Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất - Chương 20: Thật đúng là rác rưởi bên trong rác rưởi máy
- Home
- All Mangas
- Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
- Chương 20: Thật đúng là rác rưởi bên trong rác rưởi máy
“Vẫn chưa tìm thấy sao?”
Đã hai mươi ngày trôi qua kể từ trận chiến lần trước. Tại đại bản doanh băng Song Luân, Cocos nhìn đám thủ hạ, gã biết mình đã đánh mất cơ hội tốt nhất, và sắp tới kịch bản cũ sẽ lặp lại. Khốn kiếp, chỉ thiếu một chút nữa thôi.
“Không có, chúng ta đã lật tung cả trấn Maillot lên rồi mà vẫn không thấy bóng dáng tên khốn đó đâu.” “Còn các y quán thì sao?” “Cả y quán lẫn tiệm thuốc chúng ta đều đã lục soát kỹ.” “Lần này phải làm sao đây, tên rác rưởi đó chắc chắn sẽ tỉa từng người một mất.”
Đám hải tặc bắt đầu run sợ. Hay là cứ rời băng trước cho lành, giống như lần trước để thuyền trưởng tự mình solo với tên đó, dù sao thuyền trưởng cũng mạnh hơn mà.
“Tiếp tục tìm cho ta, thằng nhóc đó nhất định chưa rời khỏi Maillot đâu.” Cocos mặt mày âm trầm. Với tính cách của tên tiểu quỷ đó, hắn sẽ không bỏ qua đâu. Lần trước chiến đấu rõ ràng hắn không ở trạng thái tốt nhất, lúc đầu còn ổn, nhưng về sau chỉ lo phòng ngự bị động. Thật kỳ quái.
Vùng ngoại ô phía đông thị trấn, có năm tên hải tặc đang đi tuần, mặt mày ai nấy đều lo lắng. Tên thợ săn kia có thể nhảy ra bất cứ lúc nào, giống như những anh em trước đó, chết mà không hiểu tại sao mình chết.
“Thuyền trưởng bảo nó bị trọng thương, mới có hai mươi ngày, chắc chắn vẫn còn trốn ở xó xỉnh nào đó, không khừng đã chết thối ở xó nào rồi.” “Cũng có khả năng đó.” “Nói chung cứ làm màu tí đi, xong việc đi làm một trận rượu. Lão tử làm hải tặc là để hưởng thụ, không phải để chịu nhục.” “Có lý, uống xong rồi đi cướp mấy con bé về phát tiết một trận. Ha ha ha!”
Năm tên hải tặc cười dâm đãng, cuộc đời hải tặc vốn nên như thế.
“Các ngươi đúng là rác rưởi trong đám máy móc rác rưởi.” “Cũng chẳng khác bổn đại gia là mấy.”
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ trên cây khiến tiếng cười của cả bọn im bặt. Năm tên hải tặc nhìn lên, thấy một thanh niên mặc áo sơ mi trắng, quần dài đen, tóc tai rối bời đang ngồi xổm trên một cành cây lớn, nhìn xuống chúng bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Khốn kiếp! Hermes Jormungand!” “Chạy mau!”
Cả lũ mặt cắt không còn giọt máu, vừa nhận ra Hermes là lập tức quay đầu bỏ chạy. Chúng biết thừa mình không phải đối thủ. “Tiên sư nó, sao đen thế không biết!” Một tên cao gầy chửi rủa.
A!!! Một tiếng thét thảm vang lên, tên chạy cuối cùng – kẻ béo nhất nhóm – đã gục xuống. Tên chạy kế cuối cảm nhận được nguy hiểm cận kề, mặt mày dữ tợn rút súng quay lại bắn trả. Hắn muốn liều chết một phen. Đôi khi hải tặc rất nhát gan, nhưng lúc bị dồn vào đường cùng lại cực kỳ liều mạng. Đáng tiếc, phát súng trượt mất, và chờ đợi hắn là một cú đòn chớp nhoáng. Một bóng người lướt qua, khi hắn nhìn xuống ngực thì máu đã phun ra từ một lỗ thủng nhỏ. Trái tim bị xuyên thấu, cái chết chỉ là vấn đề thời gian.
Những tên còn lại dù van xin hay bỏ chạy đều lần lượt ngã xuống. Ngay trước cổng đại bản doanh, cả năm tên đều đã bỏ mạng. Tiếng động này kinh động đến đám hải tặc bên trong. Hermes không bỏ chạy ngay mà đứng hiên ngang trước sào huyệt đối phương như một lời tuyên chiến không lời: Hermes Jormungand đã trở lại!
Mười phút sau, toàn bộ cán bộ chủ chốt của băng Song Luân tụ tập. Cocos ngồi ở ghế chủ tọa, mặt tối sầm khiến không khí vô cùng ngột ngạt. “Thuyền trưởng, giờ tính sao?” “Hay là dùng chiêu cũ, tụi em lánh mặt trước để thuyền trưởng solo với hắn? Thuyền trưởng thắng được lần một thì sẽ thắng được lần hai, lần ba thôi.”
Đám hải tặc mồm năm miệng mười tỏ vẻ tin tưởng Cocos, nhưng thực chất trong lòng nghĩ gì thì chỉ mình chúng biết. Đêm đó, cả băng Song Luân không ai ngủ ngon. Sau nhiều lần bàn bạc, chúng vẫn chọn cách để Cocos đấu một mình. Cocos bắt đầu nghi ngờ không biết mình có phải đại ca thật không, sao cứ hễ đánh nhau là gã phải xông lên trước?
Nhưng lần này chúng đã lầm. Hermes không làm theo ý chúng. Hắn bắt đầu chiến dịch tiêu diệt từng bộ phận một cách công khai. Bất cứ tên nào thuộc băng Song Luân đều trở thành mục tiêu.
Một ngày, rồi hai ngày… Thành viên băng Song Luân liên tục bị tập kích, quân số giảm nhanh chóng khiến chúng kinh hãi tột độ. Đám hải tặc sợ đến mức không dám bước chân ra khỏi sào huyệt. Nhưng ngay cả khi chúng nghĩ rằng ở trong căn cứ là an toàn, những đòn tấn công từ hư không vẫn không dừng lại.
Giữa đêm khuya, khi đa số đã ngủ say, chỉ còn một đội tuần tra nhỏ, Hermes thu nhỏ lẻn vào một căn phòng. Phập! Một tiếng động khẽ vang lên, ga giường đẫm máu. Hermes bắt đầu giờ đi săn. Thần không biết quỷ không hay, từng tên hải tặc bỏ mạng khi đang ngủ, đang đi vệ sinh hay đang ăn uống.
“Địch tấn công!” Cuối cùng hắn cũng bị phát hiện khi đang xử lý đội tuần tra. Nhưng đã muộn, băng Song Luân giờ chỉ còn lại vài mống “tôm tép”.
Cocos lao tới. “Lại gặp nhau rồi.” Hermes giẫm lên một tên hải tặc đang thoi thóp, mắt tràn đầy kỳ vọng. Trước mắt hắn chính là “vị ân nhân” có thể giúp hắn thức tỉnh hoàn toàn Haki Quan Sát.
Cocos không nói lời nào, rút song súng xả đạn điên cuồng lao về phía Hermes. Hermes hít sâu, bước vào trạng thái phòng ngự bị động. Vận may ban đầu không tốt, Haki chưa phát động ngay, cánh tay hắn đã bị đạn sượt qua đau rát.
“Phát động cho ta!” Hermes gào thét trong lòng, vết thương trên người tăng thêm từng chút một. Và rồi… Thế giới bỗng chốc dừng lại.
Dù trong đêm tối, quỹ tích của những viên đạn vẫn hiện ra rõ mồn một. Hermes mừng rỡ khôn xiết. Những đòn tấn công vốn khó tránh né giờ đây trở nên thật dễ dàng. Hắn dần chìm đắm vào trạng thái đó, tần suất phát động Haki ngày càng dày đặc. Tuy nhiên, cái giá phải trả là máu vẫn chảy không ngừng từ những vết thương cũ và mới.
Đã đến lúc rút lui. Không một lời chào, Hermes đột ngột thu nhỏ và biến mất trên mặt đất. Cocos đỏ mắt vì giận, nổ súng điên cuồng theo cảm tính nhưng chẳng trúng được gì.
“Jormungand!!!” Tiếng gầm thét đau đớn vang vọng trời xanh, Cocos tức đến mức thổ huyết. Lại một lần nữa để tên rác rưởi đó chạy thoát ngay trước mắt.