Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 12 Chương 12
Chương 12: Chương 12
Dịch: Tứ Cửu Trần đại phu nói chân của Phương Trạch Sinh không đứng lên
được có liên quan đến tâm bệnh của hắn, việc này không phải là không có
khả năng. Dù sao trước đây Phương Trạch Sinh cũng từng là một thiếu niên
mười lăm tuổi phong quang vô hạn, bây giờ lại gặp phải biến cố lớn, bất
luận là ai rơi vào trường hợp tương tự đều sẽ chịu đả kích không nhỏ.
Huống hồ, bên cạnh hắn còn có thêm một Vương Tú Hòa lúc nào cũng như hổ
rình mồi. Không biết chừng đến một ngày không hẹn trước nào đó, bà ta
tâm huyết dâng trào mà gỡ xuống tấm biển treo ở cửa phủ, đường đường
chính chính chiếm lấy Phương gia. Vốn dĩ các chi của Phương gia không
nhiều, mà vợ chồng Phương Xương Nho lại chỉ có một đứa con trai duy nhất
là Phương Trạch Sinh. Tuy rằng các thúc bá, con cháu trong dòng họ đối
với việc giao quyền quản sự vào tay Vương Tú Hòa đều một mực không phục,
nhưng lại rất ít người có thể làm lung lay địa vị của bà ta ngày hôm
nay. Con người bà ta mưu mô, xảo quyệt, giỏi tính kế, chỉ bỏ ra thời
gian tám năm đã đem người nhà họ Phương đổi hết thành người của mình, mà
vì không muốn người khác nói mình là tu hú chiếm tổ chim khách*, vong ân
phụ nghĩa, nên ngoài mặt bà ta vẫn luôn giả vờ hỏi han, ân cần quan tâm,
săn sóc Phương Trạch Sinh, kì thực trong lòng thầm nghĩ dù hắn sống hay
chết cũng không thèm để ý. Nói đến hôn sự của hắn, cũng là tùy ý đáp ứng
người ta, tùy ý khiến hắn rơi vào cảnh bái đường với nam nhân. Ngày hôm
nay là Phó Cảnh Hiên ngồi trong kiệu hoa, nếu không phải do Liễu nhị
nương nháo một trận e rằng cũng chẳng có tân nương cho hắn cưới. Mà càng
sợ hơn là ngày sau dù cho ngồi trong kiệu hoa đó là chó, là mèo đến kết
hôn cùng Phương Trạch Sinh hắn, Vương Tú Hòa cũng đều chẳng mảy may bận
tâm. *Tu hú chiếm tổ chim khách: Tu hú không biết làm tổ, thường chiếm
lấy tổ của chim khách. Ở đây mang nghĩa là ngồi không hưởng lợi, chiếm
đoạt thành quả của người khác. Phó Cảnh Hiên không quản được sự vụ ở
Phương gia, cũng không biết Phương Trạch Sinh ở tình cảnh như thế thì đã
có dự định gì cho bản thân chưa. Nhiều năm trôi qua như vậy rồi, nếu
không phải Phương Trạch Sinh năm lần bảy lượt không muốn gặp mặt y, y
cũng sẽ không hao tâm tổn trí mà nghĩ biện pháp tự đưa mình tới chỗ hắn.
Phó nhị gia từ nhỏ đến lớn chưa từng bị người khác bắt nạt, càng là chưa
từng phải nhẫn nhịn hay chịu đựng ai bao giờ. Chấp niệm của y đối với
Phương Trạch Sinh cũng đã giữ trong lòng suốt một khoảng thời gian dài
như vậy, nên có cơ hội liền cố tình đi sang chỗ hắn quan sát một chút,
muốn xem thử hắn có giống mình hay không. “Ngươi thế này là gần quá
rồi.” “Hả?” Phó Cảnh Hiên nói rằng muốn Phương Trạch Sinh có thể thoải
mái nhìn y, sau đó thật sự đem cả khuôn mặt đưa đến trước mặt hắn, trực
tiếp để trán chạm trán. Hai người bọn họ cũng không phải chưa từng gần
gũi như thế. Lúc còn nhỏ đều thường cùng nhau ngủ trên một cái giường,
có lúc đi thưởng ngoạn tính kế đẩy Phó Cảnh Nghiệp xuống nước, lại có
lúc to nhỏ với nhau xem làm sao kéo Phó Song Nhi mới có bảy, tám tuổi đi
trèo cây. Nghĩ đến Phó Song Nhi, Phó Cảnh Hiên bất giác nở nụ cười,
“Muội muội ta trưởng thành rồi, đã có bản lĩnh cùng người khác bỏ trốn.”
Phương Trạch Sinh nói: “Ta biết.” “Lúc còn bé, muội ấy cứ thích chạy
theo ngươi, luôn miệng nói sau này lớn lên muốn kết hôn cùng ngươi. Ai
mà ngờ được, khi thật sự có cơ hội để gả cho ngươi rồi, muội ấy lại trót
đem lòng ái mộ một người khác.” Phương Trạch Sinh bâng quơ nói: “Lời nói
lúc đùa giỡn sao có thể xem là thật.” “Vậy sao?” Khóe miệng Phó Cảnh
Hiên hơi nhếch lên, hai tay đặt trên tay vịn của xe lăn, hướng trán của
Phương Trạch Sinh mà nhích tới khiến cho hắn không thể không ngửa nhẹ ra
sau, cả người dựa sát vào chỗ tựa lưng, không có đường lui, “Ta nhớ lúc
trước ngươi cũng có người trong lòng mà.” Phương Trạch Sinh đang chăm
chú nhìn y, nghe được câu này bỗng dưng chớp mắt rồi lại hướng ánh nhìn
xuống đất, trở về bộ dạng né tránh y như trước đó. Khuỷu tay của Phó
Cảnh Hiên hơi cong lại, sống lưng thẳng tắp mà tiến đến ép chặt lấy hắn,
đem Phương Trạch Sinh vây trên xe lăn. Y dùng đầu mũi mình chạm vào đầu
mũi hắn, nhỏ giọng hỏi: “Là ai vậy?” Đây không phải lần đầu tiên y hỏi
Phương Trạch Sinh về vấn đề này. Khi trước tuổi còn nhỏ, lần đầu biết
tới tình yêu, Phó Song Nhi trong lòng tràn đầy mơ mộng, hai người thiếu
niên bọn họ dĩ nhiên cũng có không ít mộng mơ. Chỉ là Phương đại thiếu
gia một thân đoan chính, giữ lễ, tuy rằng bị Phó Cảnh Hiên ép hỏi đến
mức gò má ửng hồng, nhưng vẫn là trước sau như một, không hề hé môi nửa
chữ, còn giả vờ làm ra bộ dạng đứng đắn, nói cái gì mà…!chờ đến khi
người kia trưởng thành sẽ đích thân đến nhà y cầu hôn, đường đường chính
chính rước y lên kiệu hoa. Phó tiểu gia nghe xong liền có chút nóng
giận, nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi, “Vậy phải đợi bao nhiêu năm nữa nàng
mới thành niên?” Thấy Phương Trạch Sinh đưa ra ba ngón tay, Phó Cảnh
Hiên thắc mắc nói: “Ba năm?” Phương Trạch Sinh nghiêm túc gật đầu, lại
bị Phó Cảnh Hiên đánh một cái gọi là cảnh cáo, “Cảnh vật luân phiên đổi
thay, thời thế cũng luân phiên thay đổi, ngươi làm sao biết ba năm sau
cùng với hiện tại có tương đồng hay không? Vạn nhất ba năm sau nàng đã
lấy chồng, đến cả hài tử cũng đều có cả rồi thì ngươi tính thế nào đây?”
Phương Trạch Sinh đắc ý nói: “Y sẽ không lấy chồng, y là nam tử.” “Nam
tử?” Phó Cảnh Hiên giơ ngón tay trỏ chỉ chỉ vào b* ng*c bằng phẳng của
chính mình, giận càng thêm giận, chua ngoa nói: “Vậy làm sao ngươi biết
ba năm sau y sẽ không cưới thê thiếp về đầy cả một viện tử? Nếu là ta,
ta cũng sẽ không chờ ngươi ba năm. Ai mà biết được, có khi ba năm sau
không gặp lại ngươi mới là chuyện tốt.” Y nói xong thì toan bỏ đi, nhưng
bị Phương thiếu gia kéo cổ tay lại. Phó Cảnh Hiên không rõ vì sao, quay
đầu hỏi hắn muốn làm gì? Phương Trạch Sinh chốc chốc thì nhìn trời, chốc
chốc thì nhìn đất, chốc chốc thì quay sang nhìn cá đang bơi vui vẻ trong
hồ nước, chốc chốc lại hướng mắt theo đàn chim đang bay lượn quanh ngọn
cây phía xa, nói rằng: “Ta vẫn có thể…!đợi y thêm một chút nữa.” Kết
quả là đợi tới đợi lui, liền đợi đến bặt vô âm tín. Phó Cảnh Hiên nhìn
Phương Trạch Sinh đang cật lực tránh né ánh mắt của y. Vừa lúc y muốn mở
miệng thì ngoài cửa truyền đến một tiếng hô lẫn lộn vui buồn. Dường như
là Tam Bảo nhìn thấy một cố nhân đã lâu không gặp, vị ấy lặn lội ngàn
dặm xa xôi đến thăm hai người bọn họ – một chủ một tớ sống khổ sở, không
nơi nương tựa ở nhà chồng. “Thiếu gia! Mau ra đây! Có người đến tìm
chúng ta này!” Hai tay Phương Trạch Sinh ghì lấy ghế lăn, gân xương nổi
lên, căng thẳng đến mức có thể nứt da, nhưng khi tiếng của Tam Bảo chạy
thẳng vào tai, hắn thả lỏng gần như lập tức, thở phào một hơi, nhẹ nhõm
thấy rõ. Phó Cảnh Hiên thu lại ánh mắt, cũng không ép hắn nữa. Y rút về
bộ dáng tưởng như sắp gãy xương đến nơi của mình, chậm rãi tiến ra phía
cửa..