Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 35
Chương 35
Sau khi Khương Nghi gửi tin nhắn kia cho Trần Thư Hoài, mãi không thấy
anh trả lời. Phải đến tận một tiếng sau, anh mới giống như chưa từng
thấy tin nhắn trước, trực tiếp chuyển sang một chủ đề khác. Trần Thiếu
Hy lớn lên ở Anh, có thể nghe hiểu tiếng Trung đơn giản, nhưng không nói
cũng không viết được. Lần này ba mẹ Trần đưa cô bé về nước, là muốn tìm
một giáo viên dạy cô bé cách giao tiếp hàng ngày và nhận biết chữ Hán cơ
bản. Trần Thư Hoài nói vừa nãy anh đã hỏi mẹ Khương Nghi xem có giáo
viên phù hợp không. Bà Tống vốn là giáo viên tiếng Anh đã nghỉ hưu, rảnh
rỗi ở nhà, lại nghe nói là em gái của con rể nên đồng ý đích thân dạy.
Trần Thư Hoài: 【Trong thời gian Thiếu Hy học tiếng Trung ở Kinh thị, có
tiện để nó ở cùng em không?】 Khương Nghi đối với mấy cô gái ngoan ngoãn
lanh lợi như Trần Thiếu Hy hay An Kỳ đều không có sức đề kháng, nhưng cô
nhìn trái nhìn phải vẫn thấy chuyện này có hơi quá trùng hợp. Tuy vậy cô
cũng không nghĩ nhiều, cũng thấy nên tìm việc cho bà Tống làm: 【Được
thôi, khi nào vậy?】 Trần Thư Hoài: 【Ngày mai.】 Khương Nghi: ? … “Mẹ
ơi, anh trai chuyển cho con một triệu tệ, con tiêu không hết.” Trần
Thiếu Hy nằm dài trên ghế sô pha chơi điện thoại, đột nhiên nhận được
thông báo chuyển khoản, liền dùng tiếng Anh nói với mẹ và chị đang ngồi
đối diện. Bảo mẫu đang ở phòng thay đồ giúp cô nàng thu dọn quần áo, Sầm
Mẫn Trinh và Trần Thư Du đang ngồi đối diện uống trà. Sầm Mẫn Trinh cũng
dùng tiếng Anh đáp lại: “Nó là muốn con đi ăn cơm với chị dâu và ba mẹ
chị ấy nhiều một chút, nói lời dễ nghe nhiều một chút, đi dạo phố với
chị dâu nhiều một chút.” Trần Thiếu Hy ngẫm nghĩ một lúc về mấy lời nhắn
của anh trai, lại nói: “Anh còn bảo con nhắc chị dâu mỗi ngày nhớ về nhà
đúng giờ, chú ý an toàn. Sao anh lại làm thế? Chị dâu có phải em bé
đâu.” Sầm Mẫn Trinh quay đầu nhìn Trần Thư Du, hai người đối mắt nhau.
Trần Thư Du là người duy nhất ngoài ba mẹ biết chuyện anh cả ly hôn, vừa
nhìn mẹ là hiểu ngay ý, bật cười. “Phải nói là anh trai tự chuốc khổ vào
người.” Nhắc đến chuyện con trai lớn ly hôn, Sầm Mẫn Trinh có một bụng
lời muốn nói. Lần trước mặt đối mặt với Trần Thư Hoài, sợ tạo áp lực quá
lớn, những gì muốn nói bà đều phải kiềm chế. Bây giờ ngồi với hai cô con
gái, cuối cùng không nhịn được nữa. “Anh con từ nhỏ đã như thế, mẹ nhìn
mà phát sốt. Năm nó mười bốn tuổi, con gái của bác Tống lái xe thể thao
nhà mình lén đến đợi nó dưới nhà ở căn hộ bên Manhattan để rủ nó đi
party, con còn nhớ chuyện đó không?” Trần Thư Du nghĩ ngợi một lát: “Có
chút ấn tượng, hình như hôm đó anh không đi.” Lúc đó cô ấy mới mười hai
tuổi, trí nhớ mơ hồ, chỉ nhớ Trần Thư Hoài khi đó đã rất cao, không
thích nói chuyện, nhưng luôn có con gái theo đuổi. Là em gái của Trần
Thư Hoài, năm đó Trần Thư Du chịu không ít khổ, không chỉ bị các cô gái
tấn công dồn dập trên mạng xã hội, còn phải giúp chuyển thư tình, tặng
quà, như cung nữ hèn mọn bên cạnh thái tử, rót nước bưng trà còn bị anh
trai mắng phiền. Sầm Mẫn Trinh nghe cô ấy nói vậy, lập tức đập đùi một
cái, vừa tức vừa buồn cười. “Đúng rồi! Anh con lạnh lùng cực kỳ, nó
xuống nhà nói với người ta là không đi, rồi quay đầu đi thẳng, cũng
không mời người ta lên nhà ngồi. Cô bé đó cũng bướng, chờ dưới nhà một
