Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 40

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 40
Prev
Next
Novel Info

Chương 40

Câu nói ấy vừa buông ra, không khí xung quanh như lập tức ngưng đọng.
Giọng Khương Nghi rất nhanh đã bình tĩnh trở lại: “Gần đây anh bị k*ch
th*ch gì à?” Trần Thư Hoài cũng điềm đạm đáp: “Không có.” Hai người lại
im lặng mấy giây, rất ăn ý mà không nhắc lại cuộc đối thoại vừa rồi,
tiếp tục đi về phía khu nội trú. Trần Thư Hoài biết khi anh nói câu đó
xong, Khương Nghi không phản ứng gì đã là phản ứng tốt nhất rồi. Ít nhất
cô không còn giống như trước kia, hễ đụng đến chủ đề này là như con mèo
bị giẫm trúng đuôi, toàn thân xù lông. Vừa tới dưới lầu, điện thoại của
Khương Nghi bỗng reo lên, cô lấy ra nhìn, là số của Chử Kỳ. Trần Thư
Hoài đứng cạnh cũng nhìn thấy, anh không cố ý, chỉ là vì dáng người cao,
liếc qua một cái đã thấy được cái tên nổi bật mà chói mắt ấy. Anh nói:
“Ba đang bệnh rồi, mấy chuyện công việc đừng lo nữa.” Chưa đợi anh nói
hết câu, Khương Nghi đã trực tiếp nhận điện thoại, còn dùng giọng điệu
dịu dàng nói chuyện với người ở đầu dây bên kia. Mặt trời khá gắt, trước
cửa khu nội trú không có cây che, ánh nắng trực tiếp rọi lên mặt Trần
Thư Hoài, nóng rát xen chút đau đớn. Anh nhíu mày, cụp mắt nhìn cô, hàng
mi dài in bóng mờ nơi mí mắt. Khương Nghi mỉm cười trò chuyện mấy câu
qua điện thoại, Trần Thư Hoài lại chẳng nghe rõ cô đang nói gì, mọi suy
nghĩ đều tan vào giọng điệu mềm mại ấy. “Chử Kỳ mang đồ bổ cho ba em,
đang đợi ngoài cổng bệnh viện, em ra đón anh ấy.” Khương Nghi cất điện
thoại, nói với Trần Thư Hoài: “Anh lên trước đi, chỗ này nắng lắm.” Trần
Thư Hoài không động đậy, giọng nhàn nhạt có phần châm chọc: “Sếp công ty
em rảnh vậy à, người nhà nhân viên bị bệnh cũng đích thân đến thăm?”
Khương Nghi không nhịn được bật cười: “Đúng thế, dù sao hợp đồng đầu tư
anh cũng ký rồi, tiền mua nước cho sếp thì anh cũng phải trả thôi.” Họ
mua sáu chai nước, ý Khương Nghi là bảo Trần Thư Hoài mang nước lên
phòng trước cho đỡ mỏi, nhưng anh kiên quyết đi cùng cô, cô cũng không
buồn cãi nữa. Chử Kỳ vừa đỗ xe xong, xách túi quà ra liền nhìn thấy
Khương Nghi và Trần Thư Hoài. Anh ấy hơi sững người, sau đó lập tức điều
chỉnh biểu cảm, lịch sự chào hỏi Trần Thư Hoài, rồi quay sang hỏi Khương
Nghi: “Cô đỡ hơn chưa?” “Đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh hôm đó đã đưa tôi về.”
Khương Nghi mỉm cười: “Không ngờ hôm nay anh còn đích thân đến, ngại
quá.” Trần Thư Hoài đứng bên không nói gì, ngược lại còn chủ động đón
lấy túi quà từ tay Chử Kỳ: “Chử tổng có lòng rồi.” “Không sao, việc nên
làm thôi.” Anh và Chử Kỳ nhìn nhau, sau đó dời mắt đi, nhàn nhạt nói với
Khương Nghi: “Đi thôi, đừng để ba đợi lâu.” Chử Kỳ để ý đến cách anh gọi
ba Khương Nghi, vô thức nhìn cô, lại thấy cô chẳng có phản ứng gì đặc
biệt, ngược lại còn nhận lấy túi nước từ tay Trần Thư Hoài. Khương Nghi
chỉ thấy nắng chói chang, không nhận ra được sự giằng co vi tế giữa hai
người đàn ông, một tay xách nước, một tay che nắng, đi trước dẫn đường.
