Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 25
Chương 25
“Em sao thế?” Anh đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cô. Khương Nghi cũng sững
người nhìn gã khốn nạn khiến cô vừa nãy khóc đến như vậy. Mãi đến khi
anh bước đến trước mặt, cô vẫn chưa kịp phản ứng lại. “… Anh vào bằng
cách nào?” Giọng cô mang đầy tiếng mũi nghẹn ngào. Trần Thư Hoài điềm
nhiên đáp: “Em chưa đổi mật mã cửa.” Khương Nghi: “Tùy tiện vào phòng
người khác là rất mất lịch sự.” “Xe chạy ra ngoài vài mét là nghe thấy
tiếng em khóc.” Trần Thư Hoài đang nói dối. Anh căn bản không rời khỏi
biệt thự. Sau khi Khương Nghi xuống xe, anh liền bảo tài xế rời đi
trước, còn mình thì theo vào nhà. Chỉ là Khương Nghi lên lầu quá nhanh.
Anh vừa định gõ cửa thì đã nghe tiếng nước trong phòng tắm, thế là xuống
lầu hút một điếu thuốc chờ. Thuốc còn chưa hút xong, đã nghe cô khóc ở
tầng trên, khóc y như con nít, anh dập thuốc ngay tại chỗ rồi vội vã lên
lầu. Cho nên mới có màn vừa rồi. Nhưng giờ cảm xúc của Khương Nghi vẫn
còn rối loạn, đầu óc mụ mị, không nhận ra sơ hở trong lời anh nói. Trái
lại vì biết mình vừa nãy khóc quá to nên càng thấy xấu hổ. Cô sĩ diện
lắm, trước giờ chưa từng khóc trước mặt Trần Thư Hoài như thế. Nín nhịn
hồi lâu, Khương Nghi cố kiềm chế nước mắt nói với anh: “… Anh có thể ra
ngoài trước không?” “Đâu phải chưa thấy rồi.” Anh định kéo cô lại gần,
lại bị cô đẩy ra không thương tiếc. Khương Nghi thật sự bị cái kiểu lạnh
nhạt trong mọi tình huống của Trần Thư Hoài chọc điên, túm ngay cái gối
bên cạnh ném vào người anh. Trần Thư Hoài nghiêng người né, ngồi xuống
mép giường. Anh cũng biết lúc này Khương Nghi đang bốc đồng, nói lý cũng
không lọt tai. Né đòn xong, anh nắm lấy cổ tay cô kéo một cái. Người thì
ngã vào lòng rồi, nhưng cái khăn tắm cũng tụt theo. Khương Nghi ngồi
phệt lên người Trần Thư Hoài, ngẩn ra hai ba giây mới nhận ra chuyện gì
đang xảy ra, lập tức nghĩ anh cố ý trêu mình. “Trần Thư Hoài, anh đúng
là đồ khốn kiếp…” Trần Thư Hoài chẳng nói chẳng rằng, giữ lấy cô, trán
nổi đầy gân xanh vì cố nhịn. “Anh đi lấy quần áo cho em.” Khương Nghi
căn bản chẳng buồn để ý xem anh nói gì, ngồi trong lòng anh bắt đầu
chửi: “Nói anh là đồ khốn còn là chừa mặt đấy…” Anh bất đắc dĩ nói: “…
Ừ, em đang chừa mặt cho anh.” “Anh là đồ ngu.” “…” Trần Thư Hoài thở
dài, lại nói: “Anh đi lấy quần áo cho em trước.” Khương Nghi cũng mắng
mệt rồi, không muốn nhúc nhích nữa, nằm rạp trong lòng anh, uể oải bảo:
“Để em nghỉ tí.” Hai người lúc này hoàn toàn không cùng tần số. Khương
Nghi còn đang đắm chìm trong u sầu, còn Trần Thư Hoài thì bị cô giày vò
đến sắp không chịu nổi. Trong lòng anh là người phụ nữ duy nhất đời này
anh từng yêu, là vợ anh, là người từng giận dỗi đòi ly hôn, từng cãi