tiếng đồng hồ, mẹ với ba con về nhà nhìn thấy con bé còn đứng ở cửa, lúc
đó mới biết chuyện.” Trần Thư Du cười phá lên. Sầm Mẫn Trinh thở dài một
hơi, “Nên mới nói nó hồi bé đã lạnh nhạt với người ta, lớn lên lại không
biết dỗ vợ, mới thành ra thế này. Nó đúng là giống y hệt ba tụi con, hồi
ba con mới cưới mẹ cũng như thế.” Trần Thư Du cười cười, “Vậy thì tính
khí chị dâu tốt hơn mẹ rồi.” Cô ấy đã lớn, có thể cùng mẹ nói mấy chuyện
riêng tư, em gái còn nhỏ, nhiều chuyện mẹ chỉ nói với mình cô ấy. Khi
Sầm Mẫn Trinh mang thai Trần Thư Hoài thì từng có dấu hiệu động thai. Vì
là đứa đầu nên bà tìm mọi cách giữ, tiêm thuốc giữ thai đến mức mông
cứng ngắc mới khó khăn sinh được Trần Thư Hoài khi đủ tháng. Mà lúc đó
Trần Chiêu Trung bận rộn sự nghiệp, suốt thai kỳ gần như không về nhà.
Sầm Mẫn Trinh vốn là tiểu thư con nhà giàu, chưa từng cúi đầu, thế là bà
điên cuồng quẹt thẻ mua nữ trang, mua tranh, mua nhà, xài tiền của Trần
Chiêu Trung như nước, ép ông phải nói chuyện với mình, nhưng không ngờ
ông vẫn y như cũ, thậm chí hiếm khi gửi lời nhắn. Vì thế sau khi sinh
Trần Thư Hoài, có một hôm Sầm Mẫn Trinh cầm giấy ly hôn xông thẳng vào
văn phòng Trần Chiêu Trung, quăng thẳng tập đơn lên mặt ông, còn mắng té
tát ngay trước mặt đám cấp dưới. Lần đó làm ầm đòi ly hôn, là lần đầu
tiên trong đời Trần Chiêu Trung quỳ gối trước người khác, ngoại trừ
trước mặt trưởng bối. Những năm 70, ông giúp gia tộc khai phá thị trường
HongKong, khi ấy tình hình rối ren, để giúp tập đoàn đứng vững, ông là
một tay máu mặt ngoài xã hội. Nhưng khi Sầm Mẫn Trinh ôm đứa bé chưa
biết đi định bỏ đi, thì ông chủ Trần danh tiếng vang dội bên ngoài kia
lập tức ôm vợ khóc lóc xin lỗi. “Anh sợ làm ăn không tốt, không kiếm ra
tiền, không nuôi nổi em với con. Đàn ông không nên để vợ thấy điểm yếu,
anh không muốn nói cho em biết, sợ em không nỡ xài tiền, em là công chúa
nhà mẹ đẻ, anh không thể để em chịu thiệt.” Sầm Mẫn Trinh biết mình tiêu
xài như nước, cuối cùng cũng chấp nhận lý do của ông. Từ đó về sau, ba
đứa con sau khi sinh ra, dù bà có cho phép ông đi đánh golf, ông cũng
không dám bước ra khỏi nhà. Trần Thư Du uống một ngụm trà, lại nói: “Nói
đi cũng phải nói lại, đàn ông mà dẻo miệng, không phải kiểu như Thiếu Du
sao? Bạn gái thay như thay áo, còn thua cả anh con.” Sầm Mẫn Trinh cực
kỳ tán đồng: “Cũng có lý. Em trai con vậy cũng không được. Mẹ dạy nó bao
nhiêu lần rồi, con đoán xem nó nói gì? Nó bảo ‘Mẹ ơi, là mấy cô đó tự
tìm đến con, nếu con từ chối thì họ sẽ buồn đó.’” Hai mẹ con đồng thời
trợn trắng mắt. Trần Thiếu Hy: “Hai người đang nói gì thế? Nói tiếng Anh
đi được không? Em vẫn còn ở đây mà!” Sầm Mẫn Trinh nhìn đồng hồ rồi dịu
dàng xoa mặt cô nàng: “Mẹ đang nói anh con giống ba con đó. Con sắp phải
ra sân bay rồi, đi thôi, học tiếng Trung cho giỏi, lần sau chúng ta có
thể nói chuyện cùng nhau.” Trần Thiếu Hy nhíu mày: “Anh con đâu có giống
ba, anh ấy còn giống ba hơn cả ba luôn ấy.” Sầm Mẫn Trinh và Trần Thư Du
cười rộ lên. Năm giờ chiều, Khương Nghi đến sân bay đón Trần Thiếu Hy,
một tay ôm cô bé như con gấu túi đang bám dính lấy mình, một tay gọi
điện báo bình an cho bố mẹ chồng và Trần Thư Hoài. Cô gửi tin nhắn thoại
cho Trần Thư Hoài: “Đón được Hy Hy rồi, an toàn lắm, giờ đang về nhà.”
Trần Thiếu Hy lập tức ghé sát vào điện thoại của cô bổ sung thêm: “Anh
ơi, em đang ôm vợ anh đó~” Khương Nghi run tay một cái, lỡ tay gửi đi
mất đoạn tin đó. Cô sợ Trần Thiếu Hy hiểu nhầm, dứt khoát không rút lại,
lặng lẽ cất điện thoại vào túi. Trần Thiếu Hy vừa tròn mười bốn tuổi, đi
cùng còn có bảo mẫu người Philippines mang quốc tịch Hồng Kông – Casey,
Trần gia còn đặc biệt điều tài xế thuộc công ty an ninh dưới tập đoàn
đến đưa đón. Lần gần nhất Trần Thiếu Hy tới Kinh thị đã là bốn năm
trước, vừa ra khỏi sân bay đã nhìn đông nhìn tây, cảm thán: “Wow, kẹt xe
hùng vĩ thật!” Từ sân bay về nhà mất gần hai tiếng, lúc vào cửa, dì Lý
đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm, món Trung lẫn Tây, có cả vịt quay và bò bít
tết. Trên bàn đảo bày trái cây tươi, buổi chiều dì còn đặc biệt theo
danh sách Casey cung cấp đi Sam’s Club mua một đống đồ ăn vặt. Khương
Nghi dẫn Trần Thiếu Hy lên lầu hai bỏ hành lý vào phòng khách đã dọn dẹp
sẵn. Dì Lý vốn mỗi tuần chỉ ở lại nhà ba hôm, lần này có khách đến, thêm
cả bảo mẫu mới, nên bà cũng dọn về ở hẳn, rồi dẫn Casey đến sắp xếp
phòng bảo mẫu ở tầng một. Dọn dẹp đơn giản xong, Trần Thiếu Hy ôm Đáng
Yêu ngồi xuống bàn ăn, “Em có thể ôm nó ngồi ăn không?” Khương Nghi ngồi
xuống cạnh cô bé, véo má: “Đương nhiên là được rồi.” Nhà họ Trần có
nhiều quy tắc bàn ăn, Trần Thiếu Hy giống Trần Thiếu Du đều là kiểu
người sợ quy củ. Nếu nói ngoài mẹ ra, người khiến cô bé thoải mái nhất
chắc chắn là Khương Nghi. Trần Thiếu Hy vừa ăn cơm vừa gửi tin thoại
khoe khắp lượt, gửi cho ba mẹ, anh trai, chị gái rồi cả nhóm họ hàng
trong gia đình, khoe mình được ăn tối riêng với Khương Nghi, thu hoạch
được cả đống icon ngón tay cái và emoji ch** n**c miếng từ hội người lớn
tuổi, rồi mới hí hửng cất điện thoại đi. Khương Nghi thấy cô bé thích
nghi rất nhanh thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong mắt cô, Trần Thiếu
Hy cũng giống Trần Thư Hoài, đều là kiểu mèo giống quý hiếm được nuôi
trong nhà, mới đến lần đầu, cô thật sự sợ Trần Thiếu Hy ăn không ngon
ngủ không yên, lo lắng chẳng khác gì đang chăm trẻ con. Thấy cả buổi tối
cô bé luôn cười tít mắt, cuối cùng cũng yên tâm lại. Sau bữa tối hai
người vốn định đi dạo, nhưng Khương Nghi đột ngột nhận được tin nhắn của
An Kỳ, cần duyệt gấp một bản hợp đồng nghiệp vụ, vì thế đổi kế hoạch: để
hai bảo mẫu ở nhà xem TV và chơi với mèo cùng Trần Thiếu Hy, còn cô thì
vội vã lên lầu tăng ca. Trần Thiếu Hy lúc mười tuổi từng cùng ba mẹ đến
Bắc Kinh du lịch, lúc đó tiện thể ghé thăm nhà tân hôn của anh trai, nên
vẫn còn chút ấn tượng về nơi này. Cô bé thấy Đáng Yêu và Mập Ú bắt đầu
kêu “meo meo” quanh chân mình, đoán có lẽ tụi nó muốn ăn vặt, thế là mỗi
tay ôm một con đưa lên tầng hai. Tầng hai là một hành lang dài, đi hết
hành lang rẽ trái là phòng ngủ chính, đối diện phòng ngủ chính là phòng
khách nơi Trần Thiếu Hy ở tạm lần này. Ngoài ra, những cánh cửa khác đều
đóng kín, cô bé hơi nhớ không rõ phòng mèo là bên trái hay bên phải, bèn
dựa vào trí nhớ đẩy cửa bên trái ra. Ngoài dự đoán, bên trong chẳng có
gì cả, chiếc giường rộng phủ một lớp vải chống bụi, mặt bàn, tủ cũng
hoàn toàn trống trơn. Cô bé còn nhớ rõ bốn năm trước khi đến đây, căn
phòng này không hề như thế. Lúc ấy chị dâu từng vô tình nhắc đến, vì cô
dễ bị mất ngủ nên khi anh trai tăng ca về trễ sẽ ngủ ở căn phòng này, đồ
đạc trong phòng đều là đồ của anh. Mà căn phòng này thông thẳng sang thư
phòng, đầu bên kia thư phòng chính là phòng ngủ chính. Trần Thiếu Hy lén
liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ chính, hình như chị dâu không có ý định
ra ngoài. Cô bé biết việc tự tiện xem phòng người khác là không lịch sự,
nhưng… nhưng cô bé cũng được xem như là một phần của ngôi nhà này! Hơn
nữa lúc này trong lòng cô bé cứ có cảm giác kỳ lạ khiến cô bé bất an,
cảm giác đó như có một sợi dây vô hình kéo cô bé bước vào căn phòng kia.
Tủ quần áo không có lấy một bộ đồ. Phòng tắm chẳng có vật dụng cá nhân
nào. Bàn làm việc ngay cả một tờ giấy cũng không có. Trần Thiếu Hy lặng
lẽ rút khỏi căn phòng ấy, gương mặt nhỏ nhắn căng cứng, bước nhanh ngang
qua Mập Ú và Đáng Yêu đang ngồi chồm hổm ở đầu cầu thang quan sát, lượn
một vòng quanh biệt thự. Sau đó cô bé phát hiện ra một sự thật chấn
động, căn nhà này hoàn toàn không có chút dấu vết nào của anh trai! Trần
Thiếu Hy ngây ra mất một lúc, ngồi phịch xuống ghế sô pha, mất nguyên
năm phút để tiêu hóa chuyện này. Thực ra cô bé không hoàn toàn không
hiểu tiếng phổ thông. Do cả bố và mẹ đều lớn lên ở Bắc Mỹ nên ở nhà họ
chủ yếu dùng tiếng Anh, nhưng vì vòng giao tiếp đa phần là người Hoa,
nên thỉnh thoảng cũng sẽ nhắc đến vài từ tiếng Trung. Dần dà cô bé có
thể nghe hiểu một số từ rời rạc, tuy không thể hiểu toàn bộ câu. Ví dụ
như sáng nay trước khi ra sân bay, trong lúc mẹ và chị đang nói chuyện,
có nhắc tới mấy từ như “Thư Hoài”, “vợ”, “bạn gái”, những từ này cô bé
đều hiểu. Cô bé còn biết rõ “vợ” và “bạn gái” trong lời họ nói… chắc
chắn không phải cùng một người. Trần Thiếu Hy lập tức liên tưởng đến
hàng loạt điều không hay, càng nghĩ càng thấy hợp lý, cô bé cầm điện
thoại về lại phòng mình, do dự một lúc lâu, cuối cùng gọi video cho Trần
Thư Hoài. Bên kia nhanh chóng kết nối. Lúc này ở New York là tám giờ
rưỡi sáng, ánh sáng trong màn hình sáng trưng, nhưng chẳng thấy mặt anh
cả đâu, chỉ thấy trần nhà, thi thoảng vang lên tiếng lạch cạch của chuột
và bàn phím. Cô bé không nói gì, hai giây sau, giọng nói lười nhác có
phần qua loa cho có của Trần Thư Hoài vang lên từ bên kia: “Có chuyện
gì?” Trần Thiếu Hy trừng trừng nhìn trần nhà trên màn hình điện thoại
một lúc lâu, rồi cất giọng hỏi thẳng một câu đâm thẳng linh hồn: “Có
phải anh đang hẹn hò với người khác nên chị dâu mới chia tay anh không?”
Giọng điệu của cô bé ấm ức như đứa trẻ vừa phát hiện bố mẹ ly thân,
trong giọng nói là sự hoài nghi xen lẫn phẫn nộ chỉ trích, như thể Trần
Thư Hoài đã làm ra chuyện phản bội không thể tha thứ. Màn hình điện
thoại chao đảo một lúc, anh trai cuối cùng cũng chịu nhìn vào màn hình.
Hai anh em trừng mắt nhìn nhau vài giây, cùng một gương mặt vô cảm, cùng
một kiểu ánh mắt soi xét. Trần Thư Hoài nhịn không nổi: “Em đang nói
nhảm gì đấy hả?”