Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 13 Chương 13
Chương 13: Chương 13
Dịch: Thất Thất Tam Bảo ở trong sân viện hăng hái dậm chân. Ngoài cửa có
người lao vào. “Đào Bất Tri?” Người vừa đến bên trong vận một bộ trường
bào màu đinh hương, bên ngoài khoác một cái áo màu tử đàn, thấy Phó Cảnh
Hiên bước ra thì cả kinh, chân bước loạng choạng, thiếu chút nữa ngã đập
đầu xuống đất. Tam Bảo vội vàng lao đến dìu hắn, cao giọng hô: “Đào
thiếu gia!” Đào thiếu gia vốn dĩ tên là Đào Tiên Tri, là tôn nhi của Ích
Châu Đào gia, năm nay đã hai mươi mốt, là bạn đồng lứa với Phó Cảnh Hiên
và Phương Trạch Sinh. Đào lão gia đương thời đặt cho hắn hai chữ “Tiên
Tri”, ngụ ý hi vọng hắn có thể dự biết mọi sự, trù tính mọi việc, để
ngày sau có thể tự mở ra một vùng trời đất thương trà của mình, nhưng
lại không nghĩ đến ở một lần tại hội thưởng trà, Đào Tiên Tri bị mấy vị
trưởng bối kéo đi phẩm trà, phẩm tới phẩm lui, cái này không biết, cái
kia cũng không biết, cuối cùng giống Phó Cảnh Hiên, bị đặt cho cái biệt
hiệu cái gì cũng không biết “Đào Bất Tri”. Hắn và Phó Cảnh Hiên qua lại,
cũng coi như hồ bằng cẩu hữu* *Hồ bằng cẩu hữu: đám bạn bè không tốt
“Phó lão nhị?!” “Ngươi, ngươi ngươi ngươi? Ngươi thật sự gả đi rồi!?”
Đào Tiên Tri mở đôi mắt thật to, mặc cho Tam Bảo đang đỡ mình, vọt tới
trước mặt Phó Cảnh Hiên, bất khả tư nghị nói: “Vương Tú Hòa nói ta còn
không tin, không nghĩ tới ngươi thật sự là như vậy?” Sau đó bày ra vẻ
mặt như sớm đã biết: “Ta nói nhị nương ngươi sớm muộn gì cũng sẽ làm cho
ngươi rời khỏi Phó gia! Không nghĩ tới bà lại ác độc như vậy, trực tiếp
đem ngươi gả cho một nam, làm ngươi đoạn tử tuyệt tôn?!” Phó Cảnh Hiên
cũng không giải thích nhiều với hắn, thấy hắn đến đây cũng đâm ra suy
nghĩ: “Còn ngươi? Sao lại ở đây?” Đào Tiên Tri nói: “Chính là hội thưởng
trà a, năm nay tổ chức ở Sở Châu, vừa vặn bên này cũng có vài vụ làm ăn,
nên ta cùng ông nội liền đến đây sớm chút”. Phó Cảnh Hiên quả thật quên
mất việc này, y cũng đã nhiều năm không tham gia hội thưởng trà, lý do
cũng không phải bởi vì Phương Trạch Sinh không tham gia, mà là vì thân
thể Trình Tích Thu ngày càng không tốt, Liễu nhị nương thay thế vị trí
của bà, động tay động chân vào thiếp mời, nhiều lần mang theo Phó Cảnh
Nghiệp tham gia hội thưởng trà, hoàn toàn không cho y cơ hội lộ diện.
Phó Cảnh Hiên hỏi: “Sao việc làm ăn của Đào gia lại đến tận địa giới Sở
Châu này?” Đào Tiên Tri mang khuôn mặt tròn như quả táo, cười lên trông
có vẻ thật thà vô cùng, lúc cười vô cùng hàm hậu, lời nói chất phác ẩn
ẩn ngốc nghếch, “Làm ăn còn phân địa giới cái gì? Trời nam biển bắc mua
đi bán lại, chẳng phải chính là như vậy sao? Người khác nhìn trúng trà
của Đào gia nhà chúng ta, ta cũng đâu thể cự tuyệt lòng thành xa xôi
ngàn dặm của người ta?” Phó Cảnh Hiên cười nói: “Mấy năm gần đây mới
phát sinh mối làm ăn này?” Đào Tiên Tri hiểu ý tứ của y, cười hắc hắc
nói: “Vẫn là không thể sánh bằng thời điểm Phương tiên sinh còn tại thế,
ngươi khoan hãy nói ta, sinh ý mà Phó gia nhà các ngươi giành giật được
còn nhiều hơn so với Đào gia nhà chúng ta, nhị nương ngươi xem vậy mà
lại là một nhân vật hung ác, có thể cân sức ngang tài với Vương Tú Hòa,
quả thật hận không thể nuốt sống sinh ý Phương gia cho con cháu nhi tử
thân sinh của mình, nói chung bây giờ bên trong hội thưởng trà cũng
chẳng có mấy ai tốt lành, từng người từng người ngoài miệng thì thương
tiếc Phương Trạch Sinh mất đi người thân, không cha không mẹ, thế nhưng
thời điểm cướp lấy sinh ý Phương gia đều chẳng hề quan tâm hắn sống hay
chết. Giọng Đào thiếu gia rất lớn, mắng đến nỗi đem cả bản thân mình
cũng mắng theo, nói xong mới nghĩ tới Phương Trạch Sinh còn ở bên trong,
nãy giờ chỉ thấy Phó Cảnh Hiên, nhìn bốn phía, nhỏ giọng hỏi: “Phương
Trạch Sinh ở trong đó sao?” Phó Cảnh Hiên đưa mắt nhìn quét qua thư
phòng, “Ừm”. Đào Tiên Tri ngó dáo dác: “Ta có nên vào trong chào hỏi
không? Đã tám, chín năm chưa thấy hắn, hắn có muốn gặp người ngoài
không?” Cái này Phó Cảnh Hiên không thể làm chủ được, vòng vo một hồi,
vốn muốn tìm Ách thúc đi vào thông báo một tiếng, nhưng không ngờ lại có
âm thanh lộc cộc của bánh xe gỗ từ thư phòng truyền tới, Ách thúc đang
đẩy Phương Trạch Sinh từ bên trong đi ra. Đào Tiên Tri sợ hết hồn, trợn
mắt nhìn Phương Trạch Sinh lúc lâu mới hoàn hồn lại, vội vàng tiến đến
nói: “Phương thiếu gia, đã lâu không gặp.” Phương Trạch Sinh nhàn nhạt
gật đầu, dùng tay ra dấu mời: “Đào thiếu gia là khách quý, mời đến phòng
khách ngồi”. Chính viện đã chuẩn bị đầy đủ trà nước. Đào Tiên Tri tay
nâng tách trà bạch ngọc có vẽ khung cảnh hoa lá hồ điệp, hớp một ngụm
trà non mùa xuân, hai mắt chuyển động, thi thoảng lại liếc nhìn đôi chân
đã tàn phế của Phương Trạch Sinh, sau đó sợ quá lộ liễu, chỉ đành phải
chớp chớp mắt mất tự nhiên uống trà, uống đến ba ly, trong bụng cũng đã
thấy ách nước. Phó Cảnh Hiên ngồi ở ghế đối diện, nhìn hắn bằng ánh mắt
xem xiếc khỉ, không nói đỡ cũng không giải vây, làm Đào Tiên Tri nháy
mắt đến tức giận, thả bát trà xuống, gò bó nhìn Phương Trạch Sinh hỏi:
“Phương thiếu gia những năm này trải qua thế nào, có tốt không?” Nói
xong liền muốn tự vả miệng mình, tốt cái gì mà tốt? Tốt mới là lạ!”
Phương Trạch Sinh không để ý lắm, hắn để cho Ách thúc giúp Đào Tiên Tri
châm một ly trà, nói rằng: “Hoàn hảo.” Đào Tiên Tri vội nói: “Vậy thì
tốt! vậy thì tốt!” Nhiều năm không gặp, gặp lại đã phế mất hai chân, dù
thế nhưng đứng trước mặt Phương Trạch Sinh, Đào Tiên Tri vẫn luôn cảm
thấy mình thấp hơn nửa cái đầu, giống như thuở nhỏ, hắn luôn không sánh
bằng Phương Trạch Sinh. Sau khi Phương gia xảy ra chuyện, toàn bộ thế
gia trong giới phẩm trà đều nổi lên một trận xôn xao, người buồn có
người vui cũng có, người nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng thì càng nhiều,
thời điểm hiện tại Phương Xương Nho đã mất nhiều năm, từng người một bắt
đầu không kiêng nể gì nữa, cướp giật các mối làm ăn của Phương gia không
ít. Vương Tú Hòa tuy khôn khéo, nhưng chỉ là một ngoại nhân, muốn nắm
giữ Phương gia, trước tiên phải làm cho Phương gia không còn người kế
thừa mới được. Vì thế mà xảy ra nhiều tình huống ngoại ưu nội hoạn*,
không thể chú ý kĩ càng các nhánh làm ăn, cho nên những năm này sinh ý
của Phương gia quả thật xuống dốc không phanh. *Ngoại ưu nội hoạn: sự
việc rắc rối cùng xảy ra bên trong và bên ngoài. Bất quá năm nay hội
thưởng trà đã tổ chức tại Sở Châu, xem ra Vuong Tú Hòa xác thực đã giải
quyết xong xuôi dòng họ bên ngoại của Phương gia, bắt đầu chen một chân
vào giới thương trà. Đào Tiên Tri nói: “Không biết năm nay Phương thiếu
gia có tham gia hội thưởng trà trên núi Duật Minh không?” Phương Trạch
Sinh lắc đầu, lại hỏi: “Năm nay ngoại trừ tứ đai thế gia, còn có vị quý
nhân nào được mời đến?” Mặc kệ Vương Tú Hòa hời hợt việc khác như thế
nào, nhưng việc làm ăn với các quan gia vẫn nắm trong tay rất chặt, năm
nay bà ấy cũng đã đi thăm không ít người, chính là mở những cửa tiệm họ
Vương, nhưng lại lấy trà Phương gia làm ra để bán. Ban đêm, Đào Tiên Tri
dẫn Phó Cảnh Hiên ra ngoài uống rượu. Nhị thiếu gia mang theo Tam Bảo ăn
uống thỏa thuê cả con đường, giờ hợi canh ba mới mang theo một bình rượu
hoa quế trở về thư phòng. Hiếm thấy Phương Trạch Sinh giờ này vẫn chưa
ngủ, hắn khoác một cái áo rộng, dựa vào trên giường nhỏ đánh cờ một
mình. Phó Cảnh Hiên đi ngang qua án thư, nhìn thấy trên bàn vô cùng bừa
bộn, giấy bút ngổn ngang, trên đất là mảnh vỡ của chiếc bình sứ có họa
cảnh hoa lá chim chóc, chiếc bình sứ này trước kia được đặt bên cạnh cửa
sổ, cũng không động chạm với ai, giờ tan nát nằm đây, nhất định là có
người cố ý đập nó. Phó Cảnh Hiên vòng qua đám mảnh vỡ, thầm nghĩ, chẳng
trách bên ngoài đồn đại Phương Trạch Sinh điên điên khùng khùng, hỉ nộ
vô thường, xem ra cũng vì tình cảnh như thế này đi. Y nhấc bình rượu đến
trên giường, ngồi xuống đối diện Phương Trạch Sinh, một tay chống xuống
bàn cờ tựa cằm, một tay nhặt quân cờ trắng, đi một nước chặn đường quân
cờ đen của hắn. Ánh đèn mờ tối, mặt mày Phương Trạch Sinh thâm trầm, mỗi
một nước đi đều phải suy nghĩ một lúc lâu. Ván cờ này không có gì để
giết, chỉ xem ai nhanh tay chiếm được thế thượng phong trước mà thôi,
nếu mắc phải dù chỉ một sai lầm, thì chỉ có thể trở lại từ đầu, chơi lại
cả ván cờ. “Vì sao ngươi không đặt vào chỗ này?” hai ngón tay Phó Cảnh
Hiên kẹp quân cờ đặt vào một chỗ trống trên bàn cờ. Phương Trạch Sinh
không lên tiếng, một nhánh tóc dài lệch khỏi bả vai, buống xuống thái
dương, hồi lâu sau, cuối cùng cũng phải miễn cưỡng chặn lại, nhưng vẫn
là né tránh vị trí kia. Phó Cảnh Hiên phòng thủ một chút, không đợi hắn
đặt quân cờ đen xuống điểm kết, liền nhanh tay đoạt lấy quân cờ từ trong
tay hắn. Lúc này trong tay y có hai quân cờ, một trắng một đen thật rõ
ràng. “Thời cơ ngươi chờ đã đến rồi sao?” Phương Trạch Sinh giương mắt
nhìn y. Phó Cảnh Hiên cũng nhìn lại hắn, dường như hiểu được ý tứ trong
ánh mắt ấy, “Nếu cơ hội đã đến, đường tắt đường vòng đều giống nhau,
việc gì phải chọn đường vòng xa xôi làm chi?” Y vừa nói, vừa đặt quân cờ
đen trong tay mình vào chỗ trống còn sót lại kia, sau đó đem quân trắng
của mình đặt bên trên vị trí vừa nãy. Phương Trạch Sinh vẫn chưa mở
miệng, cầm lấy một quân cờ mới v**t v* nhè nhẹ. Phó Cảnh Hiên chồm nửa
người về phía trước, mặt dày nói: “Không phải là không nỡ dùng quân cờ
này chứ?” Phương Trạch Sinh chớp mắt, quân cờ trong tay cũng thuận thế
đặt xuống, nhàn nhạt nói: “Ngươi hà tất vì việc này mà giao du với kẻ
xấu.” “Hà tất?” Phó Cảnh Hiên đột nhiên nở nụ cười, ngọn lửa bên trong
đôi mắt đào hoa cháy loạn cả lên, ngày hôm nay y đã uống không ít rượu,
trong lời nói còn mang theo chút men say, phóng đã nói: “Là bởi vì ta
yêu thích, cho nên ta nguyện ý”..