Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật - Chương 79 Làng Hỉ lạc (4)
Chương 79: Làng Hỉ lạc (4)
“Dì Giao, nhốt bọn chúng thế này có khi chết đói mất thôi. Đám cô nương
này tốn không ít bạc để mua về, nếu chết một người, mấy vị chủ trên kia
chắc chắn không tha đâu.” Trong căn phòng tối tăm ẩm thấp, một tên thuộc
hạ của Làng Hỉ Lạc lên tiếng lo lắng. “Yên tâm đi, dì có kinh nghiệm
rồi,” – người phụ nữ trung niên tô son trát phấn dày cộm cười khanh
khách – “Đám con gái này cứng đầu lắm. Không bỏ đói, không dằn mặt, thì
sau này khi tiếp khách lại bướng bỉnh, chọc giận khách, lúc đó mới thật
rắc rối.” Dì Giao hất mái tóc xoăn đã nhuộm bạc, giọng the thé như tiếng
dao cạo kính: “Các cậu còn non lắm. Không chết đói đâu. Loại này dẫu có
uống nước dãi cầm hơi cũng sống được mấy ngày. Cứ để đó, lát nữa là
ngoan như mèo.” “Đúng là kinh nghiệm phong phú, dì Giao. Ai mà chẳng
biết dì từng là hoa khôi lầu Xuân Nguyệt. Bọn con làm sao dám so.” – tên
thuộc hạ vội nịnh. “Phải đó, nhìn đám gái trong làng xem, qua tay dì
huấn luyện cô nào chẳng ngoan ngoãn? Tất cả đều là công lao của dì
Giao.” – tên thứ hai phụ họa. “Khà khà… hai thằng nhỏ này biết ăn nói
đấy!” Dì Giao cười khanh khách, người run lên, lớp phấn son trên mặt gần
như rơi xuống. Nhưng tiếng cười the thé ấy đột nhiên khựng lại. Bởi một
thanh đao lạnh lẽo xuyên thẳng qua ngực bà ta, đâm trọn ra phía trước.
“Dì Giao, dì… làm sao vậy?” Hai tên thuộc hạ trong ánh sáng lờ mờ vẫn
chưa hiểu chuyện gì. Thấy bà ta đột nhiên im bặt, chúng ngơ ngác hỏi —
rồi kinh hoàng trố mắt nhìn khi cơ thể dì Giao bị hất bay, đập mạnh vào
bức tường đá phía đối diện. Máu văng tung tóe, thân thể rơi xuống đất
không còn động đậy. Ngay sau đó, một bóng người hiện ra phía sau bà ta.
“Là ai!” Hai tên thuộc hạ lập tức rút gậy, nhưng chưa kịp phản ứng thì
luồng sáng bạc lóe lên — đao quang quét ngang cổ họng. Chúng chỉ kịp há
miệng định kêu cứu, song không phát ra nổi một âm thanh. Hai bàn tay ôm
lấy cổ, máu phun ào ạt, ánh mắt dại đi rồi gục xuống nền đất. Tất cả
diễn ra trong chớp mắt. Ngoài tiếng kêu kinh hãi ngắn ngủi của cô gái
vừa bị bắt đến, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng. Những cô gái khác, đã
quá quen với sự tàn nhẫn, co rúm người nép vào góc tường, không dám bật
ra dù chỉ một tiếng nấc. Người vừa kêu cũng vội lấy tay bịt miệng, run
rẩy nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Sau khi giết ba kẻ khốn nạn ấy, gương
mặt Lục Thanh vẫn lạnh như băng, không chút vui sướng. Với thị lực gần
như hoàn hảo trong bóng tối, cậu nhìn rõ cảnh tượng trong góc phòng: sau
song sắt gỉ sét là bảy, tám cô gái bị xích lại. Người lớn nhất chừng
mười sáu, nhỏ nhất mới tám, chín tuổi. Ngoài cô gái mới bị đưa vào, tất
cả đều gầy gò, tiều tụy, tóc tai bết dính, ánh mắt trống rỗng — như
những linh hồn bị vắt kiệt. Nhìn những đôi mắt sợ hãi đang dán chặt vào
mình, Lục Thanh không biết phải nói gì. Cuối cùng, chỉ khẽ nói: “Các em
ở yên đây, đừng sợ. Chờ ta một lát… ta sẽ quay lại cứu.” Nói xong, cậu
xoay người bước ra ngoài, khép cửa lại. Ngoài kia, ánh đèn rực rỡ phủ
đầy sân. Ánh mắt Lục Thanh lạnh buốt, chẳng còn một gợn bình thản nào.
Giết ba kẻ ấy không khiến cậu thấy nhẹ nhõm, ngược lại — sát khí trong
lòng đang sôi sục. Cảnh tượng trong phòng khiến cậu nhớ đến việc Hàn Vũ
cùng bọn tay sai đã kéo đến thôn Cửu Lý tìm bắt Tiểu Nhan. Nếu khi ấy
cậu không kịp trở về, nếu cậu không có chút bản lĩnh nào… Liệu cô bé ấy
giờ có phải cũng đang bị giam ở nơi dơ bẩn này? “Tiểu Ly, có cảm nhận
được kẻ mạnh nhất trong làng ở đâu không?” – Lục Thanh hỏi. Con linh hồ
đen nhỏ nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi giơ vuốt chỉ về một hướng. Lục
Thanh ngẩng đầu nhìn — đó là tòa lầu gỗ cao nhất giữa trung tâm làng.
“Ra là ở đó.” Cậu siết chặt chuôi đao, chậm rãi bước về phía tòa lầu.
Lần này, Lục Thanh không còn giấu mình nữa. Sát ý sục sôi trong ngực
khiến cậu chẳng muốn ẩn nhẫn thêm. Kích hoạt siêu năng lực, Lục Thanh đi
thẳng tới trung tâm. Bất ngờ, hai gã tuần tra cầm đèn lồng và gậy gỗ từ
góc đường rẽ ra. Thấy người lạ mang đao, trên vai còn có một con thú đen
kỳ lạ, cả hai kinh hãi hét lớn: “Dừng lại! Ai đó?!” Lời còn chưa dứt,
bóng người trước mắt đã lóe lên. Một thoáng đao quang lạnh buốt — hai
cái đầu lăn xuống đất. Hai kẻ tuần tra đổ gục, máu nhuộm đỏ lối đi.
Không ngoảnh lại, Lục Thanh tiếp tục bước tới. Đi chưa được mấy chục
bước, một người đàn ông vừa đi vừa chửi rủa từ hướng tòa lầu bước ra.
“Đồ khốn… sao có thể thua được, ta phải gỡ lại mới được!” Vừa nhìn thấy
có người chắn đường, hắn quát lớn: “Cút ra, đồ mù à, không thấy ta đang
đi…” Lời chưa dứt, hắn trông thấy thanh đao sáng lạnh trên tay đối
phương — rồi cổ họng nghẹn lại, như vịt bị bóp cổ. Ánh đao khẽ vung. Lai
Tử Đầu bị chém rụng đầu, máu văng khắp nền đất, không kịp thốt một lời
van xin. Lục Thanh nghiêng người tránh vệt máu, tiếp tục đi về phía
trước. Trước cửa lớn của tòa lầu, hai tên canh giữ cầm dao gậy vội lao
ra. “Ngươi làm gì đó!” Lục Thanh không rút đao. Cậu khẽ khuỵu người, rồi
toàn thân bùng nổ luồng khí Khí Huyết dữ dội. Hai dấu chân hằn sâu xuống
đất, bóng người biến mất trong nháy mắt. Một tiếng rầm nặng nề vang lên
— hai thân người bay ngược, xuyên qua cánh cửa gỗ khổng lồ, va vào
trong, kéo theo những tiếng thét thất kinh. Giữa tiếng kêu la hỗn loạn,
Lục Thanh bước qua cửa, Tiểu Ly lúc này đã rời khỏi vai, ẩn vào bóng
tối. Tầng trệt của tòa lầu rộng lớn, rõ ràng là một sòng bạc. Bàn ghế,
chén đĩa, dụng cụ chơi bạc vỡ nát vương vãi khắp sàn, bạc vụn và bài lá
tung tóe. Đám con bạc và kỹ nữ hở hang hoảng loạn nép vào góc tường. Khi
Lục Thanh tiến vào, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu. Đúng lúc ấy,
một giọng nói trầm độc vang lên từ tầng hai: “Đứa nào dám đến gây rối ở
Làng Hỉ Lạc của ta?!” Lục Thanh ngẩng đầu, nhìn thấy vài người bước ra
từ lan can tầng trên — dẫn đầu là một thân hình cao lớn. Khóe môi cậu
nhếch lên, giọng lạnh tanh: “Dĩ nhiên là người đến để giết các ngươi.”
Field1
Chương 79