Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 43
Chương 43
Địa điểm ăn tối được chọn là một tiệm vịt quay trong ngõ nhỏ thuộc khu
vực vành đai hai. Trần Thiếu Du nói ăn quá nhiều món Quảng ở HongKong
rồi, trên đường về chỉ toàn nghĩ đến mùi vịt quay ở Kinh thị, hỏi thăm
bạn bè khắp nơi, ai cũng nói quán trong ngõ nhỏ mới là chuẩn vị nhất.
Hôm nay là thứ Sáu, Trần Thư Hoài cũng vừa khéo đang ở tòa nhà Ngân
Tinh, Khương Nghi đi cùng anh tới nhà hàng do Trần Thiếu Du chọn. Chiếc
Bentley len lỏi vào ngõ nhỏ đông đúc mới phát hiện ở đây thậm chí chẳng
có chỗ đỗ xe. Mặt tiền quán là một cánh cửa hẹp, không có biển hiệu, chỉ
có một ông cụ phát âm chuẩn Kinh thị, đeo kính lão cầm sổ ghi chép, viết
tay lấy số thứ tự cho khách. Trước cửa ngồi kín người, còn có mấy gương
mặt ngoại quốc, đều ngoan ngoãn ngồi xếp hàng trên ghế nhựa đỏ chờ đến
lượt. Xếp hàng chờ ăn là cảnh tượng quá đỗi bình thường ở Kinh thị,
nhưng để một quán trông giản dị thế này mà vẫn đông đến mức này thì cũng
không nhiều. Khương Nghi và Trần Thư Hoài xuống xe, đi về phía cửa tiệm.
Cả hai vừa tan làm, đều mặc đồ nửa trang trọng, lại thêm ngoại hình xuất
chúng, vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của đám đông đang chờ. Trần Thư
Hoài cau mày quan sát quán một lúc: “Sao nó lại chọn chỗ này?” Khương
Nghi cũng nghi ngờ liệu có đi nhầm không, liền bước đến hỏi ông cụ kia.
Ông cụ giọng vang dội: “Quán vịt quay Quần Phúc? Đúng rồi đấy, đến đúng
chỗ rồi, xếp hàng đi, hai tiếng là có ăn.” Một số thương hiệu lâu đời ở
Kinh thị có rất nhiều quy tắc, không nhận đặt bàn, người đến đủ mới được
ngồi, thời gian ăn cũng bị giới hạn,… May mà Trần Thiếu Du đã thu xếp
trước, đặt được phòng riêng, thông tin cũng đã gửi vào nhóm rồi. Gọi là
đặt phòng riêng, thực ra cũng không phải đặt chính thức gì, chỉ là có
một cậu bạn công tử nói đã dặn dò trước với ông chủ, giữ lại phòng tốt
nhất, bảo họ chỉ cần đến báo tên là được. Khương Nghi nói sơ thông tin
với ông cụ, lập tức có một cô gái trẻ nhiệt tình đến dẫn họ vào trong.
Quán mang phong cách rõ rệt của những năm 1980, góc tường trồng đầy hoa
lá, xà nhà treo lồng chim, sân trong tỏa ra mùi thơm nồng đậm của vịt
quay, phòng riêng được đặt trước trông cũng như căn phòng thường dân,
cửa sổ sơn xanh, bàn ghế đỏ sẫm, quạt cây đứng ở góc đang chạy vù vù.
Trần Thư Hoài vừa ngồi xuống, trông chẳng khác gì công tử thành phố
xuống thị trấn trải nghiệm cuộc sống. Khương Nghi thấy buồn cười, khi
ngồi xuống cạnh anh thì khóe môi khẽ cong, vừa bắt gặp ánh mắt Trần Thư
Hoài liền nhanh chóng lấy thực đơn che mặt. Cô nhìn vào thực đơn, hỏi vu
vơ: “Thiếu Du và Hy Hy bao giờ đến?” “Còn hơn mười phút, kẹt xe.” Trần
Thư Hoài vẫn đang trả lời email trên điện thoại, Khương Nghi để ý thấy
dưới mắt anh có vết thâm nhạt. Anh cụp mắt xuống, gương mặt không biểu
cảm gì, có chút lạnh lùng mệt mỏi. “Không ngủ ngon à?” “Ừ, chắc vẫn đang
lệch múi giờ.” Từ khi Trần Thư Hoài về từ New York đến nay đã hơn nửa
tháng, còn lệch múi gì nữa? Khương Nghi rót trà, vừa làm vừa nói: “Mất
ngủ thì nói thẳng ra.” Trần Thư Hoài giọng nhàn nhạt: “Thế em định giúp
anh thế nào?” Khương Nghi đặt ấm trà xuống, đẩy nhẹ về phía anh, giọng
nhỏ đi: “Mời anh uống trà.” “Em có biết mỗi khi em chột dạ là sẽ không
dám nói to không?” Anh cầm chén trà lên uống một ngụm, không phải loại
ngon lắm, uống vào vô vị, đặt lại xuống bàn. Khương Nghi đại khái đoán
được vì sao anh mất ngủ. Cô thừa nhận hôm đó trong phòng ngủ, lời cô nói
với Trần Thư Hoài quá nặng. Cô chưa bao giờ nói nặng với anh như thế,
đến mức chính cô lúc đó cũng ngỡ ngàng, Trần Thư Hoài cũng thế. Tới tận
bây giờ, thỉnh thoảng hình ảnh lúc ấy vẫn tự động hiện lên trong đầu cô.
Cô nhận ra khi ấy ánh mắt anh tràn đầy tổn thương, sắc mặt trắng bệch,
còn khóe mắt lại đỏ hoe. Nhưng lúc đó cô không để ý, mọi chi tiết đều
phải vài ngày sau mới chậm chạp ùa về trong đầu, như di chứng kỳ quái
nào đó cứ ám ảnh cô, như đầu kim sắc nhọn đâm vào tim, để lại cơn đau âm
ỉ. Khương Nghi có chút hối hận. Cảm giác hối hận này kéo dài nhiều ngày,
cô nghĩ ít nhất hôm đó mình có thể nói nhẹ nhàng hơn một chút, dù gì
trước đây dù từng cãi nhau, cũng chưa bao giờ đến mức lời lẽ gay gắt đến
vậy. Nhưng ngày ngày trôi qua, Trần Thư Hoài vẫn giữ thái độ bình
thường. Anh chưa bao giờ nhắc lại chuyện hôm đó. Dù là việc liên quan
đến ba Khương hay bà Tống, anh đều xử lý kịp thời chu đáo. Khi nói
chuyện với Khương Nghi vẫn luôn ôn hòa, đến mức cô không tìm ra cơ hội
nào để nhắc lại chuyện ấy. Chẳng mấy chốc, Trần Thiếu Du và Trần Thiếu
Hy cùng đến, phòng riêng vốn yên tĩnh lập tức náo nhiệt hẳn. Trần Thiếu
Hy giờ đã có thể nói lắp bắp vài câu tiếng Trung, thêm vào vài từ tiếng
Anh thì ba người còn lại cũng miễn cưỡng hiểu được. Món ăn nhanh chóng
được dọn lên đầy đủ, bên cạnh đĩa vịt quay có đường trắng, tương ngọt,
hành và dưa chuột thái sợi, còn có đĩa cánh vịt luộc và xương vịt chiên
muối tiêu, Trần Thiếu Du còn đặc biệt giới thiệu vài món ăn kèm, đặc
biệt là đĩa đậu hũ thối bên mép bàn. “Anh à, món này chấm bánh bao ăn
ngon lắm, em với chị dâu ăn thấy ghiền luôn.” Trần Thư Hoài miễn cưỡng
nếm thử một miếng, rồi lập tức mím môi, dùng mu bàn tay che mũi. Khương
Nghi chưa từng thấy anh bị món nào làm cho khổ sở thế, cố nín cười rót
cho anh chén trà. Anh uống xong, cuối cùng cũng ổn lại, đứng dậy: “Anh
ra cửa hít thở tí.” Khương Nghi bật cười, nói với Trần Thiếu Du: “Trước
đây em cũng không ăn mấy món này, sao tự nhiên lại thích?” “Bạn gái em
giới thiệu.” “Diệu Diệu à? Lần này sao không dẫn cô ấy theo?” Trần Thiếu
Hy phát âm rất rõ ràng: “Bạn gái mới.” Khương Nghi thoáng ngạc nhiên. Vẻ
mặt Trần Thiếu Du đang vui vẻ bỗng trở nên hơi ủ rũ, nhưng vẫn cố tỏ ra
nhẹ nhàng nhún vai: “Bạn gái cũ muốn kết hôn, đòi nhẫn kim cương to, màn
cầu hôn hoành tráng, tiệc cưới siêu sang. Nếu muốn cho cô ấy những thứ
đó, em phải giống anh em, bắt đầu khởi nghiệp từ năm mười tám tuổi.”
Trần Thiếu Hy trợn trắng mắt, chuyển sang nói tiếng Anh: “Ngụy biện, rõ
là anh không muốn cố gắng thôi.” “Trời ơi, em biết mấy cái đó tốn bao
nhiêu tiền không? Anh đâu có tầm nhìn xa như anh trai em, dám từ chối ba
quay về làm thái tử công ty, còn dấn thân khởi nghiệp vất vả mấy năm,
lại còn kiểu chơi liều mạng nữa.” Trần Thiếu Du nói tiếng Trung, Trần
Thiếu Hy nghe chẳng hiểu gì: “Em chưa học được nhiều thành ngữ như vậy,
nói đơn giản chút đi?” “… Thôi, không quan trọng.” Hai anh em tuổi còn
trẻ, nói mấy chuyện này cũng chẳng nghĩ đến việc phải tránh mặt Khương
Nghi, nhưng càng nghe cô lại càng trầm mặc. Trần Thư Hoài quay lại, thấy
hai người kia đang chuyện trò rôm rả, còn Khương Nghi thì yên lặng uống
trà một mình, anh ngồi xuống cạnh cô, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?” Khương
Nghi giật mình hoàn hồn: “Không có gì, đang nghe hai người họ nói
chuyện.” Bữa này ăn xong, buổi tối Trần Thiếu Du hẹn bạn đi hát, tài xế
đưa Trần Thiếu Hy về nhà ba mẹ Khương Nghi. Anh Trịnh lái xe Trần Thư
Hoài đến đón, tiện thể đưa Khương Nghi về. Trên đường về, cuối cùng
Khương Nghi cũng không kìm được mà nói. “Lúc trước anh khởi nghiệp khi
còn ở đại học…” Vừa mở miệng, người đàn ông bên cạnh đã nhìn sang cô.
Nhưng câu nói ấy mới thốt ra được một nửa, Khương Nghi lại chần chừ mãi
không nói nốt phần còn lại. Trần Thư Hoài cũng không chủ động gặng hỏi,
chỉ im lặng đợi cô nói tiếp. Cô muốn hỏi anh có phải vì cô nên mới khởi
nghiệp không. Nhưng câu hỏi này lại có vẻ quá tự luyến. Một người khởi
nghiệp, dĩ nhiên là vì có dự án tốt, cơ hội tốt, muốn kiếm thật nhiều
tiền. Có điều những điều đó nếu đặt lên người Trần Thư Hoài lại không
hợp lý. Giống như Trần Thiếu Du đã vô tình nhắc đến trên bàn ăn, chỉ cần
anh vào công ty nhà mình thì chẳng bao giờ thiếu dự án tốt, cơ hội tốt,
càng không thiếu vốn, cũng không cần khúm núm nhìn sắc mặt nhà đầu tư
như khi khởi nghiệp. Vậy mà năm đó Trần Thư Hoài lại thật sự khởi đầu từ
hai bàn tay trắng, nhiều nhất chỉ tận dụng một chút nguồn lực và các mối
quan hệ của gia đình, còn chuyện uống rượu xã giao, tìm vốn, săn dự án…
cũng ngót nghét mấy năm trời. Khương Nghi trước đó từng nghe Phùng Diệu
Diệu nhắc tới chuyện này, cô cũng phần nào cho là có phóng đại. Dù sao
năm đó từ cầu hôn đến hôn lễ, những thứ chuẩn bị tốn kém không ít, nếu
đều là tiền túi của Trần Thư Hoài thì cũng gần như vét sạch túi anh.
Thấy Khương Nghi im lặng mãi không lên tiếng, Trần Thư Hoài hỏi: “Sao
vậy?” Cô quay đầu nhìn anh, giọng hạ rất thấp: “… Năm đó anh khởi
nghiệp, có liên quan đến em không?” Trần Thư Hoài hơi nhướng mày, không
ngờ cô lại đột nhiên nhắc đến chuyện này: “Thiếu Du nói gì với em à?”
“Em ấy không nói gì cả, chỉ là nghe nói em ấy lại đổi bạn gái mới, cho
nên…” Ánh mắt Trần Thư Hoài lóe lên vài phần tỏ ngộ, anh điềm đạm hỏi:
“Nếu anh nói là vì em, thì em có hơi hối hận vì lời hôm đó không?” Nghe
vậy, Khương Nghi thành thật đáp: “Đã có hơi hối hận rồi.” “Hơi hối hận?”
“Hôm đó em nói hơi nặng lời, nhưng những lời đó vẫn cần phải nói ra.”
Trần Thư Hoài cụp mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Một lát sau, anh
đột nhiên khẽ thở dài, sau đó nói: “Chuyện cũ đừng để trong lòng, cũng
không cần cảm thấy có gánh nặng, đều là tự anh nguyện ý làm.” Khương
Nghi sững người, ngập ngừng hỏi: “Vậy… vậy anh đã chuẩn bị chuyện kết
hôn từ sớm rồi à?” Anh đột nhiên quay đầu nhìn cô chằm chằm: “Năm đó sau
khi tốt nghiệp cấp ba, anh đưa em đi Hawaii, ngày 19 tháng 7, năm giờ
chiều, em quên rồi à?” Khương Nghi đầy dấu chấm hỏi, “Gì cơ?” Ai mà còn
nhớ được ngày cụ thể như vậy chứ? Đó là ngày quan trọng gì à? Trần Thư
Hoài nhìn toàn bộ biểu cảm của cô thu hết vào mắt, biết cô đã quên sạch
sẽ rồi. Anh không chút biểu cảm nói: “Hôm đó em hỏi anh thích em đến mức
nào.” Một câu nói như chiếc bóng đèn sáng lên, bất ngờ thắp sáng ký ức
đã phủ bụi từ lâu trong đầu Khương Nghi. Cô nhớ ra hôm đó là lần đầu
tiên cô lấy hết can đảm để hỏi Trần Thư Hoài câu đó. Hôm đó anh ôm cô
nằm phơi nắng trên bãi biển, không khí rất hợp, cô gối đầu lên cánh tay
anh, thì thầm vào tai anh câu hỏi ấy. Trần Thư Hoài khi đó nhắm mắt, đeo
tai nghe nghe nhạc, giọng lười biếng lại tùy ý: “Thích đến mức muốn cưới
em.” Khương Nghi nhớ lại chuyện đó, không giấu được vẻ kinh ngạc mà nhìn
anh. Mà ánh mắt Trần Thư Hoài nhìn cô cũng mang theo vài phần khó hiểu,
“Em tưởng anh đang gạt em à?” Khương Nghi không thể tin nổi: “Nhưng mà
lúc đó anh cũng điêu luyện quá rồi đấy!” Hồi đó cô tưởng anh là dân lão
luyện tình trường, quen miệng tán tỉnh, còn giận dỗi cả một đêm. Trần
Thư Hoài nghe ra được hàm ý trong lời cô, bị cô chọc cho tức cười.
Khương Nghi cũng hiểu cái mũ ấy thật quá oan cho anh, thành khẩn nắm lấy
tay anh: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi anh.” “Định xin lỗi thế nào?” “… Mời
anh uống rượu.” Chiếc Bentley màu đen vừa ra khỏi cao tốc đã lập tức
quay đầu, chạy thẳng về phía phố bar phồn hoa nhất Kinh thị.