Rượu Nhạt Pha Trà - Chương 9 Chương 9
Chương 9: Chương 9
Dịch: Thất Thất Phương Trạch Sinh cuộn tròn ngón tay, không để Phó Cảnh
Hiên liếc nhìn đến trang sách, hắn bình tĩnh mà khép lại thoại bản, trên
mặt không lộ biểu tình khác thường nào. Phó Cảnh Hiên mới vừa tựa lên
vai hắn nằm được một hồi thì đứng dậy đi đến phía bàn, lấy một cái ghế
ngồi xuống. Hai người ngồi đối diện nhau, nhất thời cả hai không ai mở
miệng nói gì. Phương Trạch Sinh vẫn không có vấn tóc lên, khoác áo bào
đen, ngồi trên xe lăn, nhàn nhạt nói: “Ngươi tới có chuyện gì?” Phó Cảnh
Hiên nói: “Sao ngươi lại đến đây? Ngươi tới có chuyện gì? Mỗi lần nhìn
thấy ta ngươi chỉ nói được mấy câu này thôi sao? Dù sao cũng quen biết
đã lâu, không ôn lại chuyện cũ một chút sao?” “Ôn chuyện?” Phương Trạch
Sinh nói: “Ta và nhị công tử bất quá chỉ gặp mặt mấy lần, cũng không có
chuyện gì để ôn cả.” Hắn cất giọng lạnh nhạt, cứng rắn phủi sạch giao
tình của hai người đến nỗi không còn một mống quan hệ nào. Lúc này nếu
đổi thành người khác, thì chắc hẳn đã sớm vỗ bàn đứng dậy bỏ đi, dù sao
mặt nóng dán mông lạnh*, không phải ai cũng nhẫn nại chịu đựng được điều
này. Nhưng Phó Cảnh Hiên thì không giống, trước sau vẫn luôn mỉm cười
tủm tỉm đưa cho hắn đôi đũa. * Mặt nóng dán mông lạnh: ám chỉ sự việc
một người khi được người khác nồng nhiệt bắt chuyện cũng chỉ lạnh nhạt,
hờ hững. Nhiệt tình không được đáp lại, người ta cảm thấy như mới lãnh
một xô nước lạnh. Phương Trạch Sinh không nhận. Y liền đặt xuống trước
mặt hắn. Gà hầm dễ ăn, kết hợp với cháo trắng thanh đạm không chút dầu
mỡ, thịt gà được xé nhỏ trộn với cháo, không thể nói là mỹ vị tuyệt
đỉnh, nhưng quả thật rất ngon miệng. Phó Cảnh Hiên đã quen việc ăn thứ
gì cũng phải bỏ đường, bát cháo này coi như vừa ý, ăn một lúc liền thấy
đáy bát, Phương Trạch Sinh vẫn lạnh nhạt như cũ, rõ ràng không muốn ngồi
ăn cùng bàn với người khác. Phó Cảnh Hiên lẩm bẩm nói: “Năm ngoái Đào
gia tổ chức hội thưởng trà, mời các khách ở Ích Châu, ta bị đại nương
kéo đi theo, đến đó liền cùng Tôn thiếu gia của Đào gia đi thăm thú
ngang qua ngõ Vinh Xương. Ngõ Vinh Xương này ngươi nên đi đến xem một
chút, mười dặm đèn lồng đỏ, ban đêm là đẹp nhất, văn nhân thưởng rượu
đấu trà, còn có mỹ nhân tựa lưng đàn hát trên mạn thuyền, y y a a mấy
tiếng thật trêu chọc lòng người. “Đúng rồi.” Phó Cảnh Hiên nói: “Còn gặp
phải một chuyện thú vị.” Phương Trạch Sinh không có hứng thú, dùng ánh
mắt bình tĩnh nhìn y, muốn nhìn một chút xem khi nào người này mới định
đi. Thế nhưng Phó nhị thiếu cũng không phải người có da mặt mỏng, tạm
thời vờ như không nhìn thấy sắc mặt của người đối diện. “Hôm đó đúng lúc
ngõ Vinh Xương có cuộc đấu trà, ai chiến thắng thì có thể cùng hoa khôi
trên thuyền hưởng một đêm đẹp, nghe đâu cô nương hoa khôi kia là một
quốc sắc thiên hương, khiến cho lão bản của mấy tiệm trà cách đó vài
chục dặm cũng chạy đến thi đấu. Ta đã có nhìn sơ qua hầu hết các bánh
trà của họ, đều là ngang tài ngang sức, không thể phân thắng bại được,
sau đó bọn họ lại so bì đến nước pha trà, ai ai cũng nói nước pha trà
nhà mình là cam tuyền thượng hạng, nhưng không nghĩ tới nước thì đun sôi
lên chỉ có mỗi một vị chẳng khác nhau là mấy, còn nói gì là nước giếng
hay cam tuyền….Giằng co một hồi lâu, không biết ai ra chủ ý, đầu nguồn
của sông Điều Thiển có một tòa linh sơn tọa trấn ở đó, nước ở đó nhất
định có linh khí dồi dào, nếu có thể lấy nấu trà nhất định sẽ chiến
thắng! Ngươi nói đoán xem kết quả thế nào? Trên dưới trăm người chen
nhau nhảy xuống con sông ấy lấy nước, hoa khôi cô nương hoảng sợ đến mức
ôm tỳ bà bỏ chạy, mấy ngày tiếp theo cũng không dám lộ mặt ha ha ha ha
ha!” Nấu trà tốt nhất là nấu bằng nước trên đỉnh linh sơn, thấp hơn là
nước sông, cuối cùng là nước giếng. Gia đình bình thường pha trà đều là
đun từ nước giếng để nấu, khác nhau là ở phẩm chất của lá trà, nhưng
trong cuộc đấu trà thì lại khác, ngoại trừ xem thời gian mà bọt trà đọng
lại là bao lâu, thắng thua còn là ở màu sắc của nước trà, trà sau khi
pha mang màu sắc trong và sáng là tốt nhất, màu lục nhạt hoặc màu vàng
đều là loại kém hơn chút, bởi vậy nước dùng để pha trà có ảnh hưởng rất
lớn đến điều này. “Bất quá ở thời điểm hiện tại có rất ít người có thể
pha ra loại trà có màu sắc như thế, ngay cả Đào gia cùng Hồ gia….”
“Nói xong chưa?” Phương Trạch Sinh mở miệng, đánh gãy tiếng cười giòn
của Phó Cảnh Hiên, “Nếu đã nói xong rồi thì trở về đi.” Lệnh đuổi khách
đã rõ ràng như vậy, Phó Cảnh Hiên lập tức im lặng, đặt đũa xuống, quay
người rời khỏi. Thời điểm Ách thúc tiến vào, cháo trên bàn đã nguội
lạnh, ông định dọn dẹp thì lại bị Phương Trạch Sinh ngăn lại: “Nghe được
sao?” Ách thúc hầu hạ hắn đã nhiều năm, hiểu được vì sao hắn lại hỏi như
thế, gật gật đầu. “Y mang ta đi thăm thú Ích Châu một chuyến, ta lại
đuổi y ra ngoài”. Vừa nói vừa rũ mắt xuống, nhìn hai chân đã tàn phế ẩn
sau lớp y phục của mình, “Đi cũng tốt, vốn là muốn cùng y cắt đứt quan
hệ…” “Ôi chao thiếu gia! Thiếu gia đây là muốn đi đâu?” Ngoài cửa sổ
truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Tam Bảo, âm thanh như tiếng chim sẻ.
Không nghe thấy Phó Cảnh Hiên đáp lại, nhưng tiếng bước chân vội vã,
trái ngược với tiếng bước chân thong dong nhàn hạ ngày thường, đoán
chừng là đang nổi giận. Sắc mặt Phương Trạch Sinh trầm tĩnh, né tránh
ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào, giơ tay mở khóa hộp gỗ trên bàn, bên
trong là một khối ngọc bội hắn đã bỏ vào lúc trước, còn chưa kịp lấy ra
thì đã nghe “ầm” một tiếng, cửa thư phòng bị người dùng chân đá mở,
không cần nhìn cũng biết là ai. Phương Trạch Sinh tay chân quýnh quáng,
vội vàng đem ngọc bội bỏ trở lại, âm thanh “bộp” vang lên, ngọc bội bị
va vào hộp gỗ nứt một góc ở phía trên, làm cho tâm của đại đương gia đau
như nhỏ máu, lại không thể đem ra nhìn thật kĩ xem có hỏng ở chỗ nào nữa
không, chỉ có thể dùng hai tay đóng nắp hộp thật chặt, nhìn thấy Phó nhị
gia tay cầm bọc y phục của mình, trong ngực ôm chăn nệm của mình, cười
nhẹ tiến vào. Phương Trạch Sinh nói: “Ngươi sao còn chưa đi?” Phó Cảnh
Hiên hỏi: “Ngươi đang giấu thứ gì?” “Không có gì” Phương Trạch Sinh dời
hai tay của mình ra chỗ khác, lần thứ hai nói chuyện với gương mặt lạnh
nhạt: “Ngươi nếu muốn trở về Giang Lăng, để Chu thúc đưa ngươi về, đường
xá xa xôi mang nhiều chút ngân…” “Ngươi lo lắng cho ta sao?” Phó Cảnh
Hiên ôm chăn nhoài người trên bàn dài, không mặt mũi hỏi. Phương Trạch
Sinh ngoài mặt tỏ ra thờ ơ, thật ra dưới lớp y phục đã dùng tay mạnh mẽ
bấu bắp đùi đã không còn tri giác của mình một cái, nghiêng đầu sang một
bên. Phó Cảnh Hiên vui vẻ một chút, liếc mắt nhìn bát cháo nguội lạnh
trên tay Phương Trạch Sinh. So với lúc y rời đi, bát cháo này vơi đi
không ít, rõ ràng đã bị người khác uống mấy ngụm, trong lòng càng cao
hứng, y một mạch băng qua phía sau tấm bình phong, đem chăn của mình ném
lên giường, thuận thế nằm xuống, Phương Trạch Sinh nhíu mày “Ta không
phải đã bảo ngươi quay về đi sao?” Phó Cảnh Hiên gối đầu lên hai tay
mình, gác chéo chân nói: “Không phải ta đã quay về rồi sao? Hai chúng ta
hiện tại cũng được xem như phu thê, phu xướng phụ tùy, phu nghĩa phụ từ,
phu quân ngủ ở thư phòng, làm sao ta có thể không biết xấu hổ mà hưởng
thụ giường ấm nệm êm một mình?” “Ngươi-” Phương Trạch Sinh nhất thời
không biết mở miệng thế nào, hắn tưởng rằng nếu dùng nói nặng lời một
chút thì sẽ có thể đuổi Phó Cảnh Hiên rời khỏi nơi này, đang lúc Phương
Trạch Sinh suy nghĩ biện pháp làm cho y rời đi, Phó Cảnh Hiên đã nhanh
nhẹn bước lại gần đây, nhướng mày nói: “Ngươi cái gì mà ngươi, bây giờ
chỗ của ngươi cũng là chốn về của ta, ta đương nhiên phải ở bên cạnh
ngươi”. Phó nhị gia đùa giỡn vô lại đến thuần thục, suốt một buổi sáng
nán lại thư phòng. Nhìn y bằng ánh mắt lãnh đạm y không để ý, đối với y
lạnh giọng y lại không nghe, vẫn cứ nheo nheo mắt nhìn nhìn cành cây hạ
xuống ô cửa, một lúc thì ngồi bệnh lá của nó lại thành một mối, tóm lại
nhìn chung chính là bộ dạng của một công tử bột không chịu làm việc đàng
hoàng. Uổng công Tam Bảo vui vẻ một hồi, đứng ngoài cửa sổ than thở, nơi
ở của Phương Trạch Sinh tuy rộng lớn nhưng ngoại trừ Ách thúc cũng chỉ
có mấy người bọn, không còn người nào khác. Hôm qua đại đương gia mới
thành thân, dù thế nào cũng coi như chuyện lớn trong phủ, mọi người
không buông lời chúc mừng thì thôi, ngay cả hỏi tới cũng không thèm hỏi,
Tam Bảo bất mãn bỉu môi, nhìn một khoảng sân rộng mà không biết làm cái
gì, chỉ đành tiến tới nói chuyện phím với Ách thúc, Ách không thể nói
được, ra dấu thì Tam Bảo lại xem không hiểu, chỉ có thể bẻ một cành cây
ngồi xổm ở chân tường viết chữ, Tam Bảo không biết nhiều chữ, muốn viết
lại không biết viết thế nào, gấp đến độ vò đầu bứt tóc. Chim sẻ đậu trên
đầu cành cây được một lúc liền vỗ cánh bay đi mất, Phó Cảnh Hiên đảo mắt
vài vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào dòng chữ Ách thúc viết. Mấy năm
trước, hỏa thiêu khói sặc. Tam Bảo khó khăn đọc từng chữ, kinh ngạc nói:
“Cổ họng của ngài là bị khói xông đến mất giọng?” Ách thúc gật gật đầu,
xem như đồng ý. Phó Cảnh Hiên đã từng nghe nói qua, tám năm trước Phương
Xương Nho cùng với thê tử là Tạ Quân Lan chết trong một vụ hỏa hoạn bất
ngờ, nghe nói là ở kho hàng có trà mới gửi về, trùng hợp ngày hôm ấy hai
người mang theo Phương Trạch Sinh đi theo kiểm tra, thời tiết khô hanh,
ngẫu nhiên phát sinh đám cháy. Đã là thiên tai thì khó có thể ngăn chặn,
dù rất đáng tiếc, nhưng cũng đành chịu, chỉ là đáng thương cho Phương
Trạch Sinh, trong đám cháy năm đó bị vật nặng rơi xuống đè gãy hai chân.
Phương Trạch Sinh xuất thân trà môn thế gia, một tuổi liền có thể nhận
biết trà, hai tuổi liền có thể phân biệt vị trà, năm tuổi có thể ở trong
hội thưởng trà đoán tên trăm loại trà khác nhau, không những vậy, hắn
còn có thể nói tường tận cách làm ra chúng. Mặc dù khi đó tính tình có
chút kiêu ngạo, nhưng vì đương tuổi thiếu niên nên nên hơi tự mãn chút
cũng không là gì. Theo lý, cuộc đời của hắn không nên trở thành như bây
giờ, hắn nên đường đường chính chính mà tiếp quản Phương gia, danh chính
ngôn thuận trở thành kiêu chủ đứng đầu tứ đại gia tộc, mà không phải như
bây giờ ngồi trên xe lăn, mang một cái hư danh đại đương gia. Phó Cảnh
Hiên quay đầu lại, rút cây quạt từ sau lưng ra rồi tựa vào trước song
cửa sổ, y cảm thấy vụ hỏa hoạn năm đó từ đầu đến cuối xảy ra thật kì lạ,
Phương Xương Nho buôn bán làm ăn nhiều năm, trà mới còn non, tươi xanh
mơn mởn, ẩm ướt sương sớm, trải qua nhiều công đoạn làm khô, vò lá, phơi
nắng, áp thành từng bánh gọn gàng, mấy chục người gia công mới ra được
thành quả, trước khi ra thành phẩm, tá điền sẽ mang ngọn trà còn ẩm để ở
trong kho, cứ cho là thời tiết hanh khô, cũng tuyệt đối sẽ không tự bốc
cháy, làm cho người ta không kịp chạy khỏi, cái gì thiên tai không thể
lường trước đều là tùy tiện lấy một cái cớ để che mắt người đời, còn
nguyên do thật sự thì chỉ có người phóng hỏa mới biết. Theo suy đoán của
Phó Cảnh Hiên, người phóng hỏa tám chín phần mười chính là…! Lúc này,
cửa thư phòng mở ra. Phó Cảnh Hiên cùng Phương Trạch Sinh đồng thời
ngước mắt nhìn, nhìn thấy một vị phu nhân mặc y phục đắt tiền bước vào,
người này chính là người ngồi ở vị trí chủ hôn ngày hôm qua Vương phu
nhân. Phương Trạch Sinh nửa ngày không phản ứng với Phó Cảnh Hiên, bây
giờ lại đặt quyển sách trong tay xuống, không nóng không lạnh nói:
“Ngươi tới, đẩy ta đến đại sảnh”. Trong khách sảnh Ách thúc đã sớm chuẩn
bị trà nước, Vương phu nhân ngồi đối diện tỏ ra quan tâm nói: “Vài ngày
trước trời mưa, trên đùi có thấy đau không?” “Đa tạ cô mẫu quan tâm”.
Phương Trạch Sinh cung kính nói: “Không đau, đã sớm không còn cảm giác”.
Trên mặt Phương phu nhân mang theo vẻ thương tiếc: “Ta biết, nhưng trong
lòng vẫn hi vọng thương thế của con có thể tốt lên, sau đó đi đứng lại
được, hay là để cho Trần đại phu tới xem một chút.” Phương Trạch Sinh
không từ chối: “Nghe theo cô mẫu an bài.” Vương phu nhân nói: “Vậy ta
cho người mời hắn ngày mai đến đây”. Vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía
Phó Cảnh Hiên đang đứng phía sau xe lăn, liền an bài tì nữ lấy một cái
ghế để y ngồi xuống, xem ra Liễu thị đã thương lượng với bà xong xuôi,
thấy một đại nam nhân gả tới, cũng không hề có chút kinh ngạc nào, còn
có chút khách khí. Phó Cảnh Hiên vốn đang định ngồi, lại bị Phương Trạch
Sinh đưa tay ngăn lại, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đứng. Vương
phu nhân thấy vậy cũng không có cưỡng cầu, nâng chén trà lên thổi bớt
bọt nước, trong miệng thốt lên vài lời thăm hỏi: “Phụ thân cùng đại
nương con thân thể còn tốt?” Phó Cảnh Hiên nói: “Đều tốt, đa tạ Vương
chưởng quỹ quan tâm.” “Vương chưởng quỹ?” Vương phu nhân siết chặt nắp
của chén trà, ngón út cong lên hơi giật giật, trên mặt cười như có như
không, miệng lặp lại ba chữ này, đem chén trà đặt xuống. Phó Cảnh Hiên
hỏi: “Sao thế?” “Ha ha, không có chuyện gì.” Vương phu nhân hiền lành
nói: “Rất nhiều năm không nghe người ta xưng hô như vậy với ta, có chút
mới mẻ.” “Ha ha, không có chuyện gì.” Vương phu nhân hiền lành nói: “Đã
nhiều năm không nghe người khác xưng hô như vậy với ta, có chút mới mẻ.”
Phó Cảnh Hiên bỗng nhiên tỉnh ngộ, vội vàng áy náy giải thích: “Xin lỗi
Vương phu nhân, vừa rồi là ta sơ suất, đều tại đại nương, làm ta nhất
thời quên mất đổi cách xưng hô”. Vương phu nhân nói: “Sao lại nhắc đến
Trình phu nhân?” Phó Cảnh Hiên nói: “Lúc trước có nghe được danh hào của
ngài từ miệng đại nương, nói Vương chưởng quỹ kinh thương hữu đạo*, có
thể xưng là nữ trung hào kiệt, lần này biết ta đến đây vẫn mãi căn dặn
đại ca, bảo huynh ấy hảo hảo chào hỏi ngài, dù sao sau này huynh ấy cũng
là người tiếp quản gia nghiệp, trước liên hệ với ngài cũng là điều nên
làm.” *Kinh thương hữu đạo: buôn bán làm ăn có con đường riêng. Vương
phu nhân che mặt cười nói: “Trình phu nhân đã quá khen, nàng mới thật sự
xứng với câu kinh thương hữu đạo”. Phó Cảnh Hiên thay mặt đại nương nhà
mình tuôn ra một đống lời khách sáo, còn nói: “Ta mới đến còn chưa hiểu
hết quy cũ, sau này xin nhờ phu nhân chiếu cố nhiều hơn”. Vương phu nhân
liếc mắt nhìn Phương Trạch Sinh: “Đứa nhỏ ngốc, quy củ là của Phương
gia, cũng không phải là của ta, ta bất quá chỉ là một người khác họ,
trong ngoài Phương gia này đều phải nghe theo Trạch Sinh, bây giờ con gả
cho hắn, về sau cần phải giúp đỡ hắn quản chuyện trong nhà”. . |||||
Truyện đề cử: Tiên Võ Truyền Kỳ ||||| Phương Trạch Sinh không muốn hai
người nói chuyện quá nhiều, liền tiếp lời: “Cô mẫu nói gì vậy, nhờ có cô
mẫu chăm nom mấy năm này, bằng không một người tàn phế như ta đoán chừng
đã sớm làm lụi bại gia nghiệp to lớn này”. “Ôi chao, con nói cái gì mà
tàn phế với không tàn phế khó nghe như vậy”. Vương phu nhân bác bỏ lời
nói của hắn: “Trước đừng nói những lời này, Thúy Nhi mang sổ sách đến
cho Trạch Sinh nhìn một chút”. Thúy nhi chần chừ chốc lát, không tình
nguyện mang ra một quyển sổ sách. “Đây là?” “Đây là thái thú Phùng đại
nhân muốn mua năm ngàn khối Phương Chuyên trà, nói là muốn mang về kinh
thành, làm lễ vật tặng đồng liêu, ngoại trừ Phương Trạch trà còn muốn
mua mấy trăm khối Điêu Liên trà, định là sẽ tặng cho quyền quý trong
kinh thành, kết thêm quan hệ. Phương Trạch Sinh tùy tiện lật một trang
rồi đem sổ sách trả lại, không thèm để ý nói: “Chút chuyện nhỏ này, cô
mẫu tự quyết định là được rồi”. Vương phu nhân nói: “Ta xử lí thì xử lí
nhưng con là đương gia, chuyện buôn bán của nhà ta, cũng phải nói một
tiếng với con”. Phương Trạch Sinh nói: “Không sao, ta tin tưởng cô mẫu”.
Vương phu nhân vuốt vuốt chén trà, giả vờ nói đùa: “Thật tin được?”
“Đương nhiên”. “Vậy thì cô mẫu an tâm rồi, hôm nay con cứ nghỉ ngơi đi,
ngày khác ta lại đến thăm con”. Nói xong liền đứng dậy ra cửa, Phó Cảnh
Hiên định tiễn bà vài bước, lần thứ hai bị Phương Trạch Sinh đưa tay
ngăn cản, Phó Cảnh Hiên thuận thế nắm tay hắn, thấp giọng nói một câu:
“Không có chuyện gì”. Gần tới buổi trưa, mặt trời lên cao, Phó Cảnh Hiên
tiễn Vương phu nhân đến cửa viện, nghe bà nói: “Phó nhị thiếu gia thông
tuệ, ta nhớ lúc trước tài nghệ phân biệt trà của con cùng Trạch Sinh
không phân cao thấp”. Phó Cảnh Hiên chắp hai tay ở sau lưng, trong tay
cầm đuôi quạt: “Nào có, so với Phương Trạch Sinh vẫn còn kém xa”. Vương
phu nhân nói: “Đáng thương cho một thân bản lĩnh, nhiều năm như vậy, phụ
thân con không hề phát hiện sao?” Phó Cảnh Hiên cũng không tiếp tục giả
khờ, thoải mái nói: “Phụ thân xuất thân bần hàn, không sánh được với
Vương phu nhân tinh mắt”. “Ha ha, phụ thân con đương nhiên không đơn
giản”. Ánh mắt Vương phu nhân sáng rực, tựa như đã nhìn thấu, cười nói:
“Người buôn bán làm ăn có mấy ai không biết tính toán? Cưới được Liễu
nhị nương, dỗ được Trình Tích Thu, leo lên chủ vị của Trình lão gia tử,
chen một chân vào hàng tứ đại thế gia, còn có thể là một người ngu xuẩn
hay sao?” Ý nói, Phó Thượng Nghị là một người thông minh, mà Phó nhị
thiếu gia có thể ở trước mặt phụ thân mình giả ngây giả dại nhiều năm
như vậy, càng à thông minh tuyệt đỉnh..