Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương - Chương 63
Chương 63
Một tháng trước, Khương Nghi cãi nhau to với chồng qua điện thoại, cãi
vì chuyện gì thì cô đã quên mất rồi, dù sao cũng chỉ là mấy chuyện cỏn
con vụn vặt. Trần Thư Hoài lúc đó rõ ràng cũng bực không chịu nổi, nói
cô cố tình kiếm chuyện, cuối cùng buông một câu: “Mình bình tĩnh lại
trước đi.” Khương Nghi vốn là người có tính kiêu ngạo, anh không để ý
đến cô thì cô cũng mặc kệ, anh lớn tiếng thì cô càng lớn tiếng hơn. Ngay
lập tức tắt điện thoại, vùi đầu vào công việc, mắt không thấy tâm không
phiền. Cô làm việc ở văn phòng luật nhiều năm, vừa mới được thăng chức
thành luật sư cao cấp, bên trên có sếp lớn, bên dưới có mấy luật sư trẻ
và thực tập sinh, ra ngoài còn phải đối phó với tổng phụ trách pháp lý
bên phía đối tác. Bận rộn đến mức trong đầu hoàn toàn không có chỗ cho
mấy chuyện tình cảm yêu đương, chớp mắt một cái là đã trôi qua cả tháng.
Cuối tháng, đúng lúc Khương Nghi kết thúc một dự án IPO kéo dài suốt ba
năm, lúc tan làm thì đã là sau mấy đêm thức trắng liên tục. Trước khi
rời văn phòng, cô tuyên bố với cả team rằng tuần tới mình sẽ nghỉ phép,
yêu cầu mọi người từ thực tập sinh đến cả các partner hãy coi như cô đã
bốc hơi khỏi cõi đời, có chuyện gấp cũng phải tự nghĩ cách mà xử lý. Lúc
về đến nhà đã hơn bảy giờ tối, tháng Bảy ở Kinh thị vẫn còn chìm trong
ánh hoàng hôn. Khương Nghi mở cửa bước vào, thấy giúp việc không có ở
nhà, đổi giày đi qua cửa vào, vừa nhìn về phía phòng khách liền thấy có
một người đàn ông ngồi đó, suýt nữa bị dọa hết hồn. Trần Thư Hoài từ New
York về Kinh thị, văn phòng bên đó của anh có một cuộc họp nội bộ khẩn
cấp của ban giám đốc, đến cả thay đồ còn chưa kịp đã ngồi luôn trên sofa
mở laptop. Anh đang đeo tai nghe nói chuyện với cấp trên trong cuộc họp,
bị tiếng hét của Khương Nghi cắt ngang, hơi khựng lại một chút rồi liếc
mắt nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục cuộc họp. Khương Nghi lườm một cái,
vứt túi xách lên sofa, quay đầu vào phòng ngủ tắm rửa. Khó khăn lắm mới
hoàn thành xong một dự án, về đến nhà lại đột ngột thấy ông chồng trăm
năm không thấy mặt, thật đúng là xui xẻo. Tắm xong bước ra, Trần Thư
Hoài cũng vừa họp xong, đang tựa người bên khung cửa phòng ngủ. Người
này không nói lời nào mà chỉ đứng đó nhìn cô. Khương Nghi làm như không
thấy, định lướt qua thì bị anh vòng tay ôm eo kéo vào lòng. Người này
đúng là không biết xấu hổ, một tháng không liên lạc, giờ thì lại làm như
chưa từng xảy ra chuyện gì, thân mật hôn lên má cô: “Tối nay muốn ăn gì?
Ra ngoài ăn nhé?” Khương Nghi cuối cùng cũng quay đầu nhìn anh, cười
nhạt: “Anh là ai vậy? Sao lại ở nhà tôi?” Trần Thư Hoài vẫn không buông
tay: “Em mở sổ hộ khẩu ra xem thử anh là ai.” “Ồ thì ra tôi kết hôn rồi
à, suýt chút nữa quên mất.” Giọng Khương Nghi mềm mại mà đầy châm chọc.
Tâm trạng của Trần Thư Hoài hiển nhiên rất tốt, bị cô mỉa vài câu cũng
không nổi nóng, trái lại còn ôm cô ngồi xuống mép giường. Khương Nghi
theo phản xạ chống tay lên cánh tay anh, cảm nhận được cơ bắp dưới lòng
bàn tay căng chặt, lạnh lùng bật ra một tiếng cười: “Tập tành cũng ra
dáng nhỉ, sống ở Mỹ chắc phong phú lắm ha.” Trần Thư Hoài nói: “Không
phải em đã xem camera giám sát ở căn nhà bên đó rồi sao? Mỗi ngày đều
tăng ca họp hành, ở công ty chán muốn chết, liên lạc với em thì bị mắng,
đúng là sống phong phú thật.” Anh vừa được đề cử vào ban lãnh đạo của
công ty nhà mình, là con trai trưởng nên chuyện mặt mũi càng phải giữ.
Khương Nghi thì vừa trải qua một ông sếp khó chiều trong dự án trước,
phải nuốt không ít cục tức, giờ đem hết đổ lên đầu Trần Thư Hoài, nhìn
thấy gương mặt đẹp trai này mà cô chỉ muốn cào cho vài cái. “Bọn tư bản
như các anh đúng là đáng ghét.” “Cái gì mà bọn tư bản, em là vợ anh,
tiền anh kiếm không phải đều là của em sao? Nếu em không muốn làm trung
gian nữa mà muốn vào công ty quản lý, ở nhà còn khối công ty phân cho em
chơi kìa.” Lăn lộn trong giới tài chính bao nhiêu năm, Khương Nghi đâu
phải loại con gái ngây thơ không hiểu gì, hoàn toàn không mua chiêu này
của anh: “Thôi đi, nếu em muốn làm quản lý thì thà đấu với anh trên
thương trường còn hơn mở tiệm vợ chồng. Em nghỉ làm ở văn phòng luật là
có cả đống công ty giành giật em ấy chứ.” Sắp tới là kỷ niệm hai năm kết
hôn, Trần Thư Hoài thật sự không muốn cãi nhau, giờ chỉ muốn nhẫn nhịn
hết mức. Biết Khương Nghi vẫn đang để bụng chuyện tháng trước, bây giờ
là đang nổi nóng nên không muốn nói lý lẽ. Anh cúi đầu, đổi sang giọng
điệu dịu dàng: “Được được được, anh biết cô luật sư Khương giá trị lắm.
Cô luật sư Khương đừng giận nữa, cười với anh một cái được không?” Thấy
Khương Nghi không nói gì, Trần Thư Hoài nắm tay cô, khẽ thở dài: “Hôm đó
gọi điện, em rõ ràng biết anh nói ‘bình tĩnh lại’ là muốn cả hai cùng
bình tĩnh khi đang nói chuyện, anh đang đợi em nói câu tiếp theo, vậy mà
em dập máy cái rụp, em đúng là rất biết cách khiến người ta tức chết.”
Từ năm mười tám tuổi yêu nhau đến giờ, hai người đã bên nhau gần mười
năm, Khương Nghi thực sự hiểu rõ Trần Thư Hoài như lòng bàn tay. Cô quay
đầu lại, tóc xõa xuống, cuối cùng cũng có chút hứng thú với anh: “Thật
sự giận à?” “Không giận, thấy tủi.” Trần Thư Hoài nhìn cô chằm chằm:
“Ánh mắt với giọng điệu của em đều viết rõ là không muốn để ý đến anh,
em nói xem anh có thấy tủi không?” Khương Nghi bật cười một tiếng, rồi
cụp mắt xuống không nói gì nữa. Nhưng Trần Thư Hoài lại không muốn cô im
lặng, lòng bàn tay giữ lấy má cô, bắt cô quay mặt lại. Trán chạm trán,
giọng anh vừa chậm rãi vừa dịu dàng: “Anh rất nhớ em.” Hai vợ chồng cãi
nhau, nói cho cùng cũng vì ở xa nhau lâu ngày cộng thêm tính khí cố
chấp. Lúc này Trần Thư Hoài hạ giọng đến mức thấp nhất, hết lần này đến
lần khác dịu xuống, cuối cùng Khương Nghi cũng mềm lòng. Cô xoay người
ngồi lên người anh, vớ lấy gối đập túi bụi lên người anh, đến cái gương
mặt đẹp trai kia cũng không tha. Một vị tổng giám đốc lúc nào cũng đạo
mạo bên ngoài giờ ở nhà lại biến thành bao cát. Anh cũng không phản
kháng, chỉ giữ lấy eo cô tránh cho cô ngã xuống, đợi cô đập đến mệt mới
lên tiếng hỏi: “Trút giận xong chưa?” Khương Nghi nhìn mái tóc rối bời
cùng đôi mắt còn đọng ý cười của anh, giận dỗi cũng bay biến sạch. Giữ
bộ mặt nghiêm túc nhìn anh chưa đến ba giây, cuối cùng cũng bật cười.
Lần gần nhất hai người liên lạc là một tháng trước, nhưng lần gặp mặt
thì đã cách ba tháng. Một người ở Kinh thị, một người ở New York, cách
nhau nửa vòng trái đất, công việc lại bận rộn, mỗi người đều đã nếm đủ
mùi cô đơn. Trời đã tối hẳn, nụ hôn vừa bắt đầu liền không thể dừng lại.
… “Đoạn ghi hình này ở đâu ra?!” Video dừng lại, Khương Nghi không thể
tin nổi nhìn cảnh hai người đang hôn nhau trong chiếc iPad. Trần Thư
Hoài vừa đúng lúc từ phòng tắm đi ra, lau tóc xong thì nghiêng đầu nhìn
qua, chẳng hề bất ngờ: “Anh lưu lại đó.” Khương Nghi: “Anh lấy từ đâu?
Em đâu biết anh có sở thích này, còn thích xem chúng ta…” Cô còn chưa
nói hết câu thì đã bị tiếng thở dài của Trần Thư Hoài cắt ngang. Anh
đứng trước tủ đồ, chọn một cái áo phông rồi mặc vào, nói: “Lúc đó em lắp
camera trong nhà để xem mèo từ xa, anh cũng có quyền truy cập. Trong lúc
kiểm tra thì phát hiện đoạn này, em cũng gan thật, để camera quay thẳng
vào giường. Dù trong nhà mạng có nhờ công ty bảo mật mã hóa rồi thì em
cũng……” “Cho nên đây là lý do anh lưu lại video của hai đứa mình?” Trần
Thư Hoài mặt không đổi sắc: “Không mà, anh chỉ thấy lúc đó cãi nhau cũng
thú vị.” Bây giờ hai người đã ba mươi hai tuổi, cách thời điểm ấy đã năm
năm trôi qua, từng ly hôn rồi lại quay về bên nhau, tâm thái cũng không
còn giống như lúc mới cưới nữa. Nhìn lại, khi ấy cãi vã là vì khoảng
cách, cũng vì tính cách của cả hai. Thực ra toàn là chuyện nhỏ nhặt,
nhưng lúc đó còn trẻ, sự nghiệp đang lên, trong công việc mỗi người đều
là người đứng đầu, về nhà thì chẳng ai chịu nhún nhường. Khương Nghi
nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Trần Thư Hoài đi đến ngồi bên cô, cúi đầu
hôn nhẹ một cái: “Sắp kỷ niệm bảy năm kết hôn rồi, tính kỹ thì cũng đã
bên nhau mười bốn năm.” Cả hai đều đã qua cái thời trẻ bốc đồng, tính
tình giờ cũng dịu đi nhiều. “Lần gần nhất cãi nhau là khi nào ấy nhỉ?”
Khương Nghi nghĩ ngợi, nhận ra ngoài mấy lần cà khịa thường ngày, hai
người đã rất lâu không có trận nào to tiếng thật sự. Trần Thư Hoài cười
kéo cô nằm xuống giường: “Sao? Muốn cãi nhau à? Giờ cãi luôn cũng được.”
Đêm đã khuya, trong phòng ngủ chỉ còn ánh đèn bàn le lói. Khương Nghi
xoay người, dưới ánh đèn vàng dịu nhìn khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai của
anh, không nhịn được cảm thán: “Nói thật, hồi trước mỗi lần cãi nhau
xong, anh đều rất sung sức……” Huống chi bây giờ Trần Thư Hoài đang ở độ
tuổi ba mươi, đúng vào thời kỳ đỉnh cao của người đàn ông, hiện tại cũng
đặc biệt sung sức. Tối hôm đó, anh dùng hành động để chứng minh điều đó.
– HOÀN TOÀN VĂN –