Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 47
Chương 47
Thực ra năm đó khi Trần Thư Hoài đưa ra quyết định kia, Khương Nghi từng
hỏi anh lý do rồi. So với không khí điềm tĩnh lúc này, khi ấy có thể nói
là căng như dây đàn, đó là lần hiếm hoi Khương Nghi nổi giận đến vậy kể
từ khi yêu nhau cho đến lúc kết hôn. Lúc ấy cô đang hớn hở ở trung tâm
thương mại mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho việc Trần Thư Hoài về nước, vừa
thanh toán xong định quay về thì anh gọi điện tới, nói rằng mình nhận
được lời mời bổ nhiệm làm Tổng giám đốc hành chính của công ty nòng cốt
trong tập đoàn, tạm thời không thể về nước theo kế hoạch. Nghe xong,
Khương Nghi cảm thấy cơn giận ầm ầm trào lên não, nhưng ngay sau đó lại
có một luồng lạnh buốt từ đầu tràn xuống tận lòng bàn chân. Cô cố gắng
giữ bình tĩnh hỏi lý do, Trần Thư Hoài nói tin này đến quá đột ngột, anh
cũng không dự liệu được, nhưng nếu có thể làm tốt ở vị trí này, anh sẽ
sớm được vào hội đồng quản trị, mà khi trở thành thành viên hội đồng
rồi, anh có thể chuyển trọng tâm về gia đình. Nghe đến đây, Khương Nghi
đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, tức giận mắng anh một trận. “Anh đúng là
biết chọn thời điểm, em đã từ chối luôn cả lời mời từ Học viện Luật rồi,
thì anh lại được bổ nhiệm. Đừng nói với em là anh chưa từng biết mình
nằm trong danh sách đề cử.” “Cho dù anh có vào hội đồng quản trị, lẽ nào
làm giám đốc điều hành là thành thái thượng hoàng chắc? Nói trở về với
gia đình, lừa quỷ à.” “Anh đừng về nữa, em cũng không sang nữa, thế đi.”
Lúc ấy Trần Thư Hoài nghe cô nói vậy cũng giận không kém, hỏi lại: “Em
có thể nói cho đàng hoàng được không?” Khương Nghi đáp gọn lỏn: “Không
thể.” rồi “cạch” một tiếng cúp máy. Kết thúc cuộc gọi, Trần Thư Hoài có
nhắn tin giải thích, nói rằng lúc danh sách ứng viên được nộp lên anh
nghĩ đó chỉ là đề cử mang tính hình thức, cộng thêm quá nhiều việc nên
chưa kịp nói với cô. Nhưng khi ấy Khương Nghi đã làm luật sư nhiều năm,
vừa nghĩ là biết anh chưa nói hết, song cũng chẳng buồn hỏi nữa. Chuyện
đó cứ thế trôi qua, sau đó hai người liên lạc ngày càng ít, quan hệ cũng
dần trở nên lạnh nhạt. Mọi thứ bắt đầu từ đó. Khi nghe Khương Nghi lần
nữa nhắc lại vấn đề này, Trần Thư Hoài dường như không lấy làm bất ngờ,
chỉ nói: “Trước hết em phải hứa với anh, lần này nói chuyện đừng kích
động, cũng đừng nghĩ nhiều.” Khương Nghi chẳng cần suy nghĩ: “Anh vừa
nói vậy thì em làm sao mà không nghĩ nhiều được.” Trần Thư Hoài im lặng
nhìn cô. Ba giây sau, Khương Nghi nhượng bộ nửa bước, nhưng giọng vẫn
đầy cảnh giác: “Em sẽ… tùy tình hình mà cân nhắc.” Đến “tùy tình hình”
rồi đây. Trần Thư Hoài nhìn cô, cả người mang theo khí thế như sắp bước
lên bàn đàm phán, anh liền thấy đau đầu, trong đầu nhanh chóng lướt qua
đủ kiểu đối sách, rồi chậm rãi nói: “Gia đình anh có vài quy tắc, trước
đây anh chưa từng nói với em. Một là vì anh nghĩ em sẽ không đụng đến,
hai là cho dù có liên quan, anh cũng có thể tự mình xử lý.” Khương Nghi
lập tức phản ứng: “Tự mình xử lý là sao? Mà chuyện này thì liên quan gì
đến việc anh giữ chức trong tập đoàn?” “Em nghe anh nói hết đã.” Trần
Thư Hoài mím môi: “Trước đây em từng nhắc, tiền chi cho lễ cưới đều là
anh lo, anh nói em không cần để tâm.” Nghe anh nhắc đến chuyện đó, tim
Khương Nghi khẽ nhói, linh cảm nhạy bén mách cô anh sắp nói đến điều cực
kỳ nhạy cảm. Ngón tay cô vô thức co lại, đan chặt vào nhau. “Ừm.” Cô đáp
khẽ. “…… Nhưng vì chuyện này có liên quan đến em nên anh phải nói thật.
Việc anh tự mình gánh toàn bộ chi phí cưới xin và sinh hoạt sau đó là
điều kiện mà ba mẹ anh đặt ra để đồng ý cho chúng ta kết hôn. Cũng chính
vì thế nên sau khi lên đại học anh mới vội vàng khởi nghiệp.” “Hai năm
trước khi chuẩn bị về nước, anh mới biết từ luật sư bên văn phòng gia
tộc rằng em tạm thời không đủ điều kiện trở thành người thụ hưởng trong
quỹ tín thác của gia đình. Cách nhanh nhất để đáp ứng điều kiện đó là
anh phải sớm gia nhập tầng quản lý cốt lõi của tập đoàn, tạo ra giá trị
và lợi nhuận đủ lớn.” “Cho nên lý do năm đó anh nói với em, thật ra
không hề lừa dối. Anh chỉ không muốn những quy tắc trong nội bộ gia tộc
này khiến em phải thấy áp lực. Anh biết em nộp đơn vào Học viện Luật ở
Mỹ là để rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhưng anh không muốn em vì
thế mà bị cuốn vào. Thực ra chúng ta đều hiểu, ở lại trong nước sẽ tốt
hơn cho em.” Trần Thư Hoài nói xong, trong phòng lặng như tờ. Khương
Nghi cúi đầu nhìn đôi tay đang đan chặt của mình, thật lâu chẳng nói gì.
Cô hiểu anh đang cố gắng nói ra bằng cách nhẹ nhàng và thẳng thắn nhất
có thể. Và đúng là anh đã làm được. Dù cô cũng biết có vài câu anh vẫn
giấu lại là vì muốn giữ thể diện cho cô, xuất phát từ lòng tốt. Khương
Nghi xuất thân bình thường, theo nguyên tắc của nhà họ Trần, anh vốn
không nên cưới một người phụ nữ không có bối cảnh như cô. Mà khi ấy cha
mẹ Trần cũng chẳng thật sự hiểu rõ Khương Nghi, tất nhiên không thể vì
gặp đôi lần mà dễ dàng đồng ý để đứa con trai trưởng mà người họ kỳ vọng
nhất, bước vào một cuộc hôn nhân nghiêm túc như vậy. Tương tự, việc
Khương Nghi không đủ điều kiện trở thành người thụ hưởng của quỹ tín
thác nhà họ Trần là vì cuộc hôn nhân giữa họ không mang lại bất kỳ lợi
ích nào cho gia tộc. Trần Thư Hoài muốn cô được thêm vào danh sách, chỉ
có thể dựa vào bản thân, anh phải tạo ra lợi ích tương xứng để bù đắp
phần đó. Đây không phải là chuyện Khương Nghi có muốn một lễ cưới hoành
tráng hay không, cũng không phải việc cô có muốn trở thành người trong
quỹ tín thác hay không, mà là việc khoảng cách thân phận giữa hai người
được đặt thẳng lên bàn, sáng rõ đến nhức mắt. Không nghi ngờ gì, nếu nói
thẳng từ đầu, Khương Nghi sẽ rơi vào tình cảnh vừa xấu hổ vừa khó xử
nhất trong đời. Trần Thư Hoài hiểu Khương Nghi quá rõ. Cô là người không
bao giờ muốn ngửa tay nhận ân huệ, chuyện gì cũng muốn tự mình xứng
đáng. Nhưng trừ khi tiền rơi từ trên trời xuống, bằng không thì để leo
lên được đến vòng tròn của gia đình anh, cô sẽ phải làm việc không nghỉ
ngơi suốt hai, ba mươi năm. Đến lúc cô sang New York, sẽ thấy cạnh tranh
ở đó là phiên bản nâng cấp của Kinh Thị, khắp nơi đều là những người trẻ
tuổi tài giỏi, xuất thân giàu có. Cô sẽ phải dốc hết sức làm việc, đánh
đổi sức khỏe và cảm xúc, chịu áp lực nặng nề để đổi lấy mức thù lao cao,
và rồi bị công việc đó mài mòn đến cạn kiệt. Khi ấy, thời gian liên lạc
giữa họ sẽ càng ít đi, những cuộc cãi vã sẽ càng gay gắt hơn, đó là
tương lai gần như chắc chắn. Điều quan trọng hơn là Trần Thư Hoài biết
