Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 61

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương
  4. Chương 61
Prev
Next
Novel Info

Chương 61

Khương Nghi chưa từng nghĩ tới chuyện mình sẽ phát hiện ra việc mang
thai bằng một cách quái đản đến vậy. Thật ra sau khi hai người quyết
định muốn có con, còn đặc biệt điều dưỡng một thời gian mới dừng việc
mua bao cao su. Cân nhắc đến chuyện cả hai đều không còn là thanh niên
đôi mươi, tuy sức khoẻ vẫn rất tốt, nhưng cả hai cũng không hy vọng sẽ
mang thai ngay lập tức. Sáng hôm đó ăn sáng xong, Trần Thư Hoài như
thường lệ lái xe đưa Khương Nghi tới học viện mỹ thuật học vẽ, nhưng khi
vừa ngồi lên ghế lái, anh lại bảo cô đợi một chút, rồi lập tức tháo dây
an toàn, vội vàng quay lại nhà. Khương Nghi tưởng anh quên điện thoại,
nên đợi mười phút. Mười phút trôi qua vẫn không thấy bóng dáng đâu, nhắn
tin cũng không trả lời, cô vội xuống xe, quay lại nhà xem đã xảy ra
chuyện gì. Vừa bước vào cửa, cô liền nghe thấy động tĩnh trong nhà vệ
sinh, đi tới đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, thấy Trần Thư Hoài sắc mặt
trắng bệch, đang chống tay lên thành bồn rửa mặt, trán rịn đầy mồ hôi
lạnh li ti. Tim cô chợt lỡ một nhịp, đoán chắc chồng yêu của mình lại bị
viêm dạ dày tái phát, vội vàng đi tới đỡ anh: “Anh nôn rồi à?” Anh yếu
ớt gật đầu: “Đau bụng… mà nôn không ra.” Viêm dạ dày của Trần Thư Hoài
là bệnh cũ, nhưng từ sau khi sang châu Âu, thực đơn ăn uống của anh đều
là đồ ít dầu ít muối, đến giờ vẫn chưa từng tái phát. Khương Nghi gọi
người giúp việc lấy thuốc tới, đút cho anh uống xong, bảo anh hôm nay ở
nhà nghỉ ngơi cho tử tế, rồi cũng gọi điện xin nghỉ với giáo viên để ở
nhà chăm anh. Cả buổi sáng trôi qua, tình trạng của Trần Thư Hoài vẫn
không hề khá lên. Trước đó để chuẩn bị cho việc có con, hai người còn
đặc biệt đi khám sức khoẻ, kết quả cho thấy các chỉ số cơ thể của Trần
Thư Hoài đều cực kỳ bình thường, không có khả năng tự nhiên phát bệnh
nặng đột xuất như vậy. Khương Nghi nghĩ mãi không ra lý do. Cô gọi cho
bác sĩ gia đình, sau đó trực tiếp lái xe đưa Trần Thư Hoài tới bệnh viện
nơi bác sĩ làm việc để kiểm tra. Sau một loạt xét nghiệm, bác sĩ nhìn
kết quả rồi nói: “Tiên sinh không bị viêm dạ dày, các chỉ số đều bình
thường.” Khi bác sĩ nói câu đó, sắc mặt Trần Thư Hoài vẫn chưa hoàn toàn
hồi phục. Anh rất mệt mỏi, tựa đầu vào lòng Khương Nghi đang đứng bên
cạnh, giọng điềm tĩnh: “Nhưng bây giờ tôi lại muốn nôn tiếp.” Bác sĩ
nhìn anh bằng ánh mắt không sao hiểu nổi giống hệt Khương Nghi, chốc lát
sau mới bỗng nhiên nhớ ra một chuyện: “Phu nhân đã có thai rồi phải
không?” Từ lần đầu tiên không dùng bao đến giờ mới chỉ khoảng một tháng,
kỳ kinh nguyệt của Khương Nghi vốn đúng ra phải đến trong hai ngày này,
hiện tại vẫn chưa thấy bóng dáng, nhưng theo chu kỳ thông thường thì sớm
một hai ngày hay trễ một hai ngày đều là chuyện bình thường. Bác sĩ thấy
cả hai đều im lặng không trả lời, liền nói: “Về nhà thử que xem sao.”
Trần Thư Hoài: “Chuyện này liên quan gì đến việc vợ tôi mang thai?” “Có
một số trường hợp, nếu người vợ mang thai, người chồng có thể xuất hiện
hội chứng thai kỳ đi kèm. Nói đơn giản là có thể xuất hiện các triệu
chứng như dạ dày khó chịu, đau bụng, lo âu, thay đổi khẩu vị tương tự
như phụ nữ mang thai.” Lần đầu tiên vẻ mặt Trần Thư Hoài hiện lên vẻ cảm
thấy nực cười, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ trình độ tiếng Anh của bác
sĩ có vấn đề, dùng sai chủ ngữ. Bác sĩ nghiêm túc giải thích: “Ngài
không nghe nhầm đâu, tôi đưa ra khả năng này là vì hai vị trước đây từng
đề cập muốn có con, mà kết quả kiểm tra của ngài lại không có những đặc
trưng điển hình của viêm dạ dày như bạch cầu tăng cao.” Khương Nghi cũng
thấy mở rộng tầm mắt. Cô vốn theo kiểu ‘thuận theo tự nhiên’, lại thêm
việc chưa có thai nên cũng chưa từng nghiêm túc nghiên cứu về những điều
cần chú ý sau khi mang thai. Suốt một tháng qua tình trạng của cô hoàn
toàn bình thường, ăn ngon ngủ kỹ, tâm trạng cũng tốt, không hề có bất kỳ
triệu chứng mang thai nào. Vì thế tuy cô có ghé mua que thử thai trên
đường về nhà, nhưng thật lòng cũng không nghĩ mình đã có thai. Về đến
nhà, Trần Thư Hoài vì khó chịu mà nằm vật ra giường, anh kéo tay Khương
Nghi, giọng hơi tủi thân: “Ở lại với anh đi.” Mỗi khi dạ dày khó chịu,
vị thiếu gia bình tĩnh trầm ổn này cũng trở nên yếu ớt đến lạ. Khương
Nghi đắp chăn cho anh: “Em đi vệ sinh chút rồi quay lại ngay.” Trần Thư
Hoài nằm chờ cô trên giường. Đợi một phút, anh lại xoay người sang bên
Khương Nghi hay nằm, vùi mặt vào gối. Anh khẽ ngửi hương thơm còn sót
lại của Khương Nghi trên đó, cảm giác buồn nôn, chóng mặt, mệt mỏi bủa
vây từ sáng đến giờ dường như dịu đi đôi chút. Ngửi ngửi một lúc, anh
mệt mỏi thiếp vào giấc ngủ mơ màng. Trong giấc ngủ nửa tỉnh nửa mê ấy,
Trần Thư Hoài cảm nhận được Khương Nghi vén chăn lên chui vào giường từ
phía bên kia. Anh xoay người, phát hiện cô đang tựa vào đầu giường, liền
vòng tay ôm lấy eo cô, chôn mặt vào bụng cô. “Sao đi lâu vậy?” Trần Thư
Hoài vẫn nhắm mắt, giọng nhẹ bẫng còn mang theo mơ hồ ngái ngủ. Khương
Nghi khẽ vuốt má anh, lại véo nhẹ sống mũi cao thẳng ấy. “Thư Hoài.” Cô
gọi anh. “Ừm?” “Anh thật sự làm ba rồi đấy.” Trần Thư Hoài bỗng mở bừng
mắt, chống người dậy nhìn cô. Ánh mắt anh từ sững sờ chuyển sang kinh
ngạc vui mừng, rồi nhanh chóng biến thành vẻ cố ra vẻ điềm tĩnh: “Thật
à?” Khương Nghi gật đầu: “Que thử thai ở trong nhà vệ sinh.” Trần Thư
Hoài lập tức lật người xuống giường, đi vào phòng tắm. Trên mặt bàn
trong phòng tắm đặt hai chiếc que thử thai hiện rõ hai vạch. Anh nhìn
chằm chằm vào que thử rất lâu, trái tim trào dâng một cảm giác tê dại,
ấm áp mãnh liệt. Khương Nghi đi đến phòng tắm, dựa vào khung cửa mỉm
cười nhìn anh: “Ngẩn ra rồi hả?” Lời vừa dứt, cô đã bị người đàn ông
trước mặt kéo vào lòng, siết chặt ôm lấy. Tối hôm đó, hai người lập tức
thông báo chuyện mang thai cho hai bên gia đình. Suốt cả buổi tối, ba
mẹ, ông bà ngoại, ông bà nội của Khương Nghi, cùng với ba mẹ, anh chị
em, ông bà ngoại và ông bà nội của Trần Thư Hoài lần lượt gọi video cho
họ, và bắt đầu lên kế hoạch sang châu Âu thăm. “Ba tháng đầu phải cực
kỳ, cực kỳ chú ý, con trai à, phải chăm sóc vợ con cho tốt, biết không?
Năm ngoái mẹ mua một căn biệt thự ở Milan, mẹ đề nghị hai đứa chuyển qua
đó sống, chỗ rộng rãi, môi trường cũng tốt, tiện thuê thêm vài bảo mẫu.
Ba mẹ vợ con đến cũng ở thoải mái.” Mẹ Trần nắm tay Trần Thư Hoài dặn
dò. “Việc ở tập đoàn con cứ gác lại, ở nhà nhiều hơn với vợ. Phụ nữ mang
thai cực lắm. Chuyện gì cứ để ba con xử lý, đỡ cho ông ấy suốt ngày ra
sân golf. Đợi em con tốt nghiệp xong, bọn mẹ sẽ qua Milan thăm hai đứa
nhé.” Sáng hôm sau, họ đến gặp bác sĩ gia đình làm xét nghiệm HCG. Kết
quả đúng là đã mang thai. Cuộc sống của hai người ở Milan vốn theo đuổi
sự đơn giản thoải mái, ban đầu chỉ thuê một người giúp việc lo chuyện ăn
uống và việc vặt, đi đâu cũng không thuê tài xế. Nhưng giờ Khương Nghi
đã mang thai, Trần Thư Hoài lập tức sắp xếp chuyển đến sống trong căn
biệt thự lớn ở vùng ngoại ô Milan, còn điều mấy người bảo vệ từ công ty
an ninh trong tập đoàn đến làm tài xế và hộ tống Khương Nghi ra ngoài.
Anh cũng nhờ mẹ tìm giúp những bảo mẫu có kinh nghiệm, đích thân từ Anh
bay sang Milan chăm sóc sinh hoạt cho cô. Ba mẹ Khương Nghi cũng nhanh
chóng đến Milan. Theo Khương Nghi được biết, bất luận là lúc bà Tống
mang thai cô, hay mẹ Trần Thư Hoài mang thai anh, đều rất cực. Sau khi
xác định có thai, cô mới nhận ra việc mang thai đúng là không hề dễ chịu
gì. Vì Trần Thư Hoài thật sự rất vất vả. Ba tháng đầu, mỗi sáng tỉnh
dậy, Khương Nghi thường nghe thấy tiếng anh khó chịu trong phòng tắm.
Nửa đêm có lúc cô tỉnh dậy đi vệ sinh, mở mắt ra đã thấy người đàn ông
bên cạnh căn bản chưa hề ngủ, đang ôm lấy cô, vừa sờ vừa ngửi, lòng bàn
tay luôn dừng lại trên vùng bụng còn chưa nhô lên của cô. “Em mang thai
vất vả rồi.” Anh ôm lấy cô, khẽ nói. Khương Nghi xót xa vuốt tóc anh:
“Tạm thời thì anh mới là người khổ hơn đó, ông xã.” Cô thì hoàn toàn
không có phản ứng gì cả. Thật ra Khương Nghi đã lén hỏi bác sĩ gia đình,
tại sao phản ứng của Trần Thư Hoài lại nghiêm trọng như vậy? Bác sĩ nói
có thể là chồng cô nhạy cảm với sự thay đổi hormone sau khi cô mang
thai, cũng có thể do yếu tố tâm lý, cảm xúc, hoặc cả hai. Khương Nghi
suy nghĩ một hồi, chợt nhận ra có lẽ một phần nguyên nhân là vì trước
đây cô từng có thái độ khá bài xích chuyện mang thai, khiến Trần Thư
Hoài trở nên quá căng thẳng. Anh không phải người thích truyền tải cảm
xúc tiêu cực cho cô, nên điều đó đã ảnh hưởng đến phản ứng sinh lý của
anh. Từ lúc nhận ra điều này, mỗi tối trước khi ngủ, Khương Nghi đều ôm
lấy Trần Thư Hoài, thủ thỉ rằng cô rất vui khi được cùng anh có một đứa
con vào thời điểm thích hợp này. Sau một tuần, phản ứng khó chịu của
Trần Thư Hoài quả nhiên giảm hẳn. Cho đến một lần đi khám. “Chúc mừng,
là song thai.” Bác sĩ mỉm cười nói. Về đến nhà, Khương Nghi thì ngẩn
ngơ, Trần Thư Hoài cũng vậy. Đợi đến khi Trần Thư Hoài đỡ Khương Nghi
ngồi xuống ghế sofa, cô bỗng òa khóc: “Em có nói là muốn mang thai hai
đứa đâu mà!!!!!!!” Vừa khóc vừa lấy gối nện vào anh: “Mang hai đứa bụng
em sẽ to như khinh khí cầu luôn đó!!!” Khương Nghi khóc đến thương tâm,
Trần Thư Hoài thì vẫn còn giữ được bình tĩnh, vừa lau nước mắt cho cô
vừa dỗ dành: “Anh sẽ bảo chuyên gia dinh dưỡng điều chỉnh thực đơn cho
em, chú ý kiểm soát cân nặng thì bụng sẽ không to lắm đâu.” Đêm đó,
Khương Nghi khóc mệt rồi ngủ thiếp đi. Lúc này cô đã lộ bụng, dù suốt
thai kỳ kiểm soát cân nặng rất tốt, cũng không có vết rạn da, nhưng ban
đêm vẫn thường dậy đi vệ sinh. Một đêm nọ cô tỉnh dậy, phát hiện người
đàn ông vốn nên đang ngủ ngon bên cạnh lại đang ôm eo cô, dán mặt lên
chiếc bụng hơi nhô ra. Khương Nghi buồn ngủ đến mắt díu lại, theo thói
quen đưa tay sờ lên mặt anh: “Thư Hoài, sao vậy anh?” Cảm giác trong
lòng bàn tay có gì đó ươn ướt, cô hoảng hốt tỉnh táo hẳn, chống người
ngồi dậy: “Ông xã, anh sao thế?” Trần Thư Hoài im lặng giúp cô xoa eo:
“Không sao, anh mơ thấy em than đau lưng nên tỉnh.” Khương Nghi ngơ ngác
nhìn anh, thấy đôi mắt anh đỏ hoe, trong lòng chợt mềm nhũn, dang tay ôm
lấy anh: “Em không đau lưng mấy đâu, chỉ là muốn đi vệ sinh thôi.” Rõ
ràng ban ngày cô hơi mất kiểm soát cảm xúc, Trần Thư Hoài dù ngoài mặt
bình tĩnh nhưng trong lòng lại bắt đầu lo lắng rồi. Quả nhiên sáng hôm
sau, tình trạng buồn nôn và chán ăn của Trần Thư Hoài lại nghiêm trọng
hơn. Lần này dù cô dỗ dành thế nào, anh cũng không đỡ hơn. Mãi đến khi
bước sang giai đoạn cuối thai kỳ, nhờ Khương Nghi kiểm soát cân nặng rất
tốt, lại có người chồng tận tụy mỗi ngày đều tỉ mỉ bôi dầu dưỡng, nên
bụng cô so với những sản phụ bình thường không khác biệt là bao. Phản
ứng thai nghén của thiếu gia họ Trần cuối cùng cũng kết thúc. Mùa thu ở
Milan rất thích hợp để tản bộ trong vườn hoa. Càng gần đến ngày dự sinh,
mỗi ngày Khương Nghi đều được Trần Thư Hoài dìu đi dạo trong vườn biệt
thự một lúc. Đến khi quay về nhà, vừa hay gặp ba mẹ Trần Thư Hoài đến
thăm. Mẹ Trần tươi cười đi đến ôm lấy Khương Nghi: “Con đoán xem mẹ mua
gì cho con nào?” Chưa kịp để Khương Nghi lên tiếng, mẹ Trần đã không
nhịn được mà lấy điện thoại ra đưa cho cô xem: “Chính là hôm qua đấy, mẹ
vừa đúng lúc nhìn thấy. Một viên kim cương đỏ, hai viên kim cương hồng,
rất đẹp đúng không? Vừa khéo hợp với con và hai đứa bé.” Ba Trần cũng đi
đến, vỗ vỗ vai Trần Thư Hoài: “Con trai, còn nôn nữa không?” Trần Thư
Hoài: “…Không nôn nữa rồi.” Ba Trần đối với phản ứng của con trai cả
trong thời kỳ mang thai của Khương Nghi cũng cảm thấy rất kinh ngạc. Mỗi
lần nhớ lại chuyện này, ông đều không nhịn được mà cảm khái: “Con giỏi
thật đấy, con trai.” Khương Nghi nghe thấy ba Trần khen Trần Thư Hoài
một câu, không nhịn được bật cười thành tiếng. Mà một khi đã cười, cô
bỗng nhiên cảm thấy bụng hơi đau.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
Quý Cô Hoạt Ngôn – Cô Nương Đừng Khóc
Quý Cô Hoạt Ngôn
Chương 110_ Kết Cục Đã Định [Hoàn Chính Văn] Tháng 1 12, 2026
Chương 109_ Thị Trấn Queenstown, Bầu Trời Đầy Sao, Nhắm Mắt Ước Nguyện Tháng 1 12, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 61"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese