Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 48
Chương 48
Căn nhà hiện tại Trần Thư Hoài ở nằm gần ngôi trường quốc tế tốt nhất
Kinh thị, là nhà anh mua từ hai năm trước khi chuẩn bị về nước sinh
sống. Khi đó Khương Nghi vẫn chưa đến giai đoạn dốc sức để lên làm đối
tác, mà Trần Thư Hoài thì chuẩn bị chuyển trọng tâm công việc, là khoảng
thời gian duy nhất Khương Nghi hơi có ý định sinh con, nên trong căn nhà
này có một phòng em bé rất rộng, thông với phòng ngủ chính. Khương Nghi
vốn nghĩ sau khi ly hôn, Trần Thư Hoài sẽ chỉnh sửa lại bố cục trong
nhà, ít nhất cũng sẽ thay đổi phòng em bé, không ngờ lần này đến xem,
căn phòng đó vẫn còn y nguyên như cũ. Trên kệ tủ mở sát tường phía nam
phòng em bé vẫn gọn gàng bày một đống thú nhồi bông, là hộp quà hồi cấp
ba Trần Thư Hoài tặng cô. “Em muốn ngủ phòng nào?” Trần Thư Hoài dựa vào
khung cửa phòng ngủ, hỏi cô. Khương Nghi chỉ vào cánh cửa phòng khách:
“Phòng này.” Trần Thư Hoài không phản đối, Khương Nghi đẩy cửa ra mới
phát hiện bên trong chỉ có khung giường trơ trọi, đến nệm cũng không có.
Cô do dự: “Sao em nhớ lúc vừa sửa xong là có đặt nệm rồi mà?” “Cái nệm
đó không có phủ chống bụi, lại lâu rồi không dọn dẹp, lúc anh tới xem
thì đã không dùng được nữa rồi.” Trần Thư Hoài chỉ vào phòng ngủ chính:
“Tạm thời ở đây đi.” Thấy Khương Nghi vẫn chưa động đậy, anh cười cười:
“Ba vết mổ bụng của anh vẫn còn khâu chỉ đấy, có lòng mà không có sức.”
Đến cũng đến rồi. Khương Nghi nghĩ vậy, dứt khoát đi thẳng vào phòng ngủ
chính. Dì Lý có mang mấy bộ quần áo đến cho cô, đưa đồ vào phòng xong
còn nhắc cô: “Hiện giờ vết thương của ông chủ không được dính nước, bảng
lưu ý bác sĩ đưa đã để ở đầu giường cô rồi, nhớ để ý một chút.” Khương
Nghi xem lướt một lượt danh sách, vừa ngẩng đầu đã thấy Trần Thư Hoài
đang ngồi trước bàn xử lý email. Cô hỏi: “Anh tạm thời không tắm được,
có tự lau người được không?” Trần Thư Hoài mắt vẫn nhìn màn hình máy
tính, tay gõ bàn phím rất nhanh, không cần nghĩ đã trả lời: “Không được,
hễ giơ tay là vết thương lại đau.” “Vậy lúc nào cần giúp thì nói em.” Cô
vừa dứt lời, Trần Thư Hoài cũng vừa gửi xong email, ngồi trên ghế xoay,
nhanh nhẹn quay lại đối mặt với cô: “Bây giờ.” Phòng tắm rất rộng rãi,
Trần Thư Hoài ngồi trên một cái ghế cao. Vết thương chưa lành, chỉ cần
bụng hơi gắng sức là đau nhói, anh chống khuỷu tay lên bệ bên cạnh,
ngoan ngoãn để Khương Nghi lo liệu. Khương Nghi cởi áo cho anh, quần thì
không cởi, cơ bụng và đường nhân ngư mơ hồ hiện ra nơi mép cạp quần. Cô
đứng bên cạnh anh, vừa chuẩn bị khăn, dung dịch sát trùng, tăm bông và
băng gạc, vừa thì thầm: “Em như y tá chăm bệnh cho anh vậy, anh cố tình
bắt em đến làm lao động đúng không.” Trần Thư Hoài khẽ cười, vươn tay ôm
eo cô, nhẹ nhàng v**t v*: “Y tá Khương.” Bầu không khí bắt đầu chuyển
vị. Khương Nghi làm ướt khăn bằng nước ấm, vắt khô nhẹ, tát một cái gạt
tay anh khỏi eo cô: “Giữ lịch sự.” Khăn đắp lên sau gáy anh, trượt xuống
vai, lưng và hông rắn chắc. Phải nói là bao nhiêu năm qua Trần Thư Hoài
vẫn giữ dáng cực tốt, tỷ lệ vai lưng tam giác ngược, cơ bắp săn chắc
không quá đà, làn da lại trắng trẻo bẩm sinh. Sau tốt nghiệp cấp ba anh
còn cao thêm không ít, gần mét chín, thêm gương mặt thường ngày lạnh
lùng ít nói, lúc im lặng quả thật giống như một khối băng mặt đẹp. Trần
Thư Hoài: “Sờ đủ chưa? Khăn lạnh rồi.” … Mở miệng ra là đáng bị quở
mắng. “Không sờ thì anh lại không vui.” Khương Nghi nhúng khăn vào nước
ấm lần nữa, vắt khô, lau phần thân trên cho anh như lau bàn, thay thuốc,
thay băng, rồi lấy khăn tắm dài đắp lên đầu anh: “Đồ mặc hằng ngày của
anh để đâu?” “Phòng thay đồ.” Cô bước vào phòng thay đồ, vừa mở cửa, ánh
mắt lập tức rơi lên một chiếc ghế gỗ lê hoa bị khăn cashmere phủ lên tựa
lưng ở góc phòng. Chiếc ghế này rất quen mắt, cô bước đến vén khăn ra
thì sững người. Đây chính là chiếc ghế mấy tháng trước cô hoàn thành
xong ở Tân Thị, sau đó được đưa lên sàn đấu giá của Thế Gia, và bị người
ta mua mất. Bên cạnh chiếc ghế còn có hai chiếc hộp trang sức trông cực
kỳ sang trọng mà kín đáo. Khương Nghi nhìn chằm chằm vài giây, chợt nghe
sau lưng vang lên một giọng nói: “Mở ra xem đi.” Cô xoay người, Trần Thư
Hoài không biết đã khoanh tay đứng tựa ở cửa phòng thay đồ từ khi nào.
Khương Nghi hơi không tin nổi: “Bên trong là thứ em đang nghĩ đến sao?”
“Có khi là nó đó.” Cô mở hộp ra, bên trong một hộp là viên aquamarine
gần 100 carat, hộp còn lại là viên Paraiba phát ra sắc lam neon rực rỡ.
Dưới ánh đèn spotlight trong phòng thay đồ, hai viên đá quý lớn lấp lánh
ánh sáng xa hoa lộng lẫy. “Thì ra cái tên ngốc 9067 kia là anh!” Hai
viên đá quý hết hơn sáu triệu tệ, giá trị gốc chỉ hơn một triệu, phần
chênh gần năm triệu. Trần Thư Hoài liếc nhìn Khương Nghi, thấy cô vẫn
chưa rời mắt khỏi đống đá quý thì khẽ bật cười, tự mình chọn đại một bộ
đồ mặc vào. Anh còn nhớ trước khi cầu hôn, có lần dẫn cô đi ngang trung
tâm thương mại, đúng dịp một thương hiệu trang sức cao cấp tổ chức triển
lãm. Kỳ lạ là khi đó Khương Nghi lần đầu tiếp xúc với đá quý, mà mắt
nhìn lại cực kỳ tinh, giữa muôn vàn món trang sức lộng lẫy đã chọn trúng
một viên kim cương cấp sưu tầm không nằm trong danh mục trưng bày. Trần
Thư Hoài đến giờ vẫn không quên ánh mắt lúc ấy cô nhìn viên kim cương.
Cứ như tiểu long nữ đầu thai vậy. Anh đi đến bên Khương Nghi, ghé sát
hỏi: “Thích không?” Khương Nghi lưu luyến rời mắt khỏi đá, ngẩng lên
nhìn anh, mắt vẫn long lanh: “Thích.” Anh lại hỏi: “Muốn thử không?” Mua
về rồi không thử thì uổng. Khương Nghi ngồi trước gương trang điểm, Trần
Thư Hoài đứng phía sau cô, thành thạo giúp cô đeo dây chuyền. Viên đá
biển aquamarine to nặng như viên đường phèn được bao quanh bởi những
viên kim cương rực rỡ, đậu ngay trên vùng ngực trắng nõn, vừa xa hoa vừa
lộng lẫy. Cô có gương mặt dịu dàng thanh tú, mái tóc dài đen nhánh xõa
trên vai, dưới ánh sáng của dây chuyền đá quý, nhìn chẳng khác gì tiên
nữ hạ phàm. Trần Thư Hoài từ phía sau ôm lấy cô, kề má vào cô, giọng rơi
bên tai cô mang theo vài phần dịu dàng: “Rất đẹp.” Khương Nghi nhìn anh
qua gương một lát, ngón tay khẽ chạm lên viên đá nơi ngực, bật cười
thành tiếng: “Có cảm giác như đang được bao nuôi vậy.” Trần Thư Hoài
cũng bật cười: “Được bao nuôi là cảm giác thế nào?” “Rất sướng.” “Nếu em
đồng ý để anh bao nuôi, anh còn thấy đỡ mệt hơn.” Khương Nghi liếc mắt
nhìn anh: “Ý gì đây? Muốn em làm bà nội trợ toàn thời gian à?” Trần Thư
Hoài lập tức cảm thấy mình lỡ lời, quả nhiên nghe cô bắt đầu thao thao
bất tuyệt kể chuyện: “Năm kia, sếp của một khách hàng em quen dẫn bạn
gái đến tiệc mừng công ty lên sàn ở Hồng Kông, lúc chơi trò chơi MC hỏi
ngày kỷ niệm cưới, anh đoán xem? Bạn gái kia là người yêu ông ta, còn vợ
chính thất đang ở Anh toàn thời gian chăm con.” Trần Thư Hoài biết nếu
mình không nhanh lên tiếng, câu chuyện này sẽ còn dài cả buổi. Anh ấn
vai cô xuống, trầm giọng nói: “Thứ nhất, lần ly hôn này anh đã để lại
phần lớn tài sản cho em, em dù không đi làm cũng không thể gọi là bà nội
trợ toàn thời gian, cùng lắm chỉ là một nữ đại gia bán nghỉ hưu với khối
tài sản kếch xù.” “Thứ hai, nếu anh dám làm chuyện đó, ba mẹ anh sẽ là
người đầu tiên thay em trừ gian diệt ác.” “Thứ ba, loại đàn ông đó không
dám cưới luật sư như anh đâu.” Khương Nghi thấy anh căng thẳng như thế
thì bật cười trước: “Trêu anh thôi mà.” Cô tháo sợi dây chuyền rồi đặt
lại vào hộp trang sức, lại nhẹ giọng nói: “Em biết anh bỏ tiền ra đấu
giá mấy viên đá này là để em vui, nhưng tiền của anh đâu phải từ trên
trời rơi xuống, những viên đá lớn thế này không đủ tính bảo toàn giá
trị, bình thường cũng chẳng có dịp đeo, nhiều lắm chỉ là vật tiêu hao.”
“Có vài triệu thôi, vốn dĩ cũng là để mua vui. Em không thường đeo thì
có thể nhờ người tháo viên đá chính ra, ghép với mấy viên khác trong két
thành một bức tranh đá treo lên là được mà.” Trần Thư Hoài chẳng hề để
tâm: “Kiếm tiền vốn là để cho em tiêu.” Nghe anh nói vậy, động tác của
Khương Nghi bỗng khựng lại, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn vào gương, thấy
anh cũng đang cúi mắt nhìn mình. Hai người cứ vậy nhìn nhau trong gương
mấy giây. Trần Thư Hoài là kiểu người rất ít khi nhắc đến những gì mình
đã bỏ ra. Anh có thể không chút do dự tiêu sạch tiền chỉ để mua cho cô
những món xa xỉ có vẻ chẳng thực tế, sau đó lại âm thầm kiếm lại số tiền
ấy, rồi tiếp tục tiêu cho cô. Thói quen ấy phần nào cũng đến từ cách
giáo dục trong gia đình. Dù sao thì ba Trần cũng là người sống theo
nguyên tắc như vậy. Từ nhỏ đã không phải lo lắng chuyện tiền bạc, lại có
đủ trí tuệ và năng lực để tạo ra của cải mới, đây là một phẩm chất cực
kỳ xa xỉ và đẹp đẽ. Cô phải thừa nhận những gì Trần Thư Hoài làm vì cô,
trong đám con nhà giàu cũng cực kỳ hiếm có. Dù gì thì trong giới này,
thứ không thiếu nhất chính là những chiếc bô sơn đỏ hay gối thêu hoa.
Khương Nghi cụp mắt xuống, lần đầu tiên hỏi anh: “Anh thấy ‘môn đăng hộ
đối’ có đúng không?” Trần Thư Hoài hơi khựng lại, thần sắc nơi chân mày
dịu đi: “Trên đời này không có đạo lý nào là tuyệt đối cả, mọi khoảng
cách đều đến từ sự bất lực, cho nên đạo lý đó không áp dụng với chúng
ta.” Trong mắt anh, những thứ mà anh dùng ưu thế gia thế để sớm đưa đến
trước mặt Khương Nghi, thì dù sớm hay muộn, dựa vào năng lực của cô, cô
cũng có thể tự mình đạt được. Cô và anh là xứng đôi vừa lứa. … Cuối tuần
này, vết thương của Trần Thư Hoài lành khá tốt, Khương Nghi đi cùng anh
đến bệnh viện tháo chỉ, sau đó hai người dạo bước dọc theo con phố sầm
uất bên ngoài bệnh viện. Bên kia đường là dãy cửa hàng đồ hiệu, còn bên
này là đủ loại nhà hàng cao cấp với phong cách ẩm thực khác nhau. Khương
Nghi chỉ vào một trong số đó: “Lần trước em với Chử Kỳ ăn ở đây.” Trần
Thư Hoài ngẩng mắt nhìn nhà hàng kia một cái, biết là lần cô từ chối Chử
Kỳ, không vui lắm: “Em rõ biết anh ta có ý đồ với em mà còn cố ý rủ
người ta đi ăn để biểu đạt lập trường. Em thấy anh có cho Vương Hứa Ý ăn
nổi nửa hạt cơm không?” Khương Nghi: “Anh nhất định phải so mấy chuyện
này à? Em có bao giờ lấy chuyện Vương Hứa Ý ra kiếm chuyện với anh đâu.
Chử Kỳ là người thật sự từng giúp em.” Anh hừ lạnh một tiếng: “Lần đầu
thấy tên đó ở Tân Thị là anh biết anh ta không có ý tốt rồi, em không
thấy anh ta đang luộc em từ từ như nấu ếch à.” Khương Nghi nghe ra được
anh có thành kiến rất lớn với Chử Kỳ thì lấy làm lạ: “Vậy sao anh còn
đầu tư cho người ta?” “Vì em cứ đòi đi làm cho công ty nó, anh không
trông chừng thì sao được?” Cô dở khóc dở cười: “Lúc đó anh đồng ý ly hôn
lạnh lùng thế cơ mà, ra là ngầm giận à?” Trần Thư Hoài không nói gì, dắt
tay Khương Nghi đang cười không dứt rẽ vào một con phố khác, đột nhiên
dừng lại trước một cánh cổng lớn. “Ngẩng đầu lên.” Anh nói. Khương Nghi
vô thức ngẩng đầu nhìn lên, thấy mấy chữ lớn “Trung tâm dịch vụ hành
chính công”, bên cạnh là bảng chỉ dẫn dán một tờ thông báo: “Do một số
khu vực đang sửa chữa, văn phòng đăng ký kết hôn chuyển từ tầng hai lên
tầng ba khu D.” Trần Thư Hoài hỏi: “Lên tầng ba không?”