rõ bản chất Khương Nghi vốn không phải người quá coi trọng tiền tài hay
địa vị. Cô còn muốn đi du lịch, muốn thử nghiệm cuộc sống khác, muốn đi
khắp nơi xem ngắm. Thậm chí còn từng nói muốn đổi chuyên ngành, học thêm
thứ gì đó khác. Sau khi trầm mặc thật lâu, cuối cùng Khương Nghi cũng mở
miệng. “Anh nên nói với em sớm chứ. Có vài chuyện đã là sự thật thì
chẳng cần giấu giếm. Hai năm trước anh không nói, kết quả cuối cùng
chẳng phải vẫn ly hôn đó sao?” “Anh đâu ngờ em lại phản ứng dữ vậy. Em
có biết mỗi lần em lạnh mặt lại đáng sợ cỡ nào không?” Khương Nghi nhịn
không được nói: “Vậy lỗi là do ai?” “Do anh.” Trần Thư Hoài bất đắc dĩ
nói: “Nhưng khi đó anh thật sự không dám nhắc đến. Em biết không, em
giống như một con chim sẻ cảnh giác cao độ, người ta mang thứ tốt đặt
ngay trước mặt em mà vẫn phải lo em giật mình, vỗ cánh bay mất.” Anh
dừng một chút rồi lại nói: “Vậy em nói thử xem, nếu hai năm trước anh
nói hết những chuyện này, xác suất em đi New York cùng anh lớn hơn, hay
xác suất em biết khó mà lui lớn hơn?” Khương Nghi nhìn anh vài giây:
“Cái đó không gọi là biết khó mà lui.” Nghe câu này, trong đầu Trần Thư
Hoài như có một cái chuông lớn bị gõ mạnh vang ong ong. Anh bóp trán,
thở ra một tiếng. Thấy chưa! Thấy chưa! Anh biết ngay mà, nếu năm đó nói
ra hết, chắc Khương Nghi còn ly hôn sớm hơn. Khương Nghi khẽ hắng giọng,
giải thích: “Lúc đó chúng ta đã cãi nhau thường xuyên rồi. Rõ ràng là
anh đã mệt, em cũng thấy mệt. Nếu anh tìm một cô gái môn đăng hộ đối,
mấy cô ấy đâu có áp lực công việc hay cuộc sống gì, ngày nào cũng vui
vẻ, chắc chắn có thể mang lại cho anh hạnh phúc mà…” Trần Thư Hoài: “Em
muốn chọc anh tức chết à.” Anh vừa dứt lời, máy theo dõi tim liền “tích
tích tích” vang dồn dập, nhịp tim và huyết áp nhìn bằng mắt thường cũng
đang tăng vọt. Khương Nghi giật mình: “Em đi gọi y tá.” Trần Thư Hoài
mặt không cảm xúc nói: “Không cần, cho anh yên tĩnh ba phút.” Nói xong,
anh thật sự nhắm mắt nghỉ ngơi. Trần Thư Hoài vốn mới tỉnh khỏi thuốc mê
không lâu, lại tốn sức đối phó với cô, giờ sắc mặt vẫn còn trắng bệch,
mu bàn tay đang truyền dịch, trông có phần yếu ớt mỏng manh. Khương Nghi
nhìn chằm chằm màn hình điện tim, đợi đến khi đường sóng trở lại bình
thường, mới khẽ thở ra: “Câu đó của em là nói thật.” Máy điện tim lại
bắt đầu kêu “tích tích” vang nhanh. Trần Thư Hoài không mở mắt, bình
tĩnh nói: “Anh muốn yên tĩnh thêm ba phút nữa.” Ba phút trôi qua, anh
mới mở mắt nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Anh chưa bao giờ thấy mệt. Chỉ là
mỗi lần em tỏ ra xa cách, anh lại thấy bất an và không biết phải làm
sao.” “Còn về những phiền toái anh đã mang đến cho em… mỗi ngày anh đều
muốn nói lời xin lỗi.” Nói xong, anh siết chặt tay cô. – Trần Thư Hoài
nằm viện hai ngày, sáng ngày thứ ba lúc bác sĩ đến kiểm tra, chủ nhiệm
ca mổ xem tình hình tốt, nói hôm nay có thể xuất viện. Khương Nghi thu
dọn đơn giản một chút, thì thấy y tá bước vào chuẩn bị rút ống dẫn lưu.
“Người nhà muốn ở lại đây không?” Y tá hỏi. Cô quay sang hỏi Trần Thư
Hoài: “Anh có cần em ở lại không?” Hôm đó hai người đã nói rõ hết, tuy
không đi sâu vào chuyện sau này, chỉ nói đến vấn đề thôi, nhưng cũng đã
gần gũi hơn nhiều. Trần Thư Hoài nói: “Nếu em không sợ thì ở lại đi.”
Khương Nghi nghĩ chuyện này thì có gì đáng sợ, liền ngồi xuống cạnh anh.
Y tá vén băng gạc ở vết mổ lên, cô nhìn thấy ống dẫn lưu cắm thẳng vào
vết rạch, theo phản xạ nắm chặt tay Trần Thư Hoài. Y tá nói: “Bắt đầu
rút nhé, chịu khó một chút.” Khương Nghi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy
y tá kéo sợi ống kia ra ngoài, kéo hai lần vẫn chưa hết, lúc này cô mới
nhận ra ống đặt khá sâu trong ổ bụng. Cảnh tượng ống bị kéo ra khiến
người ta nổi da gà, cô nhìn chằm chằm vào đó không chớp mắt, chẳng biết
từ lúc nào toàn thân bắt đầu tê dại, đầu óc choáng váng. Trần Thư Hoài
đưa tay ra giữ lấy gáy cô, ép cô tựa vào ngực mình: “Đừng nhìn nữa.” Y
tá rút xong, cười nói: “Bệnh nhân rút ống mà người nhà lại bị dọa sợ đến
mức này à?” Đầu óc Khương Nghi ù đi, vùi mặt trong cổ anh không động
đậy. Đợi y tá đi ra được một lúc lâu, cô mới khẽ hỏi: “Đau không?” Anh
điềm nhiên đáp: “Mải để ý em nên chẳng thấy đau gì cả.” Hai giây sau, cô
bỗng ôm lấy cổ Trần Thư Hoài, giọng nghẹn lại: “Thật ra lúc kết hôn, em
cũng đâu chăm sóc anh được bao nhiêu. Nếu em làm tốt hơn thì chắc anh
cũng chẳng phải vào viện chịu khổ thế này.” Trần Thư Hoài khẽ cọ má cô,
ánh mắt dịu lại, nhưng miệng vẫn chẳng buông tha: “Vậy thì bù lại đi,
hôm nay về nhà với anh nhé?” “Về nhà” anh nói, là căn hộ anh ở sau khi
ly hôn. Trong căn nhà cũ chẳng còn mấy quần áo, anh lại ở viện ba ngày,
kiểu gì cũng phải về thay đồ. Khương Nghi không ngờ yêu cầu của anh lại
đơn giản như thế: “Tất nhiên rồi, em bảo dì Lý nấu cho anh bữa cơm nhé.”
Trần Thư Hoài lại nói: “Dì Lý đã tới rồi, em ở lại với anh thêm mấy hôm
nữa đi.”