Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 1687_ Chắc Chắn Là Ăn Gian

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Chương 1687_ Chắc Chắn Là Ăn Gian
Prev
Next
Novel Info

Chương 1687: Chắc Chắn Là Ăn Gian.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã sắp đi đến cuối rồi, hắn dừng lại, về vị trí đầu bảng của vòng thứ hai, hắn tạm thời cũng không muốn. Nếu như đến đầu bảng vòng thứ hai hắn cũng lấy được, ở vòng thứ ba, hắn chắc chắn sẽ gặp phải ám toán. Lão già Tiên vương Hách Dịch kia, tuyệt đối sẽ không cho phép ba vòng đều là Tông Phiêu Thiên đứng đầu. Đến vòng thi đấu thứ ba, hắn sẽ không để ý nữa, vì sau khi vòng thi thứ ba kết thúc, lập tức sẽ tiến vào trong Vấn Đạo các. Trong Vấn Đạo các, ai cũng không thể quấy rối người khác, hắn muốn lúc nào đi, thì lúc đó đi. Trong Vấn Đạo các, cho dù ở lại mấy năm cũng là chuyện bình thường.

Thần thức đao của Diệp Mặc quét ra ngoài, hắn nhanh chóng quét đến Từ Ki. Từ Ki ở vào khoảng người thứ ba mươi, trong Tông Phiêu Thiên ngoài hắn ra, Từ Ki cũng là người đi đầu tiên.

Nhưng lúc này Từ Ki cũng bị ảo trận vây khốn lại, Diệp Mặc không do dự, trực tiếp bổ một thần thức đao vào thức hải của Từ Ki, đồng thời mấy đường thần thức đao cũng bổ trúng trận tâm của ảo trận đang vây khốn gã lại. Ảo trận này ngừng lại trong vài giây ngắn ngủi.

Từ Ki đang bị vây, bỗng nhiên cảm thấy thức hải của mình chấn động, ảo trận trước mặt ngừng lại, đường hầm xuất hiện rõ ràng trước mặt. Từ Ki cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức xông ra ngoài. Trước ảo trận thứ hai, khi gã lại lần nữa lâm vào tâm ma, Diệp Mặc lại đánh vài đường thần thức đao qua.

Đường hầm cũng không dài, dưới sự giúp đỡ liên tiếp của Diệp Mặc, Từ Ki đứng thứ ba mươi trong thời gian ngắn cũng vượt qua Quan Phi Kiếm, là người đầu tiên xông ra khỏi đường hầm, Diệp Mặc không ra cùng Từ Ki, thần thức của hắn cũng không tiếp tục quét ra ngoài nữa. Trong pháp bảo này, bây giờ ngoài thần thức của hắn ra, dường như cũng không còn thần thức của ai khác nữa. Một khi thần thức của hắn cũng quét theo ra ngoài, ai mà biết được sẽ bị phát hiện hay không.

Diệp Mặc lại đợi một lúc nữa, đợi sau khi ba người Quan Phi Kiếm, Lãnh Thanh Sam, Tần Vô Nhận cũng ra ngoài rồi, hắn là người thứ năm ra khỏi đường hầm. Sở dĩ là người thứ năm, là vì người thứ năm còn có một suất Thiên Tiên, có thể thêm được một người cho Tông Phiêu Thiên, thì tranh thủ lấy cho được

Đây cũng là thái độ lúc trước của ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên khiến hắn quyết định giúp đỡ, nếu như lúc trước ba vị Tiên vương thái độ ác liệt, thậm chí là nghi ngờ hắn. Thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không lấy vị trí thứ năm này, thậm chí vòng thi thứ hai, hắn cũng không tham gia.

Ở cuối đường hầm, Diệp Mặc quả nhiên nhìn thấy một tấm bia đá, Diệp Mặc đoán chừng đây chính là bia Vấn Đạo rồi, chỉ cần để lại dấu vết trên đó, chính là đạo ngân. Tấm bia đá này cao không quá một trượng, hơn nữa rộng không quá ba thước, trên thực tế cũng không có chỗ nào lồi lên cả. Diệp Mặc không chần chừ, trực tiếp khắc lại hai chữ Mạc Ảnh trên đó.

Sau khi Diệp Mặc đi qua bia Vấn Đạo, phát hiện nơi này cũng không phải trên quảng trường, mà là trong một đại sảnh, còn trong đại sảnh thì lại không có một bóng người.

Diệp Mặc có kinh nghiệm phóng thần thức đao để tách đường hầm, hắn biết trong đại sảnh này mặc dù không nhìn thấy người, nhưng trong này chắc chắn có người, ít nhất là mấy người Từ Ki đang ở trong này. Lúc này hắn không tiếp tục dùng thần thức quan sát nữa, nơi này cũng đã thi đấu xong rồi, hắn chỉ cần đợi là được. Nếu như lúc này lại dùng thần thức đao, nói không chừng sẽ bị bại lộ.

Diệp Mặc đợi một lúc lâu trong đại sảnh, trước mắt hắn đột nhiên sáng lên, đại sảnh biến mất không thấy nữa. Diệp Mặc lập tức biết thời gian hết rồi. Sau đó hắn phát hiện ra mình đang đứng giữa quảng trường, còn cửa Vấn Đạo kia thì cũng chẳng biết đâu mất rồi.

Bên cạnh hắn, hơn trăm người dự thi khác cũng đều xuất hiện rồi, có ít người trên mặt còn mang theo chút kinh hoảng, rõ ràng còn chưa tỉnh lại từ trong tâm ma đáng sợ đó.

Từ Ki thấy Diệp Mặc, lập tức đi đến hỏi:

– Anh Mạc…

Trong đường hầm của bia Vấn Đạo gã cũng cảm nhận thấy có ai giúp mình, chỉ có điều gã cũng không dám chắc, gã lập tức nhớ đến Diệp Mặc, nên muốn qua hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười vỗ vỗ vai gã nói:

– Đừng nói nhiều, đây là địa bàn của người ta.

Từ Ki nghe thấy Diệp Mặc nói vậy liền biết rõ, quả nhiên là Diệp Mặc giúp gã, trong mắt gã liền lộ ra vẻ cảm kích. Gã không biết Diệp Mặc làm sao có thể làm được, nhưng gã lại tin tưởng Diệp Mặc. Còn Diệp Mặc dùng tay vỗ vỗ lên vai của gã, gã lại càng không cảm thấy có gì là không đúng cả.

– Đúng rồi, tôi khuyên anh bỏ vòng thi thứ ba đi, sau đó dưỡng đủ tinh thần rồi nói sau.

Bỗng nhiên Diệp Mặc bổ sung thêm một câu.

Từ Ki giật mình, gã nghi ngờ không hiểu nhìn Diệp Mặc. Gã mặc dù không biết mình đứng thứ mấy, nhưng vì có người giúp đỡ, gã tin rằng mình chắc chắn lọt vào vòng ba rồi, tại sao Diệp Mặc lại bảo gã bỏ đi? Vòng thi thứ hai chẳng phải là vì vòng thứ ba sao? Nếu như mình từ bỏ vòng thứ ba, thì còn thi vòng thứ hai làm gì?

Từ Ki nhíu mày, gã không tin Diệp Mặc sẽ hại gã. Gã cảm thấy con người Diệp Mặc này đáng để cho gã kết bạn, nhưng lời nói kia của Diệp Mặc vừa nói xong lại không có chút đạo lý nào cả.

Không đợi Từ Ki hỏi nguyên nhân, Tử Vũ tiên tử và mấy người khác cũng đến chào hỏi Diệp Mặc, Diệp Mặc phát hiện Mang Dũng cũng không ngờ lại chủ động đến chào hỏi hắn.

Diệp Mặc cười đáp với từng người, trong lòng lại rất xem thường tên Mang Dũng này, tên này đúng là con rùa đen. Vòng thi đầu tiên y giấu Thất luyện thạch để thi rớt, Diệp Mặc cho rằng còn có thể tha tứ, dù sao thứ như Thất luyện thạch ai nhìn thấy mà không thích cơ chứ.

Nhưng tên này ở vòng thứ hai không ngờ còn giấu thực lực của mình, Diệp Mặc trong đường hầm của vòng thứ hai dùng thần thức quét Mang Dũng, phát hiện ra y nếu như ra sức, y hoàn toàn có thể tiến vào Top 3. Nhưng tên này căn bản không ra sức, chỉ là lùi xuống hạng thứ bốn mươi năm mươi.

Nếu không muốn vào Vấn Đạo các, Diệp Mặc cảm thấy không cần phải tham gia vòng thi này, hoặc là nói vòng thi thứ hai bỏ đi cũng được, làm gì cần phải phí một suất như vậy chứ.

Mang Dũng một mực ít xuất hiện, chẳng những thi đấu không bỏ sức ra, hơn nữa còn không lớn tiếng nói chuyện, Diệp Mặc không hiểu tại sao vào lúc này y lại chủ động nói chuyện với mình. Y hoàn toàn có sức leo lên Top 3, cho nên Diệp Mặc biết y đến nói chuyện với mình không phải là vì khâm phục bản lĩnh của mình, huống chi thành tích vòng thi thứ hai còn chưa xuất hiện.

…

Vòng thi thứ hai cũng kết thúc rồi, nếu đem so sánh, thì thời gian của vòng thứ hai ngắn hơn vòng một rất nhiều. Mặc dù thành tích còn chưa xuất hiện, trên quảng trường cũng đã nghị luận xôn xao rồi, đều đang đoán Top 5 của vòng này là những ai.

Tiên vương Hách Dịch sau khi bị Hoàng Minh Tiên vương cảnh cáo một câu, thì cũng không dùng thần thức quan sát tình hình thi đấu nữa, bây giờ trận đấu kết thúc rồi, sự bực bội trong lòng ông cuối cùng cũng được phóng thích rồi. Ông bay lên trên chủ đàn nói:

– Vòng thi thứ hai kết thúc, các thí sinh lùi về phía sau.

Diệp Mặc cùng mọi người lùi về phía sau đến gần vìa vòng sáng lúc trước, trong quảng trường bỗng nhiên lại lần nữa có tiếng nổ vang lên, một tấm bia đá cao khoảng một trượng rộng khoảng ba thước, từ trong tiếng nổ vang đó đột nhiên xuất hiện giữa quảng trường. Cửa Vấn Đạo hư không lúc trước cũng biến mất, thay vào đó là bia Vấn Đạo này.

Sau khi bia Vấn Đạo này xuất hiện, nhanh chóng to ra, trong nháy mắt ấy chục trượng, trên trăm trượng, độ rộng cũng phải mở rộng đến mấy trượng.

Rất nhanh trên đỉnh bia Vấn Đạo xuất hiện bốn chữ lớn màu vàng kim, Bia Vấn Đạo Ngân.

Tiên vương Hách Dịch thấy Bia Vấn Đạo Ngân cũng đã mở rộng, lúc này mới tiếp tục nói tiếp:

– Bia Vấn Đạo Ngân là do một vị Tông sư luyện khí cao cấp của Trung thiên vực luyện chế ra, tấm bia này mô phỏng lại Bia Đạo Ngân mà luyện chế ra. Tôi hi vọng mọi người đều có cơ hội vào tiếp xúc với Bia Đạo Ngân thực sự, chứ không phải Bia Vấn Đạo Ngân mô phỏng trong này.

Chẳng những Diệp Mặc trong lòng nghi ngờ Bia Đạo Ngân kia là thứ gì, ngay cả những người không hiểu trên quảng trường cũng đang nghi ngờ, g Bia Đạo Ngân này rốt cục là ở nơi nào, đến cấp độ nào mới có thể tiếp xúc được với Bia Đạo Ngân.

Tiên vương Hách Dịch quan sát những người trên quảng trường một lượt nói:

– Còn Bia Đạo Ngân ở nơi nào, làm sao mới có thể tiếp xúc đến được, tôi chỉ có thể nói ọi người, đợi sau khi năng lực của mọi người đạt đến một trình độ nhất định, sẽ tự động hiểu ra thế nào là Bia Đạo Ngân. Nhưng, tôi cần nhắc nhở mọi người một câu, ít nhất mười một truong Thiên vực bây giờ còn chưa có ai có tư cách đi tiếp xúc với Bia Đạo Ngân …

Tiên vương Hách Dịch vừa nói xong, trên quảng trường liền nghị luận xôn xao, thậm chí đến danh sách vòng thi thư hai cũng quên rồi. Đến Tiên vương hậu kỳ cũng không thể tiếp cận gần đến Bia Đạo Ngân kia, chẳng lẽ Bia Đạo Ngân kia là Tiên tôn hoặc Tiên đế mới có thể tiếp xúc được sao?

– Mọi người yên tĩnh một chút, Top 64 của vòng thi thứ hai sẽ xuất hiện ngay sau đây

Tiên vương Hách Dịch lại lần nữa nói.

Thấy Tiên vương Hách Dịch nói vậy, mọi người mới nhớ ra, đây là lúc vòng thi thứ hai kết thúc, lập tức liền chú ý lên trên Bia Vấn Đạo Ngân kia.

Thứ tự xuất hiện lần này khác với vòng đầu tiên, là người đứng đầu sẽ xuất hiện đầu tiên. Khi trên Bia Đạo Ngân xuất hiện cái tên trên cùng “Xếp thứ nhất Từ Ki của Tông Phiêu Thiên”, trên quảng trường lại càng sôi sùng sục.

Đừng nói là những người đứng quan sát trên quảng trường, ngay cả mấy vị Tiên vương cũng đều kinh dị không thôi nhìn tên Từ Ki xếp thứ nhất của Tông Phiêu Thiên vực. Bọn họ hoàn toàn không dám tin, làm sao người đứng đầu của vòng thi thứ hai lại là Tông Phiêu Thiên? Hơn nữa còn là Từ Ki trước giờ chưa từng nghe nói qua, thế này rốt cục là chuyện gì?

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên có kinh nghiệm một lần rồi, lần này ngược lại cũng phản ứng rất nhanh, lập tức ngạc nhiên nhìn nhau. Bọn họ tuyệt đối không ngờ lần này Tông Phiêu Thiên lại đứng thứ nhất, cho dù có nghĩ đến chuyện Tông Phiêu Thiên đứng thứ nhất, cũng không phải là Từ Ki, mà là Mạc Ảnh mới đúng.

Chẳng lẽ đại vận khí của Tông Phiêu Thiên đến rồi? Hoặc là Tông Phiêu Thiên sắp mạnh lên rồi?

– Từ Ki là ai?

Đừng nói là những người trên quảng trường, ngay cả một số Tiên vương cũng đang nghe ngóng. Cửa Vấn Đạo là khảo nghiệm tâm ma, có thể đứng đầu, thì tu vi tuyệt đối cũng sẽ không thua kém.

– Người này tôi cũng từng nghe nói qua, nghe nói là người đứng thứ chín trong Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên.

– Thật quái lạ, người đứng đầu của vòng thứ nhất là người của Tông Phiêu Thiên, tên Mạc Ảnh đó đến vị trí trên Huyền bảng cũng không có, sao đến vòng thứ hai người đứng đầu lại là Tông Phiêu Thiên được? Lần này lại là người có tên trên Huyền bản, lại là đứng thứ chín, chẳng lẽ mấy người đứng đầu trên Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên lại càng lợi hại hơn sao?

– Mấy người đứng đầu của Tông Phiêu Thiên là ai? Tên là gì?

…

– Tuyệt đối không thể nào.

Quan Phi Kiếm siết chặt nắm đấm của mình, gã không ngờ người đứng đầu lại không phải là gã.

Gã rõ ràng là người đầu tiên tiến vào cửa Vấn Đạo, làm sao có thể không phải người đứng đầu, ăn gian, tuyệt đối là ăn gian. Nếu không thực lực rác rưởi như Tông Phiêu Thiên này, làm sao có thể lấy được hai lần đứng đầu được? Cái này không phải ăn gian thì là cái gì?

[/COLOR]

1693. Chương 1688 : Có Người Khó Chịu.

– Tôi đứng thứ nhất? Từ Ki sững người chằm chằm nhìn vào tên người đứng thứ nhất trên bia Vấn Đạo ngân, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, gã làm sao có thể là người đứng thứ nhất được?

Nhưng tên người đứng đầu được viết rất rõ ràng trên đó, người đứng đầu là Từ Ki, người của Tông Phiêu Thiên.

– Chúc mừng anh, Từ sư huynh.

Tử Vũ tiên tử khóe miệng có chút đắng chát, nói về xếp hạng trên Huyền bản thì cô còn cao hơn Từ Ki rất nhiều, nhưng Từ Ki lại lấy được hạng nhất, cô đến Top 30 cũng không lấy được.

Từ Ki vẫn còn sững sờ lúc này mới tỉnh lại, gã bỗng nhiên lẩm bẩm nói:

– Tôi hiểu rồi, hóa ra là như vậy.

Gã theo bản năng liếc nhìn Diệp Mặc, lại phát hiện Diệp Mặc cũng không nhìn gã. Lúc này gã cuối cùng cũng hiểu tại sao Diệp Mặc lại bảo gã đừng tham gia vòng thi thứ ba nữa, hóa ra vị trí đầu bảng của gã là do Diệp Mặc cho gã.

Mạc Ảnh rốt cục nghịch thiên đến mức nào? Không ngờ lại có thể biết mình lấy được thứ nhất, nói cách khác vị trí thứ nhất của vòng thứ hai này nếu như Diệp Mặc muốn có được, thì căn bản cũng không có chút khó khăn gì.

Từ Ki cố kìm chế sự kích động trong lòng cùng suy nghĩ muốn tìm Diệp Mặc nói chuyện lại, lúc này gã cũng hiểu, thành tích của đối phương sau này mình mãi mãi cũng không đuổi kịp được. Có thể kết giao với người bạn như này, cũng là cơ duyên của Từ Ki gã.

Từ Ki thầm thở dài, gã quyết định nghe theo Diệp Mặc, từ bỏ vòng thi thứ ba. Gã tin vào sự phán đoán của Diệp Mặc, bảo gã từ bỏ vòng thi thứ ba chắc chắn là có nguyên nhân của nó. Tất cả mọi người đều biết người đứng đầu vòng thi thứ hai là Từ Ki gã, chỉ có bản thân gã mới biết, người đứng đầu vòng thi thứ hai này là Huyền Tiên trung kỳ Mạc Ảnh kia.

– Người đứng thứ hai là Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên vực.

Người đứng thứ hai trên bia Vấn Đạo ngân cuối cùng cũng xuất hiện, lần này không nằm ngoài dự liệu của mọi người, là Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên.

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên miệng không thể ngậm lại còn đang nhận những lời chúc mừng từ những người khác, Tiên vương Hách Dịch của Nguyễn Nhạc Thiên sắc mặt lại càng âm trầm. Người đứng đầu không ngờ lại do Tông Phiêu Thiên lấy đi rồi, đây còn là trong tình huống ông ra tay đối phó với Mạc Ảnh.

– Người đứng thứ ba là Lãnh Thanh Sam, Khổng Thăng thiên vực.

– Người đứng thứ tư là Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên vực.

– Người đứng thứ năm là Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên vực.

…

– Ha ha, Tông Phiêu Thiên khá lắm, Hoàng Minh tôi khâm phục.

Sau khi cái tên Tần Vô Nhận đứng thứ tư được đọc ra, Hoàng Minh Tiên vương cười ha hả, rõ ràng là vì Hoàng Già Thiên vực lại có một suất nữa, trong lòng vô cùng vui vẻ. Đồng thời cũng thầm khâm phục Tông Phiêu Thiên lại có được hai suất nữa.

Còn Tiên vương Hách Dịch lại phát hiện ra trong Top 5 không ngờ chỉ có một cái tên của Nguyễn Nhạc Thiên, sắc mặt cũng đã âm trầm đến đáng sợ rồi. Cái này không đơn giản liên quan đến danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên tiến vào Vấn Đạo các, hơn nữa còn liên quan đến bản thân ông.

Ông bây giờ là Tiên vương hậu kỳ, nếu như có thể vào trong Vấn Đạo các vấn đạo một lần, thì rất có thể lĩnh ngộ được chân lý thăng cấp Tiên Tôn, cho dù không thể tiến đến Tiên tôn, đến Tiên vương hậu kỳ cũng không có vấn đề gì. Nhưng sau vòng thi thứ nhất và thứ hai này, hai suất Tiên vương duy nhất lại bị Tông Phiêu Thiên lấy đi rồi, Nguyễn Nhạc Thiên của ông không ngờ lại không lấy được suất nào.

– Cái này tuyệt đối là ăn gian, nếu không Tông Phiêu Thiên làm sao có thể lấy được hai lần hạng nhất? Quan Phi Kiếm tôi không phục.

Bạch Y Tiên Quan Phi Kiếm cuối cùng cũng không chịu được rống lên. Hai vòng thi đấu gã đều đứng thứ hai, điều này khiến gã tức nôn máu. Vòng thi thứ nhất còn có thể nói là do tiểu đội liên lụy, còn vòng thi thứ hai lại dựa vào năng lực cá nhân, không ngờ gã còn đứng thứ hai.

Vòng thứ hai thì coi như xong, Nguyễn Nhạc Thiên không ngờ chỉ có một mình gã lọt vào Top 5, không chỉ như vậy, người đứng đầu và người đứng thứ năm không ngờ đều là người của Tông Phiêu Thiên.

Diệp Mặc nghe thấy vậy trong lòng cười khẩy, ăn gian? Người ăn gian thực sự chính là lão già Tiên vương Hách Dịch của Nguyễn Nhạc Thiên kia. Cho dù hắn không giúp Từ Ki ăn gian, bản thân hắn cũng đứng thứ nhất, tên Quan Phi Kiếm này không ngờ lại còn mặt mũi nói ăn gian. Nếu như là ăn gian thật, bản thân mình hoàn toàn có thể khiến cho Quan Phi Kiếm lùi xuống thứ năm. Trên thực tế, gã chỉ đứng ngay sau Từ Ki mà thôi.

Từ Ki trong lòng cũng cười khẩy, gã biết xếp hạng thứ nhất của mình là do ăn gian mà có. Nhưng gã cũng hiểu, cho dù Diệp Mặc không giúp gã, vị trí thứ nhất cũng sẽ không rơi vào tay Quan Phi Kiếm, mà cũng là của Tông Phiêu Thiên.

– Ăn gian? Ha ha…

Hoàng Minh Tiên vương bỗng nhiên cười ha hả, trong này y có vị trí cao nhất. Y muốn cười lớn, thực sự cũng không có ai dám nói gì y .

– Nguyễn Nhạc Thiên là đội chủ nhà, số người thi đấu cũng nhiều gấp đôi những thiên vực khác, hạng mục so tài, cũng là do Nguyễn Nhạc Thiên đưa ra, cửa Vấn Đạo này lại là đồ của Nguyễn Nhạc Thiên. Sau vòng thi thứ nhất, Nguyễn Nhạc Thiên trực tiếp quyết định hoãn vòng thi thứ hai lại ba ngày, Hoàng Minh tôi cũng rất muốn biết trong chuyện này là ai đang ăn gian.

Hoàng Minh Tiên vương sau khi cười lớn, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Mấy chục vị Tiên vương ở đây cũng biết, Hoàng Minh Tiên vương cũng rất không hài lòng với thái độ tự ý lùi lại thời gian thi đấu vòng thứ hai của Nguyễn Nhạc Thiên rồi, bây giờ chỉ là mượn Quan Phi Kiếm mà nói, đem bất mãn của mình phát tác ra mà thôi.

– Quan Phi Kiếm, không được nói bậy. Giải thi đấu lần này hoàn toàn công bằng, sao lại nói là ăn gian? Nếu như còn nói lời hồ đồ, sẽ trực tiếp tước đi tư cách thi đấu vòng thứ ba.

Một vị Tiên vương khác của Nguyễn Nhạc Thiên biết bí ẩn bên trong, vội vàng đứng ra trách mắng Quan Phi Kiếm.

Nếu nói ăn gian, cũng là Nguyễn Nhạc Thiên ăn gian. Hoãn thời gian thi đấu lại ba ngày, có ý là muốn tên Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên ra mặt, giáo huấn cho hắn một trận, tốt nhất là đánh tên Mạc Ảnh kia đến nỗi không tham gia thi đấu vòng sau thì càng tốt, thậm chí không thể tiến vào Vấn Đạo các thì càng tốt hơn.

Trong tình huống này, người đứng đầu, chắc chắn là vênh váo tự đắc, muốn xuất hiện khoe khoang một phen.

