Vô Lại Kim Tiên - Chương 193 - Nguyên Dương lão đạo
Chương 193: Nguyên Dương lão đạo
Khi thiên binh từ trên trên trời ùn ùn kéo xuống, Thúy Hà phái sớm đã có
đệ tử thủ sơn ( canh núi ) vào thông báo, Nguyên Dương chân nhân vừa mới
vân du trở về nghe được tin thì vội bấm tay tính toán, khi tính ra được
thì không khỏi cảm thấy sợ hãi. Nguyên Dương chân nhân từng được ở trên
Thỉnh Thiên Di La Cung của Nguyên Thủy Thiên Tôn nghe giảng diệu pháp
mấy ngày, rồi sáng lập ra Thúy Hà phái nên dĩ nhiên lão phải có chút
pháp lực và đạo hạnh, khoảng cách đến kim tiên đại đạo cũng chỉ còn cách
một bước nhỏ. Tiên nhân đạo hạnh cao thâm cũng có thể biết được kiếp
trước kiếp sau, xem càn khôn âm dương. Nguyên Dương cũng vậy, lão đã
tính ra Thúy Hà phái lần này gặp phải họa diệt môn nên mới sợ hãi như
vậy. Lại do đám môn nhân đệ tử rước tai họa về rồi. Lão biết đồ tử đồ
tôn của mình mạo phạm Ngọc Đế thất công chúa, phạm vào thiên điều, Ngọc
Đế phái tam đàn hải hội đại thần Na Tra dẫn theo thiên binh thiên tướng
xuống trần vây đánh thì vội vàng ra ngoài đón. Lão chỉ hy vọng có thể
kéo dài được chút thời gian, để cho các vị thần tiên trên thiên đình nói
tốt vài câu trước mặt Ngọc Đế mới mong thoát được kiếp nạn lần này. Cự
Linh thần phụng mệnh, không khách khí đánh thẳng vào sơn môn, hắn toàn
thân mặc kim giáp, tay xách đại phủ, rống lên một tiếng như sấm rồi vung
đại phủ bổ thẳng xuống sơn môn. Cự Linh thần thân vốn cao vạn trượng,
cầm đôi cự phủ sợ rằng cũng phải nặng hơn mười vạn tấn, khi vung lên tuy
kkhông có cái uy thế như Bàn Cổ khai thiên, nhưng để đánh đổ một ngọn
núi nho nhỏ hẳn là không có vấn đề gì. Lâm Phong thầm tính toán một
chút, phát hiện thực lực của bản thân có thể xấp xỉ bằng với Cự Linh
thần, nhưng còn kém trọng tướng của thiên đình là Na Tra và thất công
chúa một khoảng. Xem ra chờ khi nào xong việc phải nhanh chóng bế quan
tăng cường ngay mới được. Thực lực vi tôn chính là đạo lý tồn tại trên
tiên giới này, không có thực lực không thể làm gì được. Một phủ của Cự
Linh thần đang bổ xuống thì bỗng nhiên có một đạo cầu vồng màu trắng xé
không lao đến, đánh thẳng vào đầu của đại phủ. Hai bên va chạm với nhau,
Cự Linh thần chống đỡ rất chật vật, đại phủ thiếu chút nữa là bay khỏi
tay. Hắn phải bước lùi lại mấy trăm dặm mới đứng vững được. Lâm Phong
thấy hoảng sợ, không ngờ được Thúy Hà phái còn có cao thủ như thế, không
hổ là Thúy Hà sơn đệ nhất đại phái. Nghĩ đến đây thì hắn trông thấy một
lão đạo râu trắng dài bồng bềnh đang cưỡi vân quang bay tới gần. Na Tra
không đợi lão đến gần đã tức giận quát:” Tên yêu đạo ngươi dung túng môn
đồ làm chuyện ác đã xúc phạm đến thiên điều. Giờ còn không mau bó tay
chịu trói, theo ta lên thiên đình hỏi tội, còn đợi đến khi nào nữa!” Lão
đạo kia chính là Nguyên Dương chân nhân, do vừa rồi khi còn ở xa đã nhìn
thấy Cự Linh thần muốn đánh sơn môn, không kịp nghĩ ngợi gì đã dùng phi
kiếm đánh lui Cự Linh thần. Giờ ngẫm lại, biết tội sẽ càng nặng hơn thì
không khỏi thầm lo lắng. Lão quanh năm vân du tứ phương, đã từng kết bạn
với không ít tiên nhân, quen biết cực rộng, dù chưa quen thân lắm với Na
Tra nhưng cũng từng có duyên vài lần. ” Tam thái tử xin chớ nổi giận,
Thúy Hà phái chúng ta là chính đạo đại phái, luôn luôn lấy trừ ma vệ đạo
làm nhiệm vụ của mình. Chỉ là mấy tên nghiệt đồ kia không tuân sư mệnh
nên mới dám mạo phạm thất công chúa. Bần đạo nguyện ý theo tam thái tử
lên thiên đình chịu tội, chỉ mong tam thái tử có thể buông tha cho môn
hạ đệ tử của ta.” Lão tính toán rất khéo, chỉ cần lên được thiên đình
thì các thần tiên ở trên trời kể ra cũng có vài phần giao tình với mình,
chắc chắn sẽ không ngồi trơ mắt nhìn mình chết. Còn nếu thật sự đánh
nhau ở đây, mấy nghìn đệ tử Thúy Hà phái còn không đủ để năm vạn thiên
binh thiên tướng chém. Lão tự biết, toàn Thúy Hà phái ngoại trừ lão có
thể so được với tam thái tử Na Tra ra thì những đồ đệ khác trình độ đều
yếu kém. Sao có thể ngăn cản được năm vạn thiên binh chứ. Hơn nữa nếu
đánh thật thì chắc chắn sẽ không chết không dừng, sẽ hết đường quay đầu
lại. Đó là còn chưa kể đến thất công chúa thực lực không kém Na Tra đang
đứng nhìn trừng trừng ở một bên. Na Tra cũng không ngu ngốc, gã đương
nhiên biết được Nguyên Dương lão đạo này giao du rất rộng, cùng thần
tiên trên trời có nhiều giao tình, mà chính mình cùng lão cũng không thù
không hận, tiện cho người ta cũng là tiện cho mình nên hắn cũng đã có ý
tha cho lão một lần. Thế nhưng đám đồ tử đồ tôn của lão cũng không biết
điều gì cả, dám đắc tội với cả thất công chúa thì cho dù có lên trời
cũng vô dụng. Dù lúc mình xuống trần, đám thần tiên có giao tình với lão
đã từng đến cầu tình hộ lão. Nhưng Cực Lạc cung chủ này hình như có lai
lịch rất lớn, ngay cả đến Ngọc Đế cũng có vẻ nghiêng về phía hắn, sợ
rằng Thúy Hà phái lần này khó thoát khỏi họa diệt môn. Na Tra nhìn thất
công chúa một cái, nhưng công chúa lại làm như không thấy mà quay đầu
qua nhìn Lâm Phong. Lâm Phong cảm thấy Nguyên Dương lão đạo thỉnh thoảng
liếc nhìn mình, ánh mắt rất thân mật, sau này sợ là sẽ lại có tai họa.
Hắn suy tính trong đầu rất nhanh, giờ đây có Na Tra và thất công chúa
thực lực xấp xỉ nhau, lão đạo này chắc cũng không kém Na Tra, nếu giờ
không mượn dao để diệt lão trước thì sau này chắc chắn có phiền phức. ”
Thúy Hà phái ngông cuồng tự xưng chính đạo đại phái, nhưng lại coi khinh
thiên điều, dung túng môn đồ làm chuyện ác….” Lâm Phong lập tức vắt
hết óc ra để nghĩ cho Thúy Hà phái một đống tội danh, hắn không quan tâm
tội đấy có thật hay không, miễn là tội phạm vào thiên điều thì đều đổ
hết lên đầu Thúy Hà phái, khiến hình tượng Thúy Hà phái so với đám yêu
ma qủy quái còn hung tàn hơn vạn lần. Thiên đình mặc dù đứng đầu tam
giới, nhưng tam giới rộng lớn biết bao, đa số đệ tử các giáo không hề
tôn kính thiên đình. Nếu như là tiên nhân xuất thân là môn hạ của thánh
nhân mà không để Ngọc Đế vào mắt thì cũng thông cảm cho được, nhưng ngay
cả đến một vài yêu ma quỷ quái cũng không để thiên đình vào mắt. Mấy
trăm năm trước đã có vụ Tề Thiên đại thánh đại náo thiên cung làm tiền
đề. Hơn nữa chúng thần tiên trên thiên đình đại đa số đều xuất thân là
môn hạ của tam thanh tổ sư, mà ngay cả Ngọc Đế cũng muốn bái tam thanh
làm sư phụ. Cho nên đều coi đám yêu ma quỷ quái là bàng môn tà đạo,
khiến thuyết trừ ma vệ đạo ra đời. Bây giờ Lâm Phong miệng lưỡi lưu loát
như vậy, đem Thúy Hà phái biến thành một đám yêu ma bất kham, khiến
Nguyên Dương suýt chút nữa tức nổ người, nếu không phải giờ người đang
trong lúc sinh tử tồn vong thì lão đã sớm lao lên đánh tên yêu nhân
chuyên nói yêu ngôn mê hoặc mọi người kia thần hình câu diệt, vĩnh viễn
không được siêu sinh. Na Tra và thất công chúa nghe vậy thì chỉ biết
nhìn nhau, thất công chúa thì cũng bình thường, ấn tượng ban đầu là rất
quan trọng, hình tượng Thúy Hà phái trong mắt nàng rất xấu nên nàng cũng
không để ý nhiều. Nhưng Na Tra thì không được vậy, hắn trong lòng thầm
khinh bỉ Lâm Phong, nhưng đồng thời cũng thấy bội phục tài miệng lưỡi
của gã nên nảy ý muốn kết bạn, liền quát Nguyên Dương lão đạo:” Không
phải ta không tha cho ngươi, quả thật là Thúy Hà phái của ngươi phạm vào
thiên điều, dù ta có mang ngươi lên trời thì bệ hạ cũng không tha cho
Thúy Hà phái của ngươi!” Nguyên Dương lão đạo kinh hãi, lòng thầm lo
lắng. Lão biết đám cẩu thần tiên kia cũng chỉ có thể nói tốt mấy câu cho
hắn trước mặt Ngọc Đế thôi, nhưng nếu muốn chúng xuống trần cứu mình thì
chắc chắn không có khả năng. Thấy Na Tra không nể tình như vậy, dù cho
mình có kết giao với nhiều tiên nhân thì cũng chẳng để làm gì, một khi
chống lại thiên đình, một cái cơ nghiệp be bé của mình sao có thể đối
chọi được với thiên đình chứ. Trừ phi Thúy Hà phái cũng có thực lực
giống Côn Luân và Thục Sơn. Nhưng đó chỉ là mơ mộng viển vông, đem Thúy
Hà phái so sánh với Côn Luân và Thục Sơn thì giống như đem so con kiến
với con voi thôi. ” Tốt, tốt, tốt!” Nguyên Dương lão đạo cười giận:”
Chính thiên đình của các ngươi bất chính, tin theo lời sàm ngôn của yêu
nhân, các ngươi thất đức trước khiến tán tu tiên nhân dưới trần sợ hãi,
họa không xa nữa đâu, họa không xa nữa đâu. Bần đạo tuy căn cơ yếu kém
nhưng cũng không phải loại vô dụng, muốn kiến thức bản lĩnh của tam thái
tử một chút!” ” To gan!” Na Tra tức giận:” Vốn ta định cho ngươi một cơ
hội, tha cho ngươi vào luân hồi chuyển kiếp, nhưng không ngờ ngươi lại
không biết tốt xấu như vậy!” Hồng Anh thương rung lên, chân đạp Phong
Hỏa luân đánh thẳng về phía Nguyên Dương lão đạo. ” Trời ơi, nói đánh là
đánh luôn, Na Tra nóng tính quá, nhưng ta thích thế!” Lâm Phong trong
lòng thầm nghĩ như vậy, đầu lại xuất hiện nhiều ý nghĩ khác rồi vội vàng
quay lại nói với thất công chúa:” Nguyên Dương lão đạo không tuân thiên
điều, đánh vào luân hồi là đáng lắm. Nhưng mấy nghìn đệ tử của lão căn
cơ không tệ, nếu giết hết sợ rằng sẽ khiến người đời sợ hãi, oán than.
Công chúa có thể để tam đàn hải hội đại thần buông tha cho họ được
không?” Thất công chúa cảm thấy kì lạ, người này không từ trăm phương
ngàn kế muốn tiêu diệt Thúy Hà phái, giờ tại sao lại cầu xin họ bọn họ
chứ. Tâm cơ nàng mặc dù không sâu nhưng cũng không phải loại ngu ngốc,
tự nhiên đã sớm nhìn ra được Cực Lạc cung chủ thực ra cũng sẽ không có
lòng tốt gì, không nhịn được hỏi:” Phụ hoàng đã hạ lệnh muốn Na Tra san
bằng Thúy Hà phái, toàn bộ đem giết hết, ta sao có thể làm như vậy
được?” Lâm Phong mỉm cười nói:” Những đệ tử này tu vi không tệ, có thể
đưa về môn phái của ta!” Hắn nói câu này mà mặt không đỏ, tim không đập
nhanh, không hề kiêng kị nàng là Dao Trì công chúa. Vì trong tiềm thức
hắn đã sớm coi công chúa là hóa thân của Toa Lỵ Na nên cũng không giấu
diếm gì trong lòng. Duyên phận kiếp trước dang dở kiếp này nối tiếp, Lâm
Phong không cho rằng giữa thất công chúa và Toa Lỵ Na không có một chút
quan hệ nào. Trong đó cuối cùng là ẩn chứa bí mật gì thì sau này sẽ được
hé mở. Giờ bản thân hắn đạo hạnh chưa đủ, không đoán được thiên cơ, chỉ
đành để ít thời gian nữa tìm cơ hội khám phá bí mật. Lâm Phong mơ hồ cảm
thấy, Khải Lâm Na chúng nữ vẫn luôn ở bên mình, nhưng hắn lại không tìm
ra chút manh mối nào. Xét cho cùng thì đạo hạnh của hắn vẫn còn quá kém,
không thể nào đoán được thiên cơ. Na Tra bên kia tay đâm thằng Hồng Anh
thương, chân đạp Phong Hỏa luân đánh cùng Nguyên Dương lão đạo mù trời
mù đất, thiên địa nguyên khí trên trời cao vạn trượng bị pháp lực của
hai người vặn xoắn thành từng vòng xoáy tản ra bốn phía. Na Tra mọc ra
ba đầu sáu tay, Hồng Anh thương đâm thẳng tới, phất Hỗn Thiên lăng và
vòng Càn Khôn bay về phía Nguyên Dương lão đạo. Trên đầu Nguyên Dương
lão đạo bỗng xuất hiện một ngọn kim đăng, kim đăng vừa hiện đã tạo ra
một cái kim sắc quang tráo bao bọc cả người lão vào trong, chặn được thế
công của vòng Càn Khôn và Hỗn Thiên lăng. Lão lại rút Toái Tinh kiếm ra,
quấn lấy Na Tra cùng một chỗ, nhất thời không phân được thắng bại cao
thấp. Kim đăng kia là một kiện thái cổ pháp bảo, tên là Thiên Tâm đăng,
chính là một pháp bảo cực kỳ lợi hại, rất khó phá được. Na Tra tuy có tu
vi pháp lực ngang với Nguyên Dương, nhưng lão lại có Thiên Tâm đăng bảo
vệ nên nhất thời cũng không làm gì được. Toái Tinh kiếm kia cũng là
trong một lần Nguyên Dương xuất ngoại dạo chơi, trong lúc vô tình gặp
được hai tiền cổ yêu thần đang sống mái với nhau, lão đứng nấp ở một bên
đợi cả hai yêu thần kiệt sức mới nhân cơ hội nhảy ra bắt nguyên thần của
chúng, lại mất mấy trăm năm gian nan vất vả, tốn bao công sức thu thập
một ít Thú Thổ tinh sa ở ngân hà mới luyện chế thành được. Thanh Toái
Tinh kiếm luyện hóa nguyên thần của hai đại yêu thần, lại được Nguyên
Dương dùng nguyên thần tế luyện nhiều năm nên uy lực cực lớn. Lâm Phong
trong đầu thầm tính, bản thân mình mặc dù tiên thiên pháp bảo lợi hại có
không ít nhưng đều không phải do mình chế luyện ra, còn cái Kim Quang
phiến do chính tay mình luyện chế ra thì thua kém quá xa so với thanh
Toái Tinh kiếm của Nguyên Dương lão đạo. ” Thiên Tâm đăng kia không tệ,
có thể cho đồ đệ dùng để phòng thân.” Lâm Phong thấy hiện giờ Nguyên
Dương lão đạo chỉ dựa vào Thiên Tâm đăng mà ở vào thế bất bại, đánh với
Na Tra lâu vậy mà không thua thiệt thì không khỏi nảy lòng tham. Pháp
bảo là thứ mà có càng nhiều càng tốt, chỉ ngại ít quá, mình tuy có không
ít tiên thiên pháp bảo nhưng môn hạ đệ tử cũng nghèo không một xu dính
túi, nếu không có vài món pháp bảo phòng thân thì thật mất mặt người làm
sư phụ như hắn. ” Thanh phi kiếm kia cũng không tệ, tiện thể đưa cho
Linh Thứu luôn!” Mía ngọt đánh cả cụm, dù gì Lâm Phong cũng không thể
bất công được, nói thế nào thì Linh Thứu lão yêu cũng là một đồ đệ của
mình, đang lo không biết có gì làm quà ra mắt cho không thì lại đúng lúc
Nguyên Dương lão đạo mang đồ đưa đến tận cửa khiến hắn không khỏi mừng
thầm:” Nguyên Dương lão đạo, bản cung chủ không chỉ muốn đồ tử đồ tôn
của ngươi, ngay cả pháp bảo của ngươi ta cũng vui lòng muốn lấy!” nguồn
TruyenFull.vn Hắn thấy Nguyên Dương có pháp bảo hộ thân, đánh lâu với Na
Tra mà không thua thiệt thì thầm nghĩ, giờ mình tốt nhất nên tiến lên hỗ
trợ một tay, tránh cho Na Tra mất mặt mũi, vì thế quay qua thất công
chúa:” Nguyên Dương yêu đạo kia tuy pháp lực kém tam thái tử, nhưng lại
có pháp bảo quá lợi hại. Không bằng xin công chúa giúp tam thái tử một
tay, phá đi pháp bảo của yêu đạo!” Thất công chúa nghe vậy thì hơi do
dự, Lâm Phong liền thừa cơ hội nói ngay:” Nếu không thì để ta giúp tam
thái tử một tay!” Na Tra đánh nhau với Nguyên Dương lão đạo lâu như vậy
nhưng không chiếm được thượng phong thì mặt mũi sa sầm, chỉ là ngại mất
thể diện nên không gọi người tới trợ giúp. Giờ nghe được Lâm Phong nói
Nguyên Dương lão đạo pháp lực thua mình, chỉ là do có pháp bảo lợi hại
mới thắng thế thì mặt sáng hơn vài phần, vui mừng nói:” Thiên Tâm đăng
của yêu đạo thật lợi hại, đạo huynh mau tới giúp ta phá tan nó đi!”
Nguyên Dương giận dữ cười mắng lại:” Thực là đám vô sỉ, ăn không nói có,
để xem yêu nhân ngươi có bản lĩnh gì nào!” Lâm Phong sao có thể thừa hơi
nói lời vô ích với lão, bay người đánh móc về phía sau, Sơn Hà đồ rung
lên, cuốn thẳng về phía Nguyên Dương. ” Sơn Hà Xã Tắc đồ sao lại ở trong
tay ngươi!” Nguyên Dương lão đạo là người biết xem hàng, liếc mắt cái là
có thể nhận ra pháp bảo đó là gì, không nhịn được hô lên một tiếng. Lão
biết Sơn Hà đồ lợi hại như nào nên vội nhảy tránh ra, không dám để bị nó
cuốn vào trong. Lâm Phong không để ý tiếng hô của lão, thấy lão nhảy
sang một bên thì đã thầm rút Thất Thải nguyên thạch đánh ra. Hắn đã dồn
hết pháp lực vào đòn này, không lưu lại một chút nào cả. Nguyên Dương
vừa nhảy qua một bên thì Thất Thải nguyên thạch không sai một li hóa
thành một đạo Thất Thải tường quang bắn đến, hung hăng nện thẳng lên
Thiên Tâm đăng. Một tiếng nổ lớn vang lên, Lâm Phong bị phản chấn bay
ngược lại mấy trăm dặm, còn Thiên Tâm đăng thì rơi xuống, kim quang tản
đi. Thất Thải nguyên thạch không gì không phá được, ngọn Thiên Tâm đăng
kia sao có thể ngăn cản được chứ. Nếu không phải Lâm Phong pháp lực kém
Nguyên Dương lão đạo nhiều thì chỉ sợ món pháp bảo thượng cổ có uy lực
vô cùng lớn này đã bị hủy trong tay Lâm Phong. ” Tam thỉnh đạo tôn trên
cao, Cực Lạc cung chủ sao lại có nhiều tiên thiên pháp khí lợi hại như
vậy!” Na Tra khi thấy Lâm Phong ra tay thì vốn cũng không để ý, nhưng
lúc này thấy pháp bảo của Lâm Phong lại thèm đỏ cả mắt. Lại thấy Thiên
Tâm đăng rơi xuống thì rung Hỗn Thiên lăng lên, phất thẳng về phía
Nguyên Dương lão đạo.