Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 41
Chương 41
Cuộc sống trung học của Khương Nghi giống như một đoạn giai điệu ngắn
ngủi mà khô khan nhàm chán. Mỗi sáng sáu giờ tỉnh dậy trên giường ký túc
xá, ra sân tập thể dục buổi sáng, ăn sáng, quét dọn phòng ở, sau đó vào
lớp bắt đầu một ngày học tập, cho đến mười giờ tối tan học tự học buổi
tối, về phòng ký túc, trò chuyện vài câu ngắn ngủi với bạn cùng phòng,
mười một giờ tắt đèn đi ngủ. Ngày này qua ngày khác, mỗi ngày đều là âm
tiết giống nhau, tiết tấu giống nhau. Ở ngôi trường trung học trực thuộc
Kinh Văn này, dù ánh nắng có rực rỡ cỡ nào, hoa có đẹp đến đâu cũng trở
nên vô vị vì chuỗi ngày lặp đi lặp lại nhàm chán. Nhưng con người luôn
biết tự tìm niềm vui cho mình, mà niềm vui của Khương Nghi chính là
truyện tranh, tiểu thuyết và các nam minh tinh. Trường Trung học Kinh
Văn được chia làm hai khối: phổ thông và quốc tế, vị trí trong khuôn
viên trường nằm đối diện nhau giữa Bắc và Nam. Căn tin của khối phổ
thông quy mô nhỏ, giá cả rẻ, nhưng hàng hóa ít, nhìn bề ngoài giống mấy
tiệm tạp hóa nửa thành thị nửa nông thôn. Trong khi đó siêu thị của khối
quốc tế được trang hoàng cực kỳ tinh xảo, bên ngoài còn bày vài hàng bàn
ghế cho học sinh ngồi ăn uống tán gẫu, hàng hóa đa dạng hơn hẳn, và giá
thì đắt hơn rất nhiều. Vào mùa xuân, hè và đầu thu, Khương Nghi và La
Thước sau khi ăn cơm tối ở căng tin, nhất định sẽ đi qua siêu thị quốc
tế mua chút đồ uống và snack, rồi ngồi ngoài bàn ghế đó nửa tiếng. La
Thước thường dùng máy học đọc tiểu thuyết, còn Khương Nghi thì mang
những tấm ảnh nam minh tinh được cô in chui bằng máy in trong văn phòng
giáo viên chủ nhiệm, kẹp lẫn trong đống tài liệu học tập để cắt dán vào
sổ tay, dùng nhan sắc của bọn họ gột rửa tâm hồn mệt mỏi vì học hành của
mình. Vào tầm năm giờ chiều, chỗ ngồi trước siêu thị sẽ trở nên đặc biệt
khó giành, vì lúc đó đám con trai khối quốc tế vừa đánh bóng rổ xong, sẽ
tụ tập đến siêu thị mua nước hoặc đồ uống, thỉnh thoảng còn ngồi lại trò
chuyện rôm rả. Đám con trai ấy ai cũng cao ráo vạm vỡ, gia cảnh thì đều
hoặc giàu hoặc quyền quý, toát ra toàn mùi hormone tuổi trẻ khiến không
ít nữ sinh kéo tới ngắm. Trong số đó nổi bật nhất chính là Trần Thư
Hoài, anh là người trắng nhất trong đám, gương mặt tuấn tú non nớt kia
đẹp chẳng khác gì mấy ông chồng trong sổ tay của Khương Nghi. Mỗi lần
anh ôm bóng đi đến cửa siêu thị, mấy cô gái đã lén nhìn từ sớm lập tức
rì rầm bàn tán, đợi anh cùng đám bạn ngồi xuống bàn, những cô gan dạ sẽ
bước tới bắt chuyện, có người còn hỏi xin cách liên lạc, những cô nhút
nhát hơn thì lén đưa giấy ghi lời nhắn. Mỗi lúc như vậy, mấy người bạn
thân của anh sẽ bắt đầu hò reo trêu chọc, mấy cô gái đứng trước mặt Trần
Thư Hoài đỏ mặt tía tai, nói năng lắp ba lắp bắp. Khương Nghi lúc ấy để
tránh không có chỗ ngồi, luôn cùng La Thước đến sớm một chút, chiếm bàn
có tầm nhìn tốt nhất, rồi dùng que cay cá cược xem hôm nay có bao nhiêu
cô gái xin được liên lạc của Trần Thư Hoài. Nhưng chẳng bao lâu họ đã
phát hiện ra Trần Thư Hoài sẽ lịch sự từ chối tất cả các cô gái một cách
bình đẳng, để duy trì thú vui giải trí hiếm hoi này, họ đổi sang cá xem
mỗi ngày có bao nhiêu cô đến bắt chuyện. Dù anh lạnh lùng khó gần, ngày
nào cũng có người kiên trì xuất hiện trước mặt anh để ghi nhớ khuôn mặt
mình vào tâm trí đối phương. Cảm ơn Trần Thư Hoài, Khương Nghi và La
Thước đã ăn đủ số que cay cho cả đời mình ngay từ thời trung học. Ngày
cô đánh mất cuốn sổ ghi toàn bộ các ông chồng minh tinh, đúng lúc bị
Trần Thư Hoài bắt gặp đang lén nhìn trộm. Hôm đó là một thứ sáu nào đó
của năm lớp 12, sau kỳ thi lớn, nhà trường hiếm hoi cho học sinh lớp 12
nghỉ cuối tuần. Cận kề tốt nghiệp lại gặp kỳ nghỉ, ai nấy đều ngứa ngáy,
muốn tận dụng nốt khoảng thời gian cuối cấp. Vì vậy hôm đó có tận năm cô
gái tìm Trần Thư Hoài, mời anh đi dạo phố xem phim dịp cuối tuần. Khi cô
gái đầu tiên tiến về phía Trần Thư Hoài, Khương Nghi và La Thước bắt đầu
đặt cược. Cô cược có hơn bốn người, La Thước cược không quá bốn người,
hai người đặt cược xong thì ngồi ngửi mùi que cay cay nồng, chăm chú
theo dõi diễn biến. Trước siêu thị người qua lại tấp nập, Trần Thư Hoài
ngồi ở chiếc bàn trong góc xa nhất, một tay chơi điện thoại uể oải, một
tay trò chuyện bâng quơ với bạn bè. Các cô gái lần lượt tiến tới ngồi
đối diện anh, anhcũng không thèm ngẩng đầu. Chỉ có Khương Nghi và La
Thước ngồi ở chiếc bàn xa nhất len lén đếm người. Người thứ hai… người
thứ ba… Khi cô gái thứ năm đứng trước mặt Trần Thư Hoài, Khương Nghi
không giấu được vẻ đắc ý, La Thước tức tối giơ tay muốn véo cô, cô cười
né tránh, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của thiếu niên từ xa. Trần
Thư Hoài chống cằm nhìn cô, ánh mắt ấy đen nhánh sâu thẳm, ánh cười mơ
hồ dường như hiểu rõ cô đang làm gì. Khương Nghi chột dạ dời mắt đi, bắt
đầu cảm thấy đứng ngồi không yên, hai phút sau đã giục La Thước thu dọn
đồ rời đi. Vì vội vàng, cô đã để quên cuốn sổ tay trên ghế. Đó là một
cuốn sổ bọc da màu hồng, trên bìa dán đầy móc kim loại hoạt hình tinh
xảo, bên trong là giấy rời cỡ A5, được chia làm bốn phần bằng bốn trang
đánh dấu, lần lượt là: chồng 2D, chồng phong cách mỹ nam Trung Hoa,
chồng Hàn Nhật và chồng Âu Mỹ. Khương Nghi từ nhỏ đã rất có tổ chức,
ngay cả việc phân loại chồng cũng phải rành mạch rõ ràng, trang đầu tiên
của sổ là mục lục tên theo độ yêu thích, trật tự nghiêm ngặt, không thua
kém bất kỳ cuốn sổ học hành nào chính quy. Nhưng cô lại không có thói
quen viết tên mình vào sổ. Về đến nhà, Khương Nghi mở cặp ra liền phát
hiện sổ mất rồi, lập tức hét toáng lên trong phòng khách, khiến ông
Khương đang nấu cơm trong bếp phải ló đầu ra. “Gì mà om sòm vậy? Ai
không biết còn tưởng trong nhà vừa thả khỉ đột đấy.” “Ba!! Con mất sổ
rồi! Là tâm huyết cả năm của con đấy!!” “Sổ gì thế? Sổ bài tập à?” Cô lí
nhí đáp: “… Sổ cắt dán thôi ạ.” Vừa nghe không liên quan gì đến thi đại
học, ông Khương lại xách chảo quay lại bếp, tiếng nói lẫn trong tiếng
xào nấu mơ hồ truyền ra: “Không gấp đâu con gái, lát nữa hỏi mẹ con thử
xem!” Khương Nghi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chắc là đánh rơi trên xe
buýt, thế thì khỏi mong tìm lại. Lòng cô lập tức như tro tàn, nằm bất
động trên ghế sofa. Ba cô nhìn không nổi nữa, nói: “Cũ không đi thì mới
không đến, chơi điện thoại vui vẻ lên đi.” Điện thoại của cô mỗi tuần
đều gửi ở chỗ giáo viên chủ nhiệm, cuối tuần mới được nhận về, bên trong
chẳng có gì ngoài truyện tranh và tiểu thuyết. Khi cô uể oải bật nguồn
máy lên, lập tức nhận được một tin nhắn. “Có phải cậu làm mất một cuốn
sổ màu hồng không?” Khi nhìn thấy tin nhắn này, Khương Nghi ngẩn người
mất nửa phút. Người gửi có tên trong danh bạ là “Trần Thư Hoài”. So với
việc bị Trần Thư Hoài nhặt được, thà cái sổ đó biến mất vĩnh viễn còn
hơn! Năm đó phần mềm di động đã có ứng dụng WeChat, nhưng Khương Nghi
chưa đăng ký tài khoản nên Trần Thư Hoài nhắn tin SMS thẳng vào điện
thoại cô. Hai người có số liên lạc của nhau là vì hồi năm hai cấp ba, cô
từng hắt cả cốc nước lên người Trần Thư Hoài. Chuyện cũ không muốn nhớ
lại, tin nhắn cuối cùng giữa họ còn dừng ở việc Khương Nghi xin lỗi, anh
chỉ lạnh nhạt trả lời một câu “Không sao”. Cho nên khi nhìn thấy dòng
tin nhắn kia, Khương Nghi giả chết gần một tiếng đồng hồ. Rồi cô lại
thấy tin nhắn thứ hai được gửi tới. “Ông chủ tiệm tạp hóa nói là của
cậu, bảo tôi mang tới giúp.” Con gái của ông chủ tiệm đó là bạn cùng lớp
với Khương Nghi, thường xuyên thấy cô ôm cuốn sổ đó đi khắp nơi, nên
biết là của cô cũng không lạ gì. Nghe Trần Thư Hoài nói vậy, Khương Nghi
mới nhen nhóm một chút hy vọng rằng anh chưa xem nội dung bên trong. Thế
là cô làm bộ làm tịch khách sáo đáp lại: “Cảm ơn, là sổ của tôi. Tôi sẽ
tới tìm cậu lấy.” Bên kia rất nhanh đã có phản hồi: “Tôi không có ở nhà,
cậu đang ở đâu, tôi bảo người mang tới.” Nghe nói sẽ có người đưa tới,
Khương Nghi cũng không khách sáo, trực tiếp gửi địa chỉ nhà mình cho
anh. Sau đó, khoảng một tiếng sau, vào khoảng tám giờ tối, Trần Thư Hoài
nhắn lại: “Sắp tới rồi, xuống dưới đi.” Khương Nghi vừa ra khỏi tòa nhà
thì thấy một thiếu niên cao gầy, mặc áo phông trắng, quần thể thao, đội
mũ bóng chày đang đứng dưới tán cây không xa. Ve sầu kêu râm ran, ánh
đèn đường vàng vọt, bóng cây lay động trong làn gió nhẹ của đêm hè. Một
nửa gương mặt Trần Thư Hoài bị vành mũ che khuất, chỉ để lộ chiếc cằm
trắng trẻo và bờ môi nhạt màu, một tay đút túi quần một cách lười biếng,
tay kia cầm cuốn sổ màu hồng của cô. Khương Nghi không ngờ anh lại tự
mình đến, giây phút nhìn thấy đối phương, cô sững người, tim như rơi
xuống đáy vực rồi bật lên, nhảy loạn trong lồng ngực. Khi ánh mắt anh
nhìn về phía cô, cơn gió đêm cũng phả vào người, dòng điện nhỏ tê tê như
len lỏi khắp cơ thể cô. Cô cố tỏ ra bình tĩnh mà cười cười: “Là cậu à?
Tôi tưởng cậu nhờ bạn khác mang qua.” Trần Thư Hoài bước tới trước mặt
cô, đưa sổ cho cô: “Tiện đường.” “Cảm ơn.” Khương Nghi ôm cuốn sổ vào
ngực, cúi đầu nhìn xuống đất, tầm mắt lại cứ không ngừng liếc sang đôi
giày thể thao của anh, khẽ nói: “…Tôi đưa cậu ra cổng khu nhé.” “Được
thôi.” Đây là lần đầu tiên Khương Nghi và Trần Thư Hoài ở riêng với
nhau. Hai người cùng bước đi trên con đường lát đá cuội nhỏ hẹp trong
khu dân cư, xuyên qua mấy lùm cây xanh, hướng về phía cổng lớn. Trên
đường có một cư dân đang dắt chó đi dạo đi ngược chiều, để tránh nhau,
Khương Nghi phải nghiêng người về phía Trần Thư Hoài. Khi người đó đi
ngang qua, Trần Thư Hoài bất ngờ đưa tay đỡ nhẹ vai cô, anh không chạm
vào cô, lòng bàn tay giữ khoảng cách hai đốt ngón tay với cánh tay cô,
chỉ là vươn tay che chắn một cách lễ độ để cô không bị đụng trúng. Nhưng
hai người đứng quá gần, nhìn từ xa giống như Trần Thư Hoài đang ôm cô
vào lòng. Khương Nghi mặc váy hai dây, sau lưng cảm nhận rõ ràng nhiệt
độ từ cánh tay anh, chóp mũi ngửi thấy mùi vải sạch sẽ dễ chịu trên
người anh, mặt cô lập tức đỏ bừng, cả tai cũng nóng ran. May mà Trần Thư
Hoài nhanh chóng thu tay lại, cô vội vàng giữ khoảng cách, mượn bóng đêm
để che đi sắc đỏ đang lan trên mặt. Đoạn đường đó đi rất lâu, từng phút
từng giây đều khiến người ta căng thẳng, mãi đến khi họ ra đến cổng,
Trần Thư Hoài lại nói tài xế còn chưa tới, hỏi cô có muốn qua tiệm bánh
ngọt ở con phố bên cạnh ngồi một lát không. Khương Nghi như bị ma xui
quỷ khiến mà gật đầu. Tối hôm đó, tài xế của Trần Thư Hoài đến rất muộn,
hai người ngồi trong tiệm bánh hơn một tiếng đồng hồ. Cũng chính trong
một tiếng đồng hồ đó, Khương Nghi nhận ra Trần Thư Hoài hơi khác với ấn
tượng trong đầu cô. Cô cứ nghĩ Trần Thư Hoài là kiểu người lạnh lùng khó
gần, ai ngờ anh lại rất ôn hòa. Họ gọi hai miếng bánh kem và hai ly nước
trái cây tươi, trò chuyện về cuộc sống lớp 12, mấy chuyện tám nhảm trong
lớp, Trần Thư Hoài còn nói em gái mình sắp sinh nhật, hỏi cô những bạn
gái như cô thích gì. Đến gần mười giờ, tài xế của Trần Thư Hoài tới. Vì
đã muộn, anh lại đưa Khương Nghi về tận chân chung cư. Để cảm ơn cô đã
ngồi cùng đợi lâu như vậy, một tuần sau đó Trần Thư Hoài gửi tặng cô một
hộp quà tinh xảo, bên trong là cả bộ búp bê dễ thương dán nhãn tiếng
Pháp. Khương Nghi từng nói trong tiệm bánh rằng con gái ai cũng thích
búp bê. Khi Trần Thư Hoài đưa quà, nói là tiện tay mua hai bộ lúc mua
cho em gái, tặng một bộ cho cô như lời cảm ơn. Mãi rất lâu sau cô mới
biết giá của bộ búp bê đó đắt đến choáng váng. Nhưng chuyện qua lại tới
mức này, Khương Nghi đã hoàn toàn quên mất chuyện Trần Thư Hoài có xem
cuốn sổ hay không. Hơn nữa khi ấy cô rất chắc chắn, với kiểu người chu
đáo như anh, chắc chắn sẽ không xem trộm đồ của người khác. Mãi đến rất
nhiều năm sau, Khương Nghi mới nhận ra một sự thật. Trần Thư Hoài phần
lớn thời gian chỉ là giả vờ hồ đồ, thật ra tâm tư rất sâu sắc. Ví dụ như
chuyện cuốn sổ kia, năm đó anh không những đã xem, mà còn im thin thít
suốt mười hai năm trời không nhắc đến lấy một câu! … Buổi chiều hôm đó,
ba Khương lại ngủ thiếp đi trên giường bệnh, đến khi ông tỉnh lại thì
thấy con gái và con rể đang ngồi bên giường trông ông. Khương Nghi chống
khuỷu tay lên mép giường, hai tay che mặt, không nói một lời, tóc tai
rối bời, trông có vẻ sắp sụp đổ đến nơi. Còn Trần Thư Hoài thì ngồi bên
cạnh đọc tạp chí, mặt mũi bình thản như không có chuyện gì. Ba Khương
“ối” một tiếng, hỏi cô: “Con làm sao vậy? Như thể mất tám triệu không
bằng.” Trần Thư Hoài đặt tạp chí xuống, điềm nhiên nói: “Ba, cô ấy không
mất tiền, là mất một cuốn sổ thôi.” “Ồ, sổ à? Quan trọng không? Đừng lo,
con nghĩ xem làm rơi ở đâu, hoặc hỏi mẹ con xem.” Khương Nghi ngồi thẳng
dậy: “Thôi thôi thôi, chủ đề này đến đây là dừng, con chỉ mất mặt thôi
chứ chẳng mất gì hết.” Cô liếc thấy Trần Thư Hoài vẫn ngồi đó, mặt dửng
dưng như không liên quan, không nhịn được mà lườm anh một cái: “Anh còn
đắc ý lắm đúng không?” – [Tác giả có lời muốn nói] Hỏi: Trần tổng bắt
đầu “nắm thóp” Tiểu Nghi từ bao giờ? A. Sự kiện hắt nước năm hai cấp ba
B. Sự kiện mất sổ tay C. Trên đời không có chuyện thật sự “nắm thóp”, kẻ
đi “nắm thóp” cuối cùng sẽ bị người khác nắm thóp lại!