Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 11 Chương 11

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Rượu Nhạt Pha Trà
  4. Chương 11 Chương 11
Prev
Next
Novel Info

Chương 11: Chương 11

Dịch: Thất Thất Hừng đông gần đến, bên ngoài đèn vẫn còn sáng, Thúy Nhi
vội vàng đi đến, đẩy cửa tiền sảnh ra. Vương phu nhân đang ngồi trước
gương đồng, trên tay bưng chén tổ yến, thổi thổi rồi đưa một muỗng vào
miệng, nuốt xuống cổ họng, “Bên kia dày vò xong rồi?” Thúy Nhi nói:
“Vâng”. Vương phu nhân hỏi: “Phương Trạch Sinh có biểu hiện như thế
nào?” Thúy Nhi nói: “Cũng không nhìn thấy có gì khác thường”. Nàng ngồi
xổm xuống bóp chân cho Vương phu nhân: “Ngài nói Phó nhị gia kia đến
cùng là có ý gì?” Vương phu nhân thả muỗng xuống bát, tiện tay mở ra một
cái hộp trang điểm, bên trong không có son phấn, ngược lại tràn đầy
những xấp thư giấy, cười nói: “Người sống cả đời, kể đến cũng chỉ có bốn
chữ thất tình lục dục, Phó nhị thiếu gia chẳng qua niệm tình xưa, nhìn
thấy bộ dạng Phương Trạch Sinh như thế này nên sinh lòng thương hại,
nhân chi thường tình thôi”. Thúy Nhi nói: “Này cũng thật phí tâm quá?”
Vương phu nhân nói: “Năm đó quan hệ của hai bọn hắn thân thiết vô cùng,
bây giờ đã là gì?” Thúy Nhi đảo mắt suy nghĩ: “Phu nhân sao lại đáp ứng
Liễu thị để cho Phó Cảnh Hiên gả tới đây, chẳng phải như vậy sẽ là giúp
cho Phương Trạch Sinh có thêm trợ lực sao? Nếu sau này hắn muốn đoạt
lại…” Vương phu nhân liếc nàng một cái: “Đương gia của Phương gia
trước sau đều là Phương Trạch Sinh, ta bất quá chỉ là người giúp hắn
quản lý ít việc thôi, đoạt hay không đoạt cái gì?” Thúy Nhi vội đổi
giọng: “Phu nhân nói phải, nhưng nếu y thật sự giúp đỡ Phương Trạch Sinh
thì làm sao bây giờ?” “Chỉ bằng hắn?” Vương phu nhân đi đến bên giường,
hạ màn xuống: “Không phải là ta không coi trọng Phó Cảnh Hiên, người này
chính là vô cùng mưu mô xảo quyệt, đến cả Liễu Như còn đau đầu với y,
làm sao ta có thể xem nhẹ y? Việc ta đáp ứng Liễu Như Yên lần này, chẳng
qua liên quan đến vài lần ân tình buôn bán mấy năm qua, còn việc y có
giúp Phương Trạch Sinh hay không?” Vương phu nhân nói: “Sợ là y muốn
giúp, Trạch Sinh cũng sẽ không để y làm vậy”. Thúy Nhi nói: “Vì sao?”
Vương phu nhân nằm xuống nói: “Trạch Sinh là một người vô cùng cố chấp,
làm sao có thể ở thời điểm sa sút như thế này mở miệng cầu xin sự giúp
đỡ?” Thúy Nhi tiến đến giúp bà ém lại góc chăn, sau đó lại giúp bà đặt
đôi giày có hoa văn mẫu đơn thêu bằng chỉ vàng lại ngay ngắn, cẩn thận
nói: “Ngài nói đại đương gia thật sự không biết chuyện năm đó sao?”
Vương phu nhân nhắm mắt dưỡng thần: “Hắn thông minh như vậy, có cái
chuyện gì mà không biết?” “Vậy hắn…” Thúy Nhi vốn muốn hỏi “Vậy hắn
sao không tìm ngài trả thù?” Nhưng ngẫm nghĩ lại, một người què mang
theo một người câm, làm sao có thể giữ được trăm năm cơ nghiệp của
Phương gia, ngoại trừ cẩn thận sống sót, thì còn có thể làm gì?” Trên
mặt Vương phu nhân toát ra vẻ nhân từ: “Đều là người làm ăn, đều phải
giữ mặt mũi cho nhau, có thể buông liền buông. Ta muốn cái gì, hắn đương
nhiên là hiểu. Ta lại chờ mấy năm nữa, đợi hắn suy nghĩ thông suốt, danh
chính ngôn thuận giao Phương gia lại cho ta, lúc đó hắn mới chính là
người ăn nhờ ở đậu, vô công rỗi nghề”. Ngày kế. Xe đẩy trong sân vẫn ở
đó không di chuyển, Phó nhị gia kéo thắt lưng mệt mỏi, trên người mặc bộ
TSm màu sương, từ trên giường bên trong thư phòng bò dậy. Tối qua y đem
Phương Trạch Sinh tha về đây, lại đem người đặt xuống giường, sau đó bản
thân cũng thuận thế ngả đầu trên giường, bất tri bất giác đã ngủ, mặc kệ
Phương đại đương gia có gọi thế nào cũng không tỉnh, tiếng ngáy vẫn khe
khẽ vang lên, mãi tới lúc mặt trời lên ba con sào mới mở mắt mơ màng đi
ra. Phương Trạch Sinh sớm đã thức dậy, trở lại phòng khách của chính
sảnh, chính là đang tiếp đãi Trần Phú mới vào cửa, Trần Phú năm nay hai
mươi ba, miệng mồm rộng rãi, lại để hai chòm râu cá trê hai bên, nhìn
thấy Phó Cảnh Hiên đi tới, liền đứng lên: “Gặp qua Phó nhị gia”. Phó
Cảnh Hiên chắp tay cười: “Chắc hẳn vị này chính là Trần đại phu?” “Ôi
chao, đúng là tiểu lão nhân”. Phó Cảnh Hiên nói: “Trần đại phu mời
ngồi”. Lại đi đến bên cạnh Phương Trạch Sinh hỏi: “Tối hôm qua ngủ có
ngon không?” Phương Trạch Sinh vốn không muốn đáp lời, lại thấy y cười
tủm tỉm nhìn mình, đành phải nói: “Khá tốt”. Phó Cảnh Hiên hỏi: “Thật
sao?” Phương Trạch Sinh đáp một tiếng, vừa định tìm cớ đuổi y đi về
phòng chính, lại nghe y nói: “Vậy tối nay lại tiếp tục cùng ngủ”. Được
đà lấn tới, Phó nhị gia chính là một người như thế. Trần Phú ngồi ở bên
cạnh “Ha ha” cười, nhấc hòm thuốc nói: “Ta trước giúp địa đương gia châm
cứu một lát đi”. Phương Trạch Sinh gật đầu. “Khoảng thời gian này trên
đùi đại đương gia có tri giác gì không?” Trần Phú ấn ấn vài vị trí trên
đầu gối của hắn hỏi: “Như vầy có đau không?” Phương Trạch Sinh nói:
“Không đau”. Trần Phú liền dịch đến vị trí bắp chân, dùng sức ấn vào,
nói: “Như vầy thì sao?” Phương Trạch Sinh nói: “Cũng không đau.” Trần
Phú gật đầu một cái: “Nếu đã không có tiến triển, trước hết tiểu lão
nhân sẽ giúp ngài châm cứu, sau đó lại đổi vài vị thuốc ngâm cho ngài”.
Phương Trạch Sinh đáp một tiếng cám ơn, tự mình đọc sách, Phó Cảnh Hiên
cũng không lên tiếng nữa, vừa uống trà vừa nghĩ cách làm sao để Phương
Trạch Sinh có thể tăng số lần nhếch miệng lên, đột nhiên nhìn thấy Ách
thúc rũ mắt đứng bên cạnh, tay nắm thành đấm thật chặt, thần sắc khổ sở.
Sau một canh giờ, Trần Phú thu châm, đứng dậy cáo từ, Phó Cảnh Hiên cùng
đi ra tiễn khách, suy nghĩ một chút, hỏi: “Chân của Phương Trạch Sinh,
còn có thể tốt lên không?” Trần Phú nói: “Theo lý mà nói, đáng ra nên
sớm có tiến triển tốt rồi mới phải”. “Lời này của Trần Đại Phu có ý gì?”
Trần Phú nói: “Đại đương gia từ nhỏ bị vật nặng đè gãy hai chân, sau khi
ta chẩn mạch cho hắn thì thấy xương gãy đã có dấu hiệu nối lại, vốn chỉ
cần nghỉ ngơi tu dưỡng nửa năm một năm, điều trị mấy thêm mấy tháng là
có thể đi đi lại lại. Hiện giờ đã qua tám năm mà vẫn không đứng lên
được, quả thật có chút kì lạ”. Phó Cảnh Hiên cau mày: “Ý của ngươi,
Phương Trạch Sinh không đứng lên được là giả?” “Không Không Không”. Trần
Phú xua tay tới tấp: “Tiểu lão nhân làm nghề y nhiều năm, bệnh nặng hay
bệnh lạ cũng gặp qua nhiều rồi, đại đương gia thật sự là không đứng lên
nổi”. Phó Cảnh Hiên hỏi: “Sao ngươi có thể chắc chắn như vậy?” Trần Phú
nói: “Mỗi lần châm cứu cho ngài ấy, kim châm đâm vào huyệt vị trọng yếu
nhất của cơ thể, cảm giác đau đớn ấy không phải người bình thường có thể
chịu đựng được, nói là moi tim khoét gan cũng không quá, nếu hai chân
vẫn bình thường, sợ là một kim đâm xuống đều phải nhảy cẫng lên, chớ nói
chi là mấy chục châm”. Phó Cảnh Hiên hỏi: “Vậy vì sao chân hắn vẫn luôn
không khỏi?” Trần Phú nói: “Việc này Vương phu nhân cũng thường hay hỏi
ta”. Phó Cảnh Hiên chần chừ: “Ngươi cùng Vương phu nhân có quan hệ….”
“Ồ”. Trần Phú nói: “Ta là một tên đại phu nghèo đồng hương với Vương phu
nhân, mấy năm trước bà ấy phái người đưa ta đến đây, bảo ta giúp đại
đương gia chữa chân, sau đó chân ngài ấy vẫn không tốt, nên liền để ta ở
lại trong thành sẽ thuận tiện hơn”. Xem ra Trần Phú quả thật chỉ là một
đại phu bình thường, chỉ có điều Vương Tú Hòa đa nghi, tự mình tìm một
người mà bản thân biết rõ, mới dùng yên tâm. Phó Cảnh Hiên chưa từng chủ
động hỏi thăm đến sự tình trên đùi của Phương Trạch Sinh, trước mắt có
cơ hội liền hỏi một mạch thêm vài câu. “Vậy ngươi có biết nguyên do hắn
không hồi phục không?” Trần Phú nói: “Đây cũng chỉ là suy đoán của tiểu
lão nhân, có lẽ có liên quan đến trận đại hỏa hoạn trước đây, dù sao
biến cố này đột nhiên ập đến, song thân đều đi mất, dù là ai cũng khó
lòng chịu đựng, lâu dần trong lòng tích tụ, dẫn đến việc hai chân không
cách nào đứng lên được, rất có thể là vì vậy”. “Còn có cách nói này?”
Trần Phú nói: “Có, nói cho cùng tâm bệnh vẫn phải chữa bằng tâm dược,
tiểu lão nhân có châm cứu giỏi thế nào cũng không châm được đến tâm của
ngài ấy được, quả thật có lòng mà không có sức.” Phó Cảnh Hiên trầm ngâm
nửa ngày, gật đầu nói: “Đa tạ Trần đại phu, mời đi lối này”. Tiễn Trần
đại phu xong, Phó Cảnh Hiên đi thẳng đến thư phòng, y biết Phương Trạch
Sinh sẽ không lưu lại chính viện, đúng như dự đoán, đưa mắt liền thấy
hắn ngồi trước án thư. Ách thúc thần sắc đã khôi phục lại bình thường,
chỉ là viền mắt có chút đỏ lên, thấy Phó Cảnh Hiên bất đắc dĩ cười cười,
ra hiệu ra ngoài bưng trà. Trong lòng Phó Cảnh Hiên quanh quẩn, một lát
thì trêu chọc bạch ngọc vại bên trong tiểu cẩm lý, một chút thì lại vuốt
vuốt cánh hoa thạch lựu trong chậu, vừa đến tiết tiểu mãn*, hoa hồng như
lửa, lá xanh xum xuê, Phó nhị gia cầm kéo lên cắt tỉa bớt lá cây, thong
thả thanh thơi ngân nga mấy câu đồng dao, tự tìm trò tiêu khiển, như là
quên mất trong phòng vẫn còn có một người sống sờ sờ. Mãi đến khi ánh
mắt của người sống sờ sờ kia thi thoảng lại từ sau lưng truyền đến, Phó
Cảnh Hiên mới nhíu mày, xách ghế lại ngồi đối diện với Phương Trạch
Sinh, đoạt lại sách trong tay hắn. Phương Trạch Sinh trên tay trống
không, nhìn không khí nửa ngày, nhíu mày nhưng cũng không chấp nhặt với
hắn, cầm lên một quyển khác, chưa kịp lật ra thì lại bị cướp đi. “Ngươi
làm gì vây?” Phương Trạch Sinh không vui nói. Phó Cảnh Hiên nói: “Ta có
làm gì đâu. Ngươi mới là làm gì đó? Sao cứ lén lút nhìn ta?” Phương
Trạch Sinh nói: “Ta không có nhìn ngươi”. “Lừa người.” Phó Cảnh Hiên
nói: “Trong phòng chỉ có hai chúng ta, hà tất phải lén lén lút lút?”
Phương Trạch Sinh nghiêm mặt, không nói một lời mà cầm lên một quyển
sách nữa. Phó Cảnh Hiên cười, lần thứ ba đem sách đoạt đi: “Sách có gì
hay để xem, vẫn là xem ta tôt hơn”..

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 11 Chương 11"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese