Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 38
Chương 38
Trần Thiếu Hy mấy ngày nay có chút bất an. Tuy sống chung với bà Tống
rất vui, nhưng cô bé nhận ra Khương Nghi đã mấy đêm liền không về nhà
ngủ. Cô bé hỏi bà Tống tại sao chị dâu không về nghỉ ngơi, nhưng bà Tống
vì không muốn cô bé lo lắng quá mức nên chỉ nói rằng Khương Nghi có việc
bận. Trần Thiếu Hy cũng không dám thật sự làm phiền Khương Nghi, chỉ có
thể ở nhà đợi, rồi cuối cùng lại thấy chị dâu được một người đàn ông xa
lạ đưa về. Người đó nói là đồng nghiệp của Khương Nghi, chị dâu còn bảo
cô gọi người ta là anh. Trần Thiếu Hy muốn khóc luôn rồi, người này xứng
làm anh cô bé chắc? Bảo mẫu và bà Tống đều nghe thấy động tĩnh, vội vàng
chạy ra. Bà Tống thấy Khương Nghi đã sốt đến mơ màng, xót đến muốn khóc.
Chử Kỳ vừa định mở cửa xe xuống bế cô vào nhà, thì Khương Nghi đã tự
tháo dây an toàn, bước xuống xe, nửa người dựa vào Trần Thiếu Hy, khàn
giọng: “Hôm nay cảm ơn anh nhiều, vào ngồi chơi một lát nhé.” Chử Kỳ
khoát tay: “Không quấy rầy hai người nữa, cô nghỉ ngơi đi, khỏe lại rồi
hẵng nói.” Khương Nghi gắng gượng chút tỉnh táo cuối cùng, trở về phòng
uống một viên thuốc hạ sốt, tẩy trang, tắm qua, ăn vài thìa cháo rồi đi
ngủ. Nhưng bệnh đến như núi đổ, cả đêm cô đau nhức toàn thân, nửa mê nửa
tỉnh. Một giờ sáng tỉnh dậy, phát hiện bà Tống vẫn chưa ngủ, đang dùng
khăn mát chườm trán cho cô. “Mẹ, mẹ đi ngủ đi, sáng mai con sẽ ổn thôi.”
“Con cứ ngủ đi, đừng lo cho mẹ, mẹ không ngủ được.” Khương Nghi sợ bà
thật sự thức cả đêm, vội ngồi dậy đẩy bà ra cửa: “Nghe con, mẹ đi nghỉ
đi. Mẹ cứ ngồi canh con ở đây, con càng khó ngủ hơn.” Bà Tống không lay
chuyển được cô, đành trở về phòng. Lúc đi ngang phòng Trần Thiếu Hy, bà
nghe thấy bên trong mơ hồ vang lên tiếng gọi điện thoại, liền gõ nhẹ
cửa, hạ giọng nói: “Hy Hy, đến giờ đi ngủ rồi.” Trần Thiếu Hy mở hé cửa,
thấy là bà Tống thì rụt rè hỏi: “Chị dâu con đỡ chưa ạ?” “Vẫn còn sốt
nhưng đã ngủ rồi.” Bà Tống hạ thấp giọng, sợ đánh thức Khương Nghi: “Con
cũng ngủ sớm đi, đừng lo nữa.” Trần Thiếu Hy vừa gật đầu vừa khép cửa
lại, màn hình điện thoại trong tay vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi. Cô
bé áp máy lên tai, lần đầu tiên nói tiếng Trung với người ở đầu dây bên
kia: “Chị dâu bệnh rất rất nặng, có người đàn ông mới lái xe đưa chị về,
đều tại anh hết!” Trần Thư Hoài: “…… Em học tiếng Trung thành ra thế này
à?” … Khương Nghi tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng, uống chút cháo. Nhiệt độ cơ
thể đã hạ khá nhiều, vẫn còn hơi sốt nhẹ, sau khi nằm xuống ngủ tiếp thì
giấc ngủ cũng yên ổn hơn. Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, người toát mồ
hôi ướt sũng. Trong lúc đó, cô mơ hồ cảm nhận có người chạm vào trán
mình, mấy lần đầu là bàn tay mềm mại, mịn màng, cô biết đó là của bà
Tống. Về sau hình như đổi người, lòng bàn tay lành lạnh, chạm nhẹ lên
trán cô rồi dùng nhiệt kế đo nhiệt độ. Cảm giác ốm yếu dần rút đi, cơ
thể cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn, cổ và lưng ướt đẫm mồ hôi, Khương Nghi
cảm thấy hơi nóng, đang từ giấc ngủ sâu dần tỉnh lại. Lúc bàn tay mang
chút hơi lạnh ấy lại chạm lên trán cô, cô theo phản xạ dụi nhẹ vào, rồi
bàn tay đó từ trán lướt xuống chạm lên má cô. Khương Nghi từ từ mở mắt.
Rèm cửa trong phòng được kéo kín mít, chặn hết ánh sáng bên ngoài, trong
phòng tối om, chỉ có chiếc đèn nhỏ đầu giường phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Tỉnh rồi à?” Giọng nam trong trẻo vang lên bên tai. Một nửa gương mặt
cô vùi trong gối, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt. Trần Thư Hoài
mặc đồ ở nhà đơn giản, ngồi trên ghế cạnh giường. Do ánh sáng lờ mờ, nét
mặt anh cũng trở nên mơ hồ, khiến Khương Nghi thoáng nghi ngờ mình đang
nằm mơ. Cô tự đưa tay lên sờ trán, rồi nghe anh nói: “Hết sốt rồi, còn
thấy khó chịu không?” Cô rốt cuộc cũng phản ứng lại, ngồi dậy từ trên
giường, không thể tin nổi: “Sao anh lại về rồi?” “Hy Hy nói em bị bệnh,
ba cũng bị bệnh.” “…… Rồi anh liền quay về luôn?” “Vừa đến.” Anh không
phủ nhận. Từ New York về Kinh Thị mất mười lăm tiếng, từ sân bay về đến
nhà cũng mất ít nhất hai tiếng. Bây giờ đã là chiều thứ Hai, Trần Thư
Hoài xuất hiện lúc này, chắc chắn là lập tức bắt chuyến bay quay về, vừa
tới không lâu. Khương Nghi thật không ngờ Trần Thư Hoài lại vì chuyện
nhà cô mà vội vàng quay về như vậy. Anh không giải thích gì nhiều, nhưng
cô thì rõ ràng. Đầu óc cô một lúc rối như tơ vò, lời lên đến miệng mãi
không nói ra nổi, do dự rất lâu mới khẽ nói: “Cảm ơn anh.” “Đừng cảm ơn
anh, đó là điều anh nên làm.” Trần Thư Hoài nhìn cô: “Chuyện ba phải
phẫu thuật sao không nói với anh?” Khương Nghi ngẩng đầu nhìn anh, do dự
rất lâu mới nói: “Không cần thiết phải làm phiền anh.” “Giữa chúng ta
sao lại gọi là phiền.” Hai người lặng im một lát, bên ngoài có tiếng gõ
cửa, Trần Thiếu Hy rón rén đẩy cửa ló đầu vào, thấy Khương Nghi đã tỉnh,
anh trai đang ngồi bên giường nói gì đó với chị dâu, lập tức nhận ra
mình xuất hiện không đúng lúc. “Em… em chỉ đến nói một câu, cơm nấu xong
rồi.” Nói xong, cô bé vội vàng đóng cửa lại, bên ngoài vang lên tiếng
bước chân rầm rập chạy xuống lầu. Khương Nghi vén chăn xuống giường,
Trần Thư Hoài định đưa tay đỡ cô nhưng cô khách sáo đẩy tay anh ra: “Em
không yếu ớt đến thế, không sao đâu.” Trên người cô chỉ mặc một chiếc
váy ngủ hai dây, vào tủ chọn lấy bộ đồ ở nhà thay vào. Vừa mở cửa phòng
thay đồ ra đã thấy Trần Thư Hoài đứng ở cửa với ly nước ấm trên tay. Cô
nhận lấy ly nước, ngẩng đầu nhìn anh: “Không làm trễ việc của anh chứ?”
“Ban giám đốc tổng công ty bên New York vừa bầu lại xong, lần này anh
vào hội đồng rồi, không cần phải ở lại New York lâu nữa, sau này sẽ sống
trong nước.” Khương Nghi sững người, tay cầm ly nước hơi siết lại, vội
cúi đầu như thể không nghe ra được ẩn ý trong lời Trần Thư Hoài. Cô
nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, ngẩng mặt cười với anh: “Không làm
lỡ là tốt rồi, ba em biết anh đến thăm, chắc chắn sẽ rất vui.” Trần Thư
Hoài biết cô nhạy cảm với đề tài này nên cũng không nói tiếp, cùng cô
xuống ăn tối. Ngày mai ông Khương phải phẫu thuật, bà Tống đến bệnh viện
trước để chăm sóc nên không có ở nhà. Kathy bưng từng món lên bàn, còn
đặc biệt nấu canh gà cho Khương Nghi bồi bổ cơ thể, giọng phổ thông pha
nặng khẩu âm HongKong dặn cô uống chút canh cho ấm bụng trước. Trần
Thiếu Hy cũng ngồi bên bàn ăn, giờ cô bé đã biết anh trai chị dâu đang
gặp trục trặc tình cảm, thu liễm cái tật hay nói, cắm cúi ăn cơm ngoan
ngoãn như gà con. “Dì Lý đi cùng mẹ rồi, em đừng lo. Mấy chuyện thanh
toán các kiểu, anh để Tinh Vũ đi giúp rồi.” Trần Thư Hoài kéo ghế ngồi
cạnh Khương Nghi. Khương Nghi cầm muỗng, từ tốn thổi nguội bát canh:
“Người tốt nghiệp trường danh giá như Tinh Vũ, bình thường anh sai cậu
ấy chạy vặt thì thôi, sao có thể bắt cậu ấy giúp lo việc nhà ba mẹ em
được? Hai người mới về nước, để cậu ấy nghỉ ngơi cho tử tế, chút nữa em
tự qua là được.” “Không sao, cậu ta về trước rồi, mấy hôm nay đang nghỉ
phép. Tối nay anh ở lại với em, sáng mai đưa em đến bệnh viện xong, mấy
chuyện lặt vặt sau đó anh lo.” Khương Nghi vừa đưa muỗng canh vào miệng,
còn chưa kịp rút muỗng ra, bất giác ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy kinh
ngạc: Ý anh là… anh đích thân làm mấy chuyện này thật à? Trần Thư Hoài
đọc được ý trong mắt cô, vẻ mặt bình thản: “Anh sao có thể làm thiếu gia
ở chỗ em được?” Nghe vậy, Khương Nghi chỉ cười nhạt, cúi đầu dùng muỗng
khuấy nhẹ mặt nước canh trong vắt thoang thoảng mùi thơm: “Nói linh tinh
gì thế?” Trần Thư Hoài cũng không nói thêm nữa, lặng lẽ ăn cơm xong,
Khương Nghi bảo Kathy dọn lại căn phòng trước đây Trần Thư Hoài từng
không ở, cho anh ở tạm mấy ngày. Dù sao Trần Thiếu Hy cũng đang ở đây,
cô không thể để Trần Thư Hoài ra ngoài ở được, huống chi anh đặc biệt về
nước thăm ba cô, cô vẫn ghi nhận tấm lòng đó. Trần Thư Hoài dọn đồ vào
phòng xong, đi đến gõ cửa gian phòng nối liền với phòng ngủ chính: “Em
vừa hết sốt, có thể tái lại. Đừng khóa cửa.” Khương Nghi dựa sau cánh
cửa, “Thôi đi, em sợ anh có mưu đồ bất chính. Mỗi lần ở chung với anh là
chẳng có chuyện gì tốt.” Giọng Trần Thư Hoài rất điềm tĩnh: “Anh tưởng
mấy lần đó đâu phải anh đơn phương.” Chỉ nghe thấy bên kia đáp lại với
giọng “biết ngay mà”: “Thấy chưa, anh chẳng có suy nghĩ gì đàng hoàng.”
Sau đó không có tiếng gì nữa. Anh thật sự không có ý đó, nhưng Khương
Nghi cảnh giác cực cao, cứ như anh thật sự là kẻ có mưu đồ gì vậy. Trần
Thư Hoài bất lực thở dài, đành nhắn tin WeChat cho Khương Nghi, dặn cô
có việc gì cứ gọi anh. Khương Nghi hồi phục cũng khá, trước khi ngủ gọi
điện cho bà Tống xác nhận mọi thứ đều ổn, ca mổ của ông Khương vẫn tiến
hành đúng lịch, sau đó mới uống thuốc, nhanh chóng thấy buồn ngủ. Không
biết tại sao nhưng giấc ngủ đêm đó của cô sâu lạ thường, không mộng mị,
cũng không bị tỉnh giữa chừng. Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, như thể
sau chuỗi ngày mệt mỏi kéo dài, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi trọn vẹn
một lần. Để tránh giờ cao điểm, tài xế đã đợi sẵn ở cổng biệt thự từ sáu
giờ sáng. Trần Thư Hoài đưa Khương Nghi ra cửa, Trần Thiếu Hy ở nhà cùng
bảo mẫu, nghiêm túc cam đoan sẽ chăm sóc tốt hai con mèo nhỏ. Xe chạy
thẳng lên cao tốc, hướng về phía bệnh viện. Càng đến gần bệnh viện,
Khương Nghi càng bồn chồn, ánh mắt dán chặt vào khung cảnh ngoài cửa sổ,
cảm giác lo âu trong lòng mãi không tan. Người đàn ông bên cạnh bỗng nắm
lấy tay cô: “Đừng lo, kết quả còn chưa có, chưa chắc đã là tin xấu. Anh
sẽ sắp xếp đội ngũ y tế tốt nhất tham gia điều trị sau này. Nếu kết quả
không khả quan thì dùng tài nguyên tốt nhất chữa cho ba, nếu kết quả
tốt, cũng sẽ lập kế hoạch dưỡng bệnh chu đáo.” Trần Thư Hoài siết tay cô
trong lòng bàn tay mình. Khương Nghi quay đầu nhìn anh. Anh vốn là người
luôn tính toán chu toàn, chỉ cần anh để tâm thì mọi việc đều được sắp
xếp ổn thỏa đến từng chi tiết. Khương Nghi biết tuy cô cũng có thể dựa
vào mối quan hệ cá nhân để tìm bác sĩ giỏi, nhưng không thể nào có mạng
lưới mạnh bằng Trần Thư Hoài. Cô không thể lấy sức khỏe của ba ra để
giận dỗi, cũng không thể vô cảm với sự quan tâm thiện ý rõ ràng như thế
từ anh. Nhưng khi một người đã quen với việc tự mình lo liệu tất cả mọi
thứ xung quanh, bỗng có một ngày được người khác quan tâm chu toàn, mà
người đó lại là người chồng cũ cô đã không còn trông mong gì nữa, cảm
giác đó bắt đầu trở nên phức tạp. Trong lòng Khương Nghi dâng lên một
chút tủi thân khó nói thành lời, tiếp theo là chút oán giận được thể
hiện một cách tham lam, nhưng loại oán giận ấy trong mối quan hệ hiện
tại của họ đã không còn thích hợp nữa, mà vào lúc này cũng chẳng đúng
lúc chút nào. Cô cúi đầu cố che đi biểu cảm của mình, nhưng Trần Thư
Hoài nhìn thấy rất rõ. Anh siết tay cô chặt hơn một chút: “Đừng sợ.” Câu
nói ấy như một mũi kim đâm mạnh vào lòng cô, nơi vừa bị chọc thủng đó
lập tức trào ra một luồng cảm xúc mãnh liệt đã bị chôn giấu từ lâu,
trong khoảnh khắc trào lên não. Sống mũi Khương Nghi chua xót, nước mắt
không kìm được mà dâng đầy vành mắt.