Chỉ có điều mấy vị Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên không ngờ, sau vòng thi đấu tiên thí sinh của Tông Phiêu Thiên lại cẩn thận đến vậy, đến Tiên tức lâu cũng không ra ngoài, người ta không ra khỏi Tiên tức lâu, thì cũng không thể lao vào chỗ ở của người ta giáo huấn được?

Trong Tiên tức lâu còn có Tiên vương của Tông Phiêu Thiên, một khi Huyền Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên dám đến khiêu chiến Tiên vương, người ta sẽ tiêu diệt anh ngay lập tức. Cho dù tiêu diệt rồi, Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên cũng không tìm được cớ mà nói chuyện.

Huống chi bên trong bia Vấn Đạo, Tiên vương Hách Dịch lưu lại một dấu tích thần thức, Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên đều biết, chỉ có điều không nói mà thôi.

Bạch Y Tiên Quan Phi Kiếm bị Tiên vương cảnh cáo, cũng không dám nói người khác ăn gian gì nữa, nhưng gã vẫn chằm chằm nhìn Diệp Mặc và Từ Ki lạnh lùng nói:

– Vòng thi thứ ba là đối đầu đánh nhau, chỉ hi vọng Tông Phiêu Thiên anh vẫn còn bản lãnh đạt được vị trí thứ nhất

– Nguyễn Nhạc Thiên thật ngang ngược, người khác lấy được hạng nhất thì lại nói là ăn gian, các anh có được hai người đứng thứ hai, thì lại là đương nhiên? Chẹp chẹp. Hơn nữa Nguyễn Nhạc Thiên các anh bây giờ đã biết vòng thi thứ ba là đối đầu đánh nhau rồi, chúng tôi thì vẫn chưa biết tí nào đâu đấy. Quả nhiên tin tức nhanh nhạy, lợi hại, lợi hại…

Một Huyền Tiên mặc quần áo của Khổng Thăng Thiên vực chép miệng, châm chọc nói. Rõ ràng là nhìn không thuận mắt tên Quan Phi Kiếm vênh váo. Câu cuối cùng lại càng trực tiếp nói Nguyễn Nhạc Thiên ăn gian, chỉ có điều không nói rõ ra mà thôi.

– Anh là người ở đâu?

Trong câu nói của Quan Phi Kiếm, sát khí tên người cũng lập tức dâng lên, giống như một đường đao vô hình vậy, chém thẳng đến tên Huyền Tiên của Không Thăng Thiên kia.

– Tiên Lỗ Thăng Thiên Trang Cữu, tôi không phục có người không ưa người khác mạnh hơn mình, anh thì thế nào?

Tên Huyền Tiên này sau khi nói xong, khí thế trên người cũng tăng vọt, muốn chặn lại đường đao vô hình của Quan Phi Kiếm kia. Nhưng tu vi của gã rõ ràng không bằng Quan Phi Kiếm, chỉ trong nháy mắt giao thủ, sắc mặt liền trở nên tái nhợt.

Lãnh Thanh Sam bỗng nhiên tiến đến, giơ tay lên, đường đao vô hình kia liền biến mất. Sau đó gã lạnh lùng nói:

– Anh Quan, vòng thi thứ ba còn chưa bắt đầu, chẳng lẽ anh không đợi nổi nữa rồi sao?

– Hừ.

Quan Phi Kiếm hừ lạnh một tiếng nói:

– Tốt nhất anh đừng gặp tôi ở vòng thi thứ ba, nếu không anh sẽ hối hận hai đời đấy.

Trang Cữu mặc dù thực lực không bằng Quan Phi Kiếm, tính tình cũng không kém cạnh gì Quan Phi Kiếm, bây giờ Quan Phi Kiếm nói vậy, gã đồng thời cười khẩy nói:

– Nghe lời nói của anh, tôi còn tưởng rằng anh đều đứng thứ nhất cả hai vòng đấy, đúng là đồ không biết xấu hổ.

Quan Phi Kiếm sắc mặt tức giận tái nhợt, nhưng cũng không ra tay.

Vòng thi thứ ba còn chưa bắt đầu, mùi thuốc súng cũng nồng đến cực điểm.

Diệp Mặc không ngờ tên Trang Cữu này lại vì Tông Phiêu Thiên bênh vực kẻ yếu suýt chút nữa thì đánh nhau với Quan Phi Kiếm, nếu đem so sánh, tên Mang Dũng kia của Tông Phiêu Thiên quả thực kém quá xa.

Từ Ki lại là một người biết nói chuyện, gã chủ động đứng ra ôm quyền nói với Trang Cữu:

– Cám ơn anh Trang nói thẳng, tôi không cần đoán, cũng biết người đứng đầu vòng thi thứ ba, cũng không đến lượt gã đâu.

– Ha ha, anh Từ nói đúng lắm.

Trang Cữu cười ha hả, rõ ràng cũng rất hài lòng với câu nói của Từ Cơ. Gã ra mặt giúp đỡ, nếu như Tông Phiêu Thiên không lên tiếng, thì trong lòng gã chắc chắn sẽ không thoải mái.

Đối diện với lời mỉa mai của hai người, Quan Phi Kiếm không ngờ lại nhịn được, nhưng sát cơ trên người gã cũng đã càng lúc càng ác liệt hơn rồi, thậm chí còn có chút tràn ra ngoài, rõ ràng gã định giết người rồi. Muốn giết người đương nhiên phải đến vòng thi thứ ba, một số người nhìn đến đây, trong lòng cũng hiểu, vòng thứ ba chính là một vòng thi đẫm máu.

Sau khi xích mích nhỏ trôi qua, tên từ người đứng thứ sáu đến thứ mười cũng được báo ra.

– Người đứng thứ sáu tên Trương Cuồng của Nguyễn Nhạc Thiên.

Diệp Mặc đoán chừng tên Trương Cuồng này chính là tên Huyền Tiên râu xồm áp sát ngay phía sau Quan Phi Kiếm lúc trước, vốn dĩ y hẳn là thứ ba, nhưng khi bắt đầu khi mình cho rằng Tiên vương Hách Dịch hạ thủ với hắn, cũng hạ thủ với Tần Vô Nhận và Lãnh Thanh Sam rồi, cho nên giúp Tần Vô Nhận và Lãnh Thanh Sam một tay, kết quả lại khiến tên Trương Cuồng này từ thứ ba rớt xuống thứ sáu.

Mặc dù là vậy, Diệp Mặc cũng không có chút áy náy gì, tốt nhất là để Nguyễn Nhạc Thiên một suất cũng không có, trong lòng hắn mới thoải mái được.

Từ Ki lại nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:

– Tên Trương Cuồng này là nhân vật đứng thứ hai trong Thiên Tiên bảng của Nguyễn Nhạc Thiên, chỉ sau Quan Phi Kiếm.

Diệp Mặc gật đầu, xem ra tên Trương Cuồng này mới là người có tính khí táo bạo, nhưng y từ đầu tới cuối đều biểu hiện rất tỉnh táo, cho dù biết được mình đứng thứ sáu, nhưng cũng thản nhiên, không có chút thất vọng gì cả.

Diệp Mặc thầm nghĩ, không thể nhìn người mà bắt hình dong được.

– Người đứng thứ bảy là Ninh Huân Nhiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

– Người đứng thứ tám là Nhan Huyên Lãnh của Nguyễn Nhạc Thiên.

– Người đứng thứ chín là Phó Lăng Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

Diệp Mặc nhìn mà chẳng buồn nói gì, Nguyễn Nhạc Thiên quả thực cường hãn, đến bảy người đều là người của Nguyễn Nhạc Thiên.

– Người đứng thứ mười là Phong Táp Nguyệt của Đoan Tĩnh Thiên vực.

– Người đứng thứ mười một là Vũ Uyển Linh của Giang Do Thiên vực.

– Người đứng thứ mười hai là Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên vực.

– Người đứng thứ mười ba là Liêu Lăng Huyền của Hiếu Mang Thiên vực.

– Người đứng thứ mười bốn là Mạnh Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

[/COLOR]

1694. Chương 1689 : Cuộc Khiêu Chiến Vòng Thi Thứ 3.

Sau khi Top 64 được hiển thị trên bia Vấn Đạo ngân, Diệp Mặc phát hiện 64 cái tên này không ngờ có một nửa là người của Nguyễn Nhạc Thiên. Cho dù là vậy, sắc mặt của Tiên vương Hách Dịch cũng không thoải mái. Ông cảm thấy hai đợt trước thành tích của Nguyễn Nhạc Thiên cực kém không nói, số người tiến vào vòng thứ ba cũng quá ít rồi. Thành tích này cách quá xa so với tưởng tượng của ông, ông căn bản không thể nào cao hứng nổi.

Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng là một chủ trì lần đại hội Vấn Đạo này, Tiên vương Hách Dich cũng không thể nào biểu hiện ra ngoài được, huống chi cũng đã có người đang nghi ngờ ông.

– Vòng thi đấu thứ hai Tông Phiêu Thiên lại lần nữa biểu hiện xuất sắc, có hai tên đứng trong Top 5. Sau khi đạt được hạng thứ nhất trong vòng thi đầu, Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên trong vòng thi thứ hai lại đứng thứ năm, giành được một suất Thiên tiên Vấn Đạo các, rất có khả năng thành người đứng đầu của đại hội Vấn Đạo lần này. Nói cách khác hắn cũng là người đầu tiên hoàn toàn xứng đáng rồi…

Lời nói của Tiên vương Hách Dịch khiến rất nhiều người không hiểu, người xếp thứ nhất của vòng thi thứ hai rõ ràng là Từ Ki, sao lời khen ngợi này lại đẩy lên đầu Diệp Mặc rồi?

Diệp Mặc sắc mặt thản nhiên, hắn đương nhiên hiểu ý tứ của Tiên vương Hách Dịch. Trong đường hầm của bia Vấn Đạo, chính là hắn bị tiên vương Hách Dịch ám toán. Mặc dù hắn cố ý không đứng thứ nhất, nhưng vẫn để cho lão già đó nhỡ kĩ. Ý tứ lời này của lão cũng rất rõ, chính là vòng thi thứ ba cũng không bỏ qua ình. Điều này cũng chính là đã liên tục lôi kéo thù hận hai vòng liên tiếp, Diệp Mặc tin rằng vòng thi thứ ba này Tiên vương Hách Dịch tuyệt đối sẽ nhắm vào hắn.

Không nói những lão già tu luyện đến Tiên vương, cho dù là một số Huyền Tiên, thậm chí là những người đứng xem trên quảng trường cũng đều nhìn thấy trong lời nói của Tiên vương Hách Dịch dường như không chỉ là khen thưởng Diệp Mặc.

Lãnh Thanh Sam ngược lại sắc mặt cũng bình thản, nhưng Tần Vô Nhận và Vũ Uyển Linh thì lại lạnh lùng liếc nhìn Diệp Mặc, trong thần thái có mang chút ngạo khí, dường như bọn họ chỉ cần đánh bại Diệp Mặc ở vòng tiếp theo, thì chính là người đứng đầu trong vòng đó.

Thấy biểu lộ của những Huyền Tiên dự thi phía dưới, Tiên vương Hách Dịch trong lòng lại cười lạnh. Cho dù là người bình thản đi nữa, đối mặt với người đứng đầu ở đại hội Vấn Đạo này cũng không thể nào bình tĩnh được, huống chi lão còn sắp xếp phía sau.

– Để xuất hiện tiêu chuẩn cao ở đại hội Vấn Đạo lần này, sau ba vòng đại hội lần này, sẽ có một người được đánh giá là người đứng đầu ba vòng thi đấu. Nếu như ai có thể đạt được vị trí đầu, cũng sẽ có được cơ hội được đại sư Tiên đan lục phẩm của Nguyễn Nhạc Thiên luyện đan một lần, đồng thời cũng có cơ hội được Tông sư Tiên khí thất phẩm của Nguyễn Nhạc Thiên luyện khí một lần…

Nếu như nói lúc trước Tiên vương Hách Dịch này gây thù hận cho Diệp Mặc, còn chưa lấy được là bao phản ứng, thì lần này lão cũng thành công rồi. Lần này quả thực là có lợi, đại sư Tiên đan lục phẩm luyện đan? Cho dù là thân phận Tiên vương cũng phải thỉnh cầu một chút. Tiên sư luyện khí thất phẩm lại càng hơn nữa, cho dù không luyện khí, nâng cao pháp bảo của mình một chút, cũng là một cơ duyên lớn rồi.

Một số người không hiểu nguyên nhân lại cho rằng Tiên vương Hách Dịch này cố ý vì Diệp Mặc mà thiết định, Diệp Mặc liên tục biểu hiện xuất sắc ở hai vòng thi, chỉ cần hắn biểu hiện không quá kém ở vòng thứ ba này, thì có thể là người đứng đầu, những người này thậm chí còn bắt đầu hâm mộ Diệp Mặc.

Còn một số người biết ý tứ của Tiên vương Hách Dịch, đều thầm than Tiên vương Hách Dịch này độc ác. Vòng thi thứ ba là cuộc đối đầu khiêu chiến, thậm chí có thể nói là cuộc chém giết. Nói cách khác vì thắng trận, có thể dùng đến bất kỳ thủ đoạn nào.

Muốn đoạt được vị trí đứng đầu của cuộc thi đấu này, chẳng những phải lấy được hạng nhất trong vòng thi thứ ba, mà còn phải đánh bại được Diệp Mặc.

Vốn dĩ không có người đứng đầu của đại hội Vấn Đạo như những gì Tiên vương Hách Dịch nói, người khác cho dù có đánh nhau với Diệp Mặc, nhiều nhất cũng chỉ đánh bại Diệp Mặc mà thôi. Nhưng bây giờ thì lại khác, đó là vì chứng minh mình lợi hại hơn Diệp Mặc, sẽ không từ thủ đoạn mà chém giết Diệp Mặc.

Đối với rất nhiều Huyền Tiên dự thi mà nói, vòng thứ nhất và vòng thứ hai đều không dựa vào bản lĩnh thực sự. Chỉ có đối đầu tranh đấu mới có thể thể hiện thực lực cao thấp, cho nên cho dù Quan Phi Kiếm cũng có rất nhiều người không coi ra gì, lại càng không cần phải nói đến Diệp Mặc trong mắt mọi người chỉ là người chỉ dựa vào vận khí.

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên sắc mặt tức đến tái nhợt, Hòa Hoàn Tiên vương thậm chí còn muốn phát điên. Nhưng Trung Châu Tiên vương lại kéo cô lại. Tiên vương Hách Dịch không chỉ tên cũng không nói rõ là ai, hơn nữa ông ta nói công chính công bình. Thậm chí có thể nói là vì người dự thi mà cân nhắc. Nếu như Hòa Hoàn Tiên vương lại phát tác, chỉ có thể nói Tông Phiêu Thiên tự cho là vậy.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, bản thân hắn chính là đại sư Tiên đan lục phẩm rồi, lại còn là một đại sư luyện khí lục phẩm nữa. Đối với chuyện mời người luyện đan và luyện khí, hắn cũng không có chút hứng thú nào. Hắn đương nhiên cũng biết, đây là Tiên vương Hách Dịch cố ý nhắm vào hắn. Nhưng hắn cũng không thèm để ý, cho dù là Quan Phi Kiếm, hắn cũng nắm chắc sẽ giết chết được gã.

Tiên vương Hách Dịch lại như không biết tí gì việc lão đã khiêu khích rất nhiều người muốn giết chết Diệp Mặc vậy, lại như không có chuyện gì tiếp tục nói: Truyện được chia sẽ nhanh nhất tại web ” ”

– Tổng cộng có 64 người lọt vào vòng thi thứ ba, chúng tôi sẽ áp dụng khiêu chiến loại trức tiếp. Người đứng đầu đến người thứ 32 sẽ nhận lời khiêu chiến, người thứ 33 đến 64 sẽ lên đài khiêu chiến. 32 người đầu tiên mỗi người cũng chỉ có thể nhận một lần khiêu chiến, thắng thì ở lại, thua thì loại…

– Tiên vương Hách Dịch đại nhân, Từ Ki của Tông Phiêu Thiên rút khỏi vòng thi thứ ba…

Từ Ki không đợi Tiên vương Hách Dịch nói xong, chủ động đứng ra lớn giọng nói.

Từ Ki nói xong, dường như tất cả mọi người đều nhìn về phía gã. Không hiểu người đứng đầu vòng thi thứ hai này, tại sao đột nhiên lại rút khỏi vòng thi thứ ba.

– Có người sợ rồi.

Một Huyền Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên lạnh lùng cười nói.

Từ Ki quay đầu lại nhìn tên Huyền Tiên vừa mới nói kia, nếu như không phải Mạc Ảnh bảo gã đừng tham gia vòng ba này, vì câu nói này gã cũng sẽ ở lại.

Nhưng sau khi Từ Ki nhìn thấy một Huyền Tiên sắc mặt tái nhợt, ánh mắt âm trầm đứng bên cạnh Huyền Tiên đang nói, lập tức theo bản năng nhìn bảng danh sách thi đấu vòng thứ hai. Sau đó gã liền hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc, thậm chí sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh.

Diệp Mặc cũng không để ý đến danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, nhưng gã thì lại cực kỳ để ý. Tên Huyền Tiên sắc mặt tái nhợt, ánh mắt âm trầm đó tên Giản Sát, là người đứng thứ sáu của danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên. Từ Ki nhìn qua hồ sơ của người này, biết người này vốn dĩ không tên Giản Sát, chỉ có điều y có một đặc điểm, chính là người nào đối chiến với y thì cần phải giết chết.

Cái đó khác với Huyết Y Tiên, y chỉ là giết người nào đối chiến với y, bất luận là bạn bè hay là kẻ thù, chỉ cần đối chiến với y thì gã đều giết hết. Giết xong rồi, y sẽ không đi báo thù người nhà bạn bè của người bị giết, y dường như hoàn toàn là một người vì chiến đấu giết chết đối phương mà tồn tại.

Hơn nữa mỗi lần trước khi y giết người, đều sẽ kêu một chữ “giết”. Bình thường, sau khi y kêu chữ “giết” rồi, thì không có ai có thể thoát khỏi pháp thuật tiếp theo của y. Cơ bản sau khi chữ này được kêu ra rồi, thì đối thủ của y cũng một bước xuống Hoàng Tuyền rồi. Dần dà, người khác đều quên mất tên của y, chỉ đơn giản gọi y là Giản Sát.

Một người như vậy không ngờ lại xếp thứ 39 trong bảng xếp hạng. Điều này quá rõ rồi, đây là Nguyễn Nhạc Thiên cố ý làm như vậy. Nếu như gã không rút khỏi cuộc đấu này, Giản Sát nhất định sẽ là người đầu tiên khiêu chiến gã. Từ Ki mặc dù tự phụ, nhưng cũng không tự phụ đến mức có thể trốn thoát khi Giản Sát khiêu chiến. Cho dù là Huyết Y Tiên gã phỏng chừng bản thân mình cũng không phải là đối thủ, thứ tự của Giản Sát vẫn còn đứng trên Huyết Y Tiên.

Từ Ki sau khi thấy Giản Sát, nhanh chóng lại nhìn thấy Huyết Y Tiên, đồng thời cũng nhìn những người đứng sau vị trí 32, rõ ràng cũng là vì quy tắc khiêu chiến này mà cố ý xếp thứ tự. Nguyễn Nhạc Thiên quả nhiên vô cùng vô sỉ, ăn gian quang minh chính đại như vậy, người khác còn có thể nói gì cơ chứ.

Sau đó gã nhìn thấy những người xếp sau thứ 32, đều là mấy người có tên trên bảng Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, lập tức trong lòng cũng hiểu ra, Mạc Ảnh chính là cứu gã một mạng. Chỉ có điều gã không hiểu Mạc Ảnh làm thế nào lại biết Nguyễn Nhạc Thiên sẽ dùng cách thi đấu này.

– Anh muốn bỏ quyền thi đấu?

Tiên vương Hách Dịch nghi ngờ nhìn Từ Ki, trong lòng thầm hận, Từ Ki bỏ thi, làm thế nào để người ta giết gã được đây? Đúng như những gì Từ Ki dự liệu, những người từ thứ 33 đến 64, có mấy cao thủ của Nguyễn Nhạc Thiên trong đó, Giản Sát chỉ là một người trong số đó mà thôi. Giữ lại những người này, mục đích rất đơn giản, giết người.

Ngay cả ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên cũng nghi ngờ nhìn Từ Ki, bọn họ đồng thời cũng không hiểu tại sao Từ Ki lại muốn bỏ thi.

Từ Ki cao giọng nói:

– Trong vòng thi thứ hai thức hải của tôi bị thương, không thể nào tiếp tục vòng thi thứ ba được.

Từ Ki nói xong, Trung Châu Tiên vương một mực không nói chuyện lại nói:

– Nếu như anh bị thương rồi, thì vòng thi thứ ba không cần thi đấu nữa, ở lại nghỉ ngơi chút đi, chuẩn bị tiến và Vấn Đạo các.

– Vâng.

Từ Ki vội vàng đáp lại, đồng thời lấy ra một miếng ngọc giản có khắc một số thứ đơn giản đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn miếng ngọc giản một chút, liền hiểu ra mình suy đoán không sai, Nguyễn Ngạc Thiên dùng cách thi đấu này, quả nhiên đã sắp xếp nhiều cao thủ trong tốp từ 33 đến 64.

Cũng may Tông Phiêu Thiên lọt vào Top 32 cũng chỉ có hắn và Từ Ki, bây giờ Từ Ki bỏ thi rồi, những người khác đều là sau thứ 32. Cho dù những cao thủ được sắp xếp này muốn khiêu chiến, cũng không khiêu chiến được, nhiều nhất cũng chỉ khiêu chiến đến Diệp Mặc hắn mà thôi.

Tên Giản Sát kia người khác sợ, chứ hắn không sợ.

Thấy Từ Ki lui xuống, Tiên vương Hách Dịch trong lòng cũng cực kỳ khó chịu, nhưng người ta rút lui lão cũng bất đắc dĩ. May mà Mạc Ảnh vẫn còn ở lại, vòng thi này bất luận thế nào cũng phải giết chết Mạc Ảnh.

– Bây giờ có một người rút lui, quy định thi đấu cũng không thay đổi, người thứ 33 sẽ nhận lời khiêu chiến thay cho Từ Ki. Trong 32 người nhận khiêu chiến, có một người sẽ không bị khiêu chiến, sẽ trực tiếp vào vòng tiếp theo. Sau khi chọn ra 32 người, cũng sẽ lặp lại quy tắc thi đấu bên trên, sau khi 16 người đứng đầu vòng tiếp theo tiếp tục tiếp nhận khiêu chiến của mười sáu người sau. Sau khi lại chọn ra mười sáu người, vẫn tiếp tục với quy tắc như cũ định ra tám người đứng đầu.

Tiên vương Hách Dịch mặc dù đang nói chuyện, nhưng trong lòng cũng có chút hối hận rồi, sớm biết như vậy thì định ra quy định, bỏ thi vòng thứ ba sẽ bị tước bỏ thành tích vòng thứ hai. Nhưng lúc trước lão không nói, bây gờ nói ra, chắc chắn sẽ gây bất bình cho công chúng.

Diệp Mặc lại càng cười khẩy, mình đứng thứ năm, chỉ cần không bị giết, tiến vào vòng tiếp theo, thì vẫn sẽ bị Nguyễn Nhạc Thiên khiêu chiến. Quy tắc này quả thực là cố ý bố trí để nhắm vào hắn, đầu óc của lão già này minh mẫn thật, trong nháy mắt đã nghĩ ra cách này.

Diệp Mặc quả thực không nghĩ sai, Tiên vương Hách Dịch đề xuất vòng khiêu chiến này là nhằm vào hắn, lão không tin Nguyễn Nhạc Thiên có nhiều cao thủ như vậy, lại không giết được một Huyền Tiên trung kỳ.

Tiên vương Hách Dịch lơ đãng quan sát Diệp Mặc xong rồi tiếp tục nói:

– Mỗi lần vòng thứ ba của đại hội Vấn Đạo đều có tám người đứng đầu được ban thưởng, lần này cũng vậy.

[/COLOR]

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
linh vu thien ha
Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4203_ Lục Phong Tử Tháng 1 12, 2026
Chương 4202_ Vật Trong Thạch Thất Thứ Sáu Tháng 1 12, 2026
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Chương 63 Tháng 1 30, 2026
Chương 62 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 1687_ Chắc Chắn Là Ăn Gian"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese