Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 29
Chương 29
Khi Trần Thư Hoài bước vào thư phòng trong biệt thự của ba mẹ, anh lập
tức nhạy bén nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn. Ba anh – Trần
Chiêu Trung – ngồi ở bên phải ghế sofa da, đang hút xì gà, còn mẹ anh –
Sầm Mẫn Trinh – thì ngồi bên trái, trong tách trà sứ xương trên bàn
trước mặt, nước trà đỏ đã uống phân nửa, giờ đã nguội lạnh. Trên bàn còn
một tách sứ khác chỉ còn sót lại ít bã trà dưới đáy, rõ ràng là vừa có
người ghé qua. Trần Thư Hoài không để lộ cảm xúc: “Ba, mẹ.” Sầm Mẫn
Trinh vừa nghe con trai gọi một tiếng, vành mắt lập tức đỏ ửng, chỉ vào
chiếc ghế đơn nhung bên cạnh mình: “Con ngồi đây.” Trần Thư Hoài ngồi
xuống, rót lại trà mới cho ba mẹ. Ba anh nể mặt uống một ngụm, mẹ anh
thì chỉ nhấp một ngụm rồi đặt xuống, khẽ thở dài nói: “Con pha trà vẫn
không ngon bằng Tiểu Nghi, con bé học được cách pha trà từ ba nó, giỏi
lắm.” Nghe vậy, giữa hai hàng lông mày Trần Thư Hoài giật nhẹ một cái,
đoán được phần nào liền hỏi: “Vừa nãy là ai đến?” Sầm Mẫn Trinh hầu như
chưa từng dùng giọng điệu nghiêm khắc với đứa con cả luôn hiểu chuyện
này, lúc này trong ánh mắt đã mang theo vài phần nghiêm nghị: “Con đừng
hỏi ai đến, mẹ hỏi con, có phải con ở bên ngoài bao nuôi ai không?” “Mẹ,
mẹ đang nghĩ gì vậy chứ…” Trần Thư Hoài cảm thấy thái dương mình bắt đầu
giật giật. “Mẹ cũng muốn biết con đang nghĩ gì đấy!” Sầm Mẫn Trinh lại
thở dài một tiếng thật nặng nề. “Vừa rồi là Hứa Ý đến. Con bé nói nó
thấy con với Tiểu Nghi đi sang tên nhà, còn cầm theo giấy ly hôn, chuyện
này là sao? Hai đứa ly hôn khi nào? Con với Vương Hứa Ý là thế nào? Sao
con bé lại quan tâm đến chuyện ly hôn của con đến vậy?” Nghe đến tên
Vương Hứa Ý, sắc mặt Trần Thư Hoài trầm xuống vài phần, không trả lời
loạt câu hỏi của mẹ, chỉ nói: “Chuyện này con sẽ xử lý.” Trần Chiêu
Trung gạt tàn xì gà vào gạt tàn, gõ nhẹ rơi ra ít tro, nói với vợ: “Con
bé Hứa Ý đó từ nhỏ đã thích Thư Hoài, trước đây em cũng muốn vun vào cho
hai đứa, giờ người ta nhớ mãi trong lòng cũng là lẽ thường mà.” Sầm Mẫn
Trinh tỏ rõ vẻ không thể tin nổi: “Con trai nhà mình là người đã có gia
đình! Hứa Ý cũng đâu còn nhỏ nhít gì nữa, vậy mà không biết giữ mực.”
Nói xong, bà liếc nhìn Trần Chiêu Trung đầy chán ghét: “Anh xem, cũng
tại lão Vương dạy con không ra gì. Lão ấy gần bảy mươi rồi mà bỏ mặc vợ
ở nhà, suốt ngày quấn lấy đám người mẫu nhỏ tuổi. Trên làm gương xấu,
dưới học theo lệch lạc… Anh đừng qua lại với ông ta nữa.” Trần Thư Hoài
nhìn biểu cảm trên mặt mẹ, giống hệt vẻ mặt Khương Nghi mỗi khi cô chê
bai đám bạn của anh, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên. Trần Chiêu
Trung sợ nhất là bị vợ lôi vụ này ra nói, vội kéo đề tài quay lại chuyện
con trai, nói với Trần Thư Hoài: “Cười gì đó? Chuyện này con phải giải
thích rõ với mẹ, đừng để mẹ lo lắng.” Sầm Mẫn Trinh lại nói: “Mẹ sao có
thể không lo? Dù là ai đề nghị ly hôn, vấn đề chắc chắn là nằm ở con
trai mẹ.” Trần Chiêu Trung: “Em thiên vị rõ quá rồi đó…” “Em chỉ nói sự
thật thôi. Em đã muốn nói lâu rồi, hai vợ chồng ly thân lâu như vậy, sao
có thể không xảy ra vấn đề? Thư Hoài, con nói thật với mẹ, bên ngoài con
có người rồi à? Là nghiêm túc hay chỉ là… gì đó?” Trần Thư Hoài thở dài,
nghiêm túc nói: “Mẹ, không có chuyện đó.” “Thật sự không có?” “Không
có.” Sắc mặt Sầm Mẫn Trinh dịu đi một chút, Trần Chiêu Trung vỗ nhẹ lưng
vợ, làm người hòa giải: “Đừng giận dữ làm gì, chuyện của con để con tự
giải quyết…” “Anh đừng nói nữa.” Bà trừng mắt với chồng, rồi quay lại
nhìn Trần Thư Hoài. “Trước kia con muốn cưới Tiểu Nghi, ba mẹ chưa gặp
con bé cũng từng lo, nhưng sau bao năm chúng ta đều biết con bé là người
rất tốt, rất thương nó. Hai đứa lại có tình cảm từ thời còn đi học, điều
đó quý biết bao. Nếu không có vấn đề gì mang tính nguyên tắc, sao lại đi
đến bước ly hôn? Hôn nhân là chuyện lớn, con có biết không?” Trần Thư
Hoài không nói gì. Sầm Mẫn Trinh nhìn vẻ mặt của con, trong lòng đã đoán
được bảy tám phần. Đứa con trai này tính tình cao ngạo, lại là con cả
trong nhà, từ khi sinh ra đã được bao người vây quanh chăm sóc, không
cần mở miệng, tất cả những thứ tốt nhất đều được dâng đến trước mặt. Lại
thêm địa vị nhà họ Trần bên ngoài, từ nhỏ đến lớn, từ đi học đến đi làm,
anh luôn là tâm điểm trong mọi đám đông. Chuyện gì từ trong ra ngoài,
muốn bắt Trần Thư Hoài cúi đầu, e rằng còn khó hơn lên trời. “Con trai,
mẹ biết từ nhỏ đến giờ chắc con chưa từng bị ai nói ‘không’. Nhưng khi
con kết hôn, mẹ đã nói rồi, bên ngoài con có thể làm vua, nhưng về đến
nhà phải nhường vợ một cái đầu. Người ta nói nhà không yên thì tiền tài
cũng chẳng thịnh. Con nhìn ba con xem, ông ấy làm ông chủ lớn như vậy,
về nhà có dám bày trò không?” Trần Chiêu Trung cười hề hề: “Ba thì không
làm vua được, mẹ con mới là hoàng đế.” “Mẹ hỏi con, Tiểu Nghi là con
một, lại là luật sư tốt nghiệp trường danh tiếng, con không cưng không
chiều, ra ngoài người ta có thiếu gì đàn ông muốn cưng chiều con bé? Giờ
thì hay rồi, người ta ly hôn với con, con tưởng con bé kiếm được người
miệng dẻo hơn con thì khó lắm à?” “Con bận công việc chẳng để tâm gì đến
con bé, cũng không đưa nó qua Mỹ… Hai năm trước con bé chẳng phải đã
chuẩn bị sang Mỹ học luật sao? Sao về sau lại không nói gì nữa?” Bị mẹ
dạy dỗ đến choáng váng, Trần Thư Hoài đành bó tay: “Mẹ… được rồi, những
chuyện này bọn con sẽ tự giải quyết.” “Thế giờ hai đứa định sao? Thật sự
muốn chia tay?” “Không có.” Trần Thư Hoài day day ấn đường, không muốn
nói thêm: “Mẹ đừng lo.” Nói đến mức này rồi, Sầm Mẫn Trinh cũng biết nên
dừng lại đúng lúc, giọng nói dịu đi đôi chút. “Được rồi, con tự biết
tính toán, mẹ không can thiệp nhiều. Nhưng mẹ đã nói với con từ lâu, gia
đình là phải biết vun đắp. Con nhìn đám bạn của ba con đi, kẻ nuôi bồ
nhí, kẻ để tiểu tam đuổi vợ lớn, kẻ dính vào cờ bạc rượu chè, sống có ra
gì đâu? Người mà già, nằm liệt giường, mấy đứa con lúc đó há mồm ra là
đòi di sản, ai thật lòng quan tâm chứ?” Trần Chiêu Trung từ đầu buổi trò
chuyện chỉ định góp mặt cho có, không ngờ bị vợ xả đạn mấy lần, cũng bắt
đầu thấy không chịu nổi: “Ây, tiệc gia đình một giờ bắt đầu, giờ mình
phải đi rồi đó. Em yên tâm đi, Tiểu Nghi thích thằng bé này mà. Con trai
anh có sức hút lớn thế cơ mà…” Ông đi tới vỗ mạnh vai Trần Thư Hoài, thì
thầm bên tai: “Học hỏi ba nhiều vào.” Khương Nghi ngồi trong phòng khách
xem phim với Trần Thiếu Hy. Lúc sau thấy Trần Thư Hoài đi vào cùng ba
mẹ, anh ngồi xuống cạnh cô, lười nhác hỏi: “Xem gì thế?” Khương Nghi
nghiêng đầu, thấy giữa hàng mày anh phảng phất nét trầm lặng nhạt nhòa,
liền ghé tai hỏi nhỏ: “Sao thế, bị mắng rồi à?” Trần Thư Hoài nghiêng
đầu nhìn cô, khẽ “ừ” một tiếng. Khương Nghi hỏi vu vơ cho có, không ngờ
anh thật sự bị mắng, ngạc nhiên: “Ba mẹ anh nỡ mắng anh sao?” “Còn phải
xem là vì ai mà mắng.” Khương Nghi lập tức nghĩ đến Vương Hứa Ý vừa lái
xe rời đi không lâu… Chẳng lẽ cô ta đến đây là để mách lẻo chuyện bị bơ
trong buổi đấu giá lần trước? Nghĩ đến đây, cô lập tức mất hứng, dời mắt
đi không nói gì nữa. Trần Thư Hoài lại vòng tay ôm lấy vai cô: “Đi thôi,
xuất phát rồi.” Lần này tiệc gia đình được tổ chức tại Khê Sơn Công Quán
ở HongKong. Ngoài đại gia đình bên ba mẹ Trần, còn có nhà Nhị phòng, Tam
phòng, cùng vợ con của hai anh trai bên ngoại của mẹ Trần. Trong các dịp
xã giao của dòng tộc, nam nữ thường tách thành hai vòng. Mẹ Trần kéo
Khương Nghi và Trần Thư Du đến trò chuyện với nhóm nữ quyến, còn Trần
Thiếu Hy tuổi còn nhỏ vẫn nhập hội với đám trẻ con. Một bữa ăn kéo dài
từ một giờ trưa đến tận bốn giờ chiều, sau đó cả đoàn lại chuyển địa
điểm về biệt thự nhà cũ, cùng nhau uống trà, trò chuyện ở phòng khách và
ngoài vườn. Đám trẻ con thì thay đồ, ùa ra bể bơi chơi đùa, không khí
náo nhiệt vô cùng. Đến sáu giờ chiều, chủ đề của đám phụ nữ cũng dần từ
chuyện thị phi giới quý phu nhân chuyển sang đề tài các cô gái chưa
chồng chưa con và đã lấy chồng nhưng chưa sinh đang có mặt tại đó. Trần
Thư Du viện cớ tăng ca để chuồn trước, còn không quên để lại cho Khương
Nghi một ánh mắt đồng cảm sâu sắc. Tán chuyện cả buổi chiều, đầu óc
Khương Nghi vốn đã choáng váng, giờ thấy chủ đề bắt đầu chuyển hướng đầy
nguy hiểm, lập tức cảm thấy ngồi không yên. Mẹ Trần nghiêng người nói
nhỏ bên tai cô: “Mệt rồi phải không? Bảo Thư Hoài đưa con đi nghỉ nhé.”
Khương Nghi lắc đầu: “Mẹ, con không sao, không cần làm phiền anh ấy đâu
ạ.” “Để nó làm chút chuyện mà gọi là phiền?” Mẹ Trần quay sang bảo Trần
Thiếu Hy đi gọi Trần Thư Hoài: “Đi, gọi anh cả con qua đây, dẫn vợ đi
nghỉ ngơi.” Trần Thư Hoài bước đến đưa Khương Nghi đi, lập tức bị cả đám
chọc ghẹo. “Thư Hoài phải tranh thủ làm ba đi nhé~” “Tiểu Nghi cố lên
nha~” “Trai tài gái sắc thế này, phải sinh nhiều đứa mới được!” Khương
Nghi vừa cười vừa khoác tay Trần Thư Hoài như trốn nạn chạy về chỗ ở, về
đến nơi cũng chẳng màng anh còn đang đứng đó, cô đá văng giày ra, vứt
túi sang một bên, chân trần đạp xuống sàn rồi ngã vật lên sofa. Mỗi lần
tham dự tiệc gia tộc nhà họ Trần, chẳng khác nào dự một cuộc họp siêu
dài, từng sợi tóc trên đầu đều viết chữ “mệt mỏi”. Trần Thư Hoài rót một
ly nước, vừa quay lại phòng khách đã thấy Khương Nghi ngủ thiếp đi trên
ghế sofa. Hôm nay cô mặc váy lụa trắng, tóc đen xõa xuống vai càng làm
nổi bật làn da trắng ngần. Gấu váy dài lộ ra cổ chân thanh mảnh, lơ lửng
nơi mép sofa. Gương mặt thanh tú vùi vào gối ôm mềm mại, ngực khẽ phập
phồng, trông hoàn toàn không có chút phòng bị nào. Anh khẽ thở dài, bước
tới bế cô lên đưa lên lầu. Vừa đặt xuống giường, tay áo liền bị cô túm
lấy. Trần Thư Hoài cúi đầu nhìn cô, người trên giường chỉ hé mở đôi mắt,
lông mi đen rậm, sống mũi thanh tú, miệng khẽ lẩm bẩm: “Vợ sau của anh,
dù là ai cũng đừng chọn Vương Hứa Ý… cô ta không được tử tế lắm đâu…”
Anh sững người, sau đó bật cười khẽ: “Anh nên khen em độ lượng à?” “…
Chỉ nhắc anh một câu thôi.” Giọng Khương Nghi vẫn còn mang chút mơ màng:
“Chẳng phải trưa nay cô ta đến mách chuyện buổi đấu giá với ba mẹ anh à?
Ba mẹ anh còn vì vậy mà mắng anh đúng không?” Cả buổi chiều nay, cô vẫn
canh cánh chuyện đó trong lòng, vừa không hiểu nổi vì sao Vương Hứa Ý
lại hành động như vậy, vừa cảm thấy Trần Thư Hoài nhịn được thì chắc đầu
óc cũng có vấn đề. Cô nhắc anh, hoàn toàn là ý tốt. Nói ra được nỗi bực
trong lòng, Khương Nghi xoay người định ngủ tiếp, lại bị Trần Thư Hoài
kéo xoay lại đối diện anh. “Anh thật sự muốn mở đầu em ra xem rốt cuộc
nghĩ gì trong đó.” Trần Thư Hoài nói: “Ba mẹ anh sao có thể đứng về phía
người ngoài?” “Bọn họ mắng anh là vì em đấy.”