Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 31

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 31
Prev
Next
Novel Info

Chương 31

Trần Thư Du ngồi ở ban công tầng hai, ngón tay trắng trẻo kẹp một điếu
thuốc dành cho nữ, đầu ống thuốc đen nhánh mảnh mai rực lên ánh lửa đỏ.
Cô ấy chống cằm, rít một hơi rồi từ tốn nhả ra làn khói trắng đậm, vừa
vô vị vừa buồn chán nhìn hai người đang ngồi đối diện nhau cách đó không
xa. Trần Thư Hoài ngồi trên ghế đơn, mặt không biểu cảm. Vương Hứa Ý
ngồi đối diện, khăn giấy lau nước mắt chất thành một đống, miệng còn
nghẹn ngào: “Rõ ràng là em quen anh trước mà…” Trần Thư Du thấy thật
buồn cười. Anh cô ấy đã ba mươi tuổi, kết hôn năm năm rồi, mà còn bày ra
cái trò như phim thần tượng tuổi teen này. Nghĩ tới đó, cô ấy ngậm điếu
thuốc, khóe môi nhếch lên, may mà không bật cười thành tiếng, nhưng lại
không đề phòng bị Trần Thư Hoài liếc mắt một cái. Cô ấy lập tức thu lại
biểu cảm, quay đầu nhìn ra ngoài. Vừa hay thấy Khương Nghi đang từ vườn
hoa đi vào biệt thự. Trần Thư Du dùng đầu thuốc chỉ xuống dưới, làm khẩu
hình với anh trai: Chị dâu dậy rồi. Vương Hứa Ý vẫn còn đang lảm nhảm
toàn mấy chuyện hồi mười bốn mười lăm tuổi, những chuyện bạn bè giao lưu
bình thường lại bị cô ta đội cho cái bộ lọc quá dày, nói ra thì hoàn
toàn không phải cùng một phiên bản với những gì Trần Thư Hoài nhớ. Trần
Thư Hoài thu lại ánh nhìn hướng về em gái, lạnh nhạt nói với cô ta: “Vừa
rồi tôi đã giải thích rất rõ ràng, những chuyện cô nói đều là cô nghĩ
nhiều rồi. Còn nữa, vợ tôi không thích nhắc tới mấy chuyện kiểu này. Tôi
cũng mới biết dạo gần đây cô hay tìm riêng cô ấy, chuyện đó đã thành
quấy rối rồi, Vương Hứa Ý.” Vương Hứa Ý: “Nhưng hai người đã ly hôn rồi,
Thư Hoài, em tận mắt thấy mà!” “Chuyện đó thật hay giả cũng không liên
quan tới cô.” Trần Thư Hoài chẳng buồn giữ thể diện cho cô ta. “Tôi nói
đến đây là hết. Cô cũng hiểu rõ lý do tôi mời cô đến đây hôm nay là để
nói chuyện này. Nếu cô còn tiếp tục đem chuyện nhà tôi đi nói bậy bên
ngoài, hoặc có ý định theo dõi vợ tôi, tôi sẽ phải tìm bác Vương nói
chuyện.” Dứt lời, anh đứng dậy: “Xin phép đi trước. Thư Du, em ở lại trò
chuyện thêm với Vương Hứa Ý nhé.” Vương Hứa Ý mắt đỏ hoe, mặt trắng
bệch, ngơ ngác nhìn theo bóng anh rời đi. Sáng nay cô ta đến đây là vì
nhận được điện thoại từ mẹ Trần, nhưng không ngờ người đón cô ta lại là
Trần Thư Hoài và Trần Thư Du. Vừa nhìn thấy Trần Thư Hoài, trong lòng cô
ta đã dâng lên một tia hy vọng, còn tưởng là có chuyện tốt gì, ai ngờ
vừa ngồi xuống, anh đã gán cho cô ta tội danh “quấy rối”. Nghĩ lại một
chút, cô ta lập tức hiểu ra lần trò chuyện hôm nay tám phần là do mẹ
Trần âm thầm sắp xếp. Trần Thư Du ngồi vào chỗ anh trai vừa ngồi, tay
kẹp thuốc, đưa lên gạt gạt vào gạt tàn, giọng vẫn nhàn nhạt: “Thôi đi,
vì một người đàn ông mà thế này có đáng không?” Vương Hứa Ý lại kéo thêm
một tờ khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa hỏi: “Thư Du, cậu thật sự không
tin anh cậu từng thích tớ sao? Trước đây ở New York, lúc anh ấy tới
trường thăm cậu, lần nào cũng nhớ mang cho tớ một miếng bánh ngọt.” Trần
Thư Du nhìn cô ta một cái đầy kinh ngạc: “Vì cậu cứ dính lấy tôi, nên
anh ấy mua cho tôi thì cũng tiện mua thêm một phần cho cậu thôi, chẳng
lẽ lại để cậu nhìn tôi ăn một mình? Mà chuyện đó bao nhiêu năm trước
rồi, tôi học mấy năm trời, anh ấy chỉ đến trường có hai lần thôi.”
“Nhưng họ ly hôn rồi mà! Cậu không biết à? Ba mẹ cậu đều biết rồi đó,
chẳng lẽ Trần Thư Hoài không nói gì sao?” Nghe vậy, trong mắt Trần Thư
Du loé lên một tia kinh ngạc. Cô ấy thật sự không biết chuyện này. Ba mẹ
cô ây  và anh cả hình như cũng chưa từng nhắc đến. Mà hai đứa em suốt
ngày ngây ngô vui vẻ kia có vẻ cũng vẫn còn bị giấu. Trần Thư Du rất
nhanh lấy lại bình tĩnh: “Vậy à? Vậy chắc là anh tôi đang níu kéo lại
rồi, đàn ông không phải đều như thế sao.” Nói xong, cô ấy khẽ cười một
tiếng, điếu thuốc ngậm nơi môi, giọng mơ hồ không rõ: “Chị dâu tôi thật
là cho anh ấy mặt mũi đấy. Nếu là tôi thi chẳng có kiên nhẫn như vậy
đâu.” Vương Hứa Ý ngây người, không thể tin nổi Trần Thư Hoài lại làm ra
chuyện níu kéo như thế, càng không thể tin Trần Thư Du khi nghe tin anh
trai ly hôn lại có thể bình tĩnh đến mức này?! Cô ta cầm khăn giấy trong
tay, không nhịn được nói: “Cậu đứng về phía ai vậy? Có thể an ủi tớ một
câu không…” Trần Thư Du nhả ra một làn khói, thong thả dập tắt đầu thuốc
trong gạt tàn, nửa cười nửa không: “Cậu thấy tôi đứng về phía ai? Anh
trai tôi ấy à, trên đời này ngoài mẹ tôi ra, chỉ có chị dâu mới trị
được. Cậu còn muốn tôi nói gì nữa?” Nét mặt Vương Hứa Ý lập tức sững
lại. Đúng là anh em ruột. Biểu cảm trên gương mặt Trần Thư Du, cách cô
ấy nói chuyện gần như giống hệt Trần Thư Hoài, tất cả đều thờ ơ, lời nói
mơ hồ. Nói trắng ra là lạnh nhạt. Bọn họ chẳng muốn dây dưa với người
khác, cũng chẳng muốn thất lễ, nên tỏ ra thân thiết ngoài mặt. Nhưng lâu
dần mới nhận ra dù có cố gắng thế nào cũng không thể thật sự bước vào
lòng họ. Vương Hứa Ý từ trước đến nay luôn được bạn bè và đàn ông xung
quanh nâng niu, lại thêm quan hệ giữa hai gia đình nên vẫn tưởng thái độ
của hai anh em nhà họ Trần với cô ta khác với người ngoài. Cho tới giờ
phút này, cô ta mới chợt nhận ra, e rằng trong mắt Trần Thư Du… cô ta
vốn chẳng phải người bạn thân thiết gì. … Trần Thư Hoài đi tới phòng ăn,
kéo ghế ngồi cạnh Khương Nghi. Mẹ Trần vẫn đang chơi game chém hoa quả,
Khương Nghi thì đang xem video trên điện thoại, cả hai đều bị thiết bị
điện tử hút hồn, chẳng ai để tâm đến anh. Anh im lặng một lát rồi chủ
động mở miệng: “Chuyện của Vương Hứa Ý đã giải quyết xong rồi.” Khương
Nghi khựng lại, quay sang nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi: Cô ta đang ở trên
lầu à? Trần Thư Hoài còn chưa trả lời, mẹ Trần đã mở miệng: “Vậy là được
rồi. Con bé đó hồi nhỏ còn đáng yêu, càng lớn càng chẳng biết điều, suốt
ngày đến nhà quấy rối. Hai đứa sống với nhau cho tốt, đừng để ý tới nó.”
Cả mẹ Trần lẫn Trần Thư Hoài đều không nói rõ hôm qua Vương Hứa Ý tới là
vì chuyện gì, Khương Nghi cũng khó mà hỏi, nhưng cô ta đến nhà họ Trần,
ngoài việc quấn lấy mối quan hệ không kết quả với Trần Thư Hoài ra thì
còn chuyện gì khác được nữa? Khương Nghi thấy có hơi bất ngờ. Cô vốn
tưởng ba mẹ Trần rất thích Vương Hứa Ý, nhưng nghe giọng điệu này là
đang bênh cô sao? Trần Thư Hoài cũng không giải thích thêm, chỉ hơi mỉm
cười nhìn cô, trông như bị ba mẹ dạy dỗ mà còn vui vẻ nữa. Khương Nghi
bật cười, quay đầu lại thì thấy Trần Thư Du và Vương Hứa Ý từ trên lầu
bước xuống. Trước đây Vương Hứa Ý rất hiếm khi nhìn cô bằng ánh mắt đàng
hoàng, vậy mà bây giờ lại nhìn cô chằm chằm thật lâu, rồi mới nói với mẹ
Trần: “Bác gái, mấy ngày nay cháu làm phiền rồi. Nhà cháu còn có việc,
cháu xin phép về trước.” Mẹ Trần đặt chiếc máy tính bảng xuống, giọng
vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng lời nói lại đơn giản: “Được rồi, đi
thong thả nhé, thay bác gửi lời hỏi thăm ba mẹ cháu.” Lúc tiễn Vương Hứa
Ý ra cửa, Trần Thư Hoài đột nhiên đặt tay lên eo cô. Vương Hứa Ý nhìn
thấy, cắn môi không nói gì. Đợi cô ta đi khuất, Khương Nghi liếc Trần
Thư Hoài một cái, sau đó xoay người tránh khỏi tay anh một cách kín đáo.
Lần về HongKong này, hai ngày trùng vào cuối tuần, Khương Nghi còn xin
thêm hai ngày phép năm, chuyến bay trở lại Kinh thị được đặt vào ngày
mai. Chiều đến, mẹ Trần tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng để kéo cô
và Trần Thư Hoài đi dạo phố, còn cẩn thận dẫn theo một người giúp việc
để xách đồ. Sức chiến đấu của bà mạnh đến đáng nể, kéo Khương Nghi đi
hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. “Bộ đồ này con mặc đẹp đấy.” “Cái
váy kia mua để mặc đi tiệc tối cũng được, phối với dây chuyền ngọc trai,
chắc chắn sẽ rất xinh.” “Con trai, cái túi này mang về tặng mẹ vợ con
đi, bà ấy thích màu này mà.” Vì mối quan hệ giữa cô và Trần Thư Hoài lúc
này đang căng thẳng, Khương Nghi không muốn tiêu xài tiền của anh, nhưng
cũng không muốn phá hỏng hứng thú của mẹ Trần, chỉ đành mượn cớ màu sắc
hay kích cỡ không hợp để từ chối. Mỗi lần nghe thấy lý do đó, mẹ Trần
lại quay sang nhờ Trần Thư Hoài phụ trách cà thẻ để đưa ra ý kiến. Trần
Thư Hoài thừa hiểu, phụ nữ hỏi “có đẹp không” là câu không thể trả lời
qua loa là “đẹp”, lại càng không thể thẳng thừng nói “không”. Sau khi đi
qua hai cửa hàng, anh đã hoàn toàn cạn kiên nhẫn, khẽ thở dài sau lưng
Khương Nghi, nhỏ giọng cầu xin cô: “Mua hết đi mà.” Giọng anh đầy bất
lực, Khương Nghi không nhịn được bật cười, lần đầu tiên trong ngày quay
đầu nhìn thẳng vào anh. Sau ba tiếng mua sắm, những túi giấy được đóng
gói tinh xảo chất đống như một ngọn núi nhỏ, cuối cùng đành phải nhờ
trung tâm thương mại gửi thẳng về nhà cũ. Gần chạng vạng, ba người cộng
thêm người giúp việc ngồi xuống nghỉ tại một quán cà phê. Bên ngoài cửa
kính lớn là dòng người qua lại và xe cộ chen chúc. Đèn đường dần bật
sáng, bảng hiệu các cửa hàng cũng sáng lên rực rỡ, những ánh đèn neon
sặc sỡ chen chúc nhau, bị khung cửa sổ hình vuông gói gọn lại như một
bức tranh đậm chất điện tử. Mẹ Trần nói: “HongKong vẫn là quá nhỏ, thi
thoảng đến chơi thì thấy mới lạ, chứ cảnh quan trong thành phố sao bằng
Manhattan, còn phong cảnh tự nhiên thì lại thua xa mấy thành phố châu Âu
và Vancouver. Thư Hoài, con có thời gian thì dẫn Tiểu Nghi đi chơi nhiều
một chút.” Trần Thư Hoài nhìn sang Khương Nghi, đột nhiên nói: “Ngày mai
anh phải về New York xử lý chút việc, chờ làm xong rồi…” Khương Nghi hơi
sững lại. Anh sắp về New York rồi sao? Dạo gần đây anh cứ thường xuyên
xuất hiện trước mặt cô, nghe tin này đột ngột quá, cô lại thấy có chút
không quen. Cô nhanh chóng thu lại cảm xúc, làm bộ như không có gì, đưa
tay nâng tách cà phê lên che đi cảm xúc, nói: “Không sao, anh cứ lo việc
của mình đi.” Cũng tốt thôi. Dạo gần đây lẽ ra họ nên giữ khoảng cách
phù hợp, nhưng lại vì đủ mọi lý do mà gặp nhau liên tục, mà mỗi lần gặp
là mất kiểm soát, một khi mất kiểm soát là lại vượt quá giới hạn. Nhất
là những lúc ở cạnh gia đình, bầu không khí ấm áp ngắn ngủi ấy như một
loại thuốc mê khiến người ta tạm thời quên mất những mâu thuẫn gay gắt
mà hai người họ đã sớm ngầm thỏa thuận không nhắc lại. Giờ Trần Thư Hoài
phải về New York, đúng là hợp tình hợp lý. Mẹ Trần liếc nhìn cậu con
trai đang im lặng, rồi quay sang hỏi Khương Nghi: “Cuối năm tụ họp gia
đình sẽ tổ chức ở LA, lúc đó hai đứa có thể đi chơi vòng quanh Bắc Mỹ
một chuyến. Tiểu Nghi, lúc đó con có đến không?” Khương Nghi đối diện
với ánh mắt dịu dàng của mẹ Trần, từ trong đó nhìn ra được sự chờ mong
thiết tha. Mẹ Trần đối xử với cô rất tốt, hoàn toàn không vụ lợi, chân
thành và tử tế. Bà là một người mẹ chồng rất tuyệt, cũng là một người mẹ
rất tốt. Ba Trần ở nhà cũng là người cha hiền hậu, bao dung, dễ nói
chuyện, vì vậy mới có thể dạy ra bốn đứa con thông minh, chững chạc và
đàng hoàng như vậy. Nhưng dù cha mẹ có tốt thế nào, thì vẫn không thể
giải quyết được chuyện tình yêu. Nếu mẹ Trần biết họ đã ly hôn, chắc
chắn bà sẽ buồn lắm. Khương Nghi lặng lẽ nhìn bà, khóe mắt bất giác đỏ
lên, không biết phải nói gì. Mẹ Trần vẫn chăm chú nhìn cô, nắm lấy tay
cô nhẹ nhàng nói: “Dù Thư Hoài không có thời gian, nhưng nếu con rảnh
thì vẫn nên về thăm mẹ và ba con nhé? Bọn mẹ cũng già rồi, cái gì hay ho
trên đời cũng xem đủ cả, giờ chỉ mong con cháu ở bên, thường xuyên gặp
mặt là đủ.” Khương Nghi cũng cười với bà, gật đầu: “Dạ, con sẽ về thăm
ba mẹ khi có thời gian. Mình vẫn liên lạc qua WeChat nữa.” … Chiều hôm
sau, tại sân bay quốc tế HongKong, hai chuyến bay lần lượt cất cánh. Một
chuyến bay về phía Bắc, bốn tiếng sau sẽ đáp xuống Kinh thị. Chuyến còn
lại bay về phía Đông, sau hơn mười lăm tiếng bay sẽ đến thành phố New
York của nước Mỹ. Kinh thị và New York cách nhau mười lăm nghìn cây số,
vượt qua Thái Bình Dương rộng lớn mênh mông. Đó cũng là khoảng cách mà
suốt những năm qua, Khương Nghi và Trần Thư Hoài phần lớn thời gian đã
giữ gìn.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 31"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese