Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 44
Chương 44
Lúc mới cưới, Trần Thư Hoài từng sống ở Kinh thị với Khương Nghi gần một
năm. Khi đó công việc của Khương Nghi cũng chưa quá bận, hai người lúc
rảnh rỗi sẽ cùng nhau đi xem kịch nói hoặc đi xem triển lãm, cuối tuần
thỉnh thoảng lại ra ngoại ô Kinh thị dạo chơi. Nếu lịch trình trong ngày
kết thúc không quá muộn, họ sẽ chọn một quán bar yên tĩnh để uống một
chút rồi mới về nhà. Trạng thái ngà ngà say càng thích hợp để “hành sự”,
mà lúc đó lại đúng dịp tân hôn, Khương Nghi bình thường gọi “Thư Hoài”,
đến trên giường thì gọi “chồng”, cách xưng hô ấy đối với cả hai đều vừa
mới mẻ vừa thân mật, âm điệu khi cao khi thấp, toàn bộ đều theo sự điều
khiển của Trần Thư Hoài. Quả thật là vợ chồng son. Rõ ràng họ đã yêu
nhau bảy năm, nhưng việc đi đăng ký kết hôn khiến quan hệ của họ còn
thân mật hơn cả hồi mới yêu. Nếu không phải vì Trần Thư Hoài nhanh chóng
phải quay lại New York làm việc, thì quãng thời gian ấy có lẽ đã kéo dài
lâu hơn rất nhiều. Bar ở Kinh thị rất nhiều, mỗi năm đều có quán mới mở,
quán cũ đóng cửa, nhưng quán bar mà họ thường lui tới lúc mới cưới thì
vẫn luôn làm ăn phát đạt. Là Trần Thư Hoài chọn chỗ đó. Anh nói dù sao
cũng là nổi hứng đi uống, nếu đến thử một quán mới mà khẩu vị không hợp
thì thật mất hứng. Trần Thư Hoài là người rất kỹ tính trong mấy chuyện
như vậy. Trước đây cha mẹ Trần cho anh vốn để học cách quản lý tài
chính, anh đã dùng một phần số tiền đó mua một vườn nho ở Pháp, làm ăn
rất ổn. Lúc ly hôn còn chuyển cho Khương Nghi một phần cổ phần công ty
rượu nho. Khương Nghi không rành về rượu, mấy chuyện này toàn nghe theo
ý anh. Vừa hay quán bar ấy cô cũng đã lâu không ghé lại, nên cũng muốn
đi xem thử. Quán bar là một căn nhà nhỏ hai tầng phong cách châu Âu,
trong góc bài trí đủ loại hoa tươi, bàn ghế đều mang phong cách cổ điển.
Khi hai người đến thì quán đã đông khách, nhưng ông chủ chu đáo giữ sẵn
cho họ một chỗ gần cửa sổ. Trần Thư Hoài chọn hai ly cocktail đặc chế,
nhân viên phục vụ nhanh chóng mang rượu và đĩa trái cây lên. Trong không
gian nhỏ nhắn được bao quanh bởi hoa và cây xanh, chỉ còn lại hai người
họ. Tiếng nói chuyện lẫn cười đùa từ các bàn xung quanh đều mơ hồ chìm
vào nền nhạc, không khí trở nên yên tĩnh. “Vẫn tạm hài lòng chứ?” Trần
Thư Hoài hỏi. Khương Nghi nhấp một ngụm rượu, cảm thán: “Khá ổn, chỉ là
nhạc ở đây không còn đúng gu em nữa rồi.” Bar đang phát một bản nhạc
chậm rãi da diết, khá buồn, là nhạc phim của một bộ điện ảnh vài năm
trước. Cảnh cuối khi nam nữ chính chia xa đã vang lên đoạn nhạc này,
mang theo cảm giác như khúc cuối người tản. Trần Thư Hoài hơi bất ngờ:
“Anh cứ tưởng thể loại này là gu em.” Khương Nghi cười lắc đầu: “Trước
thì thích kiểu văn nghệ buồn buồn thế này, giờ chỉ xem hài thôi. Không
có việc gì là sẽ đi xem stand-up cùng La Thước. Ở cái tuổi này mà còn
coi mấy thứ u sầu thì chẳng khác gì tự tìm ngược cả.” Nói tới đây,
Khương Nghi chống cằm nhìn Trần Thư Hoài vài giây, không nhịn được hỏi:
“Còn anh thì sao? Ngoài công việc ra thì bình thường rảnh rỗi làm gì?”
“Vẫn như trước, tập gym, đọc sách, đôi lúc xem phim.” Khương Nghi nhướng
mày: “Một mình?” Trần Thư Hoài cười nhẹ, dựa lưng vào ghế sofa: “Toàn bộ
quyền truy cập camera căn nhà ở New York đều đã cấp cho em rồi, ngoài
anh ra em còn thấy ai?” Động tác uống rượu của Khương Nghi lập tức khựng
lại, cô nhìn chằm chằm người đối diện, cắn ống hút, giọng lầm bầm: “Em
có xem đâu.” “Anh mới nói hồi chiều thôi, lúc em chột dạ là giọng sẽ nhỏ
lại.” Anh dựa vào ghế, dáng vẻ lười biếng, mặt nở nụ cười. Khương Nghi
cắn chặt ống hút không chịu buông, nước rượu màu cam trong suốt dưới ánh
mắt Trần Thư Hoài nhanh chóng vơi đi. Cô nuốt ngụm cuối cùng, mới lẩm
bẩm: “Được rồi, em có xem. Nhưng sao anh biết?” “Vì có một lần anh về
nhà, phát hiện camera ngoài cửa đang xoay về phía mình.” Trần Thư Hoài
bình thản nói. Khương Nghi: “……” Chuyện đó đã từ rất lâu rồi. Hồi đó lần
đầu cô thử chức năng điều khiển camera từ xa, vừa mở ứng dụng ra đã thấy
Trần Thư Hoài đứng giữa màn hình, còn tưởng là video quay sẵn, ai ngờ lỡ
tay chạm vào nút điều hướng, camera bắt đầu xoay chuyển. Kết quả là ánh
mắt Trần Thư Hoài xuyên qua ống kính đối diện với cô suốt gần nửa phút.
Trời biết nửa phút đó dài đằng đẵng cỡ nào. Tuy trong mắt Trần Thư Hoài
chỉ là một cái camera, nhưng Khương Nghi như bị đặt lên chảo dầu chiên.
May mà sau nửa phút ấy, Trần Thư Hoài chẳng nói gì, sắc mặt không đổi,
quay người vào nhà, cũng không hề sửa quyền truy cập nào cả. Cô còn
tưởng là cái camera kia tự động xoay, không ngờ thật ra là Trần Thư Hoài
giả vờ như không biết mà thôi. Khương Nghi ôm trán chốc lát, chợt nhớ
quyền truy cập hệ thống camera ở nhà là do cả cô và Trần Thư Hoài cùng
nắm, lập tức phản ứng lại: “Anh chắc chắn cũng thường xuyên xem camera
nhà em ở Kinh thị!” Trần Thư Hoài điềm nhiên đáp: “Anh không xem.”
Khương Nghi: “?” Trần Thư Hoài: “Anh bảo quản gia xem. Kinh thị có ba
căn nhà, anh làm sao xem nổi.” Khương Nghi bất lực: “Em chỉ ở căn nhà
tân hôn thôi, anh xem ba căn làm gì?” “Vài năm nay em không chịu liên
lạc với anh, anh đâu biết em ở căn nào. Anh phải đảm bảo vợ mình về nhà
an toàn chứ?” Giọng điệu Trần Thư Hoài vẫn nhàn nhạt, nhưng Khương Nghi
mơ hồ nghe ra chút bất đắc dĩ. Anh ngừng một lát, lại nói: “Hơn nữa bình
thường anh không ở nhà, hành trình đều gửi cho em, nhưng em thì chưa
từng nói cho anh biết em đang làm gì.” “Trước đây nhắn cho anh, anh lại
chẳng trả lời.” “Vì công việc bận nên trả lời trễ. Chúng ta có chênh
lệch múi giờ, đến khi anh tìm em thì em đã không muốn nghe nữa rồi.”
Khương Nghi nhìn anh một lúc, hừ mũi cười khẽ: “Ý là trách em?” Trần Thư
Hoài nói: “Là anh sai.” Cả hai đều hiểu chuyện cũ phần nhiều là do giận
dỗi. Mấy năm trước dù ở hai nơi xa xôi, Khương Nghi cũng chưa từng quên
nhắn hỏi han anh mỗi ngày, nhưng sau đó lại đột ngột cắt đứt. Trần Thư
Hoài thấy hụt hẫng. Mà Trần Thư Hoài không hỏi han, lòng Khương Nghi
cũng đọng lại cục nghẹn. Rõ ràng không định nhắc đến chuyện cũ, vậy mà
vô tình lại nói ra. Bản nhạc trong quán bar chuyển sang bài tiếp theo,
giai điệu u buồn đổi thành điệu nhạc nhẹ nhàng vui tươi, cả bầu không
khí trở nên nhẹ nhõm. Trong không khí dịu đi ấy, hai người nói chuyện
lắt nhắt, cho đến tận ba giờ sáng quán đóng cửa. Quán bar ở gần biệt thự
Khương Nghi, nếu Trần Thư Hoài muốn về chỗ mình thì phải lái xe mất gần
năm mươi phút, Khương Nghi bèn bảo anh về biệt thự nghỉ. Trần Thư Hoài
đương nhiên không từ chối. Trong biệt thự vẫn còn đồ dùng sinh hoạt anh
để lại từ lần trước. Sau khi rửa mặt xong, anh đứng dựa cửa phòng ngủ
của Khương Nghi hỏi: “Anh ngủ giường nào đây?” Khương Nghi đã thay đồ
ngủ hai dây, tóc đen xõa dài lười biếng vắt sau vai. Cả ngày chơi tới
khuya, cô đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Nhìn Trần Thư Hoài ra vẻ
hỏi thăm khách sáo, cô chậm rãi vén chăn lên, lười biếng đáp: “Giường
phòng khách.” Trần Thư Hoài khéo léo nói: “Giờ chúng ta là người trưởng
thành vừa uống rượu xong, hơn nữa mai còn là thứ bảy.” Khương Nghi đá
dép lên giường: “Anh sao lại trở nên khách sáo thế?” “Vì em ăn mềm không
ăn cứng.” Anh nói câu đó thì Khương Nghi đã chui vào trong chăn mềm.
Chăn lụa bóng loáng mát lạnh bọc lấy thân thể cô mềm mại dễ chịu vô
cùng. Hai cánh tay trắng nõn đặt trên lớp chăn xanh đậm, tóc dài rối nhẹ
che đi nửa gương mặt, thân hình mảnh mai dưới lớp chăn mỏng ngày hè lộ
ra đường cong mơ hồ. Trần Thư Hoài lặng lẽ nhìn cô, rồi nghe thấy người
phụ nữ trước mắt đang nằm phơi phới trên giường chậm rãi nói: “Anh nói
đúng lắm, nhưng bây giờ chúng ta là người trưởng thành ba mươi tuổi vừa
mới uống rượu xong, anh có sức thì đi dọn phân cho mèo, em đi ngủ trước
đây.” Giọng cô đã lộ rõ sự mệt mỏi, đến nửa câu sau âm lượng cũng nhỏ đi
thấy rõ, lời vừa dứt đã nhắm mắt lại, hô hấp đều đều, đến cả đèn đầu
giường cũng không còn sức mà tắt. Trần Thư Hoài bất đắc dĩ đi đến bên
giường, Khương Nghi nghe thấy động tĩnh, lại gắng gượng mở mắt ra nhìn
anh: “Đừng giở trò lưu manh.” “Giúp em tắt đèn.” Anh nhàn nhạt nói,
“cạch” một tiếng tắt đèn bàn, cả phòng ngủ chìm vào bóng tối. Khương
Nghi bỗng cảm thấy trán mình được một nụ hôn rất nhẹ nhàng chạm vào, cơn
buồn ngủ nặng nề bao phủ lấy cô như bỗng chốc được xua tan đi đôi chút.
Rõ ràng chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng cảm giác mềm mại ấy lại
lưu lại thật lâu trên trán. Trần Thư Hoài rất thích hôn cô như vậy, sau
mỗi lần hẹn hò chia tay, khi tuyên thệ trong lễ cưới, trước lúc ôm nhau
ngủ thiếp đi… Trước khi hai người giận nhau quá gay gắt, anh luôn làm
vậy. Về sau khi quan hệ trở nên căng thẳng, chỉ cần anh đến gần một
bước, cô sẽ lui ba bước, lâu dần, anh biết cô kháng cự nên cũng không
còn làm thế nữa. Trong bóng tối, Trần Thư Hoài đưa tay khẽ chạm vào má
cô: “Ngủ ngon.” Anh quay người rời đi, mở cửa phòng ngủ, ánh đèn hành
lang chiếu lên thân hình cao lớn của anh tạo thành một cái bóng rõ ràng.
Khương Nghi trong lòng bỗng trào lên một luồng xúc động kỳ lạ, cô gọi
anh: “Thư Hoài.” Trần Thư Hoài dừng bước, quay đầu nhìn cô, gương mặt
tuấn tú của anh có một nửa chìm trong bóng tối, một nửa được ánh sáng
chiếu rọi. Anh như ở rất gần cô, lại như rất xa. Khoảnh khắc ấy, Khương
Nghi bỗng muốn hỏi anh tại sao lại cố chấp ở lại Mỹ. Nhưng cô lại sợ
nhận được một câu trả lời lạnh lùng và khéo léo. Cô im lặng mấy giây mới
khẽ nói: “Ngủ ngon.” Cánh cửa khẽ khàng đóng lại, căn phòng lại chìm vào
bóng tối tĩnh lặng. Tối hôm đó Khương Nghi uống hai ly rượu, độ cồn
không cao, chỉ khiến đầu óc cô lơ mơ một chút khi nhắm mắt lại, cộng
thêm cơn buồn ngủ khiến cô khó mà ngủ sâu được. Trong đầu cô không ngừng
tua lại những mảnh ký ức vụn vặt, năm hai mươi tuổi họ lần đầu nếm trải
chuyện yêu đương, đến năm hai mươi lăm tuổi thì hứa hẹn cả đời bên nhau.
Trần Thư Hoài trong ký ức của cô, từ một thiếu niên ngông nghênh non nớt
từng chút từng chút trở thành người đàn ông chững chạc dịu dàng. Những
chi tiết nhỏ nhặt ấy, những thứ mà cô tưởng mình đã lãng quên, chan chứa
hơi ấm và sự thân mật, lại như dòng suối sống dâng trào trở lại trong
tim. Tình yêu bắt đầu từ tuổi thiếu niên luôn khắc cốt ghi tâm là vì khi
đó họ còn quá trẻ, đến khi trưởng thành cùng nhau, máu thịt đã hòa vào
làm một. Tính cách của anh có hình bóng của cô, thói quen của cô mang
dáng dấp của anh, ngay cả việc lén dõi theo cuộc sống của nhau cũng
giống nhau y hệt. Khương Nghi tỉnh lại lần nữa vào lúc năm giờ sáng, ánh
sáng xanh mờ nhạt lặng lẽ len vào qua khe rèm. Cô bỗng hiểu ra cảm giác
trống rỗng bấy lâu nay rốt cuộc đến từ đâu. Với mối tình như cô và Trần
Thư Hoài, chia tay giống như một ca phẫu thuật, phải từ từ tách rời máu
thịt và xương cốt đã liền lại với nhau. Nhưng hai người sớm đã gắn kết
làm một, chỗ liền nhau còn phân được ai với ai nữa, ngay cả khi chia xa
cũng là anh mang theo cô, cô mang theo anh. Cái trống rỗng ấy là cảm
giác như có một cái hố bị khoét sâu trong lòng. Cô rời giường rót cho
mình một ly nước, bất chợt nghe thấy có tiếng động trong phòng khách mà
Trần Thư Hoài ở. Chưa ngủ sao? Khương Nghi trong lòng có lời muốn nói
với anh, dứt khoát bước đến khẽ gõ cửa: “Thư Hoài?” Không có tiếng đáp
lại, chỉ thấy qua khe cửa hẹp dưới chân có ánh đèn yếu ớt le lói. Khương
Nghi có phần khó hiểu, lại gõ thêm hai tiếng nữa, vẫn không có hồi âm.
Cô chần chừ một lát, ấn tay nắm cửa đẩy vào, thấy Trần Thư Hoài đang nằm
trên giường, chăn chỉ đắp đến ngang eo, một tay che trán. Khương Nghi
quá quen với động tác này của anh, trong lòng lóe lên một dự cảm chẳng
lành, vội bước tới, quả nhiên thấy sắc mặt anh trắng bệch. Cô sờ trán
anh, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, lập tức đoán ra anh bị tái
phát viêm dạ dày. Từ bữa tối qua đến giờ cô vẫn luôn ở cạnh anh, những
gì anh ăn cô cũng ăn, sao lại phát viêm dạ dày được? Cô nghĩ tới nghĩ
lui, bỗng nhớ tới miếng đậu hũ thối mà Trần Thư Hoài bị Trần Thiếu Du
xúi ăn. Vị thiếu gia này đúng là người cô có dạ dày yếu ớt nhất cô từng
gặp, chỉ sợ là bị cái món đó làm cho sụp đổ rồi. “Thư Hoài? Anh còn dậy
được không? Em đưa anh đến bệnh viện.” Cô khẽ gọi anh. Trần Thư Hoài khẽ
mở mắt nhìn cô, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng mơ màng. Anh không nói
gì mà chỉ nắm lấy cổ tay cô kéo vào lòng, cứ thế lôi Khương Nghi vào
trong chăn. Cánh tay người đàn ông ôm lấy eo cô, anh vùi mặt vào cổ
Khương Nghi, giọng khàn khàn yếu ớt nói: “Cho anh ôm một cái.” – 【Tác
giả có lời muốn nói】 Chiến tranh lạnh kiểu trộm nhìn nhau: Bề ngoài hai
vợ chồng không ai thèm để ý đến ai, nhưng thực chất đều lén lút xem
camera ở cửa để nhìn trộm đối phương.