Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật - Chương 315 Đồng hành

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
  4. Chương 315 Đồng hành
Prev
Next
Novel Info

Chương 315: Đồng hành

“Đúng vậy, hữu duyên gặp gỡ,” Trần lão y bước lên, hòa hoãn mở lời. “Nơi
này vẫn còn chỗ. Ngôi miếu nhìn bên ngoài thì nhỏ, nhưng bên trong khá
rộng. Nếu không ngại, chen chút cũng được.” Thấy Trần lão y ôn hòa mà
Lục Thanh cùng mọi người trông không giống kẻ xấu, đôi nam nữ trẻ liền
buông lỏng cảnh giác, vội nói: “Vậy xin đa tạ hai vị.” Nói xong lời cảm
tạ, Trần lão y dẫn Lục Thanh và đám người, theo đôi nam nữ trẻ vào trong
miếu, còn Mã Cố thì đi dắt xe ngựa đỗ ngay ngắn. Bên trong miếu phải đi
qua một tiểu viện, sau đó mới vào đại điện thờ Sơn Thần. … Vừa bước vào
điện, họ thấy bên trong còn có ba người — một trung niên thân hình đẫy
đà và hai thanh niên trẻ. “Bình nhi, bên ngoài là ai vậy?” Người trung
niên tròn trĩnh hỏi khi thấy cô gái bước vào. “ phụ thân, là Trần lão y
và nhóm người mà chúng ta gặp ở trà quán giữa trưa. Bọn họ cũng vừa đến,
thấy trời sắp tối nên muốn ở nhờ lại một đêm,” cô gái đáp. “Trần lão y?”
Người trung niên quay mắt nhìn về phía Lục Thanh và nhóm người. Trần lão
y bước đến, khách khí nói: “Tại hạ họ Trần, làm nghề y. Đây là đồ đệ và
gia nô của ta. Lúc trên đường đi gấp quá nên không để ý thời gian. Giờ
trời chạng vạng, không biết có thể mượn nơi đây tá túc một đêm chăng?”
“Trần y sư quá khách khí. Chỗ này vốn vô chủ, ai tới cũng có thể ở.
Chúng ta chẳng qua đến sớm hơn chút, đâu thể nói là chủ nơi này. Trên
đường thiên hạ, người với người đều không dễ dàng. Nếu không chê, xin cứ
vào ở cùng.” Người trung niên đẫy đà đã nhận ra nhóm Trần lão y. Dù sao
đoàn người này cũng rất đặc biệt: một lão giả tóc bạc cùng mấy đứa nhỏ,
khiến ai gặp cũng ấn tượng sâu sắc. “Đa tạ. Không biết huynh đài quý
danh?” “Tại hạ họ Từ…” Trong lúc Trần lão y và người trung niên họ Từ
trò chuyện, Lục Thanh và Ngụy Tử An tìm chỗ lau dọn rồi ngồi xuống. Bên
kia, cô gái tên Bình nhi đi đến cạnh Tiểu Nhan, tò mò nhìn Tiểu Ly trong
lòng nàng. “Muội muội, muội đang ôm cái gì vậy?” “Chào tỷ tỷ,” Tiểu Nhan
ngoan ngoãn đáp. “Nó tên là Tiểu Ly, bằng hữu tốt nhất của muội.” “Tiểu
Ly?” Bình nhi nhìn Tiểu Ly, thấy nó nheo mắt lại, càng nhìn càng thích,
“Dễ thương quá. Ta có thể chạm vào nó không?” “Còn phải xem Tiểu Ly có
đồng ý không.” Tiểu Nhan cúi đầu nhìn. Tiểu Ly hé mắt nhìn Bình nhi một
cái, rồi lập tức quay mặt sang chỗ khác, giả vờ ngủ tiếp. Hai tiểu bằng
hữu đã hiểu rõ ý nhau từ lâu. Thấy vậy, Tiểu Nhan biết ngay Tiểu Ly nghĩ
gì, đành xin lỗi: “Xin lỗi tỷ tỷ, Tiểu Ly không thích người lạ chạm
vào.” “Vậy sao…” Bình nhi thấy phản ứng của Tiểu Ly thì hơi thất vọng.
Nhưng nàng nhanh chóng nghĩ sang chuyện khác: “Muội muội, vừa rồi muội
nói sẽ hỏi nó… lẽ nào tiểu thú này thật sự nghe hiểu lời người?” “Đúng
vậy! Tiểu Ly rất lợi hại, nó hiểu được lời chúng ta,” Tiểu Nhan hãnh
diện đáp. Nghe vậy, Bình nhi càng kinh ngạc, nhưng nhìn thái độ dửng
dưng của Tiểu Ly, nàng lại hụt hẫng. Nghĩ ngợi chốc lát, nàng hỏi: “Muội
muội, muội biết Tiểu Ly thích ăn gì không?” “Tiểu Ly thích ăn cá!” Tiểu
Nhan trả lời không chút do dự. “Cá sao?” Bình nhi nghe xong thì mặt đầy
khó xử. Trong hành trang của họ cái gì cũng có — trừ cá. Cá có mùi tanh,
chẳng ai lại mang theo cá khi đi đường. “Không có cá… vậy thịt khô thì
sao? Ta có nhiều thịt khô lắm,” nàng hy vọng hỏi. Nhưng Tiểu Nhan lắc
đầu: “Không đâu, Tiểu Ly thích cá nhất, nó hiếm khi ăn thịt khô.” “Vậy
bánh khô thì…” Ngụy Tử An đang lau dọn một bên, thấy cô gái cố lấy lòng
Tiểu Ly thì bật cười trong bụng. Tiểu thú này kiêu lắm. Ngoài Tiểu Nhan
và Lục Thanh ra, nó hiếm khi thân cận ai. Ngay với Trần lão y, nó cũng
chẳng chủ động lại gần. Giống hệt mẫu thân của nó — trong hai năm qua,
không biết đã dùng bao nhiêu cá để “dụ đút”, vậy mà số lần ôm được Tiểu
Ly chỉ đếm trên đầu ngón tay. Muốn lấy lòng Tiểu Ly bằng chút đồ ăn…
đúng là nằm mơ. Quả nhiên, suốt một lúc sau, Bình nhi làm đủ cách vẫn
không đến gần được Tiểu Ly. Ngược lại, Tiểu Nhan thì được ăn không ít
bánh điểm tâm nàng mang theo. Về sau, Tiểu Ly thấy cô gái này quá phiền,
liền phốc một cái nhảy lên vai Lục Thanh, chui vào ngực hắn trốn. Bình
nhi hoàn toàn hết cách, chỉ có thể ấm ức đứng đó. Dẫu sao nam nữ hữu
biệt, nàng cũng không dám bám lấy một nam nhân xa lạ. Cảnh tượng này
đương nhiên bị Trần lão y và trung niên họ Từ nhìn thấy. “Trần y sư,
tiểu thú của ngài thật biết chọn người, là tiểu nữ hơi đường đột rồi,”
người trung niên họ Từ lên tiếng. “Không sao, Tiểu Ly vốn có chút tính
khí. Bình thường ngoài A Thanh và Tiểu Nhan, ngay cả chúng ta nó còn
chẳng mấy khi lại gần. Mong Từ cô nương chớ để bụng,” Trần lão y cười
đáp. “Thì ra là vậy, tiểu thú này cũng có cá tính thật,” Từ trung niên
gật đầu. “À phải, Từ huynh, vừa rồi nghe huynh nói muốn đến Lưu Vân
Tông?” Trần lão y hỏi. “Đúng thế. Trưa ở trà quán, Trần y sư hẳn cũng
nghe rồi — Lưu Vân Tông sắp có đại sự. Lần này ta dẫn đệ tử ra ngoài
lịch lãm, sao có thể bỏ lỡ cơ hội?” “Nhưng chẳng phải đám khách giang hồ
lúc trưa cũng nói Lưu Vân Tông xưa nay bá đạo hung hăng sao? Từ huynh
không lo nguy hiểm ư?” “Ha ha! Lưu Vân Tông bây giờ bị nhiều tông môn ở
Vân Châu đồng loạt lên án, e rằng ngay cả tự thân còn khó bảo toàn, nói
gì đến việc chú ý đến những lữ khách tầm thường như chúng ta. Hơn nữa,
ta tuy không phải nhân vật gì ghê gớm, nhưng muốn bảo vệ mấy đệ tử thì
vẫn có chút bản lĩnh.” Trung niên viên tráng cười sang sảng. “Từ huynh
thật lợi hại.” trần Lão y không khỏi tán thưởng. “Phải rồi, Trần đại phu
định đi đâu?” trung niên viên tráng hỏi tiếp. “Chúng ta vốn cũng định
đến địa phận do Lưu Vân Tông cai quản , nhưng nghe lời đám khách giang
hồ nói lúc trưa, trong lòng vẫn có chút do dự. Lưu Vân Tông đang trở
thành tâm điểm phong ba của cả Vân Châu; nếu tới đó lúc này, e rằng
không cẩn thận sẽ bị cuốn vào rắc rối.” Trần Lão y hơi chần chừ. “Có gì
mà do dự?” Trung niên viên tráng lại cười lớn. “Trần đại phu, đã xuất
môn du hành thì đâu thể bỏ lỡ náo nhiệt. Lần này e rằng đa số thế lực
tông môn của Vân Châu đều sẽ xuất hiện, bỏ lỡ thì tiếc lắm.” “Nhưng mà…”
“Đừng nhưng nhị gì nữa. Đã hợp ý nhau như vậy, nếu Trần đại phu lo lắng
chuyện an toàn trên đường, không bằng ngày mai cùng chúng ta lên đường?
Có nhau trông chừng thì tốt hơn. Có chúng ta, đám lưu manh không động
vào các người được đâu!” Trung niên viên tráng hào sảng nói. Trần Lão y
thấy trên nét mặt đối phương là sự chân thành, trầm ngâm một lúc rồi gật
đầu: “Vậy thì lão phu và đồ tôn mạo muội nương ánh hào quang của Từ
huynh vậy.” “Khách khí làm gì, quyết định thế nhé!” Bên cạnh, cô nương
Từ Bình Nhi nghe trọn cuộc đối thoại, trong lòng lập tức vui mừng. Nếu
ngày mai cùng nhau khởi hành, chẳng phải nàng sẽ có thêm nhiều thời gian
để gần gũi Tiểu Ly hơn sao? Nghĩ vậy, nàng lại lập tức chạy tới tìm Tiểu
Nhan, hy vọng moi được thêm tin tức về sở thích của Tiểu Ly. Lục Thanh,
sau khi nghe quyết định của sư phụ rằng ngày mai sẽ cùng nhóm trung niên
viên tráng đồng hành, thì có phần kinh ngạc. Tuy thế, y không hỏi nhiều,
chỉ tiếp tục bận rộn với công việc của mình, chuẩn bị bữa tối cho mọi
người. Không bao lâu sau, mùi hương nồng đậm đã tỏa ra, dần dần lan khắp
Miếu Sơn Thần

Field1

Chương 315

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 315 Đồng hành"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese