Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 56
Chương 56
Sau khi đám học sinh lớp trọng điểm đổ vào nhà thi đấu cầu lông, sân
rộng lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tuy con gái trong lớp thường
xuyên mê trai đẹp, nhưng thực tế đứa nào cũng nhát như cáy, tụ lại một
chỗ len lén ngắm trai một hồi cho đã con mắt, nhìn chán rồi thì cũng
nghiêm túc quay lại chơi cầu lông. Ngược lại, bên phía đám con trai khối
quốc tế bắt đầu dòm dòm sang phía học sinh lớp trọng điểm. Trong số mấy
cậu con trai đó, người thân với Trần Thư Hoài nhất là Chu Dục Hành. Lúc
nghỉ giữa hiệp, cậu ta ngồi xuống cạnh Trần Thư Hoài, với tay lấy một
chai nước khoáng trong thùng bên cạnh uống một ngụm: “Lần trước ở nhà
thi đấu bóng chuyền không gặp được, lần này thì gặp rồi. Cậu nhìn đi,
cái cô tóc dài ngoài rìa kia chính là Khương Nghi đó.” Trần Thư Hoài cầm
chai nước liếc qua bên đó một cái, rồi chậm rãi thu lại ánh mắt: “Ừ,
biết rồi.” “Cô gái tóc ngắn đứng cạnh cô ấy cũng khá xinh, nghe nói tên
là La Thước. Ê, cậu thấy trong hai người ai xinh hơn?” Trần Thư Hoài vặn
nắp chai: “Rảnh quá à?” Chu Dục Hành thấy anh không có hứng thú, bèn tò
mò hỏi: “Cậu với Ngô Hướng Tình là thật đấy à?” “Không.” Nghe vậy, Chu
Dục Hành lập tức cười toe, vỗ vai Trần Thư Hoài. “Ồ, tôi cứ tưởng là
thật cơ, từ tối qua bắt đầu là cô ta cứ mở miệng ra là nhắc tới cậu
suốt. Mà cũng đúng, nếu cậu mà nhận lời Ngô Hướng Tình thì Vương Hứa Ý
chắc chắn sẽ bay về nước làm loạn mất.” Cậu ta là dân bản địa ở Kinh
thị, nhà cũng làm ăn ở trong nước, dì cậu ta lại là bạn thân của mẹ Trần
Thư Hoài, cũng lấy chồng bên Mỹ. Hồi học cấp hai, cậu ta từng qua nhà dì
chơi, rồi mới quen biết Trần Thư Hoài, nên cũng biết được ít nhiều
chuyện về anh. Nghe Chu Dục Hành nói thế, Trần Thư Hoài liếc cậu ta một
cái: “Đừng dựng chuyện. Tôi với Vương Hứa Ý cũng chẳng có gì.” “Haiz,
cậu có quá nhiều em gái tốt rồi đấy.” Chu Dục Hành móc từ trong túi ra
một cái gương nhỏ, soi tóc chỉnh trang vài cái rồi lẩm bẩm: “Tôi cũng
đâu có xấu, còn biết cách dỗ con gái hơn cậu, tại sao mấy cô theo đuổi
tôi lúc nào cũng ít hơn cậu vậy?” Cậu ta xáp lại gần Trần Thư Hoài, cố
gắng để cái gương chiếu được cả hai khuôn mặt. Còn chưa kịp để Trần Thư
Hoài tỏ vẻ ghét bỏ mà né ra, Chu Dục Hành đã tự biết điều thu gương lại,
kết thúc hành vi tự rước nhục vào thân. “Làm người phải cẩn thận chọn
bạn. Đứng cạnh cậu, tôi như biến thành đối chứng luôn rồi.” Trần Thư
Hoài nhướng mày: “Tôi cản trở chuyện cậu tìm bạn gái à?” “Tần suất thay
người yêu của tôi tụt dốc thấy rõ.” “Cái đó gọi là cải tà quy chính.”
Chu Dục Hành thở dài đầy sâu xa, giọng điệu còn mang theo chút oán thán:
“Thôi vậy, ai bảo tụi mình thân nhau làm gì. Đi nào, đi ăn thôi, hôm nay
cậu bao. Làm người đẹp cũng phải trả giá một chút chứ.” Mấy cậu con trai
cao ráo rủ nhau đi ăn, men theo lối đi bên phải nhà thi đấu vòng ra
ngoài. Vừa đi vừa tán gẫu, trong đó hai người không biết đùa giỡn chuyện
gì, xô đẩy nhau vài cái, một người gần sân quá không kịp phản ứng, lùi
mấy bước liền. Khương Nghi và La Thước đang mải mê đánh cầu, không chú ý
động tĩnh phía sau, đúng lúc cô bật người nhảy lên đỡ cầu thì bất ngờ bị
một lực mạnh từ phía sau đẩy tới, va vào chiếc thùng tôn ép lưới cầu. La
Thước đứng bên kia lưới thấy rõ toàn bộ quá trình, chết lặng. Cậu con
trai va phải Khương Nghi cũng đứng đơ tại chỗ. Mọi người xung quanh đều
nhìn thấy Khương Nghi ngã ngồi dưới đất, làn da trắng nõn ở chân phải bị
mép sắc lẹm của tôn rạch ra một mảng dài rướm máu. Vết thương không sâu
nhưng diện tích khá lớn, trông rất đáng sợ. Hai giây sau, La Thước đột
nhiên hét toáng lên: “Cậu ấy sợ máu đó!!” Khương Nghi vẫn chưa kịp phản
ứng gì, chỉ cảm thấy chỗ đầu gối bên phải như bị thiêu đốt, da thịt chỗ
đó nhức nhối rát bỏng. Cô vừa định cúi đầu xem vết thương thì một chiếc
áo khoác bỗng từ trên không rơi xuống phủ kín đầu cô, mùi hương thanh
mát dễ chịu thoang thoảng ngay bên chóp mũi. Ngay sau đó là tiếng bước
chân gấp gáp tiến lại gần, có người luồn tay qua sau đầu gối và lưng cô,
bế thốc cô lên. Tiếng xôn xao lại nổi lên quanh sân, nhưng Khương Nghi
chẳng nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được người đang bế mình rất khỏe, ôm
chặt cô bước nhanh ra ngoài. Từ lúc bị va phải đến khi được đưa đến
phòng y tế, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Khương Nghi vẫn còn ngơ
ngác, chỉ cảm thấy vết thương mỗi lúc một đau hơn. Y tá trường Lưu Tuyết
thấy một thiếu niên cao ráo bất ngờ xuất hiện ở cửa, trong tay còn bế
một cô gái đang bị áo khoác trùm kín đầu thì ngạc nhiên hỏi: “Ơ kìa,
chuyện gì thế này?” Khương Nghi vốn nãy giờ không nói câu nào, giờ nghe
thấy giọng Lưu Tuyết nhẹ nhàng vang lên, bỗng nhiên cảm giác đau nhói
nơi vết thương càng dữ dội hơn, bật khóc nức nở: “Cô ơi! Em ngã rồi! Đau
chết em mất! Cái chân của em á!!” Trần Thư Hoài bị tiếng gào bất ngờ của
Khương Nghi dọa cho cứng đờ, lần đầu tiên lúng túng đứng sững ở cửa
phòng y tế. Lưu Tuyết nhận ra giọng Khương Nghi ngay, lập tức bước lại
gần xem vết thương, bình tĩnh nói với Trần Thư Hoài: “Không sao đâu, cậu
đặt con bé ngồi xuống mép giường đi. Con bé này sợ máu, sợ đau, cứ để nó
gào một lúc là ổn.” Nói ra thì cũng khéo, Lưu Tuyết là vợ của giáo viên
chủ nhiệm lớp Khương Nghi, về cơ bản được xem như mẹ thứ hai của đám học
sinh lớp trọng điểm. Bọn trẻ thỉnh thoảng cũng ghé phòng y tế ngồi chơi,
ăn vặt tám chuyện với cô ấy. Học trò cả lớp, đứa nào tính khí ra sao,
Lưu Tuyết đều nắm rõ mồn một. Người trong lòng khóc đến đáng thương,
Trần Thư Hoài vội vàng đặt cô xuống mép giường, tiện tay lấy chiếc áo
khoác đang che mắt cô xuống. Chiếc áo trùm đầu được gỡ bỏ, Khương Nghi
lập tức mở mắt muốn nhìn xem chân mình rốt cuộc bị làm sao. Lưu Tuyết:
“Ê, đừng cho con bé nhìn, lát nữa lại ngất bây giờ.” Khương Nghi còn
chưa nhìn rõ, đã bị bàn tay của một cậu con trai bên cạnh che kín mắt.
Cô nghĩ ngoài Trương Lập ra chắc chẳng còn ai nữa, liền đưa tay ra gạt
tay che mắt đi, giọng dửng dưng: “Không cần che đâu, tôi không nhìn là
được…” Cô vừa ngẩng đầu lên, lúc thấy rõ người trước mặt là ai, thần sắc
lập tức đông cứng lại. Thiếu niên trước mặt còn chưa kịp tháo băng đô
thể thao trên đầu, sống mũi cao thẳng đang rịn mồ hôi vì vừa vận động
xong. Bàn tay phải vừa bị cô gạt ra vẫn chưa thu lại, ngón tay thon dài
còn đọng vài giọt nước. Đầu ngón tay Trần Thư Hoài khẽ cong lại, lòng
bàn tay phải vẫn còn lưu lại cảm giác rõ ràng. Da mặt cô mềm mềm, nước
mắt ướt át từng giọt rơi xuống lòng bàn tay anh, hàng mi dài như quạt
nhỏ cứ khẽ run rẩy cọ vào da, là cảm giác ngứa ngáy mơ hồ mà khó chịu.
Không khí chỉ lặng đi đúng một giây, bên ngoài lập tức vang lên tiếng
xôn xao ồn ào. Học sinh nườm nượp đổ về phòng y tế, ngoài La Thước và
Chu Dục Hành ra, còn có cả một nhóm bạn học hóng chuyện chen chúc ùa
theo sau. “Trần Thư Hoài bế ai thế?!” “Đừng chắn! Để tôi nhìn với!” “Đứa
nào giẫm lên chân tôi đấy!” La Thước bước vào đầu tiên, vừa liếc một cái
đã thấy hai người ngồi cạnh nhau trên giường chờ trong phòng y tế, mắt
trừng to, bước chân khựng lại giữa chừng. Giây tiếp theo, cô nàng lập
tức xoay người, tay lẹ như cắt, rầm một tiếng đóng sập cửa. La Thước hét
to: “Trong này không có ai hết, giải tán đi, giải tán hết đi!” Chu Dục
Hành: “Đùa à, tôi thấy rõ ràng có bóng người mà?” La Thước đẩy cậu ta ra
ngoài: “Không thấy gì hết, mày chẳng thấy gì cả!” Lưu Tuyết đang xử lý
vết thương cho Khương Nghi, vốn quen với cái kiểu ầm ĩ của đám học sinh,
dán băng gạc lên vết thương xong thì nói: “Xong rồi, em nghỉ ngơi một
lúc là có thể đi được.” Nghe vậy, Trần Thư Hoài cũng đứng dậy, nói: “Nếu
không sao nữa thì em đi trước.” Khương Nghi ngẩng đầu nhìn anh, hơi ngại
ngùng nói: “Cảm ơn cậu, làm phiền rồi.” “Không sao.” Đợi Trần Thư Hoài
đi rồi, Lưu Tuyết cười như hiểu hết mọi chuyện, khen cô: “Không tệ nha,
vừa thấy trai đẹp cái là hết khóc luôn.” Khương Nghi nằm phịch ra sau,
thở dài một hơi: “Cô ơi, em không biết là cậu ấy đưa em tới.” Lưu Tuyết
ngạc nhiên: “Hai đứa không quen à? Mà cô còn biết tên người ta đó.” “Cô
cũng biết ạ?” “Biết chứ, mấy ngày đầu khai giảng, cô ăn với mấy cô bên
bộ phận quốc tế, nghe nói rồi. Thằng nhóc đó nổi quá mà, giống em đó.”
“Em sao dám sánh với người ta, em chỉ là mọt sách thôi.” “Nói bậy, em
xinh lắm. Nhưng nhớ đừng yêu sớm đấy, học hành mới là quan trọng. Thầy
chủ nhiệm lớp em hói cả mảng đầu rồi, mà nếu biết em yêu đương thì chắc
phải hói thành đầu bóng luôn quá.” Khương Nghi: “Cô lạc hậu rồi, người
ta có bạn gái rồi, mới công khai xong.” Lưu Tuyết vốn mê nghe học sinh
tám chuyện, lập tức dựng tai lên: “Thật không? Cũng là người bên bộ phận
quốc tế à? Xinh không? Có ảnh không? Mau kể cho cô nghe.” Khương Nghi
lập tức kể lại phiên bản chi tiết của lời đồn cho cô Lưu Tuyết, còn tặng
kèm một tin tức riêng: “Cô bé đó phát triển rất tốt.” Khương Nghi vừa
ghen tị vừa nói, còn dùng tay vẽ một vòng cung trước ngực. Lưu Tuyết
nghe xong liền lấy giọng người từng trải khuyên: “Chuyện này em nghe cô
nè, đừng sốt ruột. Bây giờ em còn đang lớn, nhớ uống sữa thường xuyên,
trước khi ngủ thì tự massage một chút. Sau này lên đại học có bạn trai,
còn có thể phát triển tiếp.” Trần Thư Hoài đứng ở hành lang nghịch điện
thoại, chờ Chu Dục Hành tới rủ đi ăn cơm. Anh vốn không cố ý nghe trộm
cuộc trò chuyện của họ, nhưng cách âm phòng y tế đúng là không tốt, hai
người bên trong cũng chẳng nhỏ tiếng. Khi Khương Nghi nghiêm túc tám
chuyện với y tá về chuyện tình yêu hư cấu của anh, sự chú ý của Trần Thư
Hoài đã rời khỏi màn hình điện thoại từ lúc nào không hay. Đến khi trong
phòng nói tới mấy chuyện như “trước khi ngủ tự massage” hay “tại sao yêu
đương lại giúp phát triển vòng một”, anh gần như đứng hình trong tích
tắc. Rõ ràng lớn lên trong một môi trường không hề né tránh mấy chuyện
về giới tính, trường học có tiết giáo dục sinh lý riêng, ba mẹ cũng sớm
đã dặn ra ngoài nhớ mang bao, nhạc nhẽo bên đường thì toàn f*ck, cock,
với pussy, mấy buổi tiệc thì con trai mặc mỗi cái quần bơi, con gái mặc
bikini ba mảnh ôm nhau hôn ngấu nghiến cũng chẳng lạ gì. Nhưng Trần Thư
Hoài người trước giờ luôn vô cảm trước mấy cảnh ấy, lúc này lại bỗng cảm
thấy có một dòng điện rối ren từ tim chui thẳng lên não. Anh tự giác
tránh hiềm nghi, rời khỏi hành lang bằng lối ra cuối dãy, đứng dưới bầu
trời đã dần xẩm tối. Cây cối xanh um trong trường, ve kêu inh ỏi, không
khí vừa oi bức vừa khô khốc, dính chặt vào da như hơi nóng không lối
thoát. Chu Dục Hành chạy tới, tay cầm lon coca lạnh, “Cho cậu này, đi ăn
thôi, vì đợi cậu mà tôi đói muốn chết rồi.” “Cảm ơn.” Trần Thư Hoài giật
nắp lon, mùi coca mát lạnh ngọt ngào tràn ra, bong bóng li ti phát ra
tiếng xì xì. Anh uống một ngụm, đồ uống mát lạnh tràn vào miệng, từng
quả pháo nhỏ lăn từ đầu lưỡi xuống cổ họng, nổ bung bang loạn xạ. Cảm
giác nóng bức giảm đi đôi chút, Trần Thư Hoài bỗng hỏi: “Cái cô Ngô
Hướng Tình dạo này lại đang bịa ra mấy chuyện gì thế?” – 【Lời tác giả】
Bảo bối ơi, ngày mai vào VIP rồi nha! Ngoài phiên ngoại học đường, còn
hai chương đặc biệt nữa, một là lần đầu của Tiểu Nghi và Thư Hoài ở New
York (hehe), chương còn lại là góc nhìn của Thư Hoài về sự kiện nhặt
được notebook Tiểu Nghi. Cảm ơn mọi người đã đồng hành từ đầu tới giờ,
Dương sẽ tiếp tục cố gắng nha!!