nhau ầm ĩ, từng trốn anh đến tận chân trời góc biển. Và bây giờ… là vợ
cũ trên danh nghĩa pháp luật. Là vợ cũ. Chỉ cần nghĩ đến từ đó, sự kiềm
chế của Trần Thư Hoài liền dễ dàng rạn vỡ. Huống chi hiện tại, người vợ
cũ này không mặc gì, còn dám ngồi trong lòng anh chửi rủa anh không tiếc
lời. “Khương Nghi…” Khương Nghi không để ý đến anh, còn tưởng Trần Thư
Hoài sắp hết kiên nhẫn, ai ngờ anh đột nhiên siết chặt cô, cúi xuống hôn
lên cổ cô. Hơi thở nóng rực phả vào làn da nơi cổ, vừa nhột vừa mềm. Bàn
tay anh đang đặt sau lưng cô bắt đầu lần mò di chuyển. Giọng anh dần trở
nên trầm thấp, quyện hơi thở: “Cố ý đúng không?” “… Thả em xuống.” “Là
anh không cho em xuống à?” Anh xoay người đè cô xuống, một tay giữ chặt
cổ tay cô. Khương Nghi đá anh, thì bị anh túm lấy cổ chân kéo ra. Trong
chuyện này, Trần Thư Hoài chưa từng mềm lòng với Khương Nghi. Bình
thường thấy cô khóc, khi làm anh sẽ nhẹ nhàng dỗ dành. Nhưng khi cô từ
chối giao tiếp, anh sẽ mạnh tay hơn rất nhiều. Loại tình huống vừa khóc
vừa làm loạn thế này thật không nhiều, mà đây lại là lúc Khương Nghi khó
đối phó nhất. Trần Thư Hoài cũng nghẹn lắm rồi, lực tay không thu lại
được, cho đến khi cô đau quá muốn trốn, anh mới siết eo kéo cô lại, từng
chút từng chút mài mòn tính khí của cô. Làm một trận đến tận nửa đêm.
Khương Nghi nằm trên giường, mệt đến nhúc nhích cũng không nổi. Nhưng
lòng tự tôn không cho phép cô để Trần Thư Hoài bế đi tăm rửa, cô nghiến
răng tự mình gắng gượng vào phòng tắm. Sau khi dọn dẹp xong, cô ngồi yên
trong phòng tắm, cố gắng suy nghĩ về tình huống hiện tại. Năm phút trôi
qua, cô càng nghĩ càng muốn sụp đổ, cuối cùng cầm lấy điện thoại. 【Trần
Thư Hoài lại tự tiện giữ chìa khóa biệt thự.】 【Anh ta còn xâm phạm
quyền riêng tư của tớ, chưa được tớ đồng ý đã vào phòng ngủ.】 【Lúc đó
em vừa mới tắm xong, trên người chỉ quấn mỗi khăn tắm, còn đang khóc
nữa!!】 Tin vừa gửi, bên kia lập tức đáp lại. La Thước:【Vậy đây chính
là lý do tối nay hai người lại ngủ với nhau đúng không?】 Khương Nghi
đặt điện thoại xuống, ủ rũ ôm mặt. Cùng lúc đó, cửa phòng tắm vang lên
tiếng gõ. Giọng Trần Thư Hoài vang lên bên ngoài: “Khương Nghi?” Khương
Nghi giật nảy mình, lập tức tắt màn hình điện thoại, nhưng tin nhắn từ
La Thước vẫn liên tục bật lên. La Thước:【Tăng ca tới hai giờ sáng còn
hóng được tin độc quyền như này, đúng là phần thưởng xứng đáng cho người
chăm chỉ.】 La Thước:【Loại chồng cũ dùng quen tay thế này thì không
dùng phí lắm, đừng thấy áy náy.】 “Có chuyện gì vậy?” Khương Nghi cố
gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng từ lúc Trần Thư Hoài xuất hiện
trong phòng ngủ đến giờ, cổ họng cô vẫn chưa được nghỉ, nên giờ vẫn hơi
khàn. Người đàn ông ngoài kia hỏi: “Tối nay em định ngủ trong đó luôn
à?” Khương Nghi cất điện thoại, hít sâu một hơi rồi mở cửa phòng tắm.
Trần Thư Hoài mặc áo phông đen in hình Mickey và quần mặc nhà màu sáng,
vừa mới tắm ở phòng tắm bên kia xong, tóc còn ướt lòa xòa trước trán,
lúc này đang tựa vào khung cửa phòng tắm, mắt cụp xuống im lặng nhìn cô.
Khương Nghi sững người mấy giây, ánh mắt lướt từ đầu đến chân anh mấy
vòng, mãi một lúc sau mới nhận ra mình đang thất thần, vội dời mắt đi,
cố tỏ vẻ thản nhiên nói: “Hợp đấy, mấy năm nay giữ dáng cũng tốt ha.”
Kiểu áo phông hoạt hình thế này vốn chẳng phải gu thẩm mỹ của Trần Thư
Hoài, là hồi Khương Nghi tốt nghiệp, hai người cùng đi Disneyland Hong
Kong, cô nằng nặc đòi mua bằng được. Chín năm trôi qua, gần như anh chưa
từng mặc lại. Thấy cô còn đùa được, Trần Thư Hoài hỏi: “Cảm thấy khá hơn
chút nào chưa?” “Không.” Khương Nghi vừa định đi ngang qua anh, lại bị
anh kéo vào lòng. Vòng tay người đàn ông ấm áp, còn vương chút hơi ẩm.
Anh hỏi: “Em muốn anh ở lại không?” “Không.” Giọng cô hơi nghèn nghẹn.
Trần Thư Hoài vẫn điềm tĩnh: “Nhưng anh muốn ở lại.” “Thế hỏi em làm
gì?” Anh im lặng vài giây, lại nói: “Chúng ta nên nói chuyện.” “Chẳng
phải đã nói rồi sao?” “Em biết anh đang nói chuyện gì mà.” Anh dừng lại
một chút: “Tối nay sao em lại khóc?” Khương Nghi không trả lời. Cô tựa
vào lòng anh, mắt nhắm nghiền. Anh kiên nhẫn chờ cô lên tiếng. Khoảng
nửa phút sau, Khương Nghi mới nói: “Em không muốn nói về chuyện đó.”
Trần Thư Hoài cúi mắt nhìn cô. Lông mi cô còn dính nước, hốc mắt đỏ hoe,
chóp mũi cũng đỏ, trông vừa yếu đuối vừa lạnh lùng. “Thư Hoài, em mong
từ giờ anh đừng đến nữa, đừng xuất hiện ở ngôi nhà này, cứ coi như trước
giờ chưa từng thấy em là được rồi.” “Anh chưa bao giờ coi như chưa từng
thấy em. Mỗi lần anh muốn nói chuyện là em luôn từ chối, giống như hôm
nay…” “Là anh từ chối em trước!” Khương Nghi cắt ngang anh bằng giọng
gắt gỏng, cơn giận và ấm ức cùng trào lên, hóa thành những giọt nước mắt
lại bắt đầu rơi lã chã. “Trên mặt anh, trong mắt anh đều viết rõ ràng cả
rồi!” Trần Thư Hoài nắm lấy tay cô, vẫn cố giữ bình tĩnh: “Chúng ta có
hiểu lầm, anh có thể giải thích.” “Đừng nói nữa.” Giọng Khương Nghi lộ
rõ sự mệt mỏi: “Em thật sự không muốn bàn chuyện này.” Trần Thư Hoài
nhìn cô một lát, rồi mới dịu giọng: “Đợi em ngủ rồi anh đi.” Khương Nghi
không từ chối. Hôm nay cảm xúc của cô thật sự mất kiểm soát, đầu óc ong
ong, lúc này cần một chút vỗ về mới có thể ngủ nổi. Dù hai người đã lâu
không nằm cạnh nhau yên ổn như vậy, nhưng Trần Thư Hoài ở bên cô bao
năm, dù sao cũng là người quen việc. Cô tựa vào ngực anh, cánh tay anh
ôm quanh eo cô, lòng bàn tay áp lên lưng, ch*m r** v**t v* theo tiết tấu
dịu dàng giúp cô an tâm ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên giường đã trống
trơn. Chín giờ sáng thứ Hai, dân văn phòng chen chúc đứng đợi trước cửa
thang máy, vừa mở cửa là ào ạt tràn vào như ong vỡ tổ, mặt mũi ai nấy
cũng xám xịt. Khương Nghi cầm cà phê chen trong thang, mấy hôm nay không
ngủ ngon nên đầu đau âm ỉ. Thang máy từ từ bò lên tầng, mãi mới đến được
tầng 23, khi cô bước vào văn phòng thì An Kỳ đã bắt đầu thử thiết bị
trong phòng họp. Cuộc họp vòng A lần thứ hai sẽ bắt đầu lúc mười giờ,
lần này là đàm phán ba bên, ngoài CF Capital, còn có người từ Quỹ Phát
triển Văn hóa tỉnh đến tham dự. Khương Nghi uống vài ngụm cà phê, đứng
trước cửa sổ văn phòng tỉnh táo một lát, rồi cầm bản hợp đồng mới nhất
cùng chú thích in sẵn, vào phòng họp. “Chị đến rồi à ~” Giọng An Kỳ vẫn
hoạt bát như thường: “Cuối tuần chị chơi vui không?” Khương Nghi: “Vui
cực.” “Thật á? Chị đi đâu chơi vậy?” Khương Nghi còn chưa kịp trả lời,
hành lang đã vang lên tiếng bước chân. Chử Kỳ bước vào cùng Lưu Thần An
– lãnh đạo phụ trách bên phía quỹ, và hai người khác cùng đoàn. Chẳng
bao lâu sau, Trần Thư Hoài cũng tới cùng các quản lý đầu tư dưới quyền
anh. Rõ ràng đứng ngoài cửa có cả đống người, nhưng trong mắt Khương
Nghi, chỉ m*nh tr*n Thư Hoài là đặc biệt nổi bật, cảm giác tồn tại mạnh
đến mức khiến cô không yên lòng. Cô đi đến đứng cạnh Chử Kỳ để chào hỏi
mọi người. Ngẩng đầu lên lại đụng phải ánh mắt Trần Thư Hoài, tim cô
giật thót, vội giả vờ như không có gì rồi quay đi. Tối thứ Bảy vừa rồi
quá hỗn loạn, đến nỗi cả ngày Chủ nhật mắt cô sưng húp, mãi 3 giờ chiều
mới tỉnh dậy, còn lỡ mất tin nhắn Chử Kỳ hẹn đi ăn. Còn Trần Thư Hoài
thì có nhắn cho cô mấy lần, nhắc cô nhớ ăn cơm, bảo ở nhà nghỉ ngơi
nhiều vào. Nhưng cô không trả lời. Khương Nghi cảm thấy quan hệ hiện tại
giữa mình và Trần Thư Hoài có gì đó rất không ổn. Lần trước còn có thể
đổ là say rượu mất kiểm soát, nhưng thứ Bảy vừa rồi, Trần Thư Hoài tỉnh
táo, cô cũng coi như tỉnh. Đây tuyệt đối là tín hiệu nguy hiểm, cô phải
đặc biệt chú ý giữ khoảng cách với Trần Thư Hoài. Sau vài câu chào hỏi,
mọi người lần lượt ngồi vào bàn họp. Khương Nghi vừa ngồi xuống đã thấy
Trần Thư Hoài đi đến ngồi đối diện mình, còn lịch sự chào hỏi: “Luật sư
Khương, cuối tuần qua có vui không?”