Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 49

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 49
Prev
Next
Novel Info

Chương 49

Khương Nghi kinh ngạc nhìn Trần Thư Hoài, thấy đối phương không có vẻ
đang nói đùa, tim cô liền đập loạn lên trước cả lý trí, như trống gõ dồn
dập vang vọng trong lồng ngực. Dạo gần đây anh ngoan ngoãn ở nhà không
làm loạn, thì ra là đang âm thầm ấp ủ một kế hoạch lớn như vậy sao? Một
lúc lâu sau lý trí mới từ từ quay về. Cô vươn tay sờ hết tất cả các túi
trên người Trần Thư Hoài, rồi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao:
“Rõ ràng chẳng mang theo gì cả, anh lừa em!” Muốn tái hôn thì phải mang
theo giấy tờ tùy thân và giấy chứng nhận ly hôn, bản của cô vẫn luôn để
ở biệt thự. Trần Thư Hoài hỏi nghiêm túc như vậy, suýt nữa cô còn tưởng
anh thật sự thần thông quảng đại lén lấy được. Trần Thư Hoài thu hết
phản ứng vừa rồi của cô vào mắt, nơi đuôi mày khóe mắt thoáng hiện ý
cười, nắm tay cô: “Nếu anh thật sự mang đủ giấy tờ thì sao?” Khương Nghi
liếc anh một cái: “Anh đoán xem.” Anh chỉ cười, trong mắt ánh lên nét
thấu hiểu rõ ràng, không nói thêm gì nữa, chỉ nắm tay cô đi về một hướng
khác. Thật ra ban đầu Trần Thư Hoài dẫn cô tới đây là để đi đến bãi đậu
xe bên cạnh. Tối nay bọn họ phải đến nhà ba mẹ Khương Nghi ăn cơm, tài
xế đã chọn bãi đậu xe gần bệnh viện nhất để đợi sẵn. Xe đến từ sớm, tài
xế gửi định vị cho Trần Thư Hoài, mãi đến khi hai người đi đến nơi, anh
mới phát hiện gần đó là một phòng đăng ký kết hôn. Lúc Khương Nghi theo
anh đến sát bên bãi đậu xe, cuối cùng cũng nhận ra đầu đuôi câu chuyện,
lại trừng anh một cái. Trần Thư Hoài bóp nhẹ tay cô: “Giận rồi à?” “Anh
nói xem?” Anh vội vàng xin lỗi: “Anh xin lỗi.” Hai người đứng bên mép
bãi xe đợi tài xế lái xe tới, Trần Thư Hoài đặt tay lên vai cô, rồi bất
ngờ dời lên sau gáy, cúi đầu hôn nhẹ lên giữa chân mày cô như chuồn
chuồn lướt nước. Giọng anh khẽ khàng rơi vào bên tai cô, mang theo chút
tiếc nuối: “Tuy anh không muốn làm chuyện này một cách qua loa như vậy,
nhưng khi nãy thật sự anh đã hối hận, nếu trên người có giấy tờ thì tốt
biết mấy.” Khương Nghi vừa ngẩng đầu lên đã va ngay vào ánh mắt trầm
lặng của anh, sự giận dỗi giả vờ ban nãy cũng không thể duy trì được
nữa, khẽ cười nói: “Anh chắc chắn đến thế, nghĩ là em sẽ đi vào cùng anh
à?” Trần Thư Hoài cũng cười: “Rõ ràng em biết anh đang thử em.” Chiếc
Bentley màu đen từ từ chạy ra khỏi tầng hầm bãi đậu xe, dừng lại bên
đường. Khương Nghi để mặc cho Trần Thư Hoài nắm tay dắt mình đi về phía
đó. Lòng bàn tay anh dễ dàng bao trọn lấy tay cô, các đốt ngón tay rõ
ràng nổi bật. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón áp út của anh vẫn còn vết hằn rõ
rệt do chiếc nhẫn cưới để lại. Xe chạy về phía Tây Bắc của Kinh thị,
suốt cả đoạn đường Khương Nghi yên tĩnh đến lạ thường, cô chăm chú nhìn
bàn tay mình, nơi gốc ngón áp út cũng có một dấu hằn tương tự. Trần
Thiếu Hy đã đứng đợi bên cửa sổ từ lâu, vừa nhìn xuống dưới đã thấy được
bọn họ, liền dùng tiếng Trung đã chuẩn hơn nhiều hét lớn: “Anh trai! Chị
dâu! Em nhớ hai người quá trời luôn~” Hai người cùng bước vào thang máy,
Trần Thư Hoài nhìn con số trên màn hình nhỏ không ngừng tăng lên, khẽ
hỏi: “Sao con bé nói tiếng Trung nghe giống như tiếng dê kêu vậy?” “Nghe
mềm mại đáng yêu mà, bạn con bé đều là con gái bên Hongkong, trước đây
ba mẹ cũng tìm người giúp việc ở Hongkong, nói được như thế này là chuẩn
lắm rồi, anh đừng nghiêm khắc quá.” Vừa bước ra khỏi thang máy, Trần
Thiếu Hy đã nhào vào lòng Khương Nghi, mắt lại nhìn sang anh trai: “Anh
ơi, anh đỡ hơn chưa? Chị dâu nhắn tin WeChat nói hôm nay anh tới bệnh
viện gỡ niêm phong.” Trần Thư Hoài: “Phải gọi là tháo chỉ.” Anh kéo Trần
Thiếu Hy ra khỏi lòng Khương Nghi: “Cô ấy mệt rồi, để cô ấy vào nhà
trước.” Trần Thiếu Hy nhân cơ hội ghé sát tai anh trai, nhỏ giọng hỏi:
“Anh giải quyết tình địch của anh rồi hả?” “Anh ta căn bản không đáng
gọi là tình địch.” “Vậy hai người ngủ lại với nhau chưa?” Trần Thư Hoài
liếc cô bé một cái: “Em quản nhiều quá rồi đó, em mới mấy tuổi hả?” “Em
từng yêu rồi, cái gì cũng hiểu hết trơn.” Trần Thiếu Hy chớp mắt ra vẻ
hiểu rõ: “Em biết rồi, hai người vẫn chưa làm.” Trần Thư Hoài: “Trước
tiên em giải thích cho rõ cái câu ‘hiểu hết trơn’ của em là sao đã.” Đề
tài bỗng dưng bị bẻ lái đầy kỳ quái sang người Trần Thiếu Hy. Bị ánh mắt
nghiêm nghị của anh trai bao phủ, toàn thân cô bé sởn gai ốc, quả nhiên
bị dời sự chú ý, cô bé vội vàng giải thích: “Em thề em không làm gì hết,
chỉ là từng tham gia mấy cuộc bàn luận thôi! Chỉ thảo luận thôi mà!”
Khương Nghi bước vào trong nhà, ba Khương và bà Tống liền đi tới: “Thư
Hoài đâu?” Bà nhìn ra ngoài thấy Trần Thư Hoài đang cau mày, rõ ràng là
sắp dạy dỗ người ta, còn Trần Thiếu Hy thì lo lắng giải thích, càng nói
càng nhanh, tiếng Trung tiếng Anh lẫn lộn với tốc độ chóng mặt. “Hy Hy,
sao vậy em?” Nghe thấy Khương Nghi gọi, Trần Thiếu Hy như được đại xá,
nhào ngay đến bên cô. Trần Thư Hoài cũng đi vào, bị ba Khương và bà Tống
vây lấy hỏi han tình trạng hồi phục. Trần Thiếu Hy thoát nạn, kéo Khương
Nghi ngồi xuống sofa, cười tít mắt: “Bọn em đang sắp xếp lại ảnh nè, ở
đây có nhiều hình của hai người lắm đó.” Khương Nghi tò mò lật xem, phát
hiện rất nhiều tấm là trước đây cô cùng Trần Thư Hoài đi du lịch, tiện
tay gửi cho ba mẹ, không ngờ họ đều cất giữ cẩn thận, còn tranh thủ lúc
rảnh rỗi in ra rồi xếp thành tập. Đổi mấy chiếc điện thoại trong mấy năm
qua, có mấy tấm ngay cả Khương Nghi cũng không còn nhớ rõ. Trần Thiếu Hy
rút ra một chồng nhỏ đã được sắp xếp ngay ngắn, giọng mang theo chút
ngưỡng mộ: “Hai người còn từng đi Nam Cực nữa kìa!” Cô bé vừa dứt lời,
Trần Thư Hoài đã ngồi xuống cạnh Khương Nghi, tay vòng ra sau ôm lấy cô,
rút xấp hình từ tay Trần Thiếu Hy. Anh cứ giữ nguyên tư thế ôm Khương
Nghi như vậy, cũng hứng thú lật xem đống ảnh. “Chuyện của mấy năm trước
rồi.” Anh nói với Khương Nghi. “Ừ, anh nhìn anh lúc đó đi, trông non
choẹt.” Cô rút ra một tấm trong đó, là ảnh hai người chụp trên du
thuyền, bên cạnh là chiếc bàn đặt rượu vang đỏ, sau lưng họ là mặt biển
xanh lam băng giá kéo dài vô tận. Lúc chụp gió lớn, tóc cô bị thổi bay
loạn cả lên, Trần Thư Hoài một tay che vai cô, một tay vuốt tóc giúp cô,
dùng một tư thế hoàn toàn bao bọc cô mà ôm vào lòng, đang thì thầm điều
gì đó bên tai cô. Khương Nghi đang cười, trong mắt anh cũng mang ý cười,
đường nét khuôn mặt vẫn còn chút non nớt, chỉ có chất lượng ảnh sắc nét
và màu sắc rực rỡ mới khiến hồi ức xa xôi ấy như vừa xảy ra ngày hôm
qua. Trần Thiếu Hy hỏi: “Lúc đó hai người đi Nam Cực làm gì vậy?” Trần
Thư Hoài: “Cầu hôn.” Cô bé im lặng hai giây, không nhịn được bật lại
tiếng Anh, nhảy cẫng lên ghế hét to: “Coooolll quá trời quá đất luôn
á!!!!” Trần Thiếu Hy náo nhiệt là thế, vậy mà Trần Thư Hoài lại hiếm khi
không ngăn cản cô bé, ánh mắt anh dời sang Khương Nghi đang yên lặng một
cách khác thường ở bên cạnh. Cô vẫn chăm chú nhìn chồng ảnh, lật từng
tấm một, lông mi dài cụp xuống, trong mắt lấp lánh ánh sáng li ti. Ăn
xong bữa tối, bà Tống hỏi hai đứa có muốn ngủ lại nhà không. Căn nhà này
có bốn phòng, Trần Thiếu Hy ngủ ở phòng khách, còn một phòng nhỏ cải tạo
làm phòng giúp việc, phòng ngủ của Khương Nghi trước nay vẫn không ai
động đến, hai người ở lại cũng không chật chội. Trần Thiếu Hy lập tức
hùa theo: “Ở lại đi mà ở lại đi mà! Ngày mai có phải đi làm đâu!” Khương
Nghi theo phản xạ nhìn Trần Thư Hoài một cái, anh nói: “Ở lại đi, cũng
lâu rồi chưa về nhà ngủ với ba mẹ.” Đêm khuya, Trần Thư Hoài từ phòng
khách mang vào hai cốc nước, thấy Khương Nghi đã thay đồ ngủ, nằm trên
giường xem lại đống ảnh chụp hai người hồi đi Nam Cực. Ánh đèn ngủ vàng
dịu phủ lên tóc cô một tầng ánh sáng màu mật, chăn mỏng phủ ngang eo,
đôi chân trắng nõn bắt chéo hở ra ngoài. Cốc nước được đặt xuống bàn đầu
giường, khẽ chạm vào mặt gỗ phát ra tiếng “cạch” rất nhỏ. Khương Nghi
không phản ứng gì, dường như đã hoàn toàn chìm trong những tấm ảnh kia.
Cô cảm nhận được nệm phía sau hơi lún xuống, biết là Trần Thư Hoài nằm
xuống giường. Những ngày gần đây, họ vẫn ôm nhau ngủ, nhưng vì vết
thương chưa lành nên Trần Thư Hoài đúng là có tâm mà không có sức. Mỗi
lần mới chỉ cựa quậy được một lúc, vết thương ở bụng đã bắt đầu đau, đến
lúc đó không cần Khương Nghi nhắc, anh tự động đau đến ngoan ngoãn. Thấy
Khương Nghi đang xem ảnh, Trần Thư Hoài không làm phiền cô, chỉ yên lặng
đặt tay lên eo cô, ôm lấy từ phía sau, kề sát vào cô đầy thân mật. Từ
lần nói chuyện thẳng thắn ở bệnh viện hôm ấy, mối quan hệ giữa hai người
cứ quanh quẩn mãi ở vùng xám mơ hồ. Những bực bội, tức giận tích tụ bấy
lâu trong lòng cuối cùng cũng tan đi, những ấm áp ẩn giấu trong từng chi
tiết vụn vặt bắt đầu từ từ ùa về từ mọi phía, lấn át những vết nứt của
mấy năm qua, dần trở nên rõ ràng. Nhưng luôn có một cảm xúc nào đó vẫn
lởn vởn trong tim cô, cho đến khi cô nhìn thấy những bức ảnh này, mới
bỗng nhiên hiểu ra đó là gì. “Suốt hai năm nay em luôn cảm thấy giữa tụi
mình có gì đó không giống trước nữa, cũng nói không rõ là không giống ở
đâu, nhưng cảm giác ấy rất rõ ràng.” Cô giơ bức ảnh hai người ôm nhau
trên du thuyền lên. “Bọn mình bây giờ không giống hai người trong ảnh
nữa.” Khương Nghi quay đầu nhìn anh, khoảng cách rất gần, ánh mắt chạm
nhau, đầu mũi chạm nhau, ánh nhìn phản chiếu gương mặt của đối phương,
hơi thở cũng hòa quyện vào nhau. Trần Thư Hoài yên lặng nhìn cô, hỏi:
“Em nghĩ đó là chuyện xấu à?” “Em không biết.” Cô khẽ đáp. Khi Khương
Nghi hai mươi tư tuổi, vào một buổi sáng bình thường tỉnh dậy, nghe thấy
Trần Thư Hoài nói anh đã đặt vé tàu đi Nam Cực, hỏi cô có muốn đi không.
Cô mừng rỡ nhảy khỏi giường ôm lấy anh, rồi chẳng mấy chốc họ đã thuận
lợi đặt chân lên vùng đất phủ đầy sắc trắng và xanh lam tĩnh lặng đó.
Trước mặt băng sơn và đàn chim cánh cụt, anh lấy nhẫn ra, hỏi cô có
nguyện ý làm vợ anh không. Đó là tất cả những gì cô từng mơ mộng về sự
lãng mạn, chưa kể đến hôn lễ sau đó, đam mê nồng cháy gần như tràn ngập
từng ngày trong năm ấy. “Suốt hai năm nay em cứ tưởng là anh đã thay
đổi.” Cô nói với Trần Thư Hoài: “Nhưng lúc nhìn thấy anh lén đấu giá hai
viên đá kia, còn cả chiếc ghế em làm, em lại cảm thấy thật ra anh chẳng
thay đổi gì cả. Hình như là em đã thay đổi rồi… Anh chắc là anh vẫn
thích em của hiện tại à?” Những năm này, công việc và cuộc sống đã lấp
đầy rất nhiều thứ vào đời Khương Nghi, cô nhìn rõ hơn về đúng sai, đã
trải qua những lúc đau đớn khó khăn, so với trạng thái nhẹ nhàng hoạt
bát ở tuổi đôi mươi, cô giờ đây không tránh khỏi đã trở nên phức tạp hơn
nhiều. “Anh thay đổi rồi mà.” Trần Thư Hoài nhẹ nhàng nói. Khương Nghi
sững người, rồi nghe anh nói tiếp: “Vừa mới mổ xong, chẳng phải ít đi
một bộ phận à?” Câu này vừa dứt, bầu không khí nghiêm túc bỗng tiêu tán
sạch sẽ, Khương Nghi trừng mắt nhìn anh. Trần Thư Hoài lại bật cười khẽ,
siết chặt cô hơn một chút: “Đây là lý do em chưa đồng ý tái hôn à?”
Khương Nghi úp mặt vào lòng anh, không nói gì. Giọng anh rơi bên tai cô,
bình tĩnh mà trầm lặng: “Làm gì có ai không thay đổi chứ? Em mười mấy
tuổi hồn nhiên đáng yêu, bây giờ trưởng thành quyến rũ, anh phải ngốc
lắm mới để em rời đi thật.” Anh nói tiếp: “Với anh mà nói, chỉ cần một
điều không đổi là đủ rồi.” Khương Nghi hỏi khẽ: “Điều gì?” “Khi em nghĩ
đến ngày cuối cùng của đời mình, em vẫn sẽ muốn người nắm tay em là anh
chứ?” Cô bỗng khựng lại. Thời gian như quay ngược về ngày hôm đó. Trần
Thư Hoài khi ấy còn mang nét non trẻ, tay cầm chiếc nhẫn sáng lấp lánh
hơn cả băng sơn. Anh vừa mở miệng, làn khói trắng phả ra mờ mịt, giọng
nói trong trẻo vang lên trong không gian rộng lớn, nghe vừa hư ảo vừa
không chân thực. Anh nói: “Anh muốn là người luôn nắm tay em, cho đến
tận khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 49"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese