Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 5

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 5
Prev
Next
Novel Info

Chương 5

Đã hơn mười một giờ đêm, tường những tòa nhà cổ bắt đầu sáng đèn vàng
mờ, trên con phố thương mại vẫn còn nhiều người địa phương lẫn khách du
lịch đang dạo bộ. Khương Nghi không trả lời câu hỏi của Trần Thư Hoài,
mà anh cũng chẳng giục. Anh chỉ nắm tay cô, bàn tay khô ráo ấm áp bao
lấy tay cô, dắt cô đi chầm chậm. Đi qua phố thương mại, rẽ vào con hẻm
thứ hai phía nam, âm thanh huyên náo dần lùi lại phía sau. Chỉ còn chục
mét nữa là đến căn homestay nơi họ ở tạm. Trần Thư Hoài không đặt khách
sạn riêng, đêm nay sẽ ở cùng cô. Càng đến gần cánh cổng homestay, Khương
Nghi càng cảm nhận được lực tay anh siết chặt hơn, đầu ngón tay bắt đầu
nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay cô, như ngầm ám chỉ điều gì đó. Nhiệt độ từ
lòng bàn tay dần dần lan lên, thiêu đốt đến tận ngực khiến trái tim
trong lồng ngực cô cũng bắt đầu đập loạn. “Anh Hoài!” Một giọng nam trẻ
bất ngờ vang lên. Khương Nghi quay đầu nhìn theo, là một chàng trai cạo
đầu đinh, trên tai trái còn đeo một khuyên bạc. Cô nhận ra anh ta, đó là
Phùng Chi Húc, bạn nối khố của Trần Thư Hoài, cũng là một thiếu gia nhà
giàu. Gần đây cô có nghe người ta nhắc, Phùng Chi Húc không làm việc
trong tập đoàn nhà mình mà ra ngoài khởi nghiệp, làm chuỗi thực phẩm
tươi sống. Trần Thư Hoài cũng có chút bất ngờ: “Chi Húc?” Phùng Chi Húc
xách hai hộp quà đựng trái cây đẹp mắt đi tới, cười chào Khương Nghi
trước rồi mới quay sang nói với Trần Thư Hoài: “Lúc cậu tới thì tôi đang
ở xưởng kiểm hàng, chỉ kịp cử tài xế đi đón. Tối nay mang ít hoa quả tới
tặng cậu và chị dâu nè.” Anh ta còn tranh thủ quảng cáo: “Đây là giống
mới tụi tôi trồng thử sau khi ứng dụng công nghệ mới. Ngon lắm, đặc biệt
ngon, hai người phải thử nha.” Đi cạnh Phùng Chi Húc là một cô gái trẻ
trang điểm tỉ mỉ, trông tầm hai mươi mấy, đôi mắt tròn xoe như hươu con,
tay đang khoác lấy tay anh ta, ngoan ngoãn chào: “Chào anh Hoài, chào
chị dâu ạ~” “Khách sáo quá rồi, hôm nay phiền cậu sắp xếp người đón
tôi.” Trần Thư Hoài nhận lấy quà, lạnh nhạt liếc nhìn cô gái bên cạnh:
“Chào cô.” Khương Nghi khẽ cười, không nói gì. Cô với Phùng Chi Húc
chẳng thân thiết lắm, nhưng biết rõ anh ta có cô bạn gái đã yêu 5–6 năm,
tuần trước mới vừa đính hôn, lễ cưới tổ chức cũng khá hoành tráng. Rõ
ràng không phải cô gái đang khoác tay anh ta lúc này. Nhưng mấy chuyện
như thế ở giới nhà giàu cũng chẳng lạ. Vợ chưa cưới của Phùng Chi Húc
chưa chắc không biết anh ta có người khác bên ngoài. Giá trị đạo đức
kiểu người bình thường căn bản không áp được vào giới nhà giàu. Nghĩ đến
đó, nét cười trên môi Khương Nghi nhạt hẳn. Ngọn lửa âm ỉ trong lòng lúc
nãy cũng như bị tạt thẳng xô nước lạnh mà phụt tắt. “Tôi đặt một bàn
tiệc tối nay rồi, chọn quán rượu đặc sản bản địa, còn mời người múa Sama
tới nữa. Cậu với chị dâu qua chơi chút đi?” Hôm qua Khương Nghi nói với
Trần Thư Hoài rằng cô sẽ đến Tân Thị, anh nhớ ra Phùng Chi Húc đang khảo
sát chuỗi cung ứng ở đó nên có nhắn hỏi qua về thời tiết và tình hình an
ninh. Thế là mới có màn sắp người đón sân bay, rồi nay mang trái cây
tới. Dù sao cũng đã được mời, mà xem ra tiệc này là mở ra vì mình, Trần
Thư Hoài không tiện từ chối thẳng. Anh cúi đầu nhìn sang Khương Nghi,
thấy rõ nét chán chường hiện rõ trên mặt cô. Trần Thư Hoài lập tức hiểu
ra. Cô gái bên cạnh Phùng Chi Húc không phải vị hôn thê kia. 90% là “bạn
đường” đi công tác chung. Mà Khương Nghi cực kỳ nhạy cảm với mấy chuyện
này. Cô từng nói thẳng với anh, chỉ cần là tiệc mà đám bạn thân anh dắt
theo bồ nhí, bồ ba bồ tư, cô sẽ không tham gia. Nếu là tiệc hoa rượu thì
mời anh khỏi về nhà, tới thẳng Cục dân chính. Trần Thư Hoài nghiêng đầu
hỏi cô: “Lúc nãy em nói không khỏe, giờ đỡ hơn chưa?” Khương Nghi ngẩng
đầu đối diện ánh mắt anh, rồi quay sang Phùng Chi Húc, cười lịch sự:
“Xin lỗi nha Chi Húc, hôm nay tôi thấy không khỏe lắm, anh Hoài đi với
mọi người là được rồi.” Phùng Chi Húc nghe xong, vội vàng hỏi lại: “Chị
dâu không khỏe, vậy anh Hoài có tiện đi không?” “Không sao đâu.” Khương
Nghi lên tiếng trước cả Trần Thư Hoài, “Đừng vì em mà ảnh hưởng tới cuộc
vui của mọi người.” Trần Thư Hoài nhìn dáng vẻ giả vờ rộng lượng của cô,
trong lòng thấy buồn cười. Mấy năm trước cô còn hay nổi đóa cấm anh
không được đi mấy loại tiệc rượu vớ vẩn, nhưng lúc đó anh vừa tiếp quản
công ty, trẻ tuổi lại là người từ ngoài nhảy vào, ban giám đốc toàn các
lão thành rình rập chờ xem trò hề. Anh phải lao vào hết mình, từ quan
chức địa phương, ngân hàng, nhà cung cấp lớn, khách hàng lớn, đến luật
sư và môi giới chứng khoán giúp xử lý các khoản đầu tư, không một cuộc
rượu nào có thể vắng mặt. Sau đó Khương Nghi không nhắc lại nữa, nhưng
anh biết rõ, trong lòng cô vẫn nhớ, chỉ là miệng cứng hơn vịt. Cứng đầu,
ưa cãi, luôn thích đấu với anh. Ha. Anh liếc nhìn cô hai lần, rồi từ bỏ
ý định tìm cớ từ chối. Đút tay vào túi quần, nghiêng đầu nói với Phùng
Chi Húc: “Đi thôi.” – Khương Nghi một mình quay lại phòng, đúng lúc nhận
được tin nhắn WeChat của La Thước. [Chim Tước Mong Sớm Giàu]: Chuyến đi
ngày đầu tiên thế nào rồi? Cậu thiếu gia nhà họ Trần có đích thân tới
đón cậu không? Có cãi nhau điên cuồng rồi ôm nhau khóc hu hu rồi làm một
nháy chưa? Khương Nghi: Anh ấy đi uống rượu với bạn rồi. [Chim Tước Mong
Sớm Giàu]: Gì cơ? Sao không dẫn bà xã đi cùng? Khương Nghi: Mình không
thèm đi. Toàn mấy em yến yến oanh oanh vây quanh đó. [Chim Tước Mong Sớm
Giàu]: Thì càng phải đi chứ! Nhưng mà nghe nói Trần Thư Hoài không bao
giờ động đến mấy người ngoài mà? Khương Nghi: Sao mày biết? Mãi một phút
sau mới nhận được tin nhắn trả lời. [Chim Tước Mong Sớm Giàu]: Mình nói
rồi cậu đừng nổi nóng nha. Bạn gái cũ của sếp mình có một cô bạn thân,
từng định câu dẫn Trần Thư Hoài ở một bữa tiệc rượu. Nhưng nghe nói ảnh
lạnh lùng đến độ làm con nhỏ đó xấu hổ không biết giấu tay đi đâu luôn
á. [Chim Tước Mong Sớm Giàu]: Ai dà, mình cũng nghe lại từ người khác
thôi, sợ cậu suy nghĩ nhiều nên cũng chẳng dám nhắc. Cậu cũng biết mà,
người như ảnh, giàu tới vậy, khó mà tránh được… Chỉ cần ảnh biết giữ
mình là được. Khương Nghi đọc xong, ban đầu gõ một hàng chữ: Nếu anh ta
dám lăng nhăng thì xong đời. Nhưng rồi lại xóa sạch. Sau đó gõ lại: Mình
quản không nổi. Ở đầu bên kia, La Thước lập tức đánh hơi được sự bất
thường, gọi video tới. Khương Nghi bắt máy. Màn hình hiện lên gương mặt
to đùng đang đắp mặt nạ. Do mặt bị dính chặt bởi lớp mặt nạ nên La Thước
phải bĩu môi nói chuyện: “Là mình muốn hỏi lâu rồi đấy, hai người rốt
cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Khương Nghi chống điện thoại vào đầu giường,
không nói gì. Thấy biểu cảm đó, La Thước lập tức cảm thấy có biến lớn,
giọng cũng mang theo tức giận: “Anh ta có bồ nhí bên ngoài hả?” Khương
Nghi ôm cái gối vuông len, ngón tay gảy gảy phần tua ở góc gối: “Chắc là
không. Mình chưa từng kiểm tra.” “Mẹ ơi! Đàn ông mà không kiểm là chết!
Mật khẩu điện thoại các thứ phải là sinh nhật của cậu chứ! Mặt mũi không
giữ được thì còn giữ được cái gì?” Khương Nghi im lặng hai giây, rồi
nói: “Thước Thước, mình định ly hôn rồi.” La Thước tròn mắt, miếng mặt
nạ trên mặt cũng rớt cái “bạch”: “Ly hôn?! Có nhầm không vậy?! Cậu nói
với ảnh rồi hả?!” “Rồi. Cả đơn ly hôn mình cũng gửi rồi.” “Sao cậu không
nói gì với mình?!” “Mình muốn tự mình quyết định.” Thấy Khương Nghi bình
thản như vậy, La Thước cũng dần lấy lại bình tĩnh, đoán chắc cô đã nghĩ
kỹ. “Vậy… cậu bắt đầu nghĩ tới chuyện ly hôn từ bao giờ?” Biểu cảm La
Thước trở nên phức tạp. Cô nàng còn nhớ rõ năm đó khi Khương Nghi tỏ
tình thành công với Trần Thư Hoài, hạnh phúc đến mức cười rạng rỡ hơn cả
lúc nhận giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa. Thế mà giờ đây, cô lại bình
thản nói mình muốn ly hôn. Mười hai năm tình cảm đó… Là người ngoài nhìn
vào còn thấy tiếc nuối. Khương Nghi mím môi, rồi mới nói: “Hai năm
trước, mình đã nghĩ tới rồi.” “Sớm vậy á? Khi đó có chuyện gì sao?” “Là
vào sinh nhật hai mươi tám tuổi của anh ấy. Đám bạn trong giới bao một
du thuyền lớn ở cảng Victoria tổ chức sinh nhật cho ảnh. Cũng đúng lúc
mình vừa kết thúc dự án ở Hồng Kông, nên có tới. Nhưng lúc đó mình đã ba
ngày không ngủ, mệt như chó nằm co trong một góc. Mình thấy Trần Thư
Hoài từ New York về, bước vào buổi tiệc, rạng rỡ hào nhoáng. Mà lúc đó,
tụi mình đã nửa năm không gặp.” Cô dừng một chút, vén tóc ra sau tai,
khẽ cười một tiếng. “Mình thật sự khó mà mô tả cái khung cảnh đó cho
cậu… Một đám con nhà giàu trai gái trẻ trung xinh đẹp, chỉ cần thấy anh
ấy là ùa tới vây quanh. Còn mấy cô gái tới ké tiệc thì mắt cứ dán chặt
vào, tay cầm ly rượu chờ mời ảnh.” “Ngay khoảnh khắc đó, mình thấy bản
thân cách anh ấy rất xa… Và mình đột nhiên không muốn bước tới gần nữa.”
La Thước nghe xong, hỏi: “Cậu có từng nói những điều này với anh ấy
chưa?” Khương Nghi khẽ cười: “Anh ấy biết rõ.” Trần Thư Hoài là người
cực kỳ thông minh và nhạy bén, tất cả đều nhìn thấu. Anh cố tình không
nói, cố tình lạnh nhạt, rồi đợi đến khi cô không chịu nổi nữa mới giở
bài dịu dàng, dỗ dành, hôn hít, để cô lần sau biết điều hơn. Cô mệt rồi.
Trần Thư Hoài trong buổi tiệc vẫn cứ lơ đễnh, đã nhìn điện thoại không
dưới vài lần. Khương Nghi không nhắn cho anh một câu nào. Ngồi được hơn
một tiếng, cuối cùng anh mất kiên nhẫn, viện cớ vợ không khỏe, Phùng Chi
Húc lập tức sắp xếp tài xế đưa anh về. Về đến nơi, Khương Nghi đã ngủ,
chỉ chừa lại một ngọn đèn ngủ nơi đầu giường. Ánh đèn dịu nhẹ rải lên gò
má cô đang vùi trong gối, hàng mi đổ bóng trên mí mắt. Chăn đắp hờ ngang
eo, trong lòng cô ôm lấy một chiếc gối, quai áo ngủ trượt khỏi bờ vai
mảnh mai, vùng ngực trắng nõn phập phồng theo nhịp thở đều. Trần Thư
Hoài nhẹ nhàng bước lại gần. Cô lúc ngủ là đáng yêu nhất, không lạnh
mặt, không nói lời tổn thương, cả người mềm mại ngoan ngoãn. Khương Nghi
đang lơ mơ ngủ thì cảm giác có người giật cái gối ôm khỏi lòng mình. Cô
mệt đến mức chẳng mở nổi mắt, chỉ vô thức phát ra tiếng “ưm” bằng giọng
mũi. Chiếc đệm bên cạnh trũng xuống, như có ai đó ngồi lên. Một bàn tay
ấm áp chạm lên má cô, vén tóc rối ra sau tai, rồi môi cô bị một thứ mềm
mềm áp lên. Ai đó đang hôn cô. Khương Nghi miễn cưỡng mở mắt, đôi mắt
còn ngái ngủ phản chiếu gương mặt trắng trẻo quen thuộc. Trần Thư Hoài
nhỏ giọng: “Tỉnh rồi à?” Cô thì lười nhác đáp, giọng mềm oặt: “Anh đang
làm gì đấy?” “Em nghĩ xem?” “Tránh ra.” Khương Nghi đẩy anh, định quay
người tiếp tục ngủ. Nhưng Trần Thư Hoài tay khỏe, chỉ dùng một tay đã dễ
dàng nắm lấy hai cổ tay cô, chặn hết mọi phản kháng bằng kỹ năng thành
thục. “Cũng chẳng tốn sức em.” Giọng anh trầm thấp lại trong trẻo, cực
kỳ êm tai. Nhất là lúc nói với chút bất đắc dĩ, nghe như giấu đầy dịu
dàng trong đó. Khương Nghi nửa tỉnh nửa mơ, não chưa kịp hoạt động, đã
mềm nhũn đầu hàng. Khi vầng trăng cong như lưỡi câu treo lửng lơ trên
nền trời, động tĩnh trong phòng cuối cùng cũng yên lại. Trần Thư Hoài ôm
cô trong lòng, nhắc lại chuyện lúc tối: “Ban đầu định cùng em về, là em
tự đẩy anh đi, làm anh còn chẳng tìm được cớ từ chối.” Mí mắt Khương
Nghi rũ xuống, sắp ngủ đến nơi, lầu bầu: “Anh rõ ràng muốn đi, còn đổ
lên đầu em.” “Ai nói anh muốn đi?” “Anh có khi nào không muốn đi?” “Em
có hỏi đâu.” “Anh có nói đâu, sao em phải hỏi?” Trần Thư Hoài nhìn cô
hai giây, lật chăn bước xuống giường, đi vào phòng tắm. Bất ngờ bị kéo
ra khỏi vòng tay ấm áp, cơn buồn ngủ của Khương Nghi bỗng tan biến. Cô
nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, cảm thấy trong lòng lại trống rỗng.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
ta-co-the-nhin-thau-van-vat-1763425898
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Chương 524 Khai Linh Tháng 1 15, 2026
Chương 523 Khai Linh Thuật (2) Tháng 1 15, 2026
Quý Cô Hoạt Ngôn – Cô Nương Đừng Khóc
Quý Cô Hoạt Ngôn
Chương 110_ Kết Cục Đã Định [Hoàn Chính Văn] Tháng 1 12, 2026
Chương 109_ Thị Trấn Queenstown, Bầu Trời Đầy Sao, Nhắm Mắt Ước Nguyện Tháng 1 12, 2026
y-xuan-chang-muon-huyen-cuu-chu-1768047130
Ý Xuân Chẳng Muộn – Huyền Cửu Chu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese