Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 45
Chương 45
Trần Thư Hoài giống như một con mèo lớn yếu ớt mắc bệnh, cuộn mình trong
chăn ôm lấy Khương Nghi, không nhúc nhích cũng không lên tiếng. Cô gọi
anh mấy lần, mới nhận được một tiếng đáp rất khẽ. Khương Nghi định ngồi
dậy, nhưng gần như nửa người anh đè lên người cô, nặng đến mức không thể
cử động. “Em đi lấy thuốc cho anh.” “Lấy thuốc giảm đau và thuốc tiêu
viêm là được rồi, em uống rượu rồi, đừng ra ngoài mua nữa.” Trần Thư
Hoài mở mắt ra, mái tóc đen rũ xuống trán, nửa khuôn mặt vùi sâu trong
chiếc gối mềm mại. Khương Nghi kéo lại chăn cho anh: “Anh cứ nằm nghỉ
đi, đừng lo lắng gì cả.” Cô xỏ dép vào, bước ra khỏi phòng, khẽ khàng
khép cửa lại. Trần Thư Hoài lại nhắm mắt, bụng đau dữ dội, sắc nhọn mà
âm ỉ, anh không hề ngủ, ý thức vừa mệt rã rời lại vừa vô cùng tỉnh táo.
Cánh cửa bị thứ gì đó từ bên ngoài đẩy nhẹ ra, phát ra một tiếng động
khe khẽ. Ánh đèn hành lang len qua khe cửa chiếu vào căn phòng mờ tối.
Hai cái đầu lông xù xì rụt rè thò vào từ cửa, Mập Ú và Đáng Yêu dùng đôi
mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông đang nằm trên giường.
Một con mèo khe khẽ kêu một tiếng, người nằm trên giường vẫn bất động
không hề phản ứng. Vài giây sau, chúng lén lút chui vào phòng. Một con
đứng bằng hai chân sau trèo lên đầu giường, thò đầu lại gần Trần Thư
Hoài ngửi ngửi. Con còn lại nhảy thẳng lên giường, từ phía sau anh chậm
rãi bò lên gối, dùng mũi nhẹ nhàng ủi ủi tóc anh. Nhìn mãi vẫn không
hiểu được rốt cuộc là anh còn sống hay đã chết. Ai mà chịu nổi bị hai
cái đầu mèo kè kè dí sát như thế, Trần Thư Hoài cuối cùng cũng mở mắt
ra, đối diện với ánh mắt của Mập Ú. Mập Ú bỗng kêu lên một tiếng, dường
như cuối cùng cũng xác nhận được anh vẫn còn sống, sau đó lăn ra nằm sát
bên anh. Con Đáng Yêu phía sau cũng rúc vào lưng anh ngồi xuống, đầu mèo
to chà đè luôn lên đầu anh, bắt đầu gầm gừ ngáy một cách không hề khách
sáo, ầm ầm vang trời. Trần Thư Hoài thở dài thật sâu trong lòng. Anh
thật sự không hiểu Khương Nghi đã nuôi mèo thành ra giống y hệt tính
cách của cô thế nào. Khi Khương Nghi trở lại phòng với hộp thuốc trên
tay, nhìn thấy người đàn ông trên giường bị mèo đè kín cả mặt, liền bật
cười, đặt thuốc xuống, tiện tay bế hai con mèo ném ra hành lang, phủi
mấy cọng lông mèo rơi trên mép giường: “Dậy uống thuốc.” Trần Thư Hoài
ngồi dậy, thấy trên bàn là thuốc viêm dạ dày thì hơi ngạc nhiên: “Mấy
loại thuốc này còn giữ à?” “Đơn thuốc bác sĩ kê lúc trước em vẫn giữ, dì
Lý khi dọn tủ thuốc sẽ kiểm tra lại và bổ sung đúng theo đơn.” Khương
Nghi búi gọn mái tóc dài mượt phía sau đầu bằng một chiếc kẹp, vài sợi
tóc xõa rơi trên gò má. Dưới ánh sáng vàng ấm của đèn ngủ đầu giường, cô
cúi đầu chăm chú đọc hướng dẫn sử dụng, đổ thuốc ra đĩa sứ nhỏ, thử độ
ấm của nước trong ly thủy tinh rồi mới đưa cho anh. “Uống thuốc đi.”
Ngẩng đầu lên mới phát hiện ra anh vẫn luôn nhìn mình. Khương Nghi giơ
tay lên vẫy vẫy trước mặt anh: “Tỉnh lại nào, uống thuốc đi.” Lông mi
Trần Thư Hoài run nhẹ, cầm lấy ly nước, nuốt thuốc vào. Thấy anh uống
được hai ngụm nước, Khương Nghi liền ấn cổ tay anh, lấy ly nước đi:
“Uống ít thôi, không lát nữa lại nôn ra.” Bệnh lâu thành bác sĩ, Trần
Thư Hoài bệnh mãi nên Khương Nghi thành bác sĩ thật. Chỉ riêng căn bệnh
viêm dạ dày ruột này, cô đã theo anh vào viện không biết bao nhiêu lần.
Thuốc men, điều cần tránh, phản ứng cơ thể… cô đều thuộc nằm lòng. Cô
thu dọn sơ qua đồ trên bàn, vừa định đứng dậy thì lại bị Trần Thư Hoài
kéo lại, bất ngờ ngã xuống giường. Anh cúi xuống, chẳng báo trước một
lời đã hôn lên môi cô. Khương Nghi giật mình, lập tức ngồi dậy theo phản
xạ, tay mò lên bụng anh. Dù cách lớp áo vẫn cảm nhận được rõ ràng từng
múi cơ bụng, “Anh đau thật hay đau giả vậy?” Trần Thư Hoài bị cô ấn
trúng chỗ đau, khẽ rên lên, đầu đập xuống gối, sắc mặt vẫn không tốt,
giọng lười biếng mơ hồ: “Nếu anh giả bệnh thì sao còn để em rời giường
lấy thuốc?” Anh kéo cô lại, nhẹ giọng: “Lại gần chút.” Khi bệnh nhìn anh
trông rất tội nghiệp, mất hẳn vẻ sắc bén thường ngày, ngay cả giọng nói
cũng mềm xuống. Khương Nghi cúi đầu, anh lại hôn cô lần nữa, môi mềm
chạm nhau, đầu lưỡi khẽ đụng vào nhau. Khương Nghi cảm nhận được hơi thở
không đều do cơn đau của anh, nụ hôn này vừa nhẹ vừa chậm, không mang
theo d*c v*ng mà chỉ tràn đầy lưu luyến. Cô thả lỏng người, nghiêng
người nằm trong lòng anh, tay kia nhẹ nhàng xoa bụng anh như trước, muốn
dùng nhiệt độ lòng bàn tay và động tác dịu dàng để giảm bớt cơn đau cho
anh, chờ thuốc ngấm dần. Cả hai nằm sát trong chăn, Khương Nghi xoa cho
anh một lúc thì ngủ thiếp đi, khoảng một tiếng sau mới bị đánh thức bởi
tiếng mèo điên cuồng cào cửa. Nhìn đồng hồ thấy đã mười giờ sáng, hôm
nay dì Lý không đến, mấy con mèo chắc đến giờ ăn pate nên đói rồi. Trần
Thư Hoài vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, không hề nhúc nhích. Khương Nghi
hơi động đậy, anh liền mở mắt. “Đỡ chút nào chưa?” Cô sờ trán anh, vẫn
là một tay đầy mồ hôi lạnh. Cuối cùng Khương Nghi cũng phát hiện có điều
không ổn: “Vẫn còn đau à?” Giọng Trần Thư Hoài vẫn yếu, nhưng nhất quyết
nói đỡ nhiều rồi, bảo cô cứ làm việc của mình. Khương Nghi thở dài một
hơi, lập tức thay đồ, gọi điện cho tài xế Trịnh nhanh chóng đến đón, sau
đó gọi cho thư ký Phương, nhờ anh ta dùng quan hệ bên nhà họ Trần sắp
xếp ngay một phòng bệnh cao cấp đơn ở bệnh viện. Trần Thư Hoài thế này
ít nhất cũng phải truyền dịch, giảm đau, chắc chắn phải nằm viện một
ngày. Trong điện thoại, thư ký Phương lo lắng hỏi: “Lại bị viêm dạ dày
ruột nữa à?” Khương Nghi nhíu mày: “Lại là sao?” “Trước khi về nước anh
ấy cũng bị một lần, nhưng chỉ tiêm giảm đau rồi đi họp luôn. Đáng lẽ sau
đó còn phải kiểm tra thêm mà công việc nhiều quá nên trì hoãn đến tận
bây giờ.” “Ở Mỹ anh ấy ăn gì thế?” Thư ký Phương nghĩ một chút: “Cũng
không có gì đặc biệt, chắc do bận quá nên không ăn uống đúng giờ.”
Khương Nghi cúp máy, trong lòng hơi chua xót. Thư ký Phương nói khéo,
nhưng cô hiểu rõ Trần Thư Hoài là vì chuyện của ba cô mà trì hoãn. Bệnh
viêm đau nhất là giai đoạn phát tác, đau xong không có nghĩa đã khỏi,
nhưng thường bị bỏ qua cho đến khi nặng thêm. Không ai để mắt đến bệnh
tình của Trần Thư Hoài, anh chắc cũng quên bẵng đi mất. Khương Nghi
nhanh chóng thu dọn xong mọi thứ, gọi thêm cho dì Lý bảo chuẩn bị chút
đồ ăn lỏng, khi quay lại phòng, Trần Thư Hoài đã ngồi dậy, sắc mặt vẫn
trắng bệch, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô. Chưa đợi anh mở miệng, Khương
Nghi đã thuận tay lấy chiếc mũ bóng chày bên cạnh đội lên đầu anh, ấn
xuống một cái: “Tài xế Trịnh đến rồi, tới bệnh viện khám xong rồi nói
sau.” Thấy cô kiên quyết như vậy, Trần Thư Hoài cuối cùng vẫn ngoan
ngoãn tới bệnh viện. Khi họ đến nơi, thư ký Phương cũng đã tới trước.
Anh ta giúp Trần Thư Hoài đăng ký cấp cứu, chẳng bao lâu đã đến lượt họ.
Vừa vào phòng khám, Khương Nghi đã nghe thấy bác sĩ ngồi cạnh máy tính
nói: “Chà, lại là anh à?” Khương Nghi nhìn sang, thì ra là bác sĩ chủ
trị của ba cô, lập tức cười: “Bác sĩ Thôi? Trùng hợp thật.” “Đúng đó,
lúc nãy tôi còn nghĩ giọng ngoài cửa sao nghe quen thế.” Bác sĩ Thôi
nhìn Trần Thư Hoài đang ngồi trên ghế. Trước đây, lúc ba Khương Nghi nằm
viện, bác sĩ Thôi từng mấy lần gặp Trần Thư Hoài trong các buổi đi
buồng. Khi đó ông Khương nhiệt tình và đầy tự hào giới thiệu con rể
mình, hai người cũng từng chào hỏi qua, xem như quen biết. Bác sĩ Thôi
đùa: “Ba cô vừa bệnh xong, giờ đến lượt chồng cô à, sao mà mọi chuyện
dồn hết vào một lúc thế?” Rồi ông quay sang Trần Thư Hoài: “Anh Trần,
thấy không khỏe ở đâu?” Sau khi bác sĩ Thôi nắm sơ tình hình, nói có thể
do ăn phải đồ không phù hợp gây ra, sau đó lập tức cho làm các xét
nghiệm, chụp chiếu một lượt. Khoảng một tiếng sau có kết quả, bác sĩ
Thôi nhìn chằm chằm tấm phim CT một hồi, bỗng nói: “Trường hợp này tốt
nhất nên phẫu thuật ngay, nếu đồng ý làm thì tôi sẽ gửi tình trạng cho
phòng mổ bên kia để họ đánh giá.” Tin này quá bất ngờ, Khương Nghi ngẩn
ra một lúc, lập tức hỏi: “Không phải viêm dạ dày ruột sao? Sao lại phải
mổ?” “Không phải viêm dạ dày ruột, là viêm ruột thừa, tình trạng khá
nghiêm trọng rồi. Trước đây có từng phát tác vài lần không? Có đến bệnh
viện chưa?” Bác sĩ Thôi cau mày, mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính,
ngón tay gõ bàn phím nhanh như bay. “Trễ thêm chút nữa là thủng rồi
đấy.” Trần Thư Hoài thì chẳng có phản ứng gì, tựa vào lòng Khương Nghi
im lặng không nói. Khương Nghi cúi mắt liếc nhìn anh: “Mổ đi, chắc là
tiểu phẫu thôi.” Ca mổ này cô đã từng nghe nhiều người nhắc tới từ nhỏ,
trong tiềm thức cũng cho rằng không phải bệnh gì nghiêm trọng. Tuy không
ngờ hôm nay chỉ đến bệnh viện mà lại phải mổ ngay, nhưng trong lòng cũng
không đến nỗi quá hoảng. Nào ngờ bác sĩ Thôi lại nói: “Dù bây giờ hầu
hết ca mổ đều là nội soi, nhưng tình huống của anh Trần đây thì chưa
chắc. Nếu nghiêm trọng thì phải mổ hở.” Câu này vừa dứt, Khương Nghi chỉ
thấy tay chân lạnh ngắt. Trần Thư Hoài bỗng nắm chặt tay cô: “Đừng sợ.”
Bác sĩ Thôi giải thích đơn giản: “Như tôi vừa nói, hiện giờ tình trạng
viêm khá nặng, chủ yếu là xem có dính ruột hay không. Cụ thể thì đợi xếp
lịch phẫu thuật rồi sẽ có buổi gặp mặt trao đổi với người nhà, hai người
từng làm rồi chắc cũng biết quy trình. Giờ đi làm thủ tục nhập viện
trước đi.” Khám xong, thư ký Phương đã lo xong hết các thủ tục vụn vặt,
Khương Nghi đưa Trần Thư Hoài đến phòng bệnh, mấy y tá cũng nhanh chóng
đẩy xe đến truyền dịch cho anh. “Không phải ca mổ lớn, em đừng hoảng.”
Trần Thư Hoài tựa vào giường bệnh. Khương Nghi đứng cạnh giường trải lại
chăn, thở dài: “Em chỉ thấy… mọi thứ đến bất ngờ quá. Lúc trước anh bệnh
sao không nói với em?” Trần Thư Hoài thản nhiên nói: “Em bệnh chẳng phải
cũng không nói với anh sao?” “Bây giờ là lúc so đo chuyện này à?” “Ý anh
là, anh và em khi đối mặt với chuyện như thế này, cảm giác đều giống
nhau.” Khương Nghi liếc anh một cái, không nói thêm nữa, vỗ vỗ gối: “Nằm
xuống đi.” Sau khi Trần Thư Hoài nằm xuống, gương mặt vốn đã trắng bệch
càng trở nên gần như trong suốt dưới lớp drap giường màu trắng. Anh bỗng
mở miệng: “Em biết làm phẫu thuật nào cũng có rủi ro chứ?” Khương Nghi
khựng lại, lần này đến lượt cô nhấn mạnh: “Đây chỉ là tiểu phẫu thôi.”
“Anh chỉ nói từ góc độ phòng ngừa rủi ro thôi.” Trần Thư Hoài nói với vẻ
nghiêm túc, Khương Nghi nghe mà hơi khó chịu, nhưng anh lại nắm lấy tay
cô, kéo cô đến gần hơn một chút. Anh tiếp tục nói: “Xuất viện rồi thì
tái hôn đi. Chuyện tình cảm của chúng ta có thể từ từ giải quyết, nhưng
anh muốn sớm đưa em vào quỹ tín thác của nhà anh. Chuyện bất trắc hay
ngày mai, không ai biết cái nào đến trước. Anh muốn để lại cho em nhiều
thứ hơn.” Khương Nghi nhìn Trần Thư Hoài rất lâu, viền mắt bỗng đỏ lên.
Trần Thư Hoài tưởng lời mình rốt cuộc đã khiến cô xúc động, trong lòng
thầm thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ Khương Nghi bỗng dùng hai tay nâng mặt
anh lên, giọng run run: “Thư Hoài, anh có phải mắc bệnh nan y gì không
dám nói với em không?” Trần Thư Hoài: “…… Anh chỉ bị viêm ruột thừa
thôi, em có thể đừng nguyền rủa anh không?” – 【Lời tác giả】 Tổng giám
đốc Trần: Nhân lúc cô ấy mềm lòng thì tranh thủ nói mấy câu cảm động để
đánh vào tim cô ấy. Chị Nghi: …Anh đang giao phó hậu sự à…