiểu Trần Thư Hoài lớn lên trong kiểu gia
đình nào. Ba mẹ yêu thương nhưng không nuông chiều, cả hai vừa có học
vừa có khí chất, đối xử với một cô gái bình thường như cô cũng không hề
tỏ ra khinh thường hay soi xét. Trong đầu Khương Nghi vốn có nhiều thành
kiến về “nhà giàu”, nhưng sau buổi gặp ấy, cảm giác thấp thỏm vì chênh
lệch gia thế hoàn toàn tan biến. Cho đến khi Trần Thư Hoài cùng cô về
quê. Sau khi gặp ba mẹ anh, anh mới đến nhà gặp lão Khương và bà Tống.
Rồi mọi chuyện đúng như bà Tống lo nhất, diễn biến y hệt dự đoán. Ngày
hôm sau khi gặp Trần Thư Hoài, ông Khương nhiệt tình mời anh về quê
chơi, mà Trần Thư Hoài lại theo nguyên tắc “ba vợ nói gì cũng gật đầu”,
không do dự mà đồng ý ngay. Chiếc xe ông Khương lái là con Bora cũ chưa
đến mười vạn. Trần Thư Hoài ngồi ghế phụ, vừa nói chuyện vừa cố gập
chân, nhưng vì cao nên mỗi lần ngẩng đầu là lại đụng trần xe. Xe mới
chạy được vài cây số, Khương Nghi đã thấy anh đụng đầu ba lần. Cô vừa lo
vừa thương, khẽ vươn tay từ ghế sau xoa đầu anh, mấp máy môi nói không
thành tiếng: “Khổ cho anh rồi.” Trần Thư Hoài lại chụp lấy tay cô, nhân
lúc ba mẹ cô không để ý thì len lén hôn một cái. Thái độ dịu dàng của
anh không làm bớt được nỗi ngượng trong lòng Khương Nghi. Lần đầu tiên
cô cảm thấy quãng đường từ Kinh thị về quê dài đến thế. Khi xe dừng
trước sân nhà với đống cải trắng chất thành núi, cảm giác ngượng ngập
của cô đã lên đến đỉnh. Bữa ăn trong tứ hợp viện tao nhã hôm nào và căn
nhà hai tầng tự xây giữa quê giờ đây tạo thành hai thế giới tương phản
đến choáng ngợp. Lần đầu trong đời Trần Thư Hoài thấy bò cày thật, thấy
gà chạy loạn trong sân, lần đầu ngồi ăn cơm mà dưới chân có con chó vàng
nằm, trước mặt là chai sữa uống bổ sung năng lượng rẻ tiền. Cả hai vòng
qua đống phân bò còn bay đầy ruồi, Khương Nghi nắm chặt tay anh, cố ra
vẻ thoải mái cười nói: “Lần đầu thấy nhỉ, ha ha ha…” “Không phải lần đầu
thấy.” Giọng Trần Thư Hoài bình thản. Khương Nghi kinh ngạc nhìn anh,
lại nghe anh nói tiếp: “Em gái anh thích ngựa, ba anh mua cho nó một
trại ngựa. Lúc trước đến chơi có thấy phân ngựa rồi.” “……” Khương Nghi
từ nhỏ sống ở Kinh thị, mỗi năm chỉ về quê ăn Tết. Vì nghe không hiểu
tiếng địa phương, cô và họ hàng ở đây vốn không thân thiết, cũng hiếm
khi trò chuyện. Trần Thư Hoài cũng nghe không hiểu, nhưng khi người nhà
cô nói chuyện, anh còn chăm chú lắng nghe hơn cả Khương Nghi. Con gái
năm tuổi nhà anh họ cô tặng anh một viên kẹo bắp rẻ tiền chỉ một xu một
cái, anh vẫn cười nhận lấy, còn nói cảm ơn, khiến cô bé đỏ bừng mặt, xấu
hổ chạy biến đi. Bữa cơm ấy vốn coi như suôn sẻ, nếu không phải tối hôm
đó Trần Thư Hoài bị viêm dạ dày. Không biết là món nào có vấn đề, nửa
đêm Khương Nghi dậy đi vệ sinh, bật đèn liền thấy anh nằm trên giường mà
mặt tái nhợt. Cô chạm lên trán anh, thấy  toàn là mồ hôi lạnh. Khương
Nghi hoảng hốt gọi 120, đưa anh đến bệnh viện truyền dịch. Anh nằm trên
giường bệnh, yếu đến mức chẳng còn sức nói, đau đến nỗi úp mặt vào ngực
cô, th* d*c đầy mệt mỏi. Tiêm thuốc giảm đau xong, Trần Thư Hoài mới dần
ngủ thiếp đi, Khương Nghi mới rời khỏi phòng bệnh. Cô ngồi xuống ghế ở
hành lang bệnh viện, lấy tay che mặt mà khóc khẽ, nước mắt đọng lại
trong lòng bàn tay, tích thành một vũng đắng nghét. Trong lòng cô đầy ắp
tự trách và áy náy, rồi lại xen thêm sợ hãi và bất an. Sự khác biệt giữa
người với người, nhỏ bé mà vô hình, nhưng lại hiện hữu khắp nơi, là thói
quen sống, khẩu vị ăn, là cách nói chuyện. Vẻ ngoài nổi bật, giọng điệu
nhã nhặn và cái dạ dày yếu ớt của Trần Thư Hoài, tất cả đều là sản phẩm
của xuất thân giàu có, được tiền bạc và môi trường hoàn hảo mài giũa
nên. Còn Khương Nghi chỉ là một người bình thường đến không thể bình
thường hơn. Đây là lần đầu tiên cô không hiểu nổi tại sao anh lại thích
cô? Cô khóc đến quên cả thời gian. Khi Trần Thư Hoài tỉnh dậy không thấy
người đâu, anh tự mình đẩy cây truyền dịch ra hành lang, lặng lẽ ngồi
xuống cạnh cô. “Thật sự xin lỗi… em không nên để ba dẫn anh đến đó.”
Giọng cô run rẩy, lòng cô cũng sụp đổ. Nghĩ đến chuyện sau này hai bên
cha mẹ còn phải gặp nhau, phải bàn đám cưới, Khương Nghi lại thấy một
luồng áp lực nặng nề và nỗi sợ mơ hồ phủ lên đầu. Cô nói: “Chuyện kết
hôn… để sau đi.” Trần Thư Hoài im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Anh vẫn
còn đau bụng.” Khương Nghi vừa khóc vừa đưa tay chạm lên bụng anh, dịu
dàng xoa nhẹ. Giọng cô vẫn nức nở, nước mắt rơi như mưa, làm ướt cả tay
áo anh: “Còn đau không? Em gọi bác sĩ tới xem nhé?” Anh nắm lại bàn tay
cô, nói nhỏ: “Em không khóc nữa thì anh sẽ hết đau.” Theo sức nắm nhẹ
trong lòng bàn tay anh, Khương Nghi ngả vào ngực anh. Nhịp tim trầm ổn
của anh vang bên tai, hóa thành âm thanh ấm áp, xoa dịu mọi loạn nhịp
trong lòng. Một lúc lâu sau, cô mới nghe anh nói tiếp, giọng nói trầm
thấp mà dịu dàng: “Anh rất vui vì đã đến đó. Nếu không đến, anh cũng
không biết ba em đã tự mình từ vùng quê nghèo khó thi vào Kinh thị, còn
em thì vượt qua ông, thi đậu Thanh Đại, rồi vào Sùng Hòa. Em không biết
em giỏi thế nào đâu.” Khương Nghi năm đó chính là nhờ câu nói ấy mà lấy
hết dũng khí để kết hôn với anh, thứ dũng khí đó đến từ sự kiên nhẫn,
dịu dàng và những lời tán dương của anh. Nhưng Trần Thư Hoài đã nói sai.
Cô chẳng giỏi giang gì cả. Cô là kẻ bỏ cuộc ở mọi nghĩa. Anh cũng không
ngờ rằng sự kiên nhẫn của mình trước những nhạy cảm của cô, đến một ngày
cũng sẽ cạn kiệt, chỉ còn lại đôi mày cau lại và ánh mắt chán chường.
Tình cảm vốn là thứ nguội đi dần dần, nhưng nhận ra nó đã nguội chỉ là
chuyện trong một khoảnh khắc. Khương Nghi đã quen với việc không nghĩ về
những thứ ấy nữa. Chỉ cần giấu những ký ức và cảm xúc kia đủ sâu, cô sẽ
không còn thấy đau lòng. Nếu không phải vì hôm nay gặp Phùng Diệu Diệu,
nếu không phải vì lời cô ấy khơi lại ký ức, Khương Nghi cũng sẽ chẳng
nhớ đến những chuyện đã được chôn xuống tận mộ ấy. Khương Nghi lặng lẽ
tắt vòi sen, bước ra khỏi bồn tắm. Cô dùng khăn lau khô tóc, rồi quấn
mình trong khăn tắm, mang mái tóc còn ẩm bước ra ngoài. Nước nhỏ tong
tong xuống sàn. Cô đột nhiên bật khóc, từ những tiếng nấc nhỏ, đến òa
khóc thành tiếng. Dù sao căn biệt thự rộng thênh thang này cũng chỉ có
mình cô, có khóc lớn đến mấy cũng chẳng ai nghe thấy. Cửa bỗng mở ra.
Khương Nghi giật mình quay đầu, đôi mắt mở to, nước mắt còn đọng trong
hốc mắt, tiếng khóc lập tức nghẹn lại. Trần Thư Hoài đang đứng ở cửa
nhìn cô.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de-1767918603
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 5: -Vùng Lưu Tán-2 Tháng 1 9, 2026
Chương 4: -Vùng Lưu Tán-1 Tháng 1 9, 2026
Vô Lại Kim Tiên – Quỳnh Độc
Vô Lại Kim Tiên
Chương 261 - Toàn thư hoàn (trọn bộ) Tháng 1 14, 2026
Chương 260 - Đại thừa quy nguyên Tháng 1 14, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese