Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 5 Chương 5
Chương 5: Chương 5
Dịch: Thất Thất Liễu nhị nương quả thật là có bản lĩnh, thổi gió bên tai
cả một đêm, cuối cùng cũng làm cho Phó Thượng Nghị đồng ý, nếu vẫn không
tìm được Phó Song Nhi, thì liền để Phó Cảnh Hiên gả thay, còn dặn đi dặn
lại rằng không được để Phương gia hưu thê, bằng mọi giá phải giữ mặt mũi
cho Phó gia. Bàn thờ trong từ đường sắp đặt một hàng bài vị, đứng đầu là
bài vị của Phó lão tiên sinh, biểu thị cho việc Phó gia là một gia tộc
có căn cơ gốc rễ, có tiếng tăm đã gầy dựng mấy mươi năm, nói trắng ra
chính là muốn nhắc nhở người kia không được làm Phó gia mất mặt, không
cần biết là nam hay nữ, nếu đã đồng ý lên kiệu hoa, cả đời này phải khóa
chặt tại Phương gia, sống làm người Phương gia, chết làm ma Phương gia,
đừng nghĩ đến việc quay đầu. Ngày xuân mưa nhiều, người đưa đò ở bến đò
Lâm Giang vì vậy cũng đình công đã mấy ngày, thừa dịp trời hôm nay có
nắng, bắt đầu làm việc trở lại. Bên bờ sông có một lão bá đang đứng ở
đó, lão bá khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng người lọm khọm, gầy gò, mặc
một bộ y phục cũ kỹ, nhưng đôi mắt to tròn đen láy, long lanh hữu thần,
không tìm ra được nửa điểm già nua, người này mỗi ngày đều đến đây đứng
nhìn những con thuyền qua lại trên sông nửa canh giờ, đã đứng ba ngày
liên tiếp, như thể đang chờ đợi điều gì. Sông Lâm Giang thăm thẳm màu
ngọc bích, bốn phương thông suốt, đầu nguồn cách ngoại thành Sở Châu hai
mươi dặm, cho dù là đi buôn bán hay đi thăm thú du ngoạn đều vô cùng
thuận tiện, chính vì vậy có không ít thương nhân vì ngại đi đường núi
bôn ba chập chùng mà chọn đi thuyền. Người đưa đò tay cầm tẩu thuốc đi
đến trước mặt lão bá, cười đùa hớn hở hỏi: “Ách* thúc hôm nay lại đến
đợi tân nương ư?” *Ách vừa mang nghĩa là người câm, vừa là tên gọi của
vị thúc thúc này Ách thúc gật đầu, chỉ chỉ lên trời rồi lại chỉ tay vào
con thuyền đang neo đậu sát cạnh bờ. Người đưa đò vừa nhìn liền hiểu,
đáp rằng: “Chắc là mấy ngày này đi, mấy ngày trước thời tiết không tốt,
không ít thuyền từ Giang Lăng đến đây cũng buộc phải hoãn lại.” Ách thúc
nghe vậy mỉm cười cảm kích, kín đáo đưa cho người kia hai văn tiền, sau
đó xoay người trở về thành, trước ghé qua tiệm may ở phía nam mua một bộ
y phục mới, sau lại ghé qua khách quán ăn phía bắc mua ít hoan hỉ đoàn,
chưởng quỹ trên người mặc tạp dề từ phía sau đi ra, thấy Ách thúc vẫn
còn đứng đó, thuận tiện nói vài câu: “Lần này cho đường nhiều, khẳng
định sẽ hợp khẩu vị của đại đương gia.” Ách thúc tiếp tục chắp tay cảm
tạ, bước ra khỏi quán ăn liền vòng qua mấy con hẻm, đi xuyên qua mấy con
phố, rốt cuộc dừng lại trước một phủ trạch. Giờ thìn ba khắc, cửa lớn
Phương gia chậm chạp mở ra, hai tên gia đinh trông cửa ngáp vài cái,
biếng nhác đứng mỗi người một bên, một trong hai tên đó gọi là Trần Nhị,
hắn nhìn thấy Ách thúc định tiến vào cửa, đưa tay ngăn cản “Vừa sáng sớm
đã đi đâu? Mua cái gì?” Ách thúc khàn giọng “A” hai tiếng, đem đồ trên
tay đưa tới, Trần Nhị mở bao y phục vừa mua từ tiệm may ra, xốc lên một
bộ y phục mới, cười nhạo nói: “Người què mặc y phục tốt như vầy thật là
lãng phí.” Sau đó cũng xé mở túi giấy chứa hoan hỉ đoàn, đưa lên mũi
ngửi một cách đầy hàm ý, hắn cũng không hỏi chủ nhân túi giấy là có thể
ăn hay không, liền tiện tay lấy một khối bỏ vào miệng, còn chưa kịp nuốt
xuống đã phun ra toàn bộ, gian nan nói: “Cái thứ gì! Ngọt đến gắt cổ
họng! Thứ này có thể cho người ăn sao?” Vừa mắng vừa muốn đem đồ trên
tay mình quăng xuống đất, cũng may Ách thúc nhanh tay lẹ mắt chụp được,
sau đó ngồi xổm xuống, giống như là vừa mới nhặt đồ lên. Người gia đinh
còn lại tên Chu Tề, có chút không vừa mắt, liền tiến đến hỏi han Trần
Nhị vài câu, ánh mắt hướng về phía Ách thúc ra hiệu, ý bảo ông nhanh đi
vào. “Chẳng qua chỉ là một lão già cùng một tên tàn phế! Thật không biết
phu nhân giữ bọn họ lại trong phủ để làm gì, nếu là ta thì đã sớm đuổi
bọn họ đi, đỡ hao phí một cái danh đại đương gia!” Trần Nhị hướng về
bóng lưng Ách thúc nhổ một bãi nước bọt, giọng điệu thập phần bất kính.
Chu Tề tuy vừa đến Phương gia không lâu, nhưng tình cảnh này thì đã nhìn
quen mắt, do dự nửa ngày, hảo tâm khuyên: “Trần ca, Ách thúc dù gì cũng
là người hầu bên cạnh đại đương gia của chúng ta đó…” “Đại đương gia?”
Trần Nhị cướp lời, hắn giương mắt nhìn lên bảng hiệu trên đỉnh đầu mình,
có chút hả hê nói: “Về sau trên bảng này có còn đề họ Phương hay không
thì khó nói lắm, đến lúc đó ai quan tâm hắn có phải đại đương gia hay
không?” So với đình đài lầu các của Phó gia thì trạch viện của Phương
gia có phần trang nhã hơn rất nhiều, dù không phô trương hoa lệ như Phó
gia, nhưng mọi ngóc ngách ở đây đều rất tinh xảo, độc đáo. Ách thúc cầm
hai túi đồ băng qua hành lang dài, lại băng qua vài ô cửa sổ, tiến vào
một viện tử, trong viện có điêu khắc hai con đại bàng bằng đá, cây cối,
hoa lá xum xuê, trên thân cây quế có treo một cái lồng chim, trên cửa có
khắc hình hỉ thước* đang đậu trên cành hoa mai nở rộ trông rất sống
động, ngụ ý “Hỉ thượng mi sao*”, “Hỉ sự đăng môn*”, chẳng qua hình vẽ
điêu khắc ấy đã qua nhiều năm, không có ai thường xuyên lau dọn, nhìn
vào sẽ thấy hơi cũ kỹ. *Hỉ thước: chim khách (người xưa quan niệm rằng
chim khách sẽ mang hỉ sự đến nhà) * Hỉ thượng mi sao: chỉ sự vui vẻ hiện
lên từ lông mày, niềm vui ánh lên từ khóe mắt. * Hỉ sự đăng môn: chuyện
vui đến cửa. Ách thúc không thể lên tiếng, nên trước khi vào thì đã gõ
cửa mấy cái, nhưng mãi không thấy ai trả lời, đành tự tiện tiến vào, ông
đem bộ y phục mới cất kĩ ở bên trong, rồi tìm một cái đĩa ngọc bày hoan
hỉ đoàn ra. Mắt thấy tân nương đã sắp đến, Phương gia lại không có chút
không khí hỉ sự nào, ngoại trừ việc treo hai cái đèn lồng đỏ ở trước
cửa, còn lại không bố trí gì thêm. Ách thúc bưng đĩa ngọc quanh quẩn hai
vòng ở sảnh trước, phân vân không biết nên đặt chúng ở bàn nào. Những
khối điểm tâm này là đặc biệt làm theo khẩu vị của vị kia, ẩn chứa một
chút tâm tư, nhưng là không biết khi vị kia đến sẽ ngồi ở nơi nào. Bất
quá muội muội ruột thành thân, hẳn là sẽ đến đưa tiễn? Suy nghĩ cân nhắc
hồi lâu, ông vẫn không đưa ra được quyết định, hay là đặt trong thư
phòng? Trước thư án có một người đang ngồi ở đó, đôi mắt tựa sông ngân,
ngọc thụ lâm phong, trên người mặc một thân y phục trắng. Người nọ cũng
không vấn tóc, chỉ dùng một mảnh dây tối màu buộc ở đuôi tóc, trong tay
cầm nửa khối bạch ngọc, v**t v* một cách tinh tế, nhẹ nhàng. Khối ngọc
bội này có thâm niên không ngắn, trên mặt có khắc tùng thạch thước điểu,
phía trên đầu thước điểu là nhành hoa anh đào, cũng có vài cánh hoa vô
tình rơi xuống chân thước điểu, nhìn rất sống động. Nghe thấy động tĩnh
của Ách thúc, người này liền nâng mắt, đây chính là đại đương gia bị
liệt hai chân của Phương gia, Phương Trạch Sinh. Ách thúc nâng đĩa ngọc
lên, ám chỉ rằng không biết nên đặt nó ở đâu, sau đó khoa tay múa chân
hai lần, ý muốn nói tân nương sắp đến rồi. Phương Trạch Sinh nhìn nửa
khối ngọc bội một lúc lâu, cuối cùng đặt nó vào hộp gỗ, khóa cẩn thận,
cũng thu liễm lại tâm tư cuồn cuộn của bản thân, từ tốn nói: “Tùy ý đặt
ở một chỗ đi, y thích đồ ngọt, sẽ tự biết tìm đến thôi.” Bên này vừa dứt
lời, trong viện truyền đến tiếng la của Chu Tề, Ách thúc vội vàng chạy
ra thì được báo đội ngũ đưa dâu của Giang Lăng Phó gia sẽ đến sau buổi
trưa, liền mau chóng quay về giúp đại đương gia đổi y phục, chuẩn bị bái
đường thành thân. Một đường mệt nhọc, đi gần nửa tháng, chuyện đầu tiên
sau khi Tam Bảo xuống thuyền không phải là đến giúp đỡ nhị gia đang mặc
bộ hỉ phục cồng kềnh nhà mình mà là lao đến một gốc cây nôn thốc nôn
tháo. Phó Cảnh Nghiệp bị ép đi theo đoàn đưa dâu, không tốt hơn Tam Bảo
là mấy, vốn là mang một bụng oán khí, nhưng mà vừa nghĩ đến việc từ nay
về sau không cần nhìn thấy Phó Cảnh Hiên nữa thì liền cao hứng không
thôi, hắn ngồi trên xe ngựa mà Phương gia đưa đến, phấn khích đến nỗi
hận không thể cưỡi lên lưng ngựa chạy mấy ngàn dặm. Tam Bảo ôm đồ đạc đi
bên hông kiệu hoa, nhỏ giọng trò chuyện: “Thiếu gia, chúng ta thật sự
không tìm cơ hội chạy trốn sao? Tiểu nhân lo lắng suy nghĩ không thôi,
kế sách của Liễu nhị nương lần này quả thật quá gian trá rồi!” Phó Cảnh
Hiên chẳng để ý, Tam Bảo đã gấp đến độ giơ chân: “Thiếu gia, chúng ta
nhanh chóng chạy đi, vạn nhất Phương gia cùng Liễu nhị nương thương
lượng xong xuôi mọi chuyện, chúng ta còn chẳng phải là dê vào miệng
cọp?” Còn chưa nói hết, một cái quạt giấy từ trong kiệu chìa ra ngoài
đập một cái vào gáy Tam Bảo, Tam Bảo ủy khuất hỏi: “Rốt cuộc là có chạy
hay không đây thiếu gia? Tiểu nhân thấy ngày tháng sau này của chúng ta
ở Phương gia cũng chẳng khá hơn được, còn không bằng trở về Phó gia tiếp
tục bày trò trêu chọc đại thiếu gia.” Phó Cảnh Hiên xốc khăn hỉ lên, vén
màn kiệu ra cười ngâm ngâm: “Chạy cái gì mà chạy? Ta chính là đặc biệt
đến đây, nào có đạo lý muốn chạy?”.