Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 1893_ Người Áo Tím Bán 'ụ Đá'

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Chương 1893_ Người Áo Tím Bán 'ụ Đá'
Prev
Next
Novel Info

Chương 1893: Người Áo Tím Bán ‘ụ Đá’

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

Ba năm sau, tại Trát Khuê Tiên thành thuộc Phạm Đô Thiên.

Lúc này có một người thanh niên trẻ tuổi mặc quần áo mầu xanh đi vào trong Tiên thành. Trên lưng của hắn đeo một thanh trường đao Tiên khí. Quần áo của hắn mặc thì từ đầu xuống chân đều là loại quần áo bình thường nhất, không phải là bất cứ loại Tiên giáp nào. Hoặc có thể nói cái chuôi đao trên lưng hắn kia chính là kiện Tiên khí duy nhất trên người của hắn.

Trát Khuê Tiên thành là Tiên thành lớn nhất Thượng Thiên Vực, bởi vì rất nhiều Tiên thuyền đều từ đây đi ra ngoài. Rất nhiều bí cảnh mở ra đều tập hợp lại ở chỗ này. Cộng thêm việc Trát Khuê Tiên thành vốn là một cái di tích, cho nên ở đây quanh năm đều là người đến đông nghìn nghịt.

Những người tới Trát Khuê Tiên thành này thì cho dù là kém cỏi nhất cũng mặc trên mình Tiên giáp, cho dù là Tiên giáp hạ phẩm thì cũng hầu như là không có ai. Nhưng người thanh niên trẻ tuổi này thì lại không hề mặc cái Tiên giáp nào trên mình, mà ngược lại trên lưng lại đeo một thanh đao, đúng là có một không hai.

Nhưng bởi vì tu vi của người này thì xung quanh căn bản là không có ai nhìn thấu cả, cho nên cũng không có ai dám nhìn nhiều.

Đây chính là Diệp Mặc vừa từ hư không quay trở lại. Hắn và Khai Nỉ sau khi trở về thì nơi đầu tiên đi tới là Phạm Độ Thiên. Đầu tiên là vì khoảng cách trở về Phạm Độ Thiên là gần nhất, thứ hai là vì tông môn của Thánh nữ Y Y thuộc Phạm Độ Thiên.

Lúc trước khi hắn bị Vô Hồi Tiên Đế của Vô Già Âm Hà đuổi giết, thì không biết là Thánh nữ Y Y cùng với Đinh Giới ra sao, cho nên Diệp Mặc một mực vẫn có chút lo lắng. Tuy hắn biết rõ Vô Già Âm Hà không dám làm gì hai người họ. Nhưng trong lòng của hắn vẫn có chút bận tâm. Cho nên sau khi hắn trở về, trước tiên liền đi tới Phạm Đô Thiên.

Chờ sau khi chuyện ở đây chấm dứt, thì hắn muốn toàn lực đi tìm kiếm Tiểu Vận. Tiểu Vận từ Vô Già Âm Hà mà mất tích, cho nên dù hắn tìm không được Tiểu Vận, thì mụ già Vô Anh Tiên Đế cũng nhất định phải trả giá thật nhiều.

Khai Nỉ sau khi trở về thì chuyện đầu tiên cần làm là đi lấy lại một số thứ chính y đã từng lưu lại, cho nên sau khi tới Phạm Đô Thiên thì y lập tức tách ra khỏi Diệp Mặc.

Trát Khuê Tiên thành thì Diệp Mặc đã tới mấy lần, cho nên đương nhiên biết rõ tòa Tiên thành này rất náo nhiệt. Hắn đem tu vi của mình ẩn nấp tại Tiên Vương trung kỳ hoàn toàn là cố ý. Lúc trước hắn đã công khai rằng mình ẩn nấp tu vi, cho nên những Tiên Đế gặp hắn thì cũng chưa hề biết tu vi của hắn là gì, mà chỉ biết là hắn ẩn nấp tu vi mà thôi. Chính vì như vậy, thì cho dù là hắn bại lộ tu vi, người khác cũng sẽ chỉ cho rằng hắn đã sớm là Tiên Tôn hậu kỳ mà thôi.

Nếu như hắn không bại lộ tu vi, thì tương lai sau khi hắn tấn cấp lên Tiên Đế, hắn sẽ liền nói rằng mình sớm đã là Tiên Đế rồi, chỉ là không muốn bại lộ nên vẫn cố ý ẩn nấp tại tu vi Tiên Vương trung kỳ mà thôi.

Tu vi cao tới đâu cũng không thể đi khiêu khích nhiều người. Một khi mọi người đều biết hắn có trận bàn thời gian, vậy thì hắn có thể khiến cho rất nhiều người tức giận và ghanh ghét. Chân Thánh Đế chính là một ví dụ tốt nhất. Bất luận là như thế nào, thì việc Chân Thánh Đế bị vây công cũng có quan hệ trực tiếp tới việc y có quá nhiều thứ tốt.

Diệp Mặc đi vào Trát Khuê Tiên thành vốn muốn mượn Truyền tống trận của Trát Khuê Tiên thành, sau đó đi tới Cửu Phạm Tiên Trì. Nhưng khi thần thức của hắn quét đến một tên mặc áo bào tím, thì hắn lập tức liền đổi ý.

Giờ phút này hắn chỉ liếc mắt một cái liền nhìn ra tên áo bào tím kia là Tiên Đế hậu kỳ, hơn nữa hoàn toàn giống với hình ảnh mà Tật Lôi Tiên Đế đưa cho hắn. Người này xuất hiện ở đây, rất có thể là vì muốn đem ‘Ụ đá’ ra đấu giá lần nữa.

Trước kia hắn không dám mua ‘Ụ đá’ kia. Nhưng nếu như lần này y còn dám đem ‘Ụ đá’ ra đấu giá ở chỗ này, vậy thì đừng trách hắn không khách khí.

Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc cũng không hề đi theo dõi tên áo tím kia, mà trước tiên là tìm tới một cái tiên tức lâu phồn hoa nhất của Trát Khuê Tiên thành mà đi vào. Hắn muốn hỏi thăm một chút xem Trát Khuê Tiên thành sắp tới có phải có hội đấu giá gì lớn hay không? Nếu có hội đấu giá lớn, mà tên kia cũng đem cái ‘Ụ đá’ bán ra, vậy thì hắn liền ra tay mua lại. Nếu như không có hội đấu giá, hoặc là người này đến đây không phải là vì bán ra ‘Ụ đá’, thì hắn sẽ đợi người này ra khỏi thành sau đó trực tiếp cướp đoạt.

Hắn đã là Tiên Tôn hậu kỳ rồi, nhưng nếu như tính luôn thời gian trong trận bàn thời gian thì hắn đã dừng lại ở cấp độ Tiên Tôn hậu kỳ này quá lâu rồi, hơn nữa lượng Tiên linh mạch hắn hấp thụ cũng rất nhiều. Cho nên hắn cũng không tin là tích lũy của mình cùng với sự bá đạo của ‘Tam sinh quyết’ mà còn phải sợ hãi một tên Tiên Đế hậu kỳ.

Huống chi Diệp Mặc đối với cái ‘Ụ đá’ cuối cùng kia lại là tình thế bắt buộc rồi. Mặc dù hắn đã bố trí một cái trận pháp ẩn nấp che đậy mới ở cái cung điện kia để che dấu đi một tí khí tức. Nhưng Diệp Mặc căn bản cũng không rõ rằng cái trận pháp đấy của hắn có thể kiên trì được bao nhiêu lâu. Nếu như những đại năng siêu việt hơn cả những Chứng đạo Thánh Đế thật sự xuất hiện tại Tiên Giới, vậy thì đó chính là một đại tai ương. Hắn chỉ có cách hoàn thiện Thế giới hỗn độn của mình, thì mới có thể đảm bảo an toàn cho người thân bên cạnh hắn.

Chính vì vậy, cho nên khi hắn thấy tên mặc áo bào tím này, thì chuyện thứ nhất hắn muốn làm là đoạt lấy cái ‘Ụ đá’ cuối cùng. Hắn hiện tại chỉ sợ đối phương không phải là tới đây để bán ‘Ụ đá’ thôi. Vì nếu như vậy, thì hắn chỉ có thể dùng biện pháp khác. Việc cướp đoạt trắng trợn chỉ là kế sách bất đắc dĩ cuối cùng. Bởi vì một tên Tiên Đế hậu kỳ sao có thể không có thủ đoạn đặc biệt để chạy trốn chứ? Một khi đối phương chạy trốn thành công, vậy thì đồng nghĩa với việc đánh rắn động cỏ, kinh động tới đối phương. Và khả năng đoạt được cái ‘Ụ đá’ đó thì sẽ gần như trở thành con số không.

Không biết có phải là gần đây Trát Khuê Tiên thành có chuyện gì hay không, vì chẳng những người bên trong Tiên thành rất nhiều, mà ngay cả trong tiên tức lâu cũng chật kín không còn chỗ ngồi.

Sau khi Diệp Mặc đi vào thì cũng chẳng có ai chú ý tới. Tại bất cứ một Tiên thành nào thuộc Thượng Thiên Vực, đặc biệt là loại Tiên thành lớn như Trát Khuê Tiên thành này, thì Tiên Vương luôn luôn không thiếu.

Bất quá là một Tiên Vương, cho nên sau khi Diệp Mặc đi vào thì lập tức nhận được sự tôn kính. Chỉ là tiên tức lâu vốn đã không còn chỗ ngồi nữa rồi, cho dù là đại sảnh cũng đã chật kín người. Những tiên nhân này đến từ rất nhiều nơi khác nhau, đều ngồi trong đại sảnh, hiển nhiên cũng là vì muốn nghe ngóng được thật nhiều tin tức.

Diệp Mặc cũng biết, nếu như hắn hiện tại muốn người khác nhường ột cái bàn, thì chắc chắn là sẽ không có người nào phản đối. Chỉ là Diệp Mặc không quen kiểu hành sử như vậy, huống chi hắn tới nơi này cũng chỉ là muốn hỏi thăm một chút về tình hình hội đấu giá mà thôi. Nếu như không có hội đấu giá, thì hắn sẽ trực tiếp đi tìm tên mặc áo bào tím kia. Nếu có hội đấu giá, vậy thì hắn sẽ tới hội đấu giá mua lại cái ‘Ụ đá’ rồi nói sau.

Một khi mua được cái ‘Ụ đá’ trong hội đấu giá, thì tên mặc áo bào tím kia tuyệt đối sẽ truy theo hắn, và lúc đó hắn sẽ là người nắm quyền chủ động.

– Tiền bối, tôi hiện tại muốn rời khỏi đây rồi, cho nên xin nhường lại chỗ ngồi này cho tiền bối.

Một tên Đại La Tiên thoạt nhìn có chút thật thà liền đứng lên ôm quyền nói với Diệp Mặc.

Diệp Mặc lập tức đáp:

– Đa tạ bằng hữu.

Sau khi Diệp Mặc ngồi xuống, thì lập tức có một tên tiểu nhị đi đến hỏi thăm xem Diệp Mặc có muốn loại Tiên linh trà hay Tiên linh quả gì hay không? Trước đó y sợ Diệp Mặc không có chỗ ngồi sẽ nổi giận, hiện tại Diệp Mặc đã có chỗ ngồi rồi nên y lập tức tới ân cần phục vụ.

– Tùy tiện cho ta một bình Tiên linh trà là được.

Diệp Mặc lấy ra một ngàn Tiên tinh thượng phẩm rồi nói.

Trong đại sảnh dùng một ngàn Tiên tinh thượng phẩm, vậy mà lại chỉ cần một bình Tiên linh trà, thì người xung quanh lập tức đoán rằng Diệp Mặc là một kẻ giàu có. Cộng thêm việc Diệp Mặc đã là Tiên Vương trung kỳ, cho nên tiếng thảo luận trong đại sảnh lập tức nhỏ đi rất nhiều.

Trong lòng Diệp Mặc có chút buồn bực. Tu vi của hắn giờ đã khá cao, cho nên đến nơi này để nghe ngóng một chút sự tình cũng khó khăn.

Tên tiểu nhị kia đã lấy ra từ trong nhẫn trữ vật của mình một cái bình ngọc, đồng thời lấy thêm một cái chén ngọc giúp Diệp Mặc rót một chén Tiên linh trà.

– Đợi một chút.

Thấy tên tiểu nhị kia muốn đi, thì Diệp Mặc lập tức gọi y lại.

Tên tiểu nhị kia chỉ là một Kim Tiên, cho nên thấy Diệp Mặc gọi thì y liền vội vàng kính cẩn nói:

– Tiền bối, ngài có điều gì cần phân phó.

Diệp Mặc vừa định hỏi thăm xem gần đây Trát Khuê Tiên thành có phải là có hội đấu giá gì hay không, thì thần thức của hắn bỗng nhiên thấy được một người quen. Đạo thân ảnh kia đang vội vàng đi ra khỏi thành, thần sắc có vẻ đang rất bối rối.

Diệp Mặc lập tức kinh hỉ đứng lên, đâu còn nhớ gì tới việc hỏi thăm tên tiểu nhị kia nữa. Hắn lúc này đang cấp tốc chạy ra khỏi tiên tức lâu.

Người vừa rồi mà hắn nhìn thấy chính là Tiên Vương mà hắn tiếp xúc sớm nhất trên Tiên giới. Lúc trước hắn chỉ biết vị nữ tiên này là Vị Tiên áo lam, cũng không biết cô rốt cuộc là có tu vi gì. Nhưng bây giờ thì hắn đã nhìn rất rõ ràng, cô là một Tiên Vương trung kỳ. Hiện tại cô mới là Tiên Vương trung kỳ, thì đoán chừng lúc trước cũng chỉ là Tiên Vương trung kỳ mà thôi.

Diệp Mặc thấy được cô gái này lại kích động như vậy, cũng chỉ là vì Nhiếp Song Song là được cô ấy đưa đi. Hiện giờ đã tìm được cô gái này, thì chẳng khác nào hắn tìm được Nhiếp Song Song cả. Hắn rất muốn biết tình hình của Nhiếp Song Song hiện tại như thế nào. Lúc trước Nhiếp Song Song là vì cứu hắn cho nên mới bị Vô Ảnh thao tằm đóng băng lại.

Úc Tạ lúc này đang vô cùng vội vã. Cô và sư muội của mình vừa mới đến Trát Khuê Tiên thành, thì lập tức đã nhận được sự kêu gọi khẩn cấp của sư muội, cho nên cô mới gấp rút mà đi tới chỗ của sư muội mình. Nhưng không ngờ rằng cô vừa mới bước ra khỏi thành thì đã bị người khác ngăn lại.

Úc Tạ liếc mắt một cái liền nhìn ra người ngăn cản cô cũng là một Tiên Vương trung kỳ, hơn nữa cô cũng cảm giác được người này mình đã gặp ở đâu rồi, cho nên tuy là trong lòng rất lo lắng, nhưng cũng không dám phát tác.

– Ngươi chính là…

Úc Tạ đã nhận ra Diệp Mặc, trong mắt lập tức lộ ra biểu tình vô cùng chấn động.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Đúng thế, tôi chính là người lúc trước mà cô nói “sợ nói thật thì ngươi sẽ khó chịu, nhưng tối đa ngươi chỉ có thể tấn cấp lên Kim Tiên mà thôi” ấy. Nhưng hôm nay tôi tới đây không phải là vì muốn lặp lại câu nói này. Tôi tới là để cảm tạ năm đó cô đã cứu bằng hữu Nhiếp Song Song của tôi, đồng thời muốn đưa bằng hữu của mình đi. Đương nhiên là tôi sẽ không để cho cô phải chịu thiệt, tất cả những tổn thất tôi đều sẽ đền bù cho cô.

Diệp Mặc sớm đã không còn tâm tình để phân hơn thua vì câu nói xưa kia nữa. Còn lời cảm tạ của hắn đối với cô gái Tiên Vương áo lam này cứu Nhiếp Song Song thì hoàn toàn là lời thật lòng.

– Cậu đã là Tiên Vương rồi sao? Chuyện này…

Vị Tiên Vương áo lam kia lúc này mới nhìn ra tu vi của Diệp Mặc. Cô hoàn toàn quên việc hỏi Diệp Mặc làm sao có thể đến Thượng Thiên Vực này, mà trong lòng chỉ toàn là sóng to gió lớn nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc. Sau nửa ngày cũng không nói nên lời.

Tới giờ thì mới qua bao nhiêu năm chứ? Năm đó cô nhìn thấy một tên Hư Tiên, vậy mà lúc này đã thành Tiên Vương rồi. Hơn nữa tên Hư Tiên ngày đó mà cô cho rằng kiếp này chỉ có thể tu luyện tới Kim Tiên, nhưng chớp mắt một cái, người ta đã là Tiên Vương trung kỳ rồi. Mà chính mình từ đó đến giờ vẫn y nguyên là Tiên Vương trung kỳ.

Diệp Mặc khoát tay cắt đứt lời nói của cô:

– Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là Song Song hiện giờ tốt chứ? Cô ấy đang ở đâu?

Diệp Mặc nói tới câu thứ hai, giọng điệu đã có chút vội vàng rồi. Hắn không muốn để cho vị Tiên Vương áo lam này xoay chuyển chủ đề đi lung tung nữa, mà chỉ nóng lòng muốn biết tung tích của Nhiếp Song Song.

Vị Tiên Vương áo lam kia lúc này mới đột nhiên nhớ tới việc chính mình cần phải làm, lập tức kinh hoàng nói nhanh:

– Song Song không có việc gì. Sư muội của tôi hiện đang xẩy ra chuyện, tôi phải đi trước xem sư muội của tôi đã.

Nói xong thì vị Tiên Vương áo lam này lập tức bay đi. Diệp Mặc nhíu mày một cái, cũng không ngăn cản cô, mà chỉ bay theo phía sau.

1900. Chương 1894 : Coi Như Là Cố Nhân

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

– Diệp huynh, tôi là Úc Tạ, chuyện năm đó là do tôi nhìn lầm, thành thật xin lỗi. Song Song không có việc gì, chờ sau khi tôi tìm được sư muội rồi, tôi sẽ nói chuyện cặn kẽ với anh.

Tiên Vương áo lam Úc Tạ thấy Diệp Mặc cũng đi cùng, thì vội vàng giải thích một câu. Cô thậm chí cảm giác rằng mình hiện giờ đã không phải là đối thủ của Diệp Mặc nữa rồi, cho nên nói chuyện với Diệp Mặc cũng rất khách khí.

Tuy Diệp Mặc đang rất nóng lòng về chuyện của Nhiếp Song Song, bất quá bây giờ người ta phải đi cứu sư muội, cho nên hắn cũng không nói nhiều. Chỉ cần Nhiếp Song Song không có chuyện gì là tốt rồi, hơn nữa vị sư muội của Úc Tạ hắn cũng có quen biết.

Chính là cô gái thoạt nhìn như thiếu nữ kia. Nhưng thực tế thì cô ấy là một Đại La Tiên có gương mặt non trẻ mà thôi, hơn nữa Diệp Mặc còn biết cô ấy tên là Úc Tương.

Thần thức của Diệp Mặc rất nhanh đã quét tới vị thiếu nữ năm đó vừa trêu cợt vừa giúp đỡ hắn. Cô đang bị hai tên Tiên Vương ngăn cản. Hai tên Tiên Vương này một là Tiên Vương trung kỳ, còn một tên là Tiên Vương hậu kỳ có dáng người rất cao. Một con Tiên linh thú hình dáng một chú gấu nhỏ đang núp ở trên vai của cô, trong mắt lộ ra chút sợ hãi. Con Tiên linh thú kia có bộ lông mầu lửa đỏ đặc biết dễ khiến cho người khác chú ý. đọc truyện mới nhất tại .

– Sư tỷ.

Úc Tương đã nhìn thấy Úc Tạ bay tới, lập tức kêu lên một tiếng.

Vẫn là bộ dáng người thiếu nữ trước kia, vẫn y nguyên cặp núi đôi vĩ đại treo cao đó. Sau khi Diệp Mặc nhìn thấy, thậm chí có chút cảm giác như gặp được bạn cũ vậy. Năm đó cũng là nhờ có cô gái này giúp đỡ, nếu không có lẽ Nhiếp Song Song đã phải chết rồi. Cũng không phải là vì ở lâu trong Thế giới trang vàng mà chết, mà là vì hắn không biết tác dụng của Hoàn hồn quả.

Hai tên Tiên Vương kia thấy có người tới, cũng không nói lời nào, mà chỉ nhìn về phía Úc Tạ.

Úc Tạ vừa nhìn thì đã đoán được rằng vị sư muội này của mình lại gây ra phiền toái rồi, cho nên cũng chẳng quan tâm tới Úc Tương nữa, mà tranh thủ thời gian hướng tới hai tên Tiên Vương kia ôm quyền thi lễ:

– Sư muội của tôi không hiểu chuyện, cho nên nếu có đắc tội mạo phạm tới hai vị đạo hữu, thì xin được thứ tội cho.

– Ha ha, một người tu luyện tới Đại La Tiên thì đã sống bao nhiêu năm rồi. Vẫn còn là một người không hiểu chuyện sao? Cho rằng ta là đồ ngốc chắc, hay là ngươi tự coi mình là đồ ngốc?

Tên Tiên Vương có dáng người cao lập tức cười ha ha. Giọng điệu cực kỳ mỉa mai.

Úc Tạ nghe xong lời nói này, thì đã biết rõ lần này Úc Tạ chọc phải phiền toái không nhỏ rồi. Sắc mặt của cô khẽ biến, lập tức quay người lại quát lên:

– Muội đến cùng là đã làm chuyện gì?

Úc Tương cũng biết sự tình có vẻ không ổn, cho nên cô lúc này cũng không có tâm tư quản tới người đi cùng sư tỷ mình là Diệp Mặc, mà chỉ làm ra bộ dáng ủy khuất rồi nói:

– Muội chỉ là bắt một con Tiên yêu thú bình thường, sau đó cùng Noãn Noãn nướng ăn. Nhưng thật không ngờ rằng con Tiên yêu thú đó là do hai người họ nuôi. Muội… muội…

Tuy rất muốn nói ra rằng con Tiên yêu thú kia không nhất định là do đối phương nuôi dưỡng, và cũng không nhất định đó là Tầm linh tiên thỏ. Nhưng Úc Tương cũng biết ở đây không phải là Trung Thiên Vực, cũng không phải là Hạ Thiên Vực, mà là Thượng Thiên Vực, nơi mà Tiên Vương đi lại đầy trên đường cái.

Tên Tiên Vương trung kỳ kia nghe Úc Tương nói xong, thì liền đem ánh mắt từ trên người Diệp Mặc rời đi rồi lạnh lùng nói:

– Ngươi đã đem ‘Tầm linh tiên thỏ’ của chúng ta xơi sạch rồi, còn nói không ngờ là do chúng ta nuôi. Ngươi tưởng là ở khắp nơi đều có ‘Tầm linh tiên thỏ’ hay sao?

Nghe đối phương nói rằng đó là ‘Tầm linh tiên thỏ’, thì Úc Tạ liền biến sắc. Nếu quả thật là ‘Tầm linh tiên thỏ’, vậy thì cho dù là đem cả cô lẫn sư muội đi ép khô cũng không đền nổi. Nhưng tuy là sư muội của cô thích làm chút chuyện không đầu không đuôi, nhưng cũng không phải là loại người không có chút kiến thức nào? ‘Tầm linh tiên thỏ’ là một trong các loại Tầm linh thú có tỷ lệ chính xác tương đối cao khi tìm linh vật, đáng lẽ Úc Tương phải nhận ra nó chứ?

Mặc dù biết chính mình cũng đền không nổi, nhưng Úc Tạ vẫn kiên trì nói:

– Hai vị đạo hữu, đây là do sư muội của tôi không hiểu chuyện. Vậy xin hỏi hai vị muốn chúng tôi bồi thường như thế nào, chúng tôi sẽ cố hết sức để bồi thường cho hai vị.

– Bồi thường? Ngươi bồi thường nổi sao? ‘Tầm linh tiên thỏ’ của ta có thể tìm giúp ta một cái Tiên linh mạch trong vòng một tháng, một năm có thể giúp ta tìm kiếm được mấy chục gốc Tiên linh thảo cấp bẩy trở lên? Vậy ngươi làm sao để bồi thường?

Tên Tiên Vương trung kỳ kia mỉa mai.

Sắc mặt Úc Tạ lập tức tái nhợt. Cô thật sự là đền không nổi, hơn nữa nơi này là Thượng Thiên Vực, cho nên ngay cả một nơi để nói lý cô cũng không có.

Tiểu Sâm lúc này lại cười hắc hắc mà truyền âm cho Diệp Mặc:

– Em không biết con thỏ bị tiểu cô nương kia nướng ăn có phải là ‘Tầm linh tiên thỏ’ hay không? Nhưng em lại biết trên vai của tiểu cô nương này chính là ‘Tiên mạch hùng’.

Diệp Mặc giật mình. ‘Tiên mạch hùng’ hắn đã nghe nói qua, nhưng thật không ngờ lại có bộ dáng nhỏ nhắn xinh xắn như vậy, hơn nữa còn có một bộ lông lửa đỏ bắt mắt nữa.

‘Tiên mạch hùng’ chuyên môn ăn Tiên tinh cùng Tiên linh mạch, còn có thể tìm kiếm được nơi có Tiên linh mạch tốt. Nhưng Diệp Mặc cũng biết ‘Tiên mạch hùng’ cũng không phải quá trân quý, cũng chỉ là một trong các loại Tầm linh thú mà thôi. Hơn nữa loại ‘Tiên mạch hùng’ này phát triển cực kỳ chậm chạp, và chỉ tới khi trưởng thành thì mới có thể tìm kiếm Tiên linh mạch.

Diệp Mặc không biết Úc Tương có phải là đã ăn ‘Tầm linh tiên thỏ’ của đối phương hay không. Nhưng hắn khẳng định rằng hai tên Tiên Vương kia nhận ra được con gấu nhỏ của Úc Tương là ‘Tiên mạch hùng’.

– Là chuyện gì xảy ra, cô nói xem nào.

Diệp Mặc đi tới.

– A, anh là Diệp Mặc…

Úc Tương liếc mắt một cái lập tức nhận ra Diệp Mặc. Vừa rồi thì do cô bị Tiên Vương của Thượng Thiên Vực chọc tức, đang không biết phải làm sao cho phải, cho nên không có tâm tư chú ý tới người đi theo phía sau sư tỷ của mình là ai.

Hiện tại Diệp Mặc tiến lên nói chuyện, thì cô lập tức đã nhận ra hắn. Nhưng cô cũng lập tức kinh ngạc thốt lên:

– Anh không ngờ lại có thể đến Thượng Thiên Vực, vậy tu vi của anh khẳng định đã là Huyền Tiên rồi. Ồ, Diệp Mặc, tôi còn thực sự nhìn không thấu được tu vi của anh nữa rồi.

Thấy Úc Tương không hề che giấu vẻ vui mừng chút nào, hoàn toàn khác với thái độ của sư tỷ cô, thì trong lòng Diệp Mặc cũng rất vui vẻ. Nhưng không đợi Diệp Mặc nói chuyện, thì Úc Tạ đã lập tức quát lên:

– Úc Tương, Diệp sư huynh bây giờ đã là Tiên Vương rồi. Muội không được phép nói năng lung tung.

– Diệp Mặc, anh thật sự đã là Tiên Vương … Á… Sư tỷ của tôi nói tối đa anh chỉ có thể lên đến Kim Tiên, ha ha…

Trong mắt của Úc Tương, thì Diệp Mặc vẫn giống với cái ngày mà hắn lang thang ở phường thị cấp thấp tìm mua Hoàn hồn quả.

Úc Tạ quay sang Diệp Mặc nói với vẻ bất đắc dĩ:

– Diệp huynh, thật sự xin lỗi, sư muội của tôi…

Diệp Mặc khoát tay:

– Không có gì, tôi cùng Úc Tương cũng là bạn cũ, cho nên cô ấy gọi tôi là Diệp Mặc tôi cũng rất vui. Úc Tương, cô hãy nói một chút xem trước đó đã xảy ra chuyện gì? Nếu như không phải là sai lầm của cô, thì tôi nhất định sẽ giúp cô lấy lại công đạo.

– Tao nhổ vào. Chỉ là một tên Tiên Vương trung kỳ, cũng dám nói sẽ lấy lại công đạo sao? Cút đi cho bổn Vương. Mày dài dòng một câu nữa, thì bổn Vương sẽ ày nằm lại chỗ này.

Tên Tiên Vương cao kều kia liền khinh thường nói.

Diệp Mặc sầm mặt lại, không tiếp tục nói chuyện khách khí nữa:

– Cút, bất luận là ăn hay không ăn con thỏ của mày, thì mày đều cút cho bổn Vương.

– Ha ha…

Tên Tiên Vương cao kều liền cười tới mức sặc sụa:

– Thật là phách lối, bổn Vương thật sự là chưa từng gặp thằng nào kiêu ngạo như mày đấy…

Những lời này y căn bản cũng không nói hết, thì một thành Tử Văn Quỷ Tiễn đã phóng ra. Tử Văn Quỷ Tiễn vừa phóng ra thì liền hóa thành hai lưỡi kéo cực lớn bao phủ lấy không gian xung quanh phóng thẳng về phía Diệp Mặc. Xem điệu bộ này thì hẳn là muốn cắt Diệp Mặc thành hai đoạn.

Úc Tạ cũng cảm giác được Lĩnh vực Tiên Vương cường đại, lập tức biến sắc. Lĩnh vực Tiên Vương này vừa được mở ra, thì cô đã biết mình không phải là đối thủ rồi. Chẳng những cô không phải là đối thủ, mà còn cách biệt quá xa nữa.

Không đợi Úc Tạ phản ứng, thì Diệp Mặc đã đá ra một cước.

Tuy ý đá một cước, không có bất kỳ thần thông nào, không có bất kỳ khí tức, sát cơ, hay là không gian sát thế gì cả.

Úc Tạ lập tức ngây dại. Một cước bình thường này muốn đối chọi với một Tiên khí bán cực phẩm do một Tiên Vương phóng ra sao? Diệp Mặc là giả dạng Tiên Vương, hơn nữa đầu óc còn có vấn đề sao?

Ngay cả tên Tiên Vương cao kều muốn đem Diệp Mặc cắt ra làm hai cũng ngây ngẩn cả người. Y không thể tưởng tượng được là còn có loại người lỗ mãng thế này. Vậy mà lại tùy ý đá ra một cước để đối chọi với Tử Văn Quỷ Tiễn của mình sao? Thằng này não bị nhũn rồi sao?

Nhưng y cũng lập tức cảm giác được có điều không đúng. Nếu như đối phương là kẻ lỗ mãng, vậy thì dưới Lĩnh vực Tiên Vương của mình, sao có thể đá ra một cước kia.

Ầm…

Khi mà mấy người đều đang sững sờ, thì chân của Diệp Mặc đã đá trúng vào Tử Văn Quỷ Tiễn. Vốn là một cước bình thường, nhưng sau khi đá trúng vào Tử Văn Quỷ Tiễn, thì lập tức đã khơi dậy lốc xoáy không gian đầy trời. Tử Văn Quỷ Tiễn mang theo không gian sát thế cùng sự trói buộc của Lĩnh vực Tiên Vương, dưới lốc xoáy không gian của một cước này, lập tức tan thành mây khói.

Tử Văn Quỷ Tiễn mới vừa rồi còn tràn ngập khí tức đáng sợ, lúc này lại giống như một đống sắt thép phàm trần, bị Diệp Mặc trực tiếp đá bay. Mà tên Tiên Vương cao kều phóng ra Tử Văn Quỷ Tiễn sau khi bị Diệp Mặc một cước đá bay pháp bảo, thì lập tức bị phản phệ phun ra mấy ngụm máu tươi. Nhưng đây cũng chưa phải là tất cả, Lĩnh vực Tiên Vương của y không ngờ lại kịch liệt co rút, chỉ trong chớp mắt đã xoắn nát cả cai cánh tay của y.

– Mày…

Tên Tiên Vương cao kều kia lập tức ngây dại. Y chưa bao giờ tưởng tượng được rằng có người đứng yên bất động, tùy ý đá ra một cước có thể đá bay Tử Văn Quỷ Tiễn của y, sau đó lại khiến cho Lĩnh vực Tiên Vương của y phản phệ, đem hai cánh tay của y xoắn nát.

Tên Tiên Vương trung kỳ còn lại cùng với Úc Tạ, Úc Tương ba người cũng hoàn toàn ngây dại. Đây là loại Tiên Vương gì vậy? Sao có thể có Tiên Vương nào lợi hại như vậy? Đừng nói là Tiên Vương, mà cho dù là Tiên Tôn cao cấp, cũng không thể nào tùy ý đá một cước ra liền khiến ột tên Tiên Vương trở thành bộ dạng này chứ? Điều này có thể dùng từ Vận khí để giải thích sao?

Sau khi thấy Diệp Mặc đá bay Tử Văn Quỷ Tiễn xong, lại bước về phía mình một bước, thì tên Tiên Vương cao kều kia lập tức kinh hãi kêu lên:

– Ta là đệ tử của Huyền Lôi Đế tông, nếu ngươi dám giết ta, thì chắc chắn phải chết…

Diệp Mặc cười ha hả:

– Huyền Lôi Đế tông tao thật sự vẫn là lần đầu tiên nghe nói tới. Tao chính là giết mày đấy, Huyền Lôi Đế tông có thể làm khó dễ gì được tao nào?

Nhưng Diệp Mặc cũng không lập tức động thủ, mà giương ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Trát Khuê Tiên thành. Gần như là cùng lúc khi Diệp Mặc nhìn về phía Trát Khuê Tiên thành, thì một tiếng hừ lạnh liền truyền đến:

– Bổn Đế ngược lại muốn xem xem, ai dám giết đệ tử của Huyền Lôi Đế tông đây?

Tên Tiên Vương cao kều kia nghe được cái thanh âm này lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong mắt của y lúc này nhìn về phía Diệp Mặc đã trở nên ngoan độc. Y biết rõ, cái tên Tiên Vương lợi hại kia đã là một người chết rồi.

Diệp Mặc vốn thấy người tới là một người quen, cho nên chưa tính sẽ xuống tay. Nhưng không nghĩ tới tên này còn chưa tới đây, đã giở cái giọng điệu uy hiếp đó ra rồi. Cho nên hắn lập tức khinh thường nói:

– Bổn Vương cứ muốn giết đấy, ngươi có thể làm gì được nào?

– A…

Người tới còn chưa hạ xuống, thì đã nhìn rõ tướng mạo của Diệp Mặc, lập tức kinh ngạc thốt lên.

1901. Chương 1895 : Trát Khuê Bí Cảnh

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

– A…

Người kia lúc này còn chưa hạ xuống, thì đã nhìn rõ ràng tướng mạo của Diệp Mặc, lập tức kinh dị lên tiếng.

Trước đó y căn bản cũng không cẩn thận nhìn xem ai là người xung đột với tên Tiên Vương cao kều kia, vì xung đột với Tiên Vương, thì tối đa cũng chỉ là một Tiên Vương mà thôi. Mà trong mắt của một Tiên Đế hậu kỳ như y, thì cũng chỉ là con sâu cái kiến. Dù sao thì muốn giết cứ giết, là ai cũng chẳng quan trọng.

Chẳng qua khi y nhìn rõ ràng người kia là Diệp Mặc, thì lập tức biết rõ đây không phải là người mà y có thể trêu chọc được. Hung danh của Diệp Mặc y đã nghe qua, sự hung hăng càn quấy của Diệp Mặc y đã được thấy tận mắt. Hơn nữa y còn từng thỉnh giáo Diệp Mặc qua vài vấn đề.

– Hóa ra là Diệp tông chủ, Nông Viêm vừa rồi mắt kém quá…

Người tới chính là Nông Viêm Tiên Đế. Giờ phút này Diệp Mặc càng không hề che giấu sát khí xung quanh mình, khiến cho Nông Viêm Tiên Đế biết rõ tu vi của Diệp Mặc lại một lần nữa tăng lên. Hơn nữa y biết rõ rằng tuy Diệp Mặc biểu hiện ra ngoài chỉ là Tiên Vương, nhưng không ai biết hắn rốt cuộc là tu vi gì. Bởi vì hắn cũng đã tự thừa nhận rằng mình ẩn nấp một chút tu vi, nhưng ai mà biết được cái Một chút kia là bao nhiêu chứ?

Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Không dám, ta vừa rồi nghe được lời uy hiếp xem ai dám giết đệ tử của Huyền Lôi Đế tông, cho nên hiện giờ vẫn đang rất sợ hãi đây.

Trong miệng Diệp Mặc thì nói là rất sợ hãi, nhưng sát ý của hắn vẫn tỏa ra bốn phía, đâu có chút bộ dáng sợ hãi nào?

Nông Viêm Tiên Đế lập tức xấu hổ vô cùng:

– Là tại ta mắt kém, chỉ là ta không nghĩ rằng Diệp tông chủ sẽ cùng một tên Tiên Vương môn hạ đệ tử của ta so đo chứ. Nhưng tất nhiên, nếu là môn hạ đệ tử của ta mạo phạm tới Diệp tông chủ, thì ta quyết sẽ không bỏ qua.

Nông Viêm mặc dù có chút xấu hổ, nhưng cũng có ý bắt bí Diệp Mặc. Chỉ cần không phải là môn hạ đệ tử của y chủ động khiêu khích Diệp Mặc, thì Diệp Mặc sao có thể không nể mặt y mà giết người được. Nếu như y biết rõ lúc này Diệp Mặc so với những gì y biết năm đó đã lần nữa tăng thêm mấy lần tu vi, thì chắc chắn y sẽ không dám nói những lời này rồi.

Năm đó Diệp Mặc không sợ y, thì lúc này Diệp Mặc càng không sợ.

Người xung quanh lập tức ngây dại. Không chỉ là Úc Tạ và Úc Tương, mà ngay cả cái tên Tiên Vương cao kều bị hủy hai tay cũng há hốc mồm nhìn tất cả sự việc khó tin trước mắt. Đến cùng là chuyện gì đang xẩy ra?

Nông Viêm Tiên Đế là Tiên Đế tu vi cao nhất của Huyền Lôi Đế tông, cũng là thái thượng Tiên Đế của tông môn, và ở Cấm Thượng Thiên cũng là tồn tại cao cấp. Nhưng Diệp Mặc là ai? Chỉ là một Tiên Vương, vậy mà cũng dám đứng trước mặt Nông Viêm Tiên Đế nói rằng “Bổn Vương cứ muốn giết đấy, ngươi có thể làm gì nào?”.

Mà khiến ọi người kinh dị nhất là sau khi Diệp Mặc nói những lời này, mà Nông Viêm Tiên Đế nghe xong lại có biểu hiện như vậy? Đây là biểu hiện của một Tiên Đế hậu kỳ đối với một Tiên Vương sao? Chẳng lẽ sau lưng vị Diệp tông chủ này còn có chỗ dựa nào đó sao? Mà cho dù chỗ dựa sau lưng hắn là Tứ Đại Đế, thì hắn cũng sao có thể vô lễ với Nông Viêm Tiên Đế như vậy?

Úc Tạ khiếp sợ đến mức hít thở cũng khó khăn. Nông Viêm Tiên Đế đã có uy danh hiển hách từ hàng chục ngàn năm trước rồi. Chỉ cần là Tiên Vương, thì dù là ở Thượng Thiên Vực, hay Trung Hạ Thiên Vực, ai mà chưa từng nghe nói qua đại danh của Nông Viêm Tiên Đế chứ? Vì sao Y lại phải khách khí như vậy với Diệp Mặc?

Lại lịch của Diệp Mặc thì Úc Tạ lại biết khá rõ. Hắn chỉ là một tán tu lang thang mà thôi. Lúc trước khi hắn vừa mới phi thăng không bao lâu thì gặp cô, nhưng cho dù là hắn gặp được kỳ ngộ đặc biệt, tu luyện đến được Tiên Vương, nhưng sao có thể khiến cho Nông Viêm Tiên Đế kiêng kỵ và khách khí như vậy?

Diệp Mặc nói rằng muốn giết đệ tử của Huyền Lôi Đế tông, nhưng Nông Viêm Tiên Đế là Tiên Đế của một Đế tông vẫn phải quay ra quát mắng đệ tử bổn môn của mình? Đây đến cùng là chuyện gì?

Diệp Mặc hừ một tiếng, sát ý tỏa ra bốn phía, càng không nói nhảm lời nào nữa. Nông Viêm Tiên Đế thấy như vậy thì trong nội tâm càng thất kinh hơn. Y không cho rằng mình có thể đánh thắng được Diệp Mặc. xem tại

Năm đó Diệp Mặc cùng với Tiên sủng Long Mã của hắn áp chế Dục Long Tiên Đế khiến Dục Long Tiên Đế không dám nổi giận, còn phải lấy ra Tiên linh mạch bồi thường.

Mà bản thân y mặc dù là Tiên Đế hậu kỳ, nhưng so với Dục Long Tiên Đế cũng chỉ là mạnh hơn một chút. Nhưng những năm qua, ai có thể biết được rằng Diệp Mặc có gặp được kỳ ngộ gì hay không chứ? Một khi đánh nhau, thì y ngay cả nửa phần nắm chắc cũng không có, chứ đừng nói chi tới việc ở tông môn của Diệp Mặc cũng có Tiên Đế hậu kỳ.

Hơn nữa một trong Tứ Đại Đế là Táp Không Đại Đế tuyệt đối sẽ không buông tha cho Diệp Mặc, cho nên y cũng không cần phải xung đột cùng Diệp Mặc lúc này.

Thấy sát ý của Diệp Mặc tăng lên, thì Nông Viêm Tiên Đế cũng không dám lãnh đạm nữa, mà lập tức nhìn tên Tiên Vương bị Diệp Mặc hủy mất hai cánh tay rồi lạnh giọng hỏi:

– Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nếu như ngươi dám nói dối một câu, thì ta lập tức sẽ nghiền nát ngươi thành tro.

Tên Tiên Vương cao kều kia thấy tổ sư của tông môn cũng phải kiêng kỵ Diệp Mặc như vậy, thì sao không biết Diệp Mặc là loại người mà y không thể chọc vào nổi chứ. Lập tức sợ hãi đáp:

– Đệ tử cùng với Húc Hạo Tiên Vương thấy một con ‘Tầm linh tiên thỏ’, sau đó liền đuổi theo nó. Một đường đuổi tới đây, nhưng không ngờ là cô gái kia đã cùng với Tiên sủng của cô nướng con ‘Tầm linh tiên thỏ’ đó ăn sạch rồi. Cho nên …

Diệp Mặc vốn đã cho rằng hai tên kia hoàn toàn là dạng lừa đảo để tống tiền của Úc Tương, nhưng không ngờ thật sự là có ‘Tầm linh tiên thỏ’. Theo bản năng hắn liền nhìn qua

Úc Tương, còn lúc này Úc Tương vừa tỉnh táo lại trong sự khiếp sợ của mình, nhanh chóng lên tiếng:

– Thật sự xin lỗi, Noãn Noãn vừa nhìn thấy con thỏ kia đã muốn ăn rồi, kết quả là Noãn Noãn nhanh chóng bắt được con thỏ đó. Tôi thì giúp Noãn Noãn nướng lên. Nhưng hương vị cũng không tệ lắm, cho nên tôi cũng ăn một chút… đọc truyện mới nhất tại .

Úc Tạ cùng Diệp Mặc và cả Nông Viêm Tiên Đế đều đã hiểu chuyện này rồi. Úc Tương đúng là đã nướng ‘Tầm linh tiên thỏ’ lên ăn, nhưng con ‘Tầm linh tiên thỏ’ kia cũng không phải là của hai tên Tiên Vương này, mà hai tên Tiên Vương này chỉ là mượn cớ để bắt chẹt Úc Tương mà thôi.

Nông Viêm Tiên Đế sau khi hiểu ra chuyện này, thì lập tức sầm mặt lại rồi nói:

– Bởi vì các ngươi nhìn trúng ‘Tiên mạch hùng’ của cô ấy, cho nên liền mượn cớ để cướp đoạt ‘Tiên mạch hùng’, có phải như vậy không?

– Phải, phải…

Lúc này hai tên Tiên Vương đâu còn dám có nửa câu nói láo nữa, lập tức gật đầu thừa nhận.

– Tiên sủng của tôi là ‘Tiên mạch hùng’ sao?

Úc Tương kinh ngạc nhìn con gấu nhỏ mầu lửa đỏ trên vai mình. Giờ thì cô mới hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Nông Viêm Tiên Đế đã sớm nhìn ra Diệp Mặc có quen biết với hai người Úc Tương và Úc Tạ, cho nên lập tức nói với Úc Tương:

– Chuyện này là do môn hạ đệ tử của ta không đúng, mong cô nương thông cảm.

Úc Tạ hiển nhiên biết rõ vị Tiên Đế này là nể mặt Diệp Mặc, cho nên nào dám nhận lời xin lỗi của đối phương, mà nhanh chóng kéo Úc Tương tới rồi khom người đáp:

– Nông Viêm đại nhân, đây là do sư muội của vãn bối hồ đồ, thật sự không dám để đại nhân phải bận tâm.

Nông Viêm Tiên Đế gật đầu:

– Bất quá con ‘Tiên mạch hùng’ này của cô đẳng cấp quá thấp, muốn trưởng thành còn cần thời gian rất dài. Tôi ở đây có một cái ngọc giản hướng dẫn cách nuôi dưỡng ‘Tiên mạch hùng’, cô lấy mà xem một chút.

Nói xong thì Nông Viêm Tiên Đế liền ném một miếng ngọc giản cho Úc Tương. Úc Tương nhanh chóng tiếp nhận sau đó khom người cảm tạ.

– Diệp tông chủ, chuyện này là do môn hạ đệ tử của tôi không đúng, nếu Diệp tông chủ muốn xử phạt, thì tôi nhất định sẽ ủng hộ.

Nông Viêm Tiên Đế sau khi nói với Úc Tương xong, thì lại lần nữa ôm quyền với Diệp Mặc.

Diệp Mặc kỳ thật cũng không muốn giết tên Tiên Vương kia, hiện tại Nông Viêm Tiên Đế đã nói vậy rồi, thì hắn cũng ôm quyền đáp lại:

– Nếu Nông Viêm huynh đã cảm thấy không có vấn đề gì, thì cứ như vậy thôi.

Đối phương là Tiên Đế mà đã có thể cúi đầu, thì Diệp Mặc cũng không phải là loại người ỷ thế không chịu buông tha. Một chút mặt mũi của Tiên Đế thì hắn vẫn cần phải nể trọng.

– Còn không mau cút…

Nông Viêm Tiên Đế nghe Diệp Mặc nói xong, thì lập tức quát lên với hai tên Tiên Vương kia.

Hai tên Tiên Vương này đã sớm muốn chạy rồi, hiện tại Nông Viêm Tiên Đế vừa quát lên, thì đâu còn muốn ở lại thêm một khắc nào nữa. Lập tức thi lễ với Diệp Mặc cùng Nông Viêm Tiên Đế rồi nhanh chóng rời đi.

– Ha ha, không ngờ Diệp tông chủ đã sớm ra ngoài rồi, tôi vẫn luôn lo lắng cho Diệp tông chủ đấy. Cả Hà Xung huynh cũng rất lo lắng…

Hai tên Tiên Vương kia đi rồi, thì Nông Viêm Tiên Đế liền coi như là chưa hề xảy ra chuyện gì, cười tủm tỉm nói với Diệp Mặc. Thái độ của y hệt như là hảo hữu nhiều năm rồi chưa gặp, đột nhiên lại được tương kiến vậy.

– Nông Viêm huynh, không biết Hà Xung huynh của tông môn ta hiện tại tình hình ra sao?

Tuy Hà Xung Tiên Đế nhất định là đã đi ra cùng lúc với đám người Táp Không Đại Đế, nhưng Diệp Mặc vẫn có chút lo lắng.

– Hà Xung huynh khẳng định là vô sự, cho nên Diệp tông chủ không cần phải lo lắng. Táp Không Đại Đế có chút chiếu cố đối với y, có lẽ ngài nên đi tìm Táp Không Đại Đế thì càng có thêm tin tức chính xác hơn.

Lời nói của Nông Viêm Tiên Đế khiến cho sắc mặt của Diệp Mặc lập tức trầm xuống. Hắn sao có thể không hiểu được ý của Nông Viêm Tiên Đế chứ? Ý của y đã rất rõ ràng, đó là Táp Không Đại Đế đã sớm biết hắn, hơn nữa còn rất khó chịu đối với hắn. Bất luận là ý của Nông Viêm Tiên Đế là tốt hay xấu, thì ít nhất Diệp Mặc hiểu rằng, Táp Không Đại Đế đã nhìn chằm chằm vào hắn rồi. Nói không chừng là Hà Xung Tiên Đế có thể đã bị Táp Không Đại Đế đưa về Phủ Đại Đế rồi.

– Đa tạ Nông Viêm huynh đã nhắc nhở. Sau khi xong chuyện bên này, thì tôi sẽ đi tới Phủ của Táp Không Đại Đế bái phỏng một lần.

Diệp Mặc bình thản nói, không hề có chút ý tứ e ngại Táp Không Đại Đế nào.

Lúc trước tại ‘Luân hồi đạo’ bên trong Vấn Đạo Các, hắn đã nhìn thấy kiếp trước Táp Không Đại Đế đối với hắn rất ác liệt. Còn có vị phu nhân ôm lấy hắn bị Táp Không Đại Đế đá một cước xuống bậc thang nữa, cho nên hắn nhất định phải đi hỏi Táp Không Đại Đế một chút, xem vị phu nhân đó hiện giờ ở đâu?

Có ân báo ân, có nợ đòi nợ. Diệp Mặc hắn không phải là một người tri ân không báo, và càng không phải là người lấy ân báo oán. Hắn chả có cái ý chí lớn lao như vậy.

Nông Viêm Tiên Đế nghe Diệp Mặc ngang nhiên nói sẽ đi tới phủ của Táp Không Đại Đế, thì trong nội tâm lập tức nhảy dựng lên. Giờ khắc này y biết là mình còn lâu mới là đối thủ của Diệp Mặc rồi. Nếu như Diệp Mặc sợ Táp Không Đại Đế, thì hắn sẽ không dám ở trước mặt y mà nói ra những lời kia. Diệp Mặc cũng không phải là loại người đơn độc không có nguồn gốc, mà hắn là tông chủ của một tông môn. Cho nên nếu hắn đã dám nói ra những lời kia, thì có nghĩa là hắn căn bản không hề sợ Táp Không Đại Đế.

Sau khi hiểu điều này, thì thái độ của Nông Viêm Tiên Đế càng ôn hòa hơn, trực tiếp chuyển đổi đề tài:

– Diệp tông chủ tới Trát Khuê Tiên thành hẳn là có chuyện quan trọng muốn làm phải không? Hay là ngài cũng muốn mang môn hạ đệ tử của mình đi tham gia ‘Trát Khuê bí cảnh’?

– ‘Trát Khuê bí cảnh’?

Diệp Mặc kinh ngạc hỏi lại một câu. Đây là lần đầu tiên hắn được nghe về ‘Trát Khuê bí cảnh’. Hắn tới nơi này không phải là vì Bí cảnh gì cả, mà là muốn sử dụng Truyền tống trận nơi này để đến Cửu Phạm Tiên Trì xem tin tức của Đạm Thái Y. Chỉ là sau khi tới đây, thì hắn lại nhìn thấy tên Tiên Đế áo tím kia, cho nên mới đợi tới hội đấu giá để thử thời vận.

Bởi vì Diệp Mặc vẫn luôn trò chuyện cùng Nông Viêm Tiên Đế, cho nên Úc Tạ cùng Úc Tương đứng ở một bên căn bản là không dám lên tiếng. Hiện tại thấy Diệp Mặc không biết tới ‘Trát Khuê bí cảnh’, thì Úc Tạ liền nhanh chóng đứng ra giải thích:

– ‘Trát Khuê bí cảnh’ là Bí cảnh có lượng Tiên linh thảo nhiều nhất của Thượng Thiên Vực, bên trong có rất nhiều Tiên linh thảo cao cấp. Cứ hơn mười ngàn năm lại mở ra một lần. Chỉ có tu vi dưới Tiên Vương mới có thể đi vào. Tôi lần này đưa sư muội tới cũng là vì muốn tham gia ‘Trát Khuê bí cảnh’

Nông Viêm Tiên Đế gật đầu:

– Đúng thế, mỗi lần ‘Trát Khuê bí cảnh’ mở ra đều sẽ xuất hiện một số lượng lớn Tiên linh thảo cao cấp. Diệp tông chủ là một tông sư Tiên đan, cho nên có thể đi đến bên ngoài Bí cảnh để thu mua một ít Tiên linh thảo hữu dụng cũng tốt.

1902. Chương 1896 : Tung Tích Của Nhiếp Song Song

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

Nông Viêm Tiên Đế là dạng cáo già thành tinh, nên khi biểu lộ của Diệp Mặc khẽ nhúc nhích khi nghe được tin tức về Tiên linh thảo cao cấp, y cũng đã cảm giác được, cho nên lập tức nói ra suy nghĩ trong lòng của hắn.

Úc Tạ nghe Nông Viêm Tiên Đế nói xong, thì tuy không dám hỏi gì Diệp Mặc, nhưng trong lòng cô lại càng khiếp sợ hơn. Lúc này Diệp Mặc đã sớm phá vỡ tất cả hình tượng của hắn trong lòng cô trước kia rồi. Lúc trước cô là từ trên cao nhìn xuống, còn đáng tiếc vì Diệp Mặc đã hủy hoại cả Vô Ảnh thao tằm, lại còn nói Diệp Mặc chỉ có thể đạt đến tu vi Kim Tiên.

Hôm nay Diệp Mặc chẳng những đã là Tiên Vương, ngay cả Tiên Đế cũng không sợ. Sau đó cô còn nghe thấy Nông Viêm Tiên Đế gọi Diệp Mặc là tông chủ, hiển nhiên là Diệp Mặc đã khai tông lập phái rồi. Điều này còn chưa nói, vì không ngờ cô còn nghe được Diệp Mặc có ý là ngay cả bốn Đại Đế hắn cũng không sợ, hơn nữa tông môn của hắn thực sự có cả Tiên Đế.

Nếu nói những điều kia đã đủ làm cho cô rung động lắm rồi, thì lại một lần nữa Nông Viêm Tiên Đế nói rằng Diệp Mặc là một tông sư Tiên đan thật sự đã lật đổ hoàn toàn những phán đoán của cô.

Có thể tự xưng là tông sư Tiên đan, thì ít nhất phải luyện chế được Tiên đan thất phẩm. Nhưng Diệp Mặc mới phi thăng lên Tiên Giới được bao nhiêu năm? Cho dù là mỗi giờ mỗi khắc đều luyện chế đan dược, thì cũng không thể nào có thể tấn cấp lên tông sư Tiên đan thất phẩm được.

– Ha ha, được, ta nhất định đi thu mua Tiên linh thảo.

Diệp Mặc cười ha hả. Bản thân hắn không phải là không thể tấn cấp tông sư Tiên đan cửu phẩm, mà là vì hắn không có một lượng lớn Tiên linh thảo cấp chín. Mà không có Tiên linh thảo, thì sẽ chẳng có cách nào để thử luyện chế đan dược cả. Không có một tông sư Tiên đan nào có thể dựa vào phán đoán mà có thể thành tựu tông sư Tiên đan cửu phẩm được cả, và Diệp Mặc cũng hiển nhiên là không được. Muốn đạt được đẳng cấp này, nhất thiết phải dựa vào thực tế. Dù là hắn dùng Tiên linh thảo để thí nghiệm so với những người khác thì ít hơn rất nhiều, nhưng vẫn phải cần có Tiên linh thảo để thí nghiệm thì mới được.

‘Trát Khuê bí cảnh’ kia hắn không thể đi vào, thì cũng không có vấn đề gì quá lớn, vì hắn có thể ở bên ngoài thu mua lại mà. Với tu vi hiện tại của hắn, thì có ai dám ngăn trở việc hắn thu mua Tiên linh thảo sao? Cho nên khi nghe nói sắp tới ở đây sẽ có một cái Bí cảnh mở ra, thì Diệp Mặc lập tức quyết định là sẽ phải đi thu mua Tiên linh thảo.

Việc tấn cấp tông sư Tiên đan cửu phẩm cũng là chuyện cực kỳ trọng yếu. Hiện hắn đã có ‘Đế la chi’, nhưng nếu không thể tấn cấp lên tông sư Tiên đan cửu phẩm, thì cũng không có cách nào để luyện chế ‘Đế hoàn đan’ cả. Tuy hiện tại tu vi của hắn bị mắc kẹt không thể tiến thêm, nhưng một khi hắn đạt tới Tiên Tôn viên mãn, thì điều đầu tiên hắn cần làm là luyện chế ‘Đế hoàn đan’. Cho nên việc tấn cấp lên tông sư Tiên đan cửu phẩm đối với hắn là vô cùng trọng yếu.

Huống chi ‘Đế hoàn đan’ mà hắn cần luyện chế còn thiếu một số loại Tiên linh thảo phụ trợ khác. Mà những Tiên linh thảo đó nhất định là có thể thu mua ở bên ngoài Bí cảnh kia rồi.

– Diệp tông chủ, tôi ở lại Huyền Lôi Tiên lầu trong Trát Khuê Tiên thành này. Nếu như Diệp tông chủ là vừa mới đến đây, thì có thể đi tới Huyền Lôi Tiên lầu của tôi để nghỉ lại.

Nông Viêm Tiên Đế biết rõ Diệp Mặc sẽ đi thu mua Tiên linh thảo, cho nên liền chủ động đưa ra lời mời.

Diệp Mặc nghe tên Huyền Lôi Tiên lâu đã biết rõ đó là Tiên lầu thuộc về Huyền Lôi Đế tông, cho nên hắn liền khoát tay:

– Tôi ở đây còn có một số việc cần giải quyết, nên Nông Viêm huynh xin cứ tự nhiên. Hẹn gặp lại khi Bí cảnh đã mở ra.

Nông Viêm Tiên Đế cũng khá hiểu Diệp Mặc, cho nên lập tức ôm quyền cáo từ.

Nếu Úc Tạ đối với Trát Khuê Tiên thành đã rất quen thuộc rồi, thì Diệp Mặc cũng có thể hỏi thăm Úc Tạ, căn bản không cần phải hỏi Nông Viêm Tiên Đế về chuyện của hội đấu giá.

– Diệp Mặc, làm sao anh đột nhiên lại trở thành Tiên Vương rồi? Còn không sợ cả Tiên Đế nữa?

Úc Tương thấy Nông Viêm Tiên Đế rời đi, thì liền khôi phục lại tâm tình, lập tức hưng phấn hỏi Diệp Mặc.

– Úc Tương, đã nói với muội rồi, không được phép vô lẽ.

Úc Tạ lại quát lên một tiếng.

Diệp Mặc liền khoát tay với Úc Tạ. Hắn không thích người có tính cách như Úc Tạ. Tương đối mà nói, thì hắn thích nói chuyện với Úc Tương hơn.

– Tôi chỉ là gặp một ít cơ duyên mà thôi.

Diệp Mặc đơn giản trả lời một câu, liền chuẩn bị hỏi thăm Úc Tạ về chuyện của Nhiếp Song Song.

Nhưng Úc Tạ dường như hiểu rõ tâm tình của Diệp Mặc, cho nên cô không đợi Diệp Mặc hỏi, thì liền chủ động nói:

– Năm đó sau khi tôi cứu tỉnh Song Song, thì ngay lần đầu tiên tôi đưa nó ra ngoài, đã bị người khác nhìn trúng và đưa đi rồi.

– Là ai?

Sắc mặt Diệp Mặc lập tức trầm xuống. Hắn cho rằng gặp được Úc Tạ, thì muốn gặp lại Nhiếp Song Song cũng là chuyện dễ dàng. Hắn không nhất định là phải đưa Nhiếp Song Song đi, nhưng hắn nhất định là phải gặp được Nhiếp Song Song. Sau khi biết được cô bình yên vô sự, thì hắn mới có thể an tâm được. Nếu như Song Song nguyện ý đi cùng hắn, thì hắn nhất định sẽ đưa Nhiếp Song Song đến Mặc Nguyệt.

Úc Tạ nhanh chóng giải thích:

– Là nhị cung chủ của Băng Thần Cung. Ngày đó vừa vặn là ngày cô đi vào Trung Thiên Vực, cho nên sau khi nhìn thấy Song Song, thì cô lập tức muốn thu Song Song làm đệ tử. Đối mặt với Băng Thần Cung, thì tôi căn bản là không dám có bất kỳ phản bác nào, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy đưa Song Song đi. Cũng may Băng Thần Cung là một Đế tông, cho nên nơi mà Song Song đến dù sao cũng mạnh mẽ hơn chỗ của tôi.

Băng Thần Cung? Diệp Mặc lập tức nhớ tới việc mình cũng có chút liên quan tới Băng Thần Cung. Hắn ở Vô Tâm Hải giết cung chủ Thủy Thần Cung Lãng Anh. Nghe nói là cái Thủy Thần Cung này có liên quan với Băng Thần Cung. Điều này còn chưa tính, vì bản thân hắn với Băng Thần Cung cũng có một chút liên quan nữa.

Đó là việc trước kia khi hắn vào Băng Thần cấm địa đã nhận được một viên Thanh Châu Tiểu thế giới. Bên trong hạt châu kia còn có một tuyệt thế mỹ nữ tên là Thanh Như. Coi như là tới hiện tại, thì Diệp Mặc cũng chưa từng gặp qua cô gái nào có thân thể hoàn mỹ hơn nàng. Cho dù là thân thể của Chân Băng Du, thì tối đa cũng chỉ ngang bằng nhau mà thôi.

Nghĩ tới thân thể hoàn mỹ kia của Chân Băng Du, thì trong lòng Diệp Mặc cũng có chút xao động. Hắn âm thầm lắc đầu. Chân Băng Du đồng hành với hắn một thời gian dài như vậy, thậm chí còn có một lần khỏa thân ở trước mặt hắn và nói rằng cô hoàn toàn nguyện ý nữa, nhưng hắn thì lại không muốn mình có thêm một người phụ nữ. Không nghĩ tới rằng bây giờ cô ấy không ở bên người mình, thì mình ngược lại lại có chút tưởng niệm, đây chẳng phải quá tồi tệ sao.

Úc Tạ thân là một nữ nhân, cho nên cực kỳ mẫn cảm. Biểu lộ của Diệp Mặc có chút trầm lại, thậm chí còn có chút thần thái không được tự nhiên, cô lập tức cũng đã cảm nhận được. Nhưng cô không biết là Diệp Mặc đang nghĩ tới Chân Băng Du, cho nên cô chỉ nghĩ rằng Diệp Mặc đang nhớ tới Nhiếp Song Song. Rất có thể cô gái Nhiếp Song Song kia chính là người yêu của Diệp Mặc.

Nghĩ tới đây, thì cô lại nhanh chóng nói tiếp:

– Ba vị cung chủ của Băng Thần Cung đều là Tiên Đế, nghe nói ngoại trừ ba vị cung chủ là Tiên Đế ra, thì còn có một vị thái thượng Tiên Đế nữa. Tại Thanh Vi Thiên coi như là một Đế tông cao cấp.

– Băng Thần Cung nằm ở Thanh Vi Thiên sao?

Diệp Mặc kinh ngạc.

Úc Tạ lập tức đáp:

– Tông môn Băng Thần Cung này có chút phức tạp. Bọn họ ở cả Hạ Thiên Vực và Trung Thiên Vực đều có tông môn, nhưng về sau tông môn ở Hạ Thiên Vực và Trung Thiên Vực đều tan thành mây khói, chỉ còn lại Băng Thần Cung ở Thanh Vi Thiên thuộc Thượng Thiên Vực mà thôi. Mà Băng Thần Cung ở Thanh Vi Thiên cũng rất ít khi xuất thế, cho nên người bình thường đều bỏ qua sự hiện hữu của họ. Dù là Băng Thần Cung có bốn vị Tiên Đế, nhưng cũng không khiến cho nhiều người phải chú ý.

– Một Đế tông, vậy mà chi thứ của nó lại bị diệt sao?

Diệp Mặc có chút khó hiểu.

Úc Tạ vẫn cẩn thận giải đáp cho Diệp Mặc:

– Băng Thần Cung lúc đầu thì chỉ luôn thu nữ đệ tử. Nhưng về sau lại bắt đầu tuyển nhận cả nam đệ tử. Hon nữa tu luyện của Băng Thần Cung rất đặc biệt, cho nên khi nam nữ đệ tử cùng tu luyện một chỗ, đã tạo thành một ít sự phức tạp.

Diệp Mặc không nói gì, vì hắn biết rõ loại phức tạp mà Úc Tạ nói chính là cái ý tứ dâm loạn kia.

– Vốn Băng Thần Cung có ý nghĩa là băng thanh ngọc khiết, đại biểu cho sự thánh khiết vô thượng. Nhưng sau khi tình hình như vậy xuất hiện, thì lại khiến cho Băng Thần Cung gần như là chẳng khác gì so với Ma Hoan tông cả. Điều này khiến cho các trưởng lão trong tông môn xẩy ra tranh cãi. Một số người nói Băng Thần Cung không nên tuyển nhận nam đệ tử, còn một số lại nói điều này là do không quản lý tốt tông môn. Kết quả là trong Băng Thần Cung đã bạo phát ra một hồi đại loạn. Trận bạo loạn này đã khiến cho nguyên khí của Băng Thần Cung đại thương.

Úc Tạ hiển nhiên biết khá rõ chuyện này. Cũng không biết là cô điều tra nó sau khi sự việc Nhiếp Song Song xảy ra, hay là đã sớm biết rồi. Chỉ thấy cô tiếp tục nói:

– Sau khi nội loạn, thì vài vị trưởng lão giữ ý kiến chỉ thu nhận nữ đệ tử đã rời khỏi Băng Thần Cung. Mà một số trưởng lão có thực lực khác cũng rời đi khiến cho thực lực của Băng Thần Cung sau nội loạn giảm mạnh. Về sau vì vị trí sơn môn của Băng Thần Cung rất tốt, cho nên sau mấy lần những môn phái khác của Tiên Giới tranh đoạt, Băng Thần Cung cũng dần dần tan thành mây khói, bị môn phái khác tiêu diệt.

– Băng Thần Cung ở Thanh Vi Thiên chính là những trưởng lão đã rời đi thành lập nên đúng không?

Diệp Mặc lúc này đã hiểu được một chút.

Úc Tạ gật đầu: truyện copy từ

– Phải. Những trưởng lão kia sau khi đi thì đã mang theo chín phần mười các công pháp và truyền thừa, lặng lẽ thành lập một Băng Thần Cung mới ở Thanh Vi Thiên. Thẳng đến khi Băng Thần Cung trước kia đã bị tiêu diệt vô số năm, thì mọi người mới dần dần biết đến một Băng Thần Cung mới. Bất quá lúc này Băng Thần Cung mới đã có thực lực Đế tông, cho nên không có bất kỳ tông môn nào dám coi thường họ cả. Ngoại trừ ‘Mười một Hạ Thiên Vực’ rất ít người biết đến Băng Thần Cung ra, thì đại bộ phận người của Trung Thiên Vực và Thượng Thiên Vực đều biết Băng Thần Cung là một Đế tông cường đại chỉ thu nhận nữ đệ tử.

– Băng Thần Cung ở vị trí nào?

Diệp Mặc lập tức hỏi. Hắn quyết định sau khi hoàn tất chuyện ở đây, thì sẽ đi một chuyến tới Băng Thần Cung. Hơn nữa hắn cũng muốn đi Thanh Vi Thiên để chiếu cố tên Táp Không Đại Đế kia. Hắn tin rằng Táp Không Đại Đế kia cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

– Diệp huynh, vị trí của cái Băng Thần Cung kia thì không có ai biết cả, chỉ biết là nó nằm ở trên một ngọn núi băng của Thanh Vi Thiên mà thôi. Hơn nữa bọn họ đối với đàn ông luôn có sự chán ghét cực độ. Nghe nói một khi có đàn ông xuất hiện ở chỗ họ, thì sẽ lập tức giết ngay. Với thực lực của bốn Tiên Đế họ, thì cho dù là Vị Phong Đại Đế cũng không muốn động chạm tới họ…

Úc Tạ nói xong thì liền bận tâm mà nhìn Diệp Mặc. Cô không biết Nông Viêm Tiên Đế vì cái gì lại sợ Diệp Mặc, nhưng bốn vị Tiên Đế của Băng Thần Cung không phải là hạng người dễ nói chuyện. Lúc trước khi vị nhị cung chủ kia muốn dẫn Nhiếp Song Song đi, thì ngay cả nửa câu cô cũng không dám phản bác lại.

Diệp Mặc hiểu rõ ý của Úc Tạ, nhưng cũng không muốn giải thích. Theo như Úc Tạ nói, thì Úc Tạ cũng hoàn toàn không biết rằng Băng Thần Cung nằm chính xác là ở đâu.

Cho nên Diệp Mặc cũng không tiếp tục hỏi thăm chuyện của Băng Thần Cung nữa, mà liền đổi đề tài:

– Cô có biết gần đầy Trát Khuê Tiên thành có mở cái hội đấu giá nào không?

Úc Tạ thấy Diệp Mặc không hỏi thăm chuyện Băng Thần Cung nữa, thì liền nhẹ nhàng thở ra rồi nói:

– Bởi vì ‘Trát Khuê bí cảnh’ vài ngày nữa là sẽ mở ra, cho nên hôm nay chính là ngày Trát Khuê Tiên thành mở ra một hội đấu giá cao cấp. Tôi cùng sư muội cũng đã mua một cuốn sách giới thiệu, nhưng nghe nói lần này đều là đấu giá thứ cao cấp, hơn nữa còn có một ít phù lục, Tiên đan, pháp bảo cần thiết khi tiến vào ‘Bí cảnh’ nữa.

Quả nhiên là như vậy. Diệp Mặc vừa nghe thì lập tức hiểu được. Thật sự là mỗi lần có hội đấu giá lớn, thì đều không thể thiếu tên Tiên Đế áo tím kia. Thêm lần này nữa, thì mình đã thấy y tham gia ba hội đấu giá rồi. Chỉ cần y tham gia hội đấu giá đêm nay, thì cái ‘Ụ đá’ kia hắn nhất định phải đạt được.

Diệp Mặc lấy ra một kiện pháp bảo Tiên kiếm cực phẩm đưa cho Úc Tạ rồi nói:

– Năm đó đa tạ cô đã cứu Song Song. Cái này tặng cho cô.

Nói xong thì hắn lại lấy ra một bình ngọc đưa cho Úc Tương:

– Hi vọng cô sớm ngày có thể tấn cấp lên Tiên Vương. Còn nữa, tôi muốn đi Trát Khuê Tiên thành, chờ sau khi ‘Trát Khuê bí cảnh’ mở ra, thì tôi sẽ ở bên ngoài ‘Bí cảnh’ thu mua Tiên linh thảo. Nếu như cô ở trong ‘Bí cảnh’ đạt được Tiên linh thảo, thì có thể bán cho tôi. Xin cáo từ.

Nói xong thì Diệp Mặc liền xoay người, sau một lát thì liền biến mất.

1903. Chương 1897 : Đồ Vật Thần Bí

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần xem tại

– Sư tỷ, anh chàng Diệp Mặc này sao giầu có thế? Vừa ra tay là đã cho tỷ một kiện Tiên khí cực phẩm. Muội nghĩ hẳn là hắn muốn cảm tạ năm đó tỷ đã cứu cô gái Nhiếp Song Song của hắn kia phải không?

Úc Tương hâm mộ nhìn thanh Tiên khí cực phẩm trong tay Úc Tạ rồi nói.

Úc Tạ hơi đỏ mặt. Năm đó cô nói rằng Diệp Mặc đời này chỉ có thể tu luyện tới Kim Tiên, thậm chí cho Diệp Mặc một chút đan dược và Tiên tinh không đáng vào đâu. Nhưng không thể tưởng tượng được là người ta đảo mắt đã đưa lại cho cô một thanh Tiên khí cực phẩm, đây quả thực là hào phóng quá mức rồi.

Cô cũng không biết rằng cái Tiên khí cực phẩm này đối với Diệp Mặc thì cũng chỉ tương đương hơn vạn Tiên tinh năm đó cô tặng hắn mà thôi. Ngoài ra mà nói thì thứ mà Diệp Mặc cho Úc Tương thì còn trân quý hơn một chút.

Úc Tương hết sức hâm mộ thanh Tiên khí cực phẩm của sư tỷ, lập tức mở bình ngọc của mình ra. Khi cô nhìn thấy một viên Tiên đan duy nhất trong bình, thì lập tức trở nên ngây ngẩn, theo bản năng thốt lên:

– ‘Y vương đan’…

Úc Tạ vẫn đang chăm chú xem thanh Tiên khí cực phẩm liền bị lời nói của Úc Tương làm sợ ngây người theo. Cô lập tức quay sang nắm lấy bình ngọc ủa Úc Tạ, phát hiện ra quả nhiên đó là một viên ‘Y vương đan’, hơn nữa còn là một viên đan dược hạng nhất.

– Nhanh chóng thu lại, chúng ta đi!

Úc Tạ liền nhìn xung quanh một chút, sau đó nhanh chóng kéo Úc Tương đi theo hướng Diệp Mặc vừa biến mất, quay về Trát Khuê Tiên thành.

…

Trên quảng trường của Tiên Cung Thương lâu, thương lâu lớn nhất của Trát Khuê Tiên thành hiện giờ đã đầy ắp người, vì lúc này ‘Trát Khuê bí cảnh’ đã sắp mở ra, và có rất nhiều người tới đây để tham gia hội đấu giá. Nhưng đẳng cấp của hội đấu giá lần này cực kỳ cao, ngay cả vào cửa cũng đã là cái giá một trăm ngàn Tiên tinh một người rồi. Rất nhiều người đều có chút không nỡ, vì một trăm ngàn Tiên tinh có thể mua được rất nhiều thứ tốt.

Cho nên một số tiên nhân tiếc của đều ở phía ngoài quảng trường của thương lâu bầy bán quầy hàng, mua bán trao đổi đồ vật theo riêng ý mình. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, đã tạo thành một cái phường thị tạm thời vô cùng náo nhiệt rồi.

Diệp Mặc sau khi đi vào sàn bán đấu giá, thì vé thường của hội đấu giá đã bán hết, chỉ còn lại hàng ghế giá năm trăm ngàn Tiên tinh đằng trước. Còn phòng riêng thì không cần phải nghĩ đến. Những tông môn tới nơi này, đều đã đặt trước hết các phòng rồi. Còn Diệp Mặc tới chậm, có được chỗ ngồi giá năm trăm ngàn Tiên tinh đã là tốt rồi.

Diệp Mặc cũng không phàn nàn gì, trực tiếp lấy ra năm trăm ngàn Tiên tinh để mua một chỗ ngồi ở hàng trước. Với hắn mà nói thì lần tham gia hội đấu giá này chỉ có một việc duy nhất, đó chính là mua được cái ‘Ụ đá’ kia. Qua hai lần trước thì hắn tin rằng, một khi tên Tiên Đế áo tím kia tới, thì nhất định là sẽ cầm ‘Ụ đá’ thật đến để câu cá. Tất nhiên nếu y thật sự cầm ‘Ụ đá’ đến để câu cá, thì lần này chính là tình thế bắt buộc đối với hắn.

Trừ cái ‘Ụ đá’ ra, thì những thứ khác hắn chẳng thèm quan tâm tới. Trừ phi là có Tiên linh thảo cấp chín, thì hắn mới cần thiết mua lại. Nhưng Diệp Mặc cũng biết, bởi vị sự kiện ‘Bí cảnh’ mở ra, cho nên lần này rất nhiều đại năng của các tông môn lớn đều đến đây.

Cho nên cái hội đấu giá này chính là vì những đại năng đó mà mở ra, và vì cả việc ‘Bí cảnh’ mở ra nên mới tổ chức. Hẳn là pháp bảo, phù lục cùng với Tiên đan mới là nhiều nhất, còn Tiên linh thảo thì chắc là sẽ rất khó gặp.

Sau hai canh giờ thì hội đấu giá đã chính thức mở ra. Diệp Mặc là người đầu tiên đi vào. Hắn biết rằng nếu như tên Tiên Đế áo tím kia muốn câu cá, thì chắc chắn sẽ không để cái ‘Ụ đá’ ra phía sau, bởi vì tên Tiên Đế áo tím đó cũng sẽ không vì một cái ‘Ụ đá’ mà lưu lại chỗ này bao lâu cả.

Vé ghế giá 500 ngàn Tiên tinh so với vé ghế 100 ngàn Tiên tinh thì gần như là chẳng khác gì nhau, chỉ là chỗ ngồi sẽ gần hơn một chút mà thôi. Xung quanh có mấy cái bình phong đơn giản ngăn trở, những chiếc bình phong này thì ngay cả thần thức cũng chẳng ngăn trở được chút nào, cho nên căn bản là có cũng như không. Chỉ là để cho người ta có chút cảm giác an tâm về mặt tâm lý mà thôi.

Sàn đấu giá vô cùng lớn, hơn nữa còn là bài trí tất cả khách hàng ngồi ở cả bốn phía, bàn đấu giá thì nằm ở giữa hội trường và cũng là một cái bàn rất lớn. Xung quanh còn có cả trận pháp ngăn chặn, như vậy thì số người tới hội đấu giá này phải nhiều hơn các hội đấu giá thông thường rất nhiều. Mỗi lần tổ chức hội đấu giá, thì vé vào cửa không thôi cũng có thể thu nhập được 10 tỷ Tiên tinh rồi. Nhưng gặp phải hội đấu giá như thế này, thì quả thực là thu được lợi nhuận lớn ngay từ khoản bán vé rồi.

Diệp Mặc biết rõ hắn sẽ không ngây ngốc ở trong cái hội đấu giá này bao lâu, cho nên cũng không để ý. Đây là lần đầu tiên hắn ngồi trong đại sảnh để tham gia một cái hội đấu giá. Nếu là trước kia, thì hắn không dám làm như vậy. Đôi khi có thực lực cường đại, thì có thể giảm bớt được rất nhiều phiền toái.

Ngồi ở đại sảnh để tham gia hội đấu giá, thì khi rời đi gần như tất cả mọi người đều nhìn thấy. Còn ở trong phòng để tham gia hội đấu giá, thì khi mình rời đi sẽ không có ai biết cả, đây chính là điểm khác nhau. Đương nhiên đó là trong loại phòng mà thần thức của người khác không quét vào được, cho nên dù là mua cái gì đó thì cũng sẽ không có ai biết cả.

Người tham gia hội đấu giá lúc này cũng đang lục tục tiến vào. Có rất ít người dùng thần thức để quét loạn tứ phía. Vì người tới nơi này để tham gia hội đấu giá, không có một người nào là nhân vật đơn giản cả. Rất nhiều người ghét việc bị người khác dùng thần thức dò xét. Cho nên một khi ở đây đắc tội với người khác, thì không phải là tới để tham gia hội đấu giá nữa rồi, mà là đến để nộp mạng đấy.

Diệp Mặc càng sẽ không dùng thần thức để quét lung tung. Vì nếu tên Tiên Đế áo tím kia đã xuất hiện ở Trát Khuê Tiên thành, thì khả năng y vì hội đấu giá này mà đến là rất lớn, cho nên Diệp Mặc cũng không sợ việc đối phương không tiến vào.

Nửa nén hương sau, toàn bộ người tham gia hội đấu giá đã tiến vào sàn đấu giá. Cửa lớn của sàn đấu giá lúc này lập tức đống lại.

Đứng ở giữa hội trường là một nữ tiên cực kỳ xinh đẹp. Vị nữ Đại La Tiên này chẳng những ăn mặc thiếu vải, hơn nữa còn là dạng quần áo bó sát, khiến cho những chỗ lồi lõm trên người nổi bật rõ ràng, thoạt nhìn đã thấy rất đáng chú ý rồi. Thêm nữa vị nữ Đại La Tiên còn có dung mạo cực kỳ xinh đẹp, cho nên chỉ vừa mới đứng vào giữa hội trường thôi đã lập tức trở thành tiêu điểm rồi.

Diệp Mặc cũng thầm khen. Cái hội đấu giá này cùng với những hội đấu giá khác của Tiên Giới quả thật là khác biệt. Không ngờ lại đưa một vị nữ Đại La Tiên bắt mắt như vậy đến chủ trì hội đấu giá, đúng là một điểm sáng. Diệp Mặc sau khi phi thăng lên Tiên Giới, thì rất ít khi tham gia các hội đấu giá. Tuy cũng từng tham gia mấy lần, nhưng loại tình huống này vẫn là lần đầu tiên hắn thấy. Lần trước hắn tham gia hội đấu giá ở Thanh Vi Thiên cũng là một vị nữ Đại La Tiên. Tuy là vị nữ Đại La Tiên kia cũng cực kỳ đẹp, nhưng về vẻ phong tình thì chưa bằng một phần mười vị nữ Đại La Tiên trước mặt này.

– Cảm tạ các vị tiền bối đã đến tham gia hội đấu giá của Tiên Cung Thương Hội chúng tôi. Tôi là chủ trì hội đấu giá lần này Hàm Yên…

Sau khi vị nữ Đại La Tiên tự giới thiệu mình xong, thì một đạo thần thức cường hãn lập tức quét qua toàn bộ sàn đấu giá. Đạo thần thức này đảo qua trên người Diệp Mặc, thì Diệp Mặc lập tức biết người này tuyệt đối phải là Tiên Đế hậu kỳ. Ý tứ của đạo thần thức này thì tất cả mọi người đều hiểu. Đó là hội đấu giá lần này có Tiên Đế trấn thủ, cho nên người tham gia hội đấu giá chính mình phải tự tuân thủ quy tắc của hội đấu giá, nếu không thì hãy tự gánh lấy hậu quả.

Có thể tới tham gia hội đấu giá, thì không có một ai là kẻ ngốc cả, cũng sẽ không ai gây chuyện ở nơi như thế này cả. Có thể tổ chức được hội đấu giá ở Trát Khuê Tiên thành, thì sao có thể là một thương hội đơn giản được?

Chờ khi đạo thần thức kia đã quét qua hết toàn trường, thì lúc này Hàm Yên mới cười khanh khách nói:

– Lần đấu giá này có một vật phẩm thần bí sẽ được đem ra đấu giá, hơn nữa là vật phẩm cấp cao nhất của Tiên Giới. Hàm Yên tin tưởng, sau khi vật phẩm đấu giá kia được đưa ra ngoài, thì mỗi người ở đây đều sẽ mơ tưởng có được nó…

Sau khi cô gái này nói xong, thì ngay cả Diệp Mặc cũng muốn biết cái vật phẩm đấu giá đó là gì. Lời nói của cô gái tên Hàm Yên kia quả thật là có lực mê hoặc quá lớn, hơn nữa cũng cực kỳ hấp dẫn.

Khi mà tất cả mọi người đều hi vọng vị nữ Đại La Tiên kia nói ra xem đó là vật phẩm gì, thì Hàm Yên lại lập tức xoay chuyển chủ đề:

– Bất quá cái vật phẩm đấu giá đó sẽ được lùi lại đằng sau một chút, xin mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi, tuyệt đối sẽ không khiến ọi người chờ đợi uổng công đâu. Hôm nay kiện vật phẩm thứ nhất được đem ra đấu giá là một quả ‘Đế mộc lam quả’, loại ‘Đế mộc lam quả’ tại Tiên Giới căn bản là rất khó có thể nhìn thấy, hơn nữa loại ‘Đế mộc lam quả’ này có thể giúp cho Tiên Đế đề thăng thêm một cấp mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào…

Những lời này của Hàm Yên lập tức đã khiến ột số người trở nên hưng phấn, đặc biệt là những Tiên Đế cùng với Tiên Tôn. Loại ‘Đế mộc lam quả’ này vậy mà lại không phải là vật phẩm đấu giá cao cấp, vậy thì cái vật phẩm đấu giá cao cấp kia phải thuộc loại trâu bò thế nào chứ?

Diệp Mặc nghe được rằng thứ đầu tiên đấu giá không ngờ là một quả ‘Đế mộc lam quả’, thì trong nội tâm lập tức chấn động vô cùng. Hắn không thể ngờ được rằng mới bắt đầu đã xuất hiện thứ nghịch thiên như vậy, đây chính là thứ để cho Tiên Đế dùng đấy.

Thượng Thiên Vực tuy rằng có không ít Tiên Đế, nhưng cũng thực sự là không nhiều. Một cái Thiên Vực cộng lại cũng không quá hai chục người mà thôi. Một Thiên Vực có thực lực cường đại cũng không vượt quá năm mươi người. Mà một Thiên Vực thì rộng lớn như thế nào? Đại lục Lạc Nguyệt ném vào loại Thiên Vực này thì cũng chỉ là một gốc khuất nhìn không thấy mà thôi.

Hiện tại thì sao mà thứ dành cho Tiên Đế sử dụng lại có thể xuất hiện trên sàn đấu giá vậy? Nhưng đây cũng không phải là điều khiến Diệp Mặc khiếp sợ nhất, mà khiến Diệp Mặc khiếp sợ nhất chính là có người nhận ra được loại quả này tên là ‘Đế mộc lam quả’.

Hắn có thể biết được tên nó là ‘Đế mộc lam quả’, là nhờ ngọc giản của Khai Nỉ. Hiện tại ở đây cũng có người biết được tên loại quả này, vậy cũng có nghĩa là có Thánh Đế khác đã nhận biết được loại quả này. Mà tên Thánh Đế kia cũng có được tin tức giống như của Khai Nỉ.

Lúc trước tên đại năng xuất hiện ở Tiên Giới sau khi bị các Thánh Đế giết chết, thì sau đó Chân Thánh Đế cũng bị những Thánh Đế khác vây công mà tự bạo. Vậy những đồ vật của vị đại năng kia tản mát ở khắp nơi, cho nên khi Khai Nỉ có thể có được, thì đương nhiên là những Thánh Đế khác cũng có khả năng đạt được.

‘Đế mộc lam quả’ vừa xuất hiện, thì lập tức đã có người ra giá. Tiếng báo giá hiển nhiên là truyền tới từ trong phòng. Và quả ‘Đế mộc lam quả’ kia rất nhanh đã lên tới cái giá năm tỷ Tiên tinh cộng thêm một cái Tiên linh mạch cực phẩm. Cái giá tiền này cho dù là một Tiên Tôn bình thường cũng không thể ra nổi, vì không phải là vấn đề ở năm tỉ Tiên tinh kia, mà là cái Tiên linh mạch cực phẩm kia.

Thực tế thì Diệp Mặc biết rõ, đối với những Tiên Đế trước đó có mặt ở trong cái cung điện kia, thì cái giá tiền này cũng không cao. Lúc trước hắn ở trong cái cung điện kia chỉ điểm cách phá giải cấm chế ọi người, thì đều là cái giá năm cái Tiên linh mạch cực phẩm lận.

Bất quá trước khác, giờ khác. Hiện tại nếu đã đi ra ngoài, thì giá trị của một cái Tiên linh mạch cực phẩm lập tức sẽ khôi phục lại giá trị vốn có của nó. Cho nên cái giá một Tiên linh mạch cực phẩm đã là cực cao rồi. Hơn nữa Diệp Mặc đoán rằng sở dĩ quả ‘Đế mộc lam quả’ kia chỉ bán ra với giá một cái Tiên linh mạch cực phẩm cùng năm tỷ Tiên tinh, là vì nguyên do liên quan tới hắn. Lúc trước ở bên trong cái cung điện kia hắn gần như đã đem Tiên linh mạch cực phẩm của chư vị Tiên Đế thu đi sạch sẽ, điều này đã khiến cho Tiên linh mạch cực phẩm trở nên khan hiếm.

Hiện tại những tên Tiên Đế này về tới Tiên Giới, thì những Tiên linh mạch cực phẩm đó đương nhiên là muốn bổ sung cho động phủ cùng tông môn của mình, hiển nhiên là không thể lấy ra để tiêu xài được rồi.

Diệp Mặc cũng khẳng định, tên Tiên Đế có thể lấy ra được một cái Tiên linh mạch cực phẩm này tuyệt đối là người đi ra từ cái cung điện kia, nếu không thì không có khả năng giàu có như vậy.

– Tiếp theo món thứ hai được đấu giá là…

Vị nữ Đại La Tiên kia cố ý dừng lại một chút, chờ cho lực chú ý của mọi người được tập trung lại, thì cô mới nói tiếp:

– Vật phẩm được bán đấu giá thứ hai là một kiện Bán Thần khí, hơn nữa còn là một kiện pháp bảo phòng ngự Bán Thần khí Ngọc Lang minh Vụ Ấn. Giá của cái Ngọc Lang Minh Vụ Ấn này là hai trăm triệu Tiên tinh, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn mười triệu Tiên tinh…

1904. Chương 1898 : Đại Náo Hội Đấu Giá.

Sưu tầm:

Nguồn metruyen

Đả tự:

Đại La nữ tiên này nói xong, cầm một cái ấn nhỏ to bằng lòng bàn tay lên, cái ấn đó dường như có một vụ khí nhàn nhạt bao quanh. Hơn nữa còn lộ ra một loại khí tức cực thần bí, khiến người ta vừa nhìn liền biết tiểu ấn này rất không tầm thường. Diệp Mặc rõ ràng cũng nhìn ra tiểu ấn này cũng không tầm thường, hắn cũng không muốn ra tay. Hắn có một Bát Cực Già Đinh bị hỏng, một khi Bát Cực Già Đỉnh này được chữa rồi, cũng là một Thần khí, so với tiểu ấn này cũng mạnh hơn nhiều.

Pháp bảo phòng ngự bán Thần khí lập tức thu hút sự chú ý của đám đông, giá cả cũng tăng vọt, nhanh chóng từ hai trăm triệu tiên tình được nâng lên đến năm trăm triệu tiên tình, cuối cùng bị một người mua mất.

Bán Thần khí và Thần khí hạ phẩm mặc dù cũng chi kém nhau tí chút, nhưng giá cả thì lại khác biệt như trời với đất, hoàn toàn không phải là thứ cùng đẳng cấp. Vì uy lực của

bán Thần khí, so với Thần khí hạ phẩm cũng kém quá xa. Bán thần khí Ngọc Lang Minh Vụ ấn này có thể bán ra với cái giá như này, cũng coi là không tệ rồi.

Những thứ tiếp theo đều vượt quá dự liệu của Diệp Mặc, ngay cả Diệp Mặc cũng

không ngờ, đẳng cấp đồ trong hội đấu giá này lại cao như vậy.

Mặc dù có mấy thứ Diệp Mặc cũng muốn có được, nhưng hắn lại cố nhẫn nhịn lại,

trước khi hắn chưa lấy được ụ đá, thì cũng không muốn thu hút sự chú ý của người khác.

Diệp Mặc chú ý thấy những đồ trong hội đấu giá này càng tốt, thì những người khác lại càng chú ý đến, không khí hội đấu giá càng lúc càng nóng lên.

Tiên phù cấp tám, Tiên đan cấp tám, thậm chí còn có một viên yêu đan cấp chín được đấu giá ra, hội đấu giá quả thực nóng đến cực điểm.

Tâm trạng của người khác càng lúc càng nóng và vội vàng, nhưng tâm trạng của Diệp Mặc thì lại càng lo lắng. Theo như những gì hắn đoán về người mặc áo bào tím kia, ụ đá đó chắc hẳn có thể lấy ra, nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng dáng ụ đá đó đâu.

Diệp Mặc không phải không nghĩ đến người mặc áo tím đó cũng đã bỏ qua suy nghĩ dùng ụ đá để thả mồi, dù sao thủ đoạn này của gã cũng không phải là bí mật. Nhưng thủ đoạn câu cá này đối với gã mà nói lại là cách tốt nhất, gã không sợ người khác biết trong tay mình có ụ đá, gã thậm chí cũng không sợ người khác biết gã đang câu con mồi, cái mà gã sợ là người có ụ đá, không biết ụ đá thứ năm trong tay gã.

Nếu như trong này tổ chức hội đấu giá lớn như này, người đàn ông áo bào tím này xuất hiện trong đây, tại sao ụ đá của gã đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện?

Nếu như không phải sợ gây tức giận cho nhiều người, Diệp Mặc cũng muốn dùng

thần thức quan sát các phòng trong hội đấu giá này rồi, hắn rất muốn biết người đàn ông mặc áo bào tím đó có đến hay không.

Đại La nữ tiên Hàm Yên đứng giữa sàn đấu giá lúc này lại càng kiều diễm xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú, dường như cô cũng bị cảnh tượng nóng hừng hực này kích thích rồi.

Tin rằng mọi người cũng đã hài lòng với lần đấu giá này của chúng tôi, nhưng tôi muốn báo ọi người biết, hội đấu giá của chúng tôi lúc này mới bắt đầu lúc cao trào, tiếp theo tiến hành đấu giá chính là một thứ vô cùng thần bí như lúc trước tôi đã nói, trước khi chưa mở đồ này ra, tôi xin phép giới thiệu một chút…

Đại La nữ tiên tên Hàm Yên cũng rất thuộc kỹ xảo đấu giá, chi là vài câu nói, đã thu hút sự chú ý của đám đông về phía cô, đồng thời lại càng quan sát kỹ lường hơn chính là

đồ thần bí sắp được lấy ra kia.

Đợi sau khi ánh mắt của mọi người tập trang hết lại, Đại La nữ tiên này mới nói:

Mọi người đều biết, ở Tiên giới quyết định một người có thể đạt đến trình độ cao như nào chính là có công pháp hay không, có lượng lớn tài nguyên tu luyện hay không, có cơ duyên tốt hay không. Nhưng những thứ này chi là thứ yếu. Tôi nghĩ nhân tố quan trọng nhất mọi người cũng đã biết rồi, đúng, đó chính là Tiên linh căn. Không có Tiên linh căn tốt, cho dù có nhiều tài nguyên đi nữa, có cơ duyên tốt đi nữa cũng không thể nào khiến anh thăng cấp lên trình độ cao hơn được.

Tiên linh căn chuyển hóa thành Tiên nguyên cố định, thứ này ai có thể cải biến được? Chẳng lẽ Tiên tài có cải biến tư chất Tiên linh căn được bán đấu giá sao?

Lập tức có người hỏi.

Cái quan trọng nhất đối với người Tu Chân đương nhiên là linh căn, trong Tu Chân giới có thứ cải biến được tư chất linh căn, nhưng những thứ này đều là linh thảo cao cấp, hoặc là kỳ bảo cao cấp. Còn Tu Chân giả sau khi phi thăng thành Tiên, linh căn sẽ chuyển hóa thành Tiên linh căn.

Trong tình huống bình thường, khi linh căn chuyển hóa thành Tiên linh căn thì thuộc tính cơ bản cũng sẽ không biến đổi. Nhưng trong quá trình chuyển hóa, linh căn của rất nhiều người sẽ ra rất nhiều tạp chất, tạo thành thiên tài của Tu Chân giới, đến Tiên giới ngược lại lại biến thành người bình thường.

Đương nhiên cũng có một số linh căn sau khi chuyển hóa rồi, biến thành Tiên linh căn ưu tú hơn, người như này đều là đối tượng mà các đại môn phái truy đuối.

Vì Tiên giới mặc dù có kỳ bảo biến đổi Tiên linh căn, nhưng so với Tu Chân giới thì

cực kỳ ít, hơn nữa lại càng thêm quý giá. Ngay cả đến Tiên đế cũng chưa chắc có thể có được, những người bình thường thì cũng đừng có mơ. Cho nên những người đến hội đấu giá này sau khi nghe thấy Đại La nữ tiên này nói vậy, đều cho rằng là một loại Tiên linh thảo cải biến Tiên linh căn. Nếu như là loại Tiên linh thảo này, quả thực có thể mang đến một không khí vô cùng náo nhiệt.

Cho dù là Tiên đế, đối với thứ có thể thay đổi được Tiên linh căn như này, lại càng vô cùng cần thiết.

Đại La nữ tiên kia thấy không khí của hội đấu giá đã bị cô đẩy lên cao, lúc này mới tiếp tục nói:

Thứ được đấu giá tiếp theo đây cũng không phải là Tiên linh thảo có thể thay đồi được Tiên linh căn nào…

Nói xong không đợi những người có mặt hỏi thăm, cô liền nói tiếp:

Mà là một nữ tu Tiên Thiên Tiên Thuần Băng linh căn với chân nguyên còn chưa chuyển hóa…

Câu này vừa được nói ra, toàn bộ hội trường đấu giá liền ầm ầm lên.

Tiên Thiên Tiên Băng linh căn chính là chi sau khi sinh liền có linh căn, loại linh căn này thời kỳ đầu tốc độ tu luyện cũng không nhìn ra được, nhưng một khi thăng cấp Kiếp Biến rồi, tốc độ tu luyện sẽ rất nhanh. Hơn nữa tu sĩ có loại linh căn này sau khi phi thăng Tiên giới linh căn sẽ không có bất kỳ thay đối nào, chi có thể càng ngày càng tinh khiết hơn. truyện cập nhật nhanh nhất tại chấm

Loại linh căn này vì là Tiên linh căn, cho nên sau khi phi thăng Tiên giới, trong tình

huống chân nguyên còn chưa chuyển hóa thành Tiên nguyên, sẽ có thể bị người khác cướp đi. Hơn nữa cách cướp đi cũng vô cùng đơn giản, chi cần nam nữ song tu một lần là được

Nếu như anh có được tu sĩ có Tiên Thiên Băng linh căn này, chi cần chân nguyên của đối phương còn chưa chuyển hóa, thì anh có thể cường ép song tu, biến Tiên Thiên Băng linh căn của đối phương trở thành của mình, nhưng một khi đối phương bắt đầu tu luyện pháp quyết Tiên giới rồi, chân nguyên bắt đầu chuyển hóa Tiên nguyên, thì thế nào cũng không thể được.

Trên thực tế, ngoài song tu ra, cũng còn một cách khác có thể cướp được Tiên Thiên Băng linh căn của tu sĩ chưa chuyển hóa chân nguyên. Chi có điều cách song tu là đơn giản nhất, trực tiếp nhất mà thôi.

Cho nên bây giờ Đại La nữ tiên chủ trì hội đấu giá nói, có một tu sĩ Tiên Thiên Tiên Băng còn chưa bắt đầu chuyển hóa chân nguyên, hội trường hội đấu giá lập tức ầm ầm lên.

Có thể tưởng tượng, một khi dẫn tu sĩ Tiên Thiên Băng linh căn này đi, cho dù linh căn có kém đi nữa cũng không cần lo lắng tốc độ tu luyện chậm.

Dị Tiên Băng linh căn vốn dĩ là một trong những Tiên linh căn cao cấp, bây giờ còn có một Tiên Thiên Thuần Băng linh căn, tư chất này quả thực nghịch thiên đến mức không thể nghịch thiên thêm được nữa. Có loại Tiên linh căn này, cho dù tài nguyên có thiếu một chút, cũng có hi vọng vấn đỉnh Vô Thượng đại đạo.

Một số người cũng bắt đầu khâm phục thương lâu này rồi, Tiên Thiên Băng linh căn vốn dĩ là rất hiếm có, dường như vô số vạn năm cũng chưa chắc gặp được một người, cho

dù là gặp được, người ta cũng bắt đầu tu luyện chuyển hóa thành Tiên nguyên rồi. Nhưng không ngờ, thương lâu này lại có thể có được một tu sĩ có loại Tiên Thiên Băng linh căn như này.

Đại La nữ tiên kia bỗng nhiên vẫy tay, lập tức liền có một bóng người xuất hiện bên cạnh cô, sau đó một người con gái cực xinh đẹp mặc váy hoa xanh xuất hiện trước mặt đám đông.

Người con gái này vẻ mặt vô cùng bi ai, rõ ràng là bị người khác chế trụ, không có cách nào thực hiện động tác của mình được.

Tu sĩ quá đẹp…

Một số người cũng đã thán phục, có một số người thậm chí không đợi Đại La nữ tiên đó ra giá, cũng đã bắt đầu đấu giá rồi. Một Tiên Thiên Thuần Băng linh căn cũng là một

vui mừng thiên đại rồi, bây giờ còn là một nữ tu xinh đẹp như này, sự sung sướng đó quả là không gì sánh nổi.

Nữ tu xinh đẹp như này, cho dù không thể nào thay đồi được Tiên linh căn của mình, mua về cũng là cam tâm tình nguyện.

Diệp Mặc đương nhiên biết Tiên Thiên Băng linh căn trước khi chưa chuyển hóa Tiên nguyên, cũng sẽ bị cướp đi một cách dễ dàng. Nhưng hắn cũng khâm phục hội đấu giá này, không ngờ đến tu sĩ Tiên Thiên Băng linh căn cũng có thể tìm được.

Nhưng sau khi Diệp Mặc nhìn thấy bóng người con gái mặc váy màu xanh bị người dẫn đến kia, lập tức sắc mặt đại biến, hắn căn bản không nghĩ ngợi gì sải bước ra, trực tiếp xé tan trận pháp trước đài đấu giá kia, kéo người con gái đó vào trong lòng mình, đồng thời một cước đá bay Đại La nữ tiên tên Hàm Yên kia.

Hành động này của Diệp Mặc phát sinh nối tiếp, thậm chí không đến một giây, Đại La nữ tiên kia liền miệng phun máu tươi bị đá bay.

To gan, dám làm loạn ở thương lâu Tiên Khuyết của ta, giết không tha…

Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, đồng thời lĩnh vực Tiên đế mạnh mẽ bao trùm, khí thế vô cùng ác liệt.

Uy áp của Tiên đế hậu kỳ áp xuống đám đông Tiên nhân trong hội đấu giá, những người này lập tức cảm thấy hô hấp khó khăn, những người đến tham gia hội đấu giá này đều cố gắng vận công chặn lại uy áp này, trong lòng thầm mắng Diệp Mặc ngu ngốc.

Thứ tốt ai mà chẳng muốn? Nếu như trong hội trường đấu giá có thể nhìn thấy một thứ tốt như này liền cướp đi, vậy thì thế giới này loạn rồi. Những thứ tốt này đều là của Thánh đế, còn phải đấu giá cái gì?

Tiên đế kia dùng uy áp áp trụ lại toàn hội trường, căn bản không thèm ra tay với Diệp Mặc. Diệp Mặc chỉ là một Tiên Vương trang kỳ, đâu đáng để ột Tiên đế hậu kỳ ra tay, lúc này bốn Tiên tôn bên đài đấu giá cũng đã ngay lập tức xông lên đài đấu giá, bốn người đồng thời ra tay với Diệp Mặc.

Chi là một Tiên Vương trung kỳ mà thôi, lại có bốn Tiên tôn cùng ra tay với Diệp Mặc, có thể thấy độ nghiêm khắc của hội đấu giá này.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, lĩnh vực Tiên tôn cường đại được phóng ra, đồng thời Tử Đao mang theo vòng tròn màu tím, sau khi vòng tròn này được hiện lên, bốn đường máu tươi lập tức bay múa trước đài đấu giá, rơi lên trên đài đấu giá, hình thành một vòng tròn sáng màu đỏ.

Bùm bùmbùm.

Liên tiếp tám tiếng bùm bùm vang ra, đánh vào mép của đài đấu giá khồng lồ. Bốn vị Tiên tôn, chi trong vài giây, liền biến thành tám mảnh thi thể, không nhìn thấy Nguyên thần tràn ra, rõ ràng nguyên thần cũng bị một đao kia của Diệp Mặc tiêu hủy rồi.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
Vô Lại Kim Tiên – Quỳnh Độc
Vô Lại Kim Tiên
Chương 261 - Toàn thư hoàn (trọn bộ) Tháng 1 14, 2026
Chương 260 - Đại thừa quy nguyên Tháng 1 14, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 1893_ Người Áo Tím Bán 'ụ Đá'"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese