Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 54
Chương 54
Không khí yên tĩnh kéo dài suốt năm phút, bác bảo vệ đang ngồi quạt ở
cửa bỗng hô lên một tiếng: “Anh Khương! Lại mang đồ ăn tới cho con gái
à? Muộn thế này rồi, vất vả ghê.” Ngay sau đó là giọng ba Khương hào
sảng vang dội: “Phải rồi, nhà tôi có mỗi cô con gái rượu, chẳng phải nên
cưng chiều nó chút à?” Khương Nghi ngẩng đầu liền thấy ba mình xách bình
giữ nhiệt bước tới, trước tiên gặp ngay Trần Thư Hoài đang đứng dưới gốc
cây. Trần Thư Hoài: “Cháu chào chú ạ.” “Ừ được rồi, trai đẹp, trời nóng
thế này sao lại đứng ngoài gốc cây? Nào nào, vào phòng bảo vệ đi, bên
trong có điều hòa mát lắm.” Ba Khương bước vào phòng bảo vệ, đặt bình
giữ nhiệt lên bàn trước mặt Khương Nghi, liếc mắt nhìn cuốn sổ trong tay
cô, vẫn không hạ giọng chút nào: “Đang học từ vựng tiếng Anh à?” Khương
Nghi nhỏ giọng đáp: “Ba, ba nhỏ giọng chút đi.” Ánh mắt cô khẽ chuyển,
chàng trai cao ráo toàn thân mặc đồ đen cũng bước vào theo. Hai người
lướt qua nhau trong một cái nhìn nhẹ, rồi đồng loạt dời ánh mắt. Trần
Thư Hoài lặng lẽ ngồi xuống ghế gỗ đối diện cô. Chân anh quá dài, vừa
đưa vào dưới gầm bàn liền vô tình chạm vào Khương Nghi, nhiệt độ từ làn
da xuyên qua lớp vải trong nháy mắt truyền đến bắp chân bị va nhẹ của
cô. Khương Nghi giật mình, lập tức rụt chân lại. “Xin lỗi.” Trần Thư
Hoài cũng hơi nghiêng người, thu chân dài lại. Khương Nghi lặng lẽ ngẩng
mắt, thiếu niên ngồi đối diện đã cúi đầu nghịch điện thoại. Sao da anh
trắng thế nhỉ? Trên mu bàn tay nổi rõ những đường gân xanh dưới da, móng
tay được cắt tỉa gọn gàng, có màu hồng nhạt nhè nhẹ. Ánh sáng từ màn
hình điện thoại hắt lên khuôn mặt tuấn tú của anh, vẫn là vẻ lạnh lùng
không biểu cảm như ban sáng trong nhà thi đấu. Ba Khương mở bình giữ
nhiệt, mùi thuốc Bắc đậm đặc thoáng chốc tràn ngập khắp phòng bảo vệ.
“Uống một hơi cho xong đi, rồi nhét bánh táo đỏ vào miệng luôn.” Khương
Nghi khẽ “vâng” một tiếng, ôm bát thuốc đen sì ngồi bất động. Ba Khương
hiểu rõ tính con gái, biết nó mà không chuẩn bị tâm lý phải mười phút
mới uống nổi, còn hối thì nó phát cáu, nên dứt khoát im lặng, kéo một
cái ghế lại ngồi xuống bên bàn. Ngồi rảnh rỗi, ba Khương quay sang hỏi
Trần Thư Hoài: “Cháu học lớp mấy rồi?” Nghe vậy, ánh mắt Trần Thư Hoài
rời khỏi màn hình điện thoại: “Lớp 11 ạ.” Khương Nghi ôm bát thuốc, cúi
đầu thổi khí nóng, trong lòng không ngừng rầu rĩ. Ba cô đúng là đi đến
đâu nói chuyện đến đó, người ta đang chơi điện thoại cũng phải bắt
chuyện, lỡ như Trần Thư Hoài thấy phiền thì sao? Ba Khương tiếp tục
nhiệt tình hỏi: “Nhà cháu quê ở đâu thế?” Trần Thư Hoài: “Quê nội ở
HongKong, nhà ngoại ở Kinh thị ạ.” Ba Khương: “Ồ, nghe giọng cháu cũng
không có khẩu âm phương Nam, lớn lên ở Kinh thị à?” Trần Thư Hoài: “Cháu
lớn lên ở New York ạ.” Ba Khương: “Cái này chú biết, ở nước Mỹ, ‘Ni-u
Yoa~’ ấy mà.” Khương Nghi vừa gồng mình uống ngụm đầu tiên liền nghe
thấy ba Khương phát âm tiếng Anh đậm đặc khẩu âm Kinh thị, thuốc đắng
mắc ở cổ họng khiến cô ho sặc sụa, trời đất quay cuồng. Ba Khương lập
tức vỗ lưng cho cô: “Uống thuốc mà còn lơ đễnh nữa hả?” Thấy cuốn sổ từ
vựng đang mở trên bàn, ông lại nói: “Đừng có đứng núi này trông núi nọ,
uống thuốc thì lo uống thuốc đi, nhìn từ vựng cái gì mà nhìn.” Khương
Nghi: “Biết rồi mà, biết rồi.” Ba Khương đột nhiên nhớ ra gì đó, quay
sang nói với Khương Nghi: “À này, không phải con nói muốn luyện nói
tiếng Anh sao? Bạn học này cùng khối với con đó, người ta lớn lên ở nước
ngoài, tiếng Anh thì khỏi phải nói rồi, con học hỏi người ta nhiều vào,
gặp mặt là phải nói tiếng Anh, đừng nói tiếng phổ thông, đảm bảo con nói
chuyện như người bản xứ luôn.” “Ba!” Khương Nghi có hơi sốt ruột, trên
mặt đã ửng đỏ. Ba Khương: “Sao thế, đừng xấu hổ, luyện khẩu ngữ thì
không được giữ thể diện, phải mặt dày như ba đây này.” Ông quay đầu nhìn
Trần Thư Hoài: “Bạn học này, cháu nói có đúng không?” Trần Thư Hoài nãy
giờ vẫn yên lặng, lại bị gọi tên lần nữa, ánh mắt anh rơi vào cô gái
đang cúi gằm đầu vào bát thuốc, giọng mang theo ý cười nhàn nhạt: “Đúng
ạ.” Ba Khương được hưởng ứng, lại càng trò chuyện hăng hơn. “Cháu lớn
lên ở New York, sao lại về Kinh thị học vậy?” “Về ở với ông bà ngoại, họ
nhớ nhà.” “Phải rồi, người Trung mình mà, trọng cái gọi là lá rụng về
cội. Tôi thấy cháu là rất được đấy, giờ nhiều đứa trẻ lớn lên ở nước
ngoài không biết nói tiếng Trung nữa, toàn thành… gì đó, người chuối
rồi.” Hai người một hỏi một đáp, ba Khương nói chuyện như tra hộ khẩu,
hỏi luôn người ta có phải con một không, học hành có vất vả không, ở
nước ngoài có phải thoáng lắm nên yêu sớm không… Những tin tức mà cả
trường có trả tiền cũng chưa chắc biết được, hôm nay đều bị ba Khương
dựa vào sức mình moi ra hết. Khương Nghi cảm thấy kiểu hỏi của ba cô thế
này đã gần như quấy rối rồi, vậy mà Trần Thư Hoài dù trả lời rất ngắn
gọn, nhưng lại ngoan ngoãn đáp hết mọi câu. Thuốc cuối cùng cũng không
còn quá nóng, Khương Nghi ực ực uống một hơi hết sạch, chỉ mong nhanh
chóng kết thúc cục diện xấu hổ này. Cuối cùng ba Khương cũng chuyển sự
chú ý về cô, mở túi bánh táo đỏ ra, dỗ như trẻ con: “Uống xong rồi hả?
Giỏi ghê, nào, há miệng.” Khương Nghi hé miệng cắn một miếng bánh, lúc
này mới phát hiện Trần Thư Hoài đang chống cằm nhìn cô, trong mắt đã
hiện rõ ý cười không giấu nổi. Cô ngơ ngác nhìn lại anh một giây. Cũng
đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng còi xe ô tô. Trần Thư Hoài đứng
dậy, lễ phép nói: “Chú, xe cháu đến rồi, cháu đi trước ạ.” Ba Khương:
“Được rồi, chú ý an toàn nha, tạm biệt.” Ánh mắt Trần Thư Hoài lướt qua
Khương Nghi. Cô ngẩng đầu im lặng nhìn anh, miệng còn ngậm bánh táo đỏ,
không nói nên lời, tay vẫn đang cầm bát thuốc. “Tạm biệt.” Nói xong anh
quay người rời đi. Khương Nghi nhìn theo bóng lưng anh bước ra khỏi
phòng bảo vệ, dáng người dần hoà vào màn đêm, cô lặng lẽ nuốt miếng bánh
ngọt gắt trong miệng xuống. Ba Khương cũng thò đầu ra ngoài nhìn: “Ui
chà, bạn học của con đúng là nhà có tiền thật, cái xe đón ở cổng kia
chắc phải mấy triệu đó? Nhưng mà người thì lễ phép, biết điều hơn khối
đứa nhà giàu khác.” Khương Nghi thu vở từ vựng lại, nhét vào cặp: “Thôi
đi, ba gặp được mấy đứa con nhà giàu rồi?” Ba Khương: “Sao lại chưa gặp?
Trước mẹ con cuối tuần hay đến khu nhà giàu bên Đông Kinh dạy tiếng Anh
cho tụi nhỏ, ba là tài xế mẹ chỉ định đó nha. Mẹ dạy học thì ba với mấy
chú bảo vệ khu đó ngồi uống trà. Ối dào, có mấy đứa nhỏ còn tí tuổi mà
chảnh chọe lắm, ba bốn bảo mẫu cũng chẳng quản nổi.” Khương Nghi bật
cười: “Vâng vâng vâng, ba là người từng trải. Con về ký túc đây, ba đi
đường cẩn thận nha.” Sau khi cô về phòng, phải đợi một lúc lâu sau các
bạn cùng phòng làm bài tập khuya mới lần lượt quay lại. Hành lang bắt
đầu rộn ràng tiếng người, La Thước cầm hai cây kem que bước vào. Cô nàng
thần thần bí bí nói: “Hôm nay cậu đi sớm quá, tiếc ghê, bọn tớ lại hóng
được tin hot mới nè.” Khương Nghi bật cười, “Thế bài tập cậu đã làm xong
chưa?” La Thước hùng hồn: “Xong rồi, đối đáp án với cậu xong phát hiện
sai mấy câu, tớ sửa theo đáp án của cậu hết luôn, mai tra lại vì sao sai
là được chứ gì.” Cô nàng xé vỏ kem ra, đưa cây đã mở cho Khương Nghi,
rồi lại bóc cây của mình, cắn một miếng nói: “Có nội gián báo về, nói
Trần Thư Hoài còn có cả em trai em gái, ai cũng đẹp trai đẹp gái hết
trơn.” Những thông tin đó ba Khương đã hỏi rõ cả rồi, Khương Nghi còn
biết nhiều hơn nữa, ví dụ như anh có hai em gái một em trai, đứa lớn
nhất nhỏ hơn anh hai tuổi, đứa nhỏ nhất mới có một tuổi. Khương Nghi:
“Vậy à?” La Thước cắn thêm miếng kem: “Cậu bình tĩnh dữ thần, hết thích
người ta rồi à?” “Đừng nói bậy.” Khương Nghi cười cười véo cô nàng một
cái, rồi kể lại chuyện hồi nãy. La Thước lập tức trừng to mắt: “Má ơi,
cơ hội trời cho đó! Đêm khuya yên tĩnh, thích hợp để phạm phải những sai
lầm xinh đẹp.” Khương Nghi lắc đầu: “Chỉ là tình cờ gặp thôi, sao mà có
lần hai được nữa.” Nhưng cô không ngờ, hôm sau khi đến phòng bảo vệ chờ
ba, mới ngồi chưa tới hai phút thì đã thấy Trần Thư Hoài xuất hiện ở
cửa. Lần này anh chủ động bước vào phòng bảo vệ, ngồi xuống đối diện cô,
chào hỏi. “Lại đang chờ ba cậu hả?” Khương Nghi cầm vở từ vựng nhìn anh:
“…Ừm.” “Cậu bị bệnh à?” “Cũng không hẳn là bị bệnh, chỉ là cơ thể yếu
thôi, ba tôi nấu thuốc bổ cho tôi.” Hai người nói chuyện không đầu không
cuối, giọng điệu cũng khá khách sáo, câu được câu chăng. Trong lòng
Khương Nghi hơi căng thẳng, cô tự đổ lỗi cho sự lúng túng này là do mình
không giỏi giao tiếp. Chờ đến khi ba Khương đến nơi, cô lập tức im lặng,
nhường sân khấu lại cho ông. Trong suốt một tuần sau đó, mỗi ngày Khương
Nghi đều gặp Trần Thư Hoài ở phòng bảo vệ. Nhưng ngoại trừ hôm thứ hai
là trò chuyện được một chút, thì phần lớn thời gian còn lại hai người
đều không nói gì. Trong lúc cô đợi ba Khương, còn Trần Thư Hoài đợi xe,
thì anh thường cúi đầu nghịch điện thoại, cô thì chăm chú học từ vựng.
Đến khi ba Khương đến mới thỉnh thoảng nói vài câu. Vì thời gian đó học
sinh vẫn chưa được tan tự học buổi tối nên ngoài La Thước ra, không ai
biết Khương Nghi từng có thời gian ngồi cùng người chuyển trường nổi
tiếng này. Dù vậy, Khương Nghi cũng rất tự biết thân biết phận, cô hiểu
rõ giữa cô và Trần Thư Hoài không thể gọi là quen thân. Cho nên lần cuối
cùng cô đến phòng bảo vệ chờ lão Khương đưa thuốc, cô cũng không nói với
Trần Thư Hoài rằng từ tuần sau mình sẽ không đến nữa. Sáng thứ Hai là
lúc Khương Nghi cảm thấy chán nản nhất. Ánh mặt trời vừa xuyên qua tầng
mây, lọt vào lớp học từ khung cửa mở hé. Cô đeo cặp sách, ngồi ở chỗ
mình, xoa xoa mắt còn ngái ngủ, trong lòng đầy mệt mỏi. Cuộc sống lặp đi
lặp lại nhàm chán dường như không có hồi kết. Nếu nhất định phải tìm một
chút gì đó thú vị… Trong đầu cô bất chợt hiện lên một khuôn mặt thanh tú
đẹp trai. Khương Nghi không nhịn được nghĩ, nếu tối nay Trần Thư Hoài
không thấy cô ở phòng bảo vệ, liệu có thấy bất ngờ hoặc có chút hụt hẫng
không? Nhưng rồi cô lại tự phản bác, bọn họ đâu có hẹn nhau sẽ gặp ở đó,
sao anh lại phải thất vọng chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, cô cuối cùng bị câu
“Kiểm tra 15 phút” của thầy Toán kéo về thực tại, buộc phải dồn toàn bộ
sự chú ý vào bài học. Tập trung nghe giảng, tranh thủ viết bài tập
trước, học thuộc bài, học từ vựng… Một khi đã chuyên tâm thì thời gian
trôi qua rất nhanh. Đến khi chuông tan học buổi tối vang lên, Khương
Nghi mới rút mình ra khỏi sách vở, cùng La Thước đi về ký túc xá. Lúc
xuống lầu, cô nghe thấy vài nữ sinh phía trước đang thì thầm to nhỏ,
giọng điệu đầy phấn khích. Khi đi ra khỏi tòa nhà dạy học, hướng về phía
ký túc xá, cô mới nghe rõ các cô gái ấy đang bàn tán gì: “Ngay ở phòng
bảo vệ luôn đó!” “A a a, cậu ấy đi ra rồi!” “Chiếc xe đậu trước cổng đó
là xe nhà cậu ấy hả? Trời ơi, tui từng thấy cái hãng này trong phim
truyền hình luôn!!” Khương Nghi nhìn theo hướng các cô ấy chỉ, thấy
trước cửa phòng bảo vệ đang sáng đèn có một thiếu niên cao ráo đang lặng
lẽ đứng đó. Một chiếc xe đen sang trọng đậu bên ngoài cổng trường. Trần
Thư Hoài bỗng ngẩng đầu nhìn về phía này, Khương Nghi khựng lại, hoàn
toàn không đề phòng nên ánh mắt chạm phải ánh nhìn của anh. Ánh mắt anh
rất bình tĩnh, nhưng tim cô lại bất giác đập mạnh, lộ ra chút chột dạ mơ
hồ. Lẽ nào anh đang đợi cô? Không thể nào đâu… Chỉ vài giây ngắn ngủi,
Trần Thư Hoài đã dời mắt đi, xoay người bước ra khỏi cổng trường, lên
xe. Tối hôm đó Khương Nghi trằn trọc khó ngủ, cứ cảm thấy trong lòng có
gì đó không thoải mái. Đến buổi tối học tự học ngày hôm sau, khoảng chín
rưỡi, cô mượn cớ đi vệ sinh, chạy vội xuống lầu dạy học, hướng về phía
phòng bảo vệ. Lần này phòng bảo vệ trống rỗng. – 【Tác giả có lời muốn
nói】 Khương Nghi: Trời ơi anh ấy đụng vào chân mình rồi… Thư Hoài: Lỡ
đụng phải chân cô ấy rồi… Tác giả: Nói luôn cho vuông, sau này hai đứa
sẽ ngủ chung luôn nha.