Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 3 Chương 3

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Rượu Nhạt Pha Trà
  4. Chương 3 Chương 3
Prev
Next
Novel Info

Chương 3: Chương 3

Dịch: Thất Thất Không biết miệng của Phó nhị thiếu gia được khai quang ở
tòa miếu nào, trước đó vừa mới nói xong, nửa tháng sau việc chung thân
đại sự của Phó Song Nhi liền được quyết định. Thông gia bên kia ngược
lại không hề tầm thường, Sở Châu Phương Gia, chân chính là một thế gia
vọng tộc. Nhân gian thế tục đều luôn có thứ hạng cao thấp, nổi tiếng về
cây cảnh có thất hiền, nổi tiếng về trà thì có tứ đại thế gia, kể đến
đầu tiên là Sở Châu Phương Gia, sau đó là Ích Châu Đào Gia, Minh Châu Hồ
Gia, Kinh Châu Phó Gia, trong đó Sở Châu Phương gia được liệt vào hàng
đứng đầu tứ gia, loại trà mà những vương công quý tộc hay dùng đều xuất
phát từ đây. Liễu thị hối hả ngược xuôi, rốt cuộc cũng chiếm được mối
hôn sự này, ngoài miệng ba hoa khoa trương, nói là vì lựa chọn cho Phó
Song Nhi một vị phu quân tốt, không chỉ gả nàng vào Phương gia, mà còn
phải gả nàng cho đại đương gia của Phương gia Phương Trạch Sinh! Nhưng
người tỉnh táo đều nhìn rõ được, trước mắt vị gia chủ Phương gia này là
một người tàn phế, ngồi xe lăn đã hơn mười năm. Vì vậy sau khi thành
thân có thể hành phòng hay không, khó nói được. Đêm hôm nay, trước hiên
cửa treo một dãy đèn lồng đan bằng tre, ánh lửa rọi lên bụng đèn, soi
đến những hoa văn trên ấy, trong ấm sứ tỏa ra hương trà thơm ngát, đặt
trên một bộ bàn trúc, không những vậy, bên cạnh là một cái cối xay trà
còn đọng ít vụn trà. Cả ngày hôm nay Phó Cảnh Hiên không có đi ra ngoài,
sau khi dùng ngọ thiện thì liền ngồi lì trong sân tự chơi cờ một mình,
tay trái đi quân trắng, tay phải cầm quân đen, đánh hai còn một, bốn
nước đi liên tiếp, đã chơi mấy canh giờ mà vẫn chưa phân thắng bại, y
chỉnh lại vạt áo mỏng trên vai mình, đã thấy lạnh đôi chút. Tam Bảo mang
một chén trà nóng tới, nói: “Thiếu gia, nên nghỉ ngơi thôi?” Phó Cảnh
Hiên cân nhắc hồi lâu, vẫn không chịu đứng dậy, “Chờ một chút.” Trong
chốc lát chưa thể phân được thắng bại, thật đành chịu, cứ như vậy e rằng
tới năm sau cũng chưa trở về được phòng, Tam Bảo suy nghĩ nửa ngày, ngồi
xuống phía đối diện: “Tiểu nhân nghe người ở trù phòng nói rằng đại phu
nhân đã đồng ý việc hôn sự của ngũ tiểu thư, chuyện này là thật sao? Rõ
ràng là Liễu nhị nương muốn đẩy ngũ tiểu thư vào hố lửa, sao đại phu
nhân có thể trơ mắt không quản?” Tiểu Tam Bảo vốn định ngăn chặn mạch
suy nghĩ của nhị thiếu gia, khuyên y nên sớm trở về nghỉ ngơi, ngờ đâu
càng nói lại càng thao thao bất tuyệt, càng nói càng hăng “Liễu nhị
nương thật sự là tâm địa rắn rết, tiểu nhân nghe nói Phương đại đương
gia tính tình cổ quái, vui giận bất thường, lúc thì điên điên khùng
khùng, lúc thì ngây ngây dại dại, mấy năm qua việc làm ăn của Phương gia
cũng xuống dốc không phanh, đã sớm không còn được như trước nữa, nếu bây
giờ gả ngũ tiểu thư qua đó chẳng phải là đời này coi như xong rồi hay
sao…” Lời này cũng không phải là lời đồn, quả thật Phương gia đã không
còn được như trước. Thời điểm tứ đại thế gia còn giao thiệp với nhau,
hằng năm, Phương gia đều chủ trì tổ chức hội thưởng trà, tụ họp hảo hữu
tứ phương, quan hệ tương đối rộng rãi, nhưng từ khi đại đương gia hiện
tại kế nhiệm, Phương gia liền đóng cửa không tiếp khách, cũng không còn
giao thiệp với người ở bên ngoài. Dẫu sao, trên thế gian này không có
người què nào thích đi đi lại lại ở bên ngoài. “Thiếu gia.” Tam Bảo hỏi:
“Ngài đã từng gặp Phương đại đương gia sao?” Phó Cảnh Hiên nói: “Lúc nhỏ
có gặp qua vài lần.” “Vậy người đó có giống như trong lời đồn không?”
Phó Cảnh Hiên nhấc lên một quân cờ đen, dùng ngón tay sờ sờ nửa ngày,
tựa như đang giận dỗi điều gì, hừ một tiếng: “Ta làm sao biết được?
Huống chi ngươi cũng nói đó chỉ là tin đồn, hà tất phải xem là thật?”
Tam Bảo nói: “Nếu là người khác gả đi, tiểu nhân khẳng định sẽ không
quan tâm hắn có phải là què thật hay không, là người tốt hay xấu. Nhưng
mà đây là ngũ tiểu thư nhà chúng ta gả đi, huống hồ ngũ tiểu thư trong
lòng đã có ý trung nhân! Ép gả nàng cho một kẻ không biết gì, để nàng
phải chịu khổ, thiếu gia không lo lắng sao?” Đang nói, từ cửa sau vang
lên vài âm thanh nhè nhẹ, vừa qua giờ hợi, cũng đã đến canh giờ nghỉ
ngơi, Tam Bảo cũng không hỏi là ai, nhấc đèn lồng đi qua nhìn. Người
biết cửa sau của Phó gia không nhiều, người có thể vào thời điểm này lén
lút tìm đến cũng không có mấy ai, có lẽ là biết được tin Phó Song Nhi bị
ép thành thân nên Lâm Khang đến đây xin giúp đỡ. “Kẽo kẹt” một tiếng,
quả nhiên ngoài cửa có một vị hán tử cao ráo mặc y phục màu xám đã cũ
đang đứng, người này không ai khác chính là Khang Lâm. Hắn hướng về phía
Tam Bảo gật đầu một cái rồi vội vã đi đến trước mặt Phó Cảnh Hiên. Phó
nhị thiếu gia nhấp ngụm trà đợi Khang Lâm ngồi xuống, hỏi: “Sao giờ này
lại đến đây?” Khang Lâm nói: “Nhị gia, ta…ta vẫn có chút lo lắng.” Cho
tới bây giờ ván cờ này vẫn chưa phân được thắng bại, Phó Cảnh Hiên tự
mình tức giận hồi lâu, bỏ quân cờ trong tay xuống: “Lo lắng chuyện gì?”
Khang Lâm thành thật, lắp bắp nói: “Cha ta rõ ràng không hề tìm mối hôn
sự nào cho ta, nhưng nhị gia lại nói dối với Song Nhi như vậy, nếu nàng
thật sự tức giận, không đi cùng ta, thật sự đồng ý gả cho tên què họ
Phương kia thì làm sao bây giờ…” Phó Cảnh Hiên nói: “Ngươi không tin
tâm ý của Song Nhi đối với ngươi?” “Không phải không phải.” Khang Lâm
nói: “Cho là ta cùng Song Nhi tình bỉ…bỉ…” “Tình bỉ kim kiên*” *
Tình bỉ kim kiên: tình cảm bền chặt như vàng. “Đúng đúng đúng, chính là
câu này, nhưng ta còn sợ, nếu Song Nhi không trốn ra được, vẫn bị ép
phải thành thân, thì ta phải làm sao bây giờ!”. Khang Lâm gấp đến nỗi
hai mắt đỏ hoe, một nam nhân thô kệch vậy mà suýt rơi lệ ngay tại chỗ.
Phó Cảnh Hiên thuận tay đưa cho hắn một cái khăn để lau mặt, dứng dậy
nói: “Trở về đi, không quá mấy ngày nữa, Song Nhi nhất định sẽ đến tìm
ngươi, sau này ngươi nhớ phải chăm sóc tốt cho nàng, cũng bảo nàng hãy
chăm sóc tốt cho chậu tước mai của ta. Tam Bảo nghe hai người nói
chuyện, tâm trí như rơi vào trong sương mù, chờ Phó Cảnh Hiên quay lưng
đi mới kéo Khang Lâm lại hỏi: “Từ lúc nào thiếu gia nói với ngươi chuyện
ngũ tiểu thư bị ép thành thân?” Vốn dĩ Khang Lâm không có rơi nước mắt,
nhưng vì không muốn phụ ý tốt của Phó Cảnh Hiên, hắn cố nặn ra vài giọt,
“Nói lúc đầu năm a?” “Đầu năm?!” Tam Bảo kinh ngạc nói “Đầu năm nay
chuyện thành thân của ngũ tiểu thư còn chưa được định ra mà?” “Ta cũng
không rõ.” Khang Lâm thấp thỏm, nhưng cũng vui vẻ: “Nhị gia chỉ là nói
trước để ta chuẩn bị, đến đúng thời điểm ta sẽ mang Song Nhi cao chạy xa
bay.” Tam Bảo vẫn là không hiểu được, lúc tiễn Khang Lâm đi thì tiện tay
bẻ nhánh cây ngồi xuống bậc thang, hắn thông minh lanh lợi, lúc nhỏ
trong nhà nghèo khổ, phải trở thành ăn mày, lúc đói quá phải đi ăn trộm
bánh bao bị Phó Cảnh Hiên tóm lấy bắt làm hạ nhân, mấy năm nay hầu hạ
bên người thiếu gia, đối với thiếu gia cũng coi như thân cận, nhưng
không cách nào hiểu được trong đầu thiếu gia nhà mình đang suy nghĩ cái
gì. Hôn sự này của Phó Song Nhi được định ra quá vội vàng, rõ ràng là
bởi vì ngày đó Phó Cảnh Hiên làm xấu mặt mẹ con Liễu thị ở từ đường, bị
Liễu thị ghi hận trong lòng, bà ta không có cách nào động tới được Phó
nhị gia, nên mới cố ý trút giận lên người Phó Song Nhi, gả nàng cho một
người què. Lúc nãy Khang Lâm còn nói, Phó Cảnh Hiên đầu năm đã đoán được
chuyện này, chẳng lẽ thiếu gia là thần cơ diệu toán? Hoặc là, việc chọc
giận, khiêu khích Liễu thị đều là do thiếu gia cố ý? Mục đích là muốn
tác thành cho đôi uyên ương số khổ Khang Lâm và Phó Song Nhi? Dù sao hai
người bọn họ có là đôi bên tình nguyện cũng không thể đến với nhau, hôn
nhân đại sự của Phó tiểu thư sớm muộn gì cũng sẽ được định ra, chỉ là
làm cho nó đến nhanh hơn chút! Lần này thiếu gia làm cho việc này đến
sớm chút, sau đó nói dối rằng Khang Lâm chuẩn bị thành thân, chính là vì
muốn k*ch th*ch ngũ tiểu thư chạy trốn vì tình? Thoát khỏi ràng buộc?
Đúng đúng đúng! Chuyện chính là như vậy! Tam Bảo đứng dậy đi thẳng đến
gian phòng của Phó nhị gia, trong lòng thầm tán thưởng: thiếu gia quả
thật vì nghĩa quên mình, đại nghĩa diệt thân! Vì muội muội ruột mà có
thể làm đến mức này quả thật khiến người ta cảm động! Đời này xem như
không đi theo sai chủ! Xông cửa vào định bày tỏ trung thành, Tam Bảo
liền bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, lảo đảo mấy bước liền té xuống đất.
Bàn gỗ mới vừa được dọn dẹp sạch sẽ vào buổi trưa, lúc này đã nhiều thêm
một chiếc gương đồng, bên cạnh bày toàn son phấn má hồng. Phó nhị thiếu
gia cầm cọ vẽ ở trước gương đồng hì hục vẽ mi, tranh thủ liếc mắt nhìn
hắn một cái, ra hiệu hắn giữ yên lặng. Tam Bảo hoài nghi không thôi,
chậm rãi từ dưới đất ngồi dậy, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu gia, người đang làm
cái gì vậy?” Phó Cảnh Hiên nói: “Tập trang điểm” Tam Bảo Lấy làm lạ hỏi:
“Vì sao phải tập trang điểm?” Phó Cảnh Hiên nói: “Tân nương xuất giá,
không phải nên trang điểm sao?”.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 3 Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese