Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 7 Chương 7
Chương 7: Chương 7
Dịch: Thất Thất Phương Trạch Sinh cùng Phó Cảnh Hiên đã quen biết nhau
từ nhỏ, cứ cách năm năm, hội thưởng trà sẽ được tổ chức một lần, mỗi lần
sẽ kéo dài hơn nửa tháng, lần đầu tiên hai người gặp nhau là ở núi Duật
Minh của Sở Châu, năm đó Phó gia mới vừa tiến vào hàng ngũ tứ đại thế
gia, Phương Xương Nho mời Phó Thượng Nghị đến, cũng đưa một thiếp mời
cho Trình Tích Thu. Lúc ấy Lưu thị vẫn còn sống, ngày nào cũng sầu não u
uất, thân thể càng lúc càng suy yếu, Trình Tích Thu cố gắng chiếu cố
nàng, lần này cũng muốn dẫn theo hài tử của nàng chính là Phó Cảnh Hiên
mới bảy tuổi đi tham dự hội thưởng trà. Phó nhị thiếu bấy giờ nhìn gầy
yếu đáng thương vô cùng, còn luôn bị Phó Cảnh Nghiệp bắt nạt. Đúng dịp,
lần ấy trước lúc đi dự hội thưởng trà lại bị Phó Cảnh Nghiệp đánh một
trận, đến nỗi vỡ đầu chảy máu, trông vô cùng thê thảm, Phó Thượng Nghị
nhìn thấy bộ dạng ấy liền tức giận sôi máu, hầu hạ cho Phó Cảnh Nghiệp
mấy gậy, Phó Cảnh Nghiệp kêu oan, khóc lóc kinh thiên động địa, nói mình
chẳng qua chỉ đẩy nhị đệ một cái, không biết tại sao lại thành vết
thương nghiêm trọng như thế! Phó Thượng Nghị cũng không chứng kiến hết
toàn bộ sự việc, nhưng nhớ lại cảnh tượng Phó nhị thiếu đầu chảy đầy
máu, nghĩ rằng Phó Cảnh Nghiệp nói bậy nói bạ, càng tức giận mà ra tay
nặng hơn, Trình Tích Thu đứng ở đó nghe kể nửa ngày, ngờ vực bước vào
nội viện, chỉ thấy Phó Cảnh Hiên đã rửa sạch máu me dính trên mặt, trên
đầu từ lâu, đang ngồi trước gương đồng chờ nàng đến bôi thuốc, có điểm
nào trông giống người bị thương? Trình Tích Thu vừa tức vừa buồn cười,
đem y dạy dỗ một hồi, suy nghĩ một lát, liền quyết định mang theo y cùng
xuất môn, nếu không bản thân vắng mặt vài tháng, không biết Phó Cảnh
Nghiệp sẽ chịu oan uổng đến bộ dạng như thế nào nữa. Nhưng điều này rơi
vào mắt Liễu thị lại biến thành Trình Tích Thu thiên vị, oán hận đối với
nàng càng sâu. Tạm thời không bàn đến chuyện Liễu thị nghĩ như thế nào,
trước nói về hội thưởng trà lần đó, Phương Xương Nho đức cao vọng trọng,
được nhiều người nể mặt, mang theo thê tử là Tạ Quân Lan tiếp đãi khách
khứa trên núi Duật Minh, bên trong lương đình bày biện rất nhiều bàn
ghế, Trình Tích Thu ngồi cạnh Phó Cảnh Hiên, tự mình dạy y: rửa chung
trà gọi là “bách hạc lâm dục”, nhấc ấm trà lên gọi là “huyền hồ cao
trùng” chén nhỏ đựng trà gọi là “văn hương bôi”, khói từ miệng chén tỏa
lên sau khi pha trà thì gọi là “công đạo bôi”. Phó Cảnh Hiên tuổi nhỏ
ham chơi, nhìn thấy hoa hoa cỏ cỏ đều vươn tay trêu đùa vài cái, những
lời đại nương dạy đi vào tai trái sau đó chui ra tai phải. Thời điểm Phó
Thượng Nghị hỏi y mấy vấn đề trước mặt mọi người, y liền bịa ra vài lời
để nói, Phó lão gia tức giận xách lỗ tai y về đánh mông, sau đó phạt y
đứng ở cạnh lương đình. Phó nhị thiếu chẳng vì thế mà tỏ ra sợ hãi, đứng
thì đứng, buồn chán đá đá hòn sỏi dưới chân, mặc cho nó “lộc cộc” lăn
vài vòng, lăn tới khi đụng phải một đôi chân mang giày đen thì ngừng
lại. Phó Cảnh Hiên nâng mắt, vừa vặn nhìn thấy một thiếu niên đứng ở đầu
hướng gió nhìn y cười. Người đó chính là đại đương gia bị què của Phương
gia Phương Trạch Sinh, tựa như một khối ngọc đứng giữa núi non, từng cử
chỉ hành động đều phi thường tuấn mỹ. “Sao ngươi lại đứng ở nơi này?”
Phương Trạch Sinh hỏi. Phó Cảnh Hiên nói: “Bị phạt đứng a.” Phương Trạch
Sinh hỏi: “Vì sao bị phạt đứng?” “Phụ thân hỏi ta mấy câu, ta không trả
lời được, khiến cho ông ấy mất mặt trước mọi người.” “Ồ?” Phương Trạch
Sinh nói: “Vậy không bằng để ta dạy cho ngươi nhận thức chút về trà?”
Phó Cảnh Hiên nhìn người này mỉm cười cảm thấy hơi hoa mắt, mơ mơ hồ hồ
hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao muốn dạy ta?” “Ta tên Phương Trạch Sinh.”
“Phương Trạch Sinh?” Phó nhị thiếu gia nhất thời híp mắt, đánh giá nói:
“Đại công tử phương gia?” “Đúng vậy, là ta.” Vừa dứt lời liền kéo tay
của y, ôn nhu nói: “Đi thôi, ở đây gió lớn, ta dẫn ngươi đi, phụ thân
ngươi sẽ không mắng ngươi đâu.” Phó Cảnh Hiên đảo mắt, đi theo hắn mấy
bước, thừa dịp hắn không chú ý, đột nhiên hất tay hắn ra bỏ chạy về phía
sau, Phương Trạch Sinh cả kinh, vội vàng đuổi theo. Phía sau lương đình
có vứt một cái xẻng nhỏ, bên cạnh là hố đất mới đào lên còn chưa kịp lấp
lại, bên trong hố đất là bốn, năm bánh trà thượng hạng, hiển nhiên là
người đào có ý định chôn chúng đi. “Ha ha” Phó Cảnh Hiên liếc nhìn
Phương Trạch Sinh, như mở cờ trong bụng, nói: “Vô sự hiến ân cần, phi
gian tức đạo*” (*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra
ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp) Mặt
Phương Trạch Sinh biến sắc, nháy mắt thu liễm lại ý cười vẫn luôn treo
trên khóe miệng, tựa như biến thành một người khác. “Quả nhiên” Phó Cảnh
Hiên nói: “Đại nương nói thật không sai, Phương gia đại công tử đoan
chính giữ mình, gương mặt tuấn tú này cũng chưa thấy cười qua mấy lần.”
Phương Trạch Sinh nói: “Ta muốn cười thì liền cười, không muốn cười thì
sẽ không cười.” Phó Cảnh Hiên nói: “Vậy vì sao ngươi lại cười với ta,
chúng ta cũng chỉ vừa gặp nhau lần đầu tiên.” “Ngươi người này cũng có ý
tứ, ta thấy ngươi là một người thú vị, cười với ngươi cũng sai sao?”
“Ngươi không phải thấy ta thú vị, mà chính là ngươi có ý đồ riêng!” Sự
tình đã bị bại lộ, hắn cũng không muốn ngụy biện thêm, Phương Trạch Sinh
thôi giả bộ, cầm xẻng lên tiếp tục xới đất, Phó Cảnh Hiên không ngốc mà
trở lại tiếp tục phạt đứng, đành ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, cầm lên
một bánh trà, kinh ngạc nói: “Đây là…Phù Vân Suất Sơn của Đào Gia?”
Phương Trạch Sinh nói: “Ngươi biết?” “Đương nhiên là biết.” Phó Cảnh
Hiên có chút tự đắc nói: “Bánh trà này có hoa văn uốn lượn khúc chiết,
như mây như khói, dùng nước suối nấu lên, khi uống xong trong miệng sẽ
còn dư lại vị ngọt, là thượng phẩm trong thượng phẩm, trên đời này thứ
có thể so sánh với nó chỉ có “Thụy Thảo Điêu Liên” của Phương gia các
người, mặc dù đại nương đã có nói cả hai đều có mùi vị riêng, không thể
mang ra so sánh, nhưng ta vẫn cho rằng “Thụy Thảo Điêu Liên” thì lợi hại
hơn chút, vô luận là màu sắc hay dư vị, đều là thứ thế gian hiếm thấy.”
Phương Trạch Sinh buông cái xẻng trong tay xuống, lần nữa đánh giá lại
người trước mặt một lần: “Ngươi không phải rất hiểu biết sao? Vì sao lại
cố ý làm phụ thân ngươi mất mặt trước mọi người?” Phó Cảnh Hiên nói:
“Phụ thân chưa từng xem ta là con ruột, cũng chưa từng chia cho t chút
thương yêu nào, cho nên dựa vào cái gì ta phải cho ông mặt mũi?” Y vừa
nói vừa nghĩ tới Lưu thị cả ngày rửa mặt bằng nước mắt, lại nghĩ tới sự
lạnh nhạt của Phó Thượng Nghị, “Cứ xem là vậy đi, không nói chuyện của
ta nữa, ngươi thì sao, chỉ một khối “Phù Vân Xuất Sơn” này thôi có thể
bán được bao nhiêu là bạc, không chỉ vậy, ở đây còn có cả “Phong Kiều”,
“Vũ Nhuận”, ngươi đây là muốn làm gì?” Phương Trạch Sinh nói: “Chôn! Nếu
không lát nữa phụ thân của ta lại bắt ta đến phẩm trà trước mặt mọi
người, uống đến nỗi đầu lưỡi ta đã tê rần, còn muốn để cho mọi người xem
ta như xem khỉ.” “Ha ha” Phó Cảnh Hiên không nhịn cười nổi: “Dáng dấp
của ngươi tuấn tú như thế, là ta thì ta cũng muốn nhìn nhiều thêm vài
lần.” “…” Phương Trạch Sinh đỏ mặt, che dấu lúng túng, nghiêm mặt tiếp
tục đào đất. “Đại thiếu gia! Đại thiếu gia ——” hố đất vừa được lắp lại
bằng phẳng, liền thấy có người đến tìm, Phương Trạch Sinh lập tức quẳng
cái xẻng qua một bên, túm lấy Phó Cảnh Hiên cùng bỏ chạy. Phó Cảnh Hiên
vội vàng nói: “Ngươi chạy thì chạy đi, kéo theo ta làm gì?” Phương Trạch
Sinh nói: “Ngươi đã thấy ta chôn trà, lỡ đâu ngươi bán đứng ta thì làm
sao bây giờ?” “Ha, ta là người không có nghĩa khí như vậy sao?” “Ta làm
sao biết ngươi có nghĩa khí hay không? Đi thôi, ta mang ngươi xuống
núi.” Phó Cảnh Hiên vội la lên: “Đừng đừng đừng, đây là lần đầu tiên ta
đến Sở Châu, nếu lạc đường thì phải làm sao bây giờ!” Phương Trạch Sinh
nói: “Không sao, xung quanh đây đều thuộc địa giới của nhà ta, ta mang
ngươi đi chơi.” Nói vài câu, cả hai đã chạy tới sườn núi. Hai người tuổi
tác xấp xỉ nhau, miễn cưỡng cũng xem như vừa gặp đã quen, lén lén lút
lút trốn dưới chân núi chơi đùa gần nửa tháng mới bị người nhà hai bên
phát hiện, sau đó cả hai đều bị giáo huấn một trận ra trò, trước khi
chia tay còn hẹn nhau hội thưởng trà lần tới sẽ cùng nhau chèo thuyền
ngắm hoa đăng. Sau này cứ mỗi lần Phương Trạch Sinh cùng phụ thân nhà
mình đi ngang qua huyện Giang Lăng, nhất định phải ghé Phó Cảnh Hiên,
Phó nhị gia vốn tưởng rằng Phương Trạch Sinh chính là bằng hữu tốt nhất
đời này của y, lại không ngờ vào cái năm hắn mười lăm tuổi ấy, y biết
được tin Phương gia xảy ra chuyện, sau đó liên lạc giữa y và hắn cũng bị
đứt đoạn, từng phong thư gửi không thấy hồi đáp, lòng như lửa đốt, y
chạy hơn ngàn dặm đường hỏi thăm tin tức, nào ngờ khi đến nơi lại bị
chặn lại ngoài cửa, chính là Phương Trạch Sinh không muốn gặp y. Chuyện
đã qua nhiều năm, Phó Cảnh Hiên có ngàn điều muốn nói, vạn câu muốn hỏi.
Y nhìn Phương Trạch Sinh đang còn bất ngờ ngồi trên xe lăn, trong mắt
không giấu được khiếp sợ cùng lo lắng, còn ẩn ẩn chút vui mừng nho nhỏ
làm cho Phó Cảnh Hiên không biết phải nói gì kế tiếp, chỉ đành nhún vai
nói một câu: “Trời trở lạnh rồi, còn không trở về phòng ngủ?”.