Vừa đến cửa phòng bệnh, dì Lý đúng lúc mở cửa, bà ấy vừa ngẩng đầu liền
thấy Khương Nghi và Trần Thư Hoài, gọi một tiếng: “Ông chủ, bà chủ.” Rồi
lại chú ý thấy phía sau họ còn một người đàn ông cao ráo: “Có bạn đến à?
Ông nhà vừa tỉnh, vào đi, mau vào đi.” Ba Khương trước đó chưa từng gặp
Chử Kỳ, vừa nghe nói là sếp của con gái, không ngờ lại là chàng trai trẻ
như vậy, ngạc nhiên xong liền khen Chử Kỳ tuổi trẻ tài cao. Ông mới ngủ
dậy nên tinh thần rất tốt, vốn đã là người hay trò chuyện, kéo Trần Thư
Hoài và Chử Kỳ nói chuyện suốt một hồi. Khương Nghi thì không nói nhiều,
cô ngồi bên giường bệnh, vừa hay nhìn ra được con đường rợp bóng cây mà
cô và Trần Thư Hoài vừa đi qua ban nãy, nhìn một lúc liền lạc hồn, mãi
đến khi ba cô gọi tên. Ánh mắt cô từ bên giường thu lại, thấy ba người
đều đang nhìn mình, hơi ngập ngừng: “Ba gọi con à?” Ba Khương: “Phải,
hồn vía con bay đi đâu vậy? Gọi ba lần mà không nghe thấy.” Khương Nghi
kéo ghế lại gần: “Ba đừng nói bừa, ba mới gọi con một tiếng.” Ba Khương
cười ha ha: “Vậy xem ra hồn vía con chưa bay xa lắm. Ba nói con với Thư
Hoài phải mời cậu Chử một bữa, người ta đích thân tới thăm ba, ngại
quá.” Chử Kỳ vội vàng xua tay từ chối, nhưng Khương Nghi đã đứng dậy,
mỉm cười nói: “Để con mời Chử tổng ăn cơm nhé, Thư Hoài ở lại với ba.”
Cô lại quay sang hỏi Chử Kỳ: “Chử tổng có thời gian không?” Vừa dứt lời,
cả Chử Kỳ và Trần Thư Hoài đồng thời nhìn cô. Một người trong mắt đầy
bất ngờ, người còn lại cũng đầy bất ngờ. Vài giây sau, Chử Kỳ đáp: “Được
thôi.” Ba Khương hỏi: “Sao không đưa Thư Hoài đi cùng?” Khương Nghi:
“Anh ấy vừa nói muốn ở lại với ba.” Trần Thư Hoài nhìn cô chằm chằm, ánh
mắt trầm xuống, rất lâu sau mới nói: “Anh đi đón em.” “Không cần đâu, ăn
xong em quay lại ngay.” Khương Nghi xách túi lên, lại hỏi anh: “Dì Lý
nấu toàn đồ lỏng, có cần em mang gì cho anh không?” Trần Thư Hoài cụp
mắt tránh ánh nhìn của cô: “…Không cần.” Cô xoay người vỗ vai ba mình:
“Vậy bọn con đi đây, ba.” Chử Kỳ đứng dậy: “Chú à, Trần tổng, lần khác
gặp lại nhé.” Ba Khương nhìn bóng lưng hai người rời đi, quay sang nói
với Trần Thư Hoài: “Thư Hoài, con không cần phải ở lại với ba đâu, mấy
đứa trẻ đi ăn cơm với nhau vui mà.” Trần Thư Hoài hít sâu một hơi rồi
bình thản nói: “Ba à, là con muốn ở lại.” Ba Khương: “Vẫn là con rể
tốt…” Cấu trúc thành phố Kinh thị là vòng lớn bao vòng nhỏ, khu nội trú
mà ba Khương nằm ở phía đông bắc của vòng nhỏ trung tâm. Từ cổng bệnh
viện đi ra vài bước về phía bắc là con phố thương mại sầm uất. Khương
Nghi mời Chử Kỳ ăn cơm hoàn toàn là quyết định bất chợt, cũng không đặt
bàn trước, hai người đi một lúc trên phố, thấy một quán ăn đặc sản liền
bước vào. Chử Kỳ là kiểu người chưa bao giờ để câu chuyện rơi vào khoảng
trống, từ mấy món ăn trên bàn đến rượu hai người đang uống, anh ấy luôn
có thể kể ra vài câu chuyện thú vị, suốt cả bữa ăn khiến Khương Nghi bật
cười không biết bao nhiêu lần. Thấy hai người gần ăn xong, nhân viên
phục vụ dọn đi đĩa thức ăn, bưng lên món tráng miệng, rót lại rượu vang
trắng vào ly cao. Trong bình hoa trên bàn cắm đầy cỏ thì là và hoa
tulip, phía bên kia là chiếc đèn dây tóc phát ra ánh sáng uốn lượn, tia
sáng mờ mờ chiếu lên cánh hoa, hắt ra từng đường vân mảnh ẩn hiện. Bầu
không khí chuyển sang yên tĩnh, Chử Kỳ như vô tình nhắc đến: “Lúc trước
nghe nói Trần tổng về lại New York rồi, không ngờ anh ấy lại quay về.”
Khương Nghi nhấp một ngụm rượu, khẽ gật đầu: “Thư Hoài về vì chuyện của
ba tôi.” Cô vén một lọn tóc con ra sau tai, ngước mắt nhìn về phía Chử
Kỳ: “Hôm nay thật sự rất cảm ơn anh đã đến thăm ba tôi, trước đó tôi bị
bệnh, còn làm phiền anh lái xe đưa tôi về nhà.” Chử Kỳ khẽ cười, đôi mắt
tuấn tú lộ ra vài phần dịu dàng: “Còn nói cảm ơn nữa thì tôi đau lòng
mất.” Khương Nghi ngẩn người. Câu nói đó vừa thẳng thắn lại vừa uyển
chuyển như khe hở đầu tiên xé toang lớp cửa sổ giấy giữa hai người, cô
vô thức siết lấy thân ly cao, rồi nói ra lý do thật sự khiến cô mời anh
ấy ăn tối hôm nay. “Chử Kỳ, tôi thật sự không biết phải cảm ơn anh thế
nào, cứ cảm thấy nợ anh càng lúc càng nhiều…” Chử Kỳ nhìn cô, ánh mắt
sâu thẳm: “Tôi làm những chuyện này là vì tôi thích cô.” Khương Nghi mím
môi rồi bình tĩnh nói: “Chúng ta không phù hợp.” “Nhưng chúng ta lúc nào
cũng rất vui vẻ khi ở cạnh nhau mà, đúng không?” “Đúng là rất vui, chúng
ta sẽ là những người bạn rất tốt.” Anh ấy im lặng một lúc, trên mặt hiện
rõ vẻ thất vọng: “Là vì Trần Thư Hoài sao?” Khương Nghi lắc đầu: “Không
phải vì anh ấy, chỉ là tôi không muốn bước vào một mối quan hệ mới vào
giai đoạn này.” “Nhưng dạo gần đây anh ấy luôn liên lạc với cô, cô thật
sự không bị ảnh hưởng chút nào sao?” Chử Kỳ vẫn chưa tin, còn cố thuyết
phục cô. “Sau khi kết thúc một mối quan hệ, chuyện đàn ông cố gắng níu
kéo là chuyện rất bình thường.” Khương Nghi bật cười, áy náy nhìn anh
ấy: “Thật sự không liên quan đến Thư Hoài.” Cô ngừng lại một chút rồi
nói tiếp: “Giả sử nói lùi một vạn bước, tôi và Thư Hoài tuy đã ly hôn
nhưng vì chuyện gia đình nên thỉnh thoảng vẫn phải qua lại, tôi nghĩ anh
không thể nào không để ý chuyện này.” “Là vì đứa trẻ kia nên hai người
mới giấu chuyện ly hôn với gia đình sao?” Khương Nghi khựng lại: “Anh
nói đến Hy Hy?” Cô không hiểu vì sao Chử Kỳ lại nhắc đến Trần Thiếu Hy,
nhưng vẫn ngập ngừng gật đầu: “Cũng có một phần vì con bé, bọn tôi sợ
con bé biết chuyện bọn tôi chia tay sẽ buồn.” Chử Kỳ nhìn cô, muốn nói
rồi lại thôi, cuối cùng chẳng nói gì nữa, chỉ thở dài: “Tôi  hiểu rồi,
mong khoảng thời gian này không gây phiền phức cho cô. Chúng ta vẫn là
bạn chứ?” Khương Nghi lập tức cười tươi rói: “Tất nhiên rồi, Chử tổng
phong lưu phóng khoáng, đẹp trai mê người như thế, sẽ không thiếu đối
tượng đâu.” Chử Kỳ bất đắc dĩ cười cười, nâng ly cụng nhẹ vào ly cô:
“Thôi được rồi, lúc này thì đừng tâng bốc tôi nữa, người tôi muốn mê
hoặc lại chẳng mê được, uống hết ly này, tối nay tôi phải về nhà chữa
lành vết thương lòng đây.” Khi Khương Nghi quay lại khu nội trú, Trần
Thư Hoài đang đứng ở hành lang bên cạnh, khuỷu tay tì lên lan can, bóng
người cao gầy một nửa ẩn trong ánh đèn vàng mờ nhạt. Khóe môi anh ngậm
một thứ gì đó màu trắng, từ xa trông như điếu thuốc, Khương Nghi đến gần
mới phát hiện là cây kẹo m*t, viên kẹo tròn tròn đẩy má anh nhô lên
thành một đường cong nhỏ, khiến gương mặt luôn mang vẻ lạnh nhạt kia có
chút trẻ con. Cô đi tới bên cạnh anh, tựa lưng vào lan can, hỏi: “Còn
kẹo không?” Trần Thư Hoài liếc nhìn cô một cái, đưa túi kẹo trong tay ra
cho cô: “Nói gì với anh ta vậy?” Khương Nghi: “Anh đoán xem.” “Không
đoán.” Khương Nghi nhận lấy túi kẹo m*t, cúi đầu lục lọi vài cái: “Chử
Kỳ thích em.” Nói xong, cô dùng một tay bóp mạnh túi kẹo, giấy gói kêu
“soạt” một tiếng, viên kẹo màu hồng bật ra ngoài. “Sau đó thì sao?” “Em
từ chối rồi.” “Tại sao?” “Không phải vì anh.” Trần Thư Hoài bỗng nhiên
cắn vỡ viên kẹo, âm thanh viên kẹo cứng vỡ vụn giòn tan vang lên, khiến
Khương Nghi liếc anh mấy lần. Nhưng anh không nói gì thêm, chỉ rút que
kẹo khỏi môi, kẹp giữa ngón tay, trong lòng dâng lên một cơn bức bối đặc
trưng của người đang cai thuốc lá. Một lúc sau, anh mới mặt không cảm
xúc nói: “Anh biết em sẽ không thích anh ta.” Khương Nghi ngẩn ra: “Sao
anh biết?” “Hồi cấp ba anh từng nhặt được quyển sổ tay của em.” Khương
Nghi mơ hồ: “Thì liên quan gì đến chuyện này?” “Hồi đó anh mở ra định
xem tên người mất, vô tình thấy ảnh mấy ngôi sao dán bằng keo bên
trong.” Nghe đến đây, trong lòng Khương Nghi đã bắt đầu dấy lên dự cảm
chẳng lành, bản năng mách bảo cô phải ngăn Trần Thư Hoài nói tiếp, nhưng
tốc độ nói của người đàn ông này lại nhanh hơn phản ứng của cô rất
nhiều. “…Mấy nam minh tinh mà em gọi là chồng đó, đều là cùng một kiểu
với anh. Khương Nghi, em vốn dĩ chỉ thích kiểu người như anh.” Khương
Nghi: “………”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
Benh My Nhan Va Minh Chu Cuoi Truoc Yeu Sau
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 125 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Tháng 1 19, 2026
Chương 124 Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Tháng 1 19, 2026
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 40"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese