Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 10 Chương 10

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Rượu Nhạt Pha Trà
  4. Chương 10 Chương 10
Prev
Next
Novel Info

Chương 10: Chương 10

Dịch: Tứ Cửu Phó Cảnh Hiên không lên tiếng, cười cười rồi tiễn khách.
Khi y trở về phòng cũng vừa vặn nhìn thấy Phương Trạch Sinh đang nhìn
chằm chằm vào mu bàn tay mình đến xuất thần, nghĩ đến việc hắn năm lần
bảy lượt ngăn cản y tiếp xúc với Vương phu nhân liền cảm thấy có chút
khó tin. Y cười, hỏi: “Buổi trưa ngươi muốn ăn gì?” Phương Trạch Sinh
khôi phục dáng vẻ lạnh lùng như trước. Hắn gọi Ách thúc đến đưa hắn trở
lại trước bàn đọc sách. Buổi trưa rốt cuộc vẫn là cùng nhau ăn cơm, buổi
tối c*̃ng không hề trốn tránh. Sau khi ăn cơm xong, Phó Cảnh Hiên ngồi
lại thư phòng một lúc rồi mang theo Tam Bảo đi ra phía cửa. Y nói rằng
đã lâu không tới Sở Châu nên muốn ra ngoài thăm thú đôi chút, còn cố ý
nói thêm sẽ trở về trong vòng một canh giờ, vừa đúng lúc rửa mặt đi ngủ,
không sớm không muộn một khắc nào. Ách thúc cảm kích nhìn y, cười cười
rồi lại tiếp tục làm công việc của mình. Ông thu dọn xong bát đũa thì
đun nước tắm cho Phương Trạch Sinh. Nước ấm đổ đầy bồn rồi, hắn thoát
xiêm y lộ ra hai vết sẹo trông dữ tợn trên đôi chân bị phế. Ách thúc đỡ
hắn dậy, chậm rãi đưa tới chỗ bồn, để nước từ từ để bao lấy thân thể
hắn. Hương thảo dược nhàn nhạt truyền đến từ phía sau. Ách thúc run run
móc từ trong ngực áo ra một gói thuốc, chưa kịp đổ vào đã bị Phương
Trạch Sinh ngăn lại: “Thúc cất vào đi, ngày mai Trần Phú sẽ tới.” Trần
Phú chính là Trần đại phu trong miệng Vương Tú Hòa. Mấy năm trước, Trần
đại phu này đến Sở Châu mở y quán, nghe đâu y thuật rất cao minh, nhưng
đã trị chân cho Phương Trạch Sinh lâu vậy rồi, vẫn là không đem được hắn
từ người què đổi thành biết đi. Ách thúc nghe đến cái tên này lập tức
ngẩn ra, mười ngón tay gầy guộc không tự chủ mà run cầm cập. “Thịch” một
tiếng ông liền ngã quỵ xuống đất, cổ họng truyền ra tiếng ồ ồ kéo thành
một dây âm thanh nức nở. Phương Trạch Sinh nhìn Ách thúc một cái, nói:
“Không sao.” Ách thúc gật đầu, đôi mắt ông đỏ hoe, khoa tay nói: Ngài
thật sự muốn để nhị thiếu gia ở lại sao? Phương Trạch Sinh không lên
tiếng. Hắn rũ mắt nhìn đôi chân bị phế của mình qua làn nước, khẽ lắc
đầu. Chợ đêm Cẩm Đường có hàng vạn đóa hoa đăng, ngõ Vinh Xương của Ích
Châu, cùng với ngõ Ngọc Phúc ở Giang Lăng đều có điểm tương đồng với
nhau – ban đêm rất náo nhiệt. Trong một triều đại không cấm đi lại ban
đêm thì phố xá cũng thực rộn ràng biết bao, so với ban ngày có lẽ còn
náo nhiệt hơn bội phần. Mặt nạ hình người, kẹo đường ngộ nghĩnh, mứt
trái cây…!Tam Bảo ôm bao bánh ngọt to, vừa đi vừa ăn, tưởng như quên
mất cả đường về quê hương. “Ngươi vẫn còn ăn?” Phó Cảnh Hiên đi từ đầu
ngõ đến cuối ngõ, rốt cuộc cũng không nhìn tiếp được mà dừng bước. Tam
Bảo nhai một miệng đầy thức ăn, nhiều đến mức hai má căng tròn. Hắn gắng
nuốt nhanh điểm tâm trong miệng xuống, nói: “Tiểu nhân không ăn nữa,
không ăn nữa. Thiếu gia, chúng ta hồi phủ sao?” Phó Cảnh Hiên đảo mắt
nhìn trời, vầng trăng màu bạc sáng vằng vặc treo lửng lơ. Y tiện tay lấy
ra ít bạc đưa cho phu xe, nói: “Hồi phủ.” Giờ Hợi trong sân đột nhiên có
động tĩnh. Phương Trạch Sinh đã tắt đèn từ sớm. Chăn của hắn cũng là do
Phó Cảnh Hiên bảo Ách thúc đem về nhà chính. Người tinh tường nhìn thấy
đèn tắt liền hiểu ngay sự tình, Phó Cảnh Hiên cũng không ngoại lệ. Sau
khi trở về, y không vội đi đến thư phòng, nhưng cũng không trở về chỗ
ngủ thường ngày. Tiếng gõ “leng keng leng keng” thỉnh thoảng truyền vào
lỗ tai cùng tiếng bánh xe “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang lên không ngừng từ phía
ngoài sân khiến cho Phương Trạch Sinh nằm trên giường không khỏi nhíu
mày. Hắn gọi Ách thúc đang canh ở ngoài cửa nhưng mãi vẫn không thấy
động tĩnh gì. Tận đến một canh giờ sau, cánh cửa khép hờ cuối cùng cũng
mở ra, nhưng bước vào là Phó Cảnh Hiên đang cầm theo một ngọn đèn nhỏ
chậm rãi đi tới. Y huơ huơ tay trước mặt hắn, cười nói: “Ta biết ngay là
ngươi chưa ngủ mà.” Phương Trạch Sinh nhìn hắn hồi lâu rồi bình tĩnh
nhắm mắt lại, lạnh nhạt nói: “Bây giờ ta ngủ.” Phó Cảnh Hiên cười to hai
tiếng, không hề báo trước mà luồn qua dưới cánh tay Phương Trạch Sinh,
ôm lấy tấm lưng cứng đờ của hắn mà đỡ dậy. “Ngươi làm cái gì vậy!?”
Phương Trạch Sinh hoảng hốt, giãy giụa muốn thoát khỏi Phó Cảnh Hiên,
lại bị y từ phía sau ôm chặt nửa người trên. Tuy rằng Phương Trạch Sinh
quanh năm đều ngồi trên xe lăn nhưng thân hình lại cao gầy hữu lực. Nếu
hắn có thể đứng lên được, e so với Phó nhị gia còn cao hơn nửa cái đầu.
Hắn mang một thân xương cốt nặng trịch, sợ là đến hán tử cường tráng
cõng đi cũng khó lòng di chuyển, chứ nói gì đến quý công tử trói gà
không chặt như Phó nhị gia, “Phó Cảnh Hiên! Buông tay!” Sau mấy ngày
liền, cuối cùng Phương Trạch Sinh cũng buông lỏng cái vỏ ngoài lạnh lùng
của hắn được một chút. Phó nhị gia chóp mũi đổ đầy mồ hôi, dùng cả hai
tay hai chân, khăng khăng đem Phương đại đương gia ôm đến ngồi trên xe
lăn. Phương Trạch Sinh lồng ngực phập phồng, vừa định hỏi y nguyên do,
liền bị phủ lên người một cái áo khoác. Phó Cảnh Hiên liên tục thở hổn
hển đẩy hắn đi từng bước hướng phía cửa phòng, mở cửa rồi ra ngoài.
Trăng thanh gió mát, tiếng côn trùng “thì thầm” dễ nghe. Cách bậc thang
năm bước là một con đường hẹp, hai bên tựa hồ có nhiều đồ vật hơn so với
trước đây. Phương Trạch Sinh muốn nhìn, nhưng trời tối nên cái gì cũng
đều xem không rõ. Hắn chỉ biết là giữa không trung có treo những hàng
hoa đăng màu sắc rực rỡ. Phó Cảnh Hiên vỗ tay một cái. Tam Bảo cùng Ách
thúc nghe được tín hiệu, từng người một cầm theo mồi lửa đi ra thắp sáng
hoa đăng. Tức khắc, trong viện sáng tựa ban ngày, mỗi một khoảng đất
phía dưới ngọn đèn đều bày một sạp hàng nhỏ, với xe đẩy bày đủ loại trò
chơi dân gian, các món điểm tâm, chong chóng muôn màu muôn vẻ, còn có
một cái kẹo đường hình người chỉ mới thổi được một nửa, chưa kịp nặn
thành dánh vẻ tươi cười đã bị ép mua về, oan oan ức ức mang gương mặt
mếu máo. Quầy xe từng hàng chen nhau, rực rỡ đầy đủ sắc, ở một xó nhỏ
còn dựng bảng bói toán, ngay cả bát vỡ của ăn mày cũng làm đến chân
thật, bên trong bỏ vào mấy đồng bạc lẻ, bên ngoài cũng rơi ra vài cắc.
Ánh mắt sâu tựa hồ không thấy đáy của Phương Trạch Sinh bất chợt sáng
lên trong phút chốc, hai tay bám chặt thành ghế của xe lăn, kinh ngạc
nói: “Tại sao ngươi lại…” “Không có tại sao gì cả.” Phó Cảnh Hiên đi
tới trước mặt hắn, nhếch miệng nở nụ cười: “Chỉ là ta nhìn thấy ánh
trăng đêm nay rất đẹp.” “Liền đem chợ đêm Cẩm Đường thu nhỏ lại chuyển
đến đây, muốn cùng ngươi ngắm trăng.”.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
Quý Cô Hoạt Ngôn – Cô Nương Đừng Khóc
Quý Cô Hoạt Ngôn
Chương 110_ Kết Cục Đã Định [Hoàn Chính Văn] Tháng 1 12, 2026
Chương 109_ Thị Trấn Queenstown, Bầu Trời Đầy Sao, Nhắm Mắt Ước Nguyện Tháng 1 12, 2026
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
ta-co-the-nhin-thau-van-vat-1763425898
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Chương 524 Khai Linh Tháng 1 15, 2026
Chương 523 Khai Linh Thuật (2) Tháng 1 15, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 10 Chương 